Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 121: Sự xuất hiện của Cửu U Ma Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:15:01 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 121: SỰ XUẤT HIỆN CỦA CỬU U MA THẦN**

Tiết trời tại Thanh Vân Môn vốn luôn ôn hòa như xuân, quanh năm mây mù lượn lờ, che phủ lấy những đỉnh núi nhấp nhô như tiên cảnh hạ giới. Thế nhưng, vào buổi chiều ngày hôm nay, bầu trời đột ngột chuyển mình theo một cách không ai có thể ngờ tới.

Mặt trời vốn đang tỏa ánh nắng vàng nhạt bỗng chốc bị một quầng sáng tím đen bao phủ. Ánh sáng ấy không phải do mây che, mà giống như có một loại mực loãng vô hình đang từ từ tan ra trong chén nước trời không, nhuộm đẫm cả một vùng không gian rộng lớn. Không khí vốn thanh tân bỗng chốc trở nên đặc quánh, mang theo một mùi vị tanh nồng của biển sâu và sự lạnh lẽo thấu tận tâm can của cái chết.

Tại hậu sơn, bên bờ hồ Trường Sinh, Diệp Mặc vẫn ngồi đó.

Hắn đội một chiếc nón lá sờn rách, đôi chân trần ngâm trong làn nước mát rượi, tay cầm cần câu trúc xanh biếc không chút lay chuyển. Nhưng lúc này, đôi lông mày lười biếng của hắn hơi nhíