Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 97: Trận chiến tại biên giới bầu trời**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:12:00 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 97: TRẬN CHIẾN TẠI BIÊN GIỚI BẦU TRỜI**

Bầu trời của Thanh Minh Giới chưa bao giờ trải qua một ngày đầy biến động như vậy.

Dư âm từ gáo nước rửa bát của Diệp Mặc vẫn còn khiến cho mây tầng cao bị nhuộm thành một màu trắng bạc lạ lẫm, linh khí cuồng bạo chưa kịp tan biến thì từ sâu trong khe nứt của hư không, một luồng uy áp còn khủng khiếp hơn gấp bội lại bắt đầu nhen nhóm. Tiên giới dường như đã bị chạm vào vảy ngược. Việc mười vạn tiên binh bị hất văng như rác rưởi không chỉ là một thất bại quân sự, mà là một cú tát trực diện vào thể diện của các bậc chí tôn phương xa.

"Rắc…"

Một tiếng động khô khốc vang lên giữa không trung, tựa như có một đôi bàn tay khổng lồ đang xé toạc tấm màn nhung của bầu trời. Từ trong bóng tối vĩnh hằng của kẽ hở không gian, một tia lôi điện màu tím thẫm dài hàng vạn trượng bổ xuống, chia cắt ranh giới giữa hạ giới và thượng giới.

Thanh Vân Tông lúc này hoàn toàn chìm trong câm lặng. Từ chưởng môn Thanh Vân Tử đến các đệ tử ngoại môn, tất cả đều quỳ rạp xuống đất, nhục thân của họ không chịu nổi sức nặng từ quy tắc thiên đạo đang tràn xuống. Chỉ duy có Liễu Nhất Phi, nhờ một hơi thở tiên khí từ bát canh cá năm nào bảo hộ, nàng mới có thể ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp tràn đầy lo âu nhìn về phía hậu sơn.

"Họ lại đến sao? Lần này… hơi thở này thật lạ, vượt xa Tiên sứ lúc trước." Nàng thầm nghĩ, trái tim thắt lại.

Ở dưới gốc liễu già ven hồ Trường Sinh, Diệp Mặc chậm rãi mở mắt. Hắn thở dài một tiếng, cái tiếng thở dài chứa đựng sự mệt mỏi của một kẻ muốn ngủ nướng mà liên tục bị đánh thức.

"Chủ nhân, cá lại lặn hết xuống đáy bùn rồi." Linh Nhi chu môi, vẻ mặt đầy bất mãn nhìn mặt nước đang gợn sóng dữ dội bởi chấn động từ trên cao. "Hơi thở của bọn người kia thật hôi thối, làm nước ao cũng tanh ngòm cả lên."

Diệp Mặc đứng dậy, phủi phủi những mảnh lá khô dính trên vạt áo sờn cũ. Hắn đưa tay nắm lấy cây cần câu trúc đang cắm bên bờ hồ. Cây cần câu này nhìn qua thì tầm thường, thân trúc vàng ố, dây câu mảnh như tơ nhện, lưỡi câu thì thẳng tắp, chẳng có chút linh quang nào tỏa ra. Nhưng khi ngón tay Diệp Mặc chạm vào nó, không gian xung quanh hồ Trường Sinh đột nhiên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Mọi sóng gió, mọi áp lực từ bầu trời dội xuống đều bị một lực lượng vô hình hóa giải, nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi.

"Quá tam ba bận." Diệp Mặc nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn thẳng lên đỉnh đầu. "Cá của ta hôm nay muốn tĩnh lặng để đột phá, mà các ngươi cứ gào thét mãi thế này thì không hay chút nào."

Dứt lời, Diệp Mặc bước đi một bước.

Hắn không bay, cũng chẳng dùng độn thuật hào nhoáng. Nhưng một bước kia đặt xuống, hình bóng của hắn đột nhiên nhạt nhòa. Khi hắn xuất hiện lại, vị trí đã là ở "Biên giới bầu trời" – nơi ranh giới mỏng manh giữa Thanh Minh Giới và hư không loạn lưu.

Lúc này, từ trong khe nứt hư không, một gã đại hán khoác chiến giáp màu đồng thau, tay cầm một thanh Lôi Thần Chùy đang từ từ bước ra. Mỗi bước chân của gã khiến cho không gian vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Đôi mắt gã đỏ rực như hai lò lửa, râu tóc dựng đứng, lôi điện quấn quýt xung quanh như những con mãng xà điên cuồng.

Đây chính là Tả Thiên Tướng của Tiên giới – Lôi Hoành. Một vị cường giả đã bước chân vào hàng ngũ Kim Tiên, là kẻ thực thi thiên phạt danh tiếng lẫy lừng.

Lôi Hoành nhìn thấy một thanh niên đội nón lá, tay cầm cần câu, đi chân trần đứng chắn trước lối vào thì khựng lại. Gã cười gằn, giọng nói như sấm rền lan tỏa khắp vạn dặm:

"Ngươi chính là kẻ đã dùng tà thuật nhục mạ tiên binh của chúng ta? Một tên ngư phu hèn mọn ở hạ giới mà cũng dám mưu toan chặn đường Tiên quân? Thanh Minh Giới này quả nhiên đã mục nát, ngay cả một con kiến cũng dám ngẩng đầu nhìn trời!"

Diệp Mặc không đáp, hắn chỉ khẽ chỉnh lại chiếc nón lá, dây câu trong tay hắn khẽ đung đưa theo nhịp gió lộng trên cao. Hắn nhìn Lôi Hoành như nhìn một con cá quá cỡ đang nhảy loạn trên mặt nước.

"Nơi này không được đi tiếp." Diệp Mặc bình thản nói. "Phía dưới là nhà của ta, là ao cá của ta. Ngươi ồn ào quá, cút về đi."

"Càn rỡ!"

Lôi Hoành nổi giận lôi đình. Gã là Tiên quân tôn quý, đi đến đâu vạn dân quỳ lạy đến đó, chưa bao giờ bị một tên phàm nhân chỉ thẳng mặt mà bảo "cút". Gã giơ cao Lôi Thần Chùy, tất cả lôi điện trong phạm vi vạn dặm dường như bị hút cạn vào trong mặt chùy.

"Để xem linh hồn của ngươi có cứng bằng sấm sét của ta không! Vạn Thiên Lôi Hải – Trảm!"

Một đạo lôi trụ khổng lồ màu tím đen từ trên cao giáng xuống, nó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn chứa đựng quy tắc hủy diệt của thiên đạo. Đạo lôi điện này đủ sức san bằng cả một châu của Thanh Minh Giới trong tích tắc.

Ở phía dưới, tất cả tu sĩ đều nhắm mắt lại vì sợ hãi. Họ cảm thấy ngày tận thế đã thực sự đến.

Nhưng, Diệp Mặc vẫn đứng đó.

Hắn chậm rãi nâng cây cần câu lên. Một động tác giản đơn đến mức vụng về, giống như một ông lão đang vung cần ở một bờ sông yên tĩnh nào đó.

"Vụt!"

Sợi dây câu mỏng manh kia đột ngột vươn dài ra, nó xuyên qua đạo lôi trụ khổng lồ kia như xuyên qua một làn khói loãng. Lôi điện rít gào, nhưng khi chạm vào sợi dây câu, tất cả sự bạo liệt đều biến mất, thay vào đó, toàn bộ năng lượng kinh thiên động địa kia lại bị cuốn theo vòng xoáy của lưỡi câu thẳng tắp kia.

Diệp Mặc khẽ xoay cổ tay.

"Câu cá phải biết giữ sức, bắt giặc phải biết khóa tâm. Ngươi quá nóng nảy rồi."

Sợi dây câu quấn lấy thanh Lôi Thần Chùy. Lôi Hoành trợn tròn mắt, gã cảm thấy một lực lượng vĩ đại không thể kháng cự từ đầu dây bên kia truyền tới. Đó không phải là linh lực, đó là một loại ý chí vượt lên trên cả thiên đạo hiện tại, một thứ Đạo vận thâm thúy như đại dương mà gã chưa từng được thấy ở các bậc Tiên Vương.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Lôi Hoành kinh hãi hét lên, gã cố gắng rút lại thần khí nhưng vô ích.

"Ta? Ta chỉ là một người nuôi cá." Diệp Mặc mỉm cười nhạt.

Hắn bất ngờ giật mạnh cần câu.

Hành động này trông thì nhẹ nhàng, nhưng đối với Lôi Hoành, gã cảm thấy như cả thế giới này đang sụp đổ về phía mình. Toàn bộ quy tắc lôi điện mà gã khổ công tu luyện hàng vạn năm bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Thanh Lôi Thần Chùy vang lên tiếng "rắc" chói tai, sau đó vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, hóa thành những đốm lửa linh khí phân tán vào không gian.

Chưa dừng lại ở đó, lưỡi câu của Diệp Mặc sau khi bóp nát thần khí của đối thủ, đột nhiên hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh dịu nhẹ, quấn lấy cổ chân của Lôi Hoành.

"Đã tới thì để lại chút gì đó đi. Ao của ta đang thiếu phân bón cho cây liễu."

Diệp Mặc vung cần.

Một vị Kim Tiên oai phong lẫm liệt như Lôi Hoành, lúc này bị treo ngược lên không trung như một con cá mắc cạn. Gã vùng vẫy, gào thét, thi triển đủ loại thần thông tiên pháp, nhưng mỗi khi một đạo quang mang hiện ra đều bị sợi dây câu mỏng manh kia nuốt chửng hoàn toàn.

Ở bên dưới, Liễu Nhất Phi chứng kiến cảnh tượng này mà không thốt nên lời. Một vị Tiên quân từ thượng giới xuống, lại bị Diệp sư đệ dùng cần câu câu đi như một con cá nhỏ? Nàng dụi mắt mấy lần, sợ mình đang rơi vào một loại ảo trận nào đó.

Diệp Mặc đứng giữa ranh giới của hai thế giới, bóng lưng hắn in hằn lên bầu trời xanh thẳm, trông cô độc nhưng cũng vĩ đại đến vô ngần. Hắn quay đầu nhìn về phía khe nứt hư không, nơi vẫn còn những đôi mắt tham lam và phẫn nộ từ thượng giới đang dòm ngó.

Hắn nhấc cần câu lên cao, rồi từ từ cắm nó xuống không trung.

"Ầm!"

Lấy điểm cắm cần câu làm trung tâm, một gợn sóng màu vàng kim lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Gợn sóng đi tới đâu, không gian rách nát liền được hàn gắn lại tới đó. Những quy tắc lộn xộn của Tiên giới tràn xuống đều bị đẩy ngược trở về.

Đây chính là "Phong Trận Trường Sinh". Một khi trận pháp này được lập ra, trừ khi Diệp Mặc cho phép, nếu không dù là Thiên Đế đích thân tới cũng đừng hòng bước qua ranh giới này một bước.

Lôi Hoành bị quăng vào một góc của hư không phong ấn, trở thành "vật trang trí" tại biên giới bầu trời để răn đe kẻ khác.

Sau khi hoàn thành xong mọi chuyện, Diệp Mặc thu cần, nón lá vẫn che khuất nửa khuôn mặt. Hắn nhìn xuống Thanh Vân Tông, ánh mắt dừng lại ở ao cá thân thuộc.

"Về thôi Linh Nhi, nước ấm rồi, chuẩn bị cho cá ăn."

Thân ảnh hắn biến mất khỏi biên giới, để lại phía sau một bầu trời tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Trên Tiên giới, tại Bắc Diệu Cung, vị Tiên Vương đang ngồi trên ngai vàng bỗng đứng phắt dậy, chén ngọc trong tay nát vụn thành tro bụi. Lần này không còn là sỉ nhục đơn thuần nữa. Một Kim Tiên, Tả Thiên Tướng của gã, lại bị bắt sống ngay tại ranh giới của một thế giới mạt pháp?

"Thanh Minh Giới… nơi đó rốt cuộc ẩn chứa quái vật gì?" Tiên Vương Bắc Diệu lầm bầm, trong lòng lần đầu tiên trỗi dậy một cảm giác bất an sâu sắc.

Gã nhìn về phía một vị lão giả đứng cạnh, giọng run rẩy: "Đại Tiên quan, người thấy sao?"

Lão giả kia nhắm mắt, sau một hồi lâu mới run rẩy mở lời: "Bẩm vương… kẻ đó… hắn không phải là tu sĩ. Hắn chính là quy tắc. Mỗi khi hắn nhấc cần câu, chính là đang định đoạt vận mệnh của cả một thế giới. Chúng ta… e là đã chạm vào một vị Đạo Tổ rồi."

Bắc Diệu Cung chìm vào bóng tối.

Còn ở hạ giới, tại Thanh Vân Tông, Diệp Mặc đã về tới bờ ao. Hắn thong dong lấy một nắm cám nhỏ, rắc xuống mặt nước đang dần yên bình lại.

"Đớp đi, đớp đi các con. Thế giới này thực ra đơn giản lắm, chỉ có câu cá và bị câu mà thôi."

Hắn ngồi xuống chiếc ghế dựa cũ kỹ, tiếng gió rì rào qua kẽ lá liễu, dường như mọi trận chiến kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao thoáng qua của người ngư ông già nua. Diệp Mặc nhắm mắt, khẽ ngân nga một điệu hát dân gian từ một thế giới xa xăm nào đó, trong khi trên bầu trời, một con rồng bằng sấm sét vẫn đang bị treo ngược, chứng kiến sự luân hồi của thời gian ngay tại nơi mà hắn vừa bước đến để định đoạt tất thảy.

Hết chương 97.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8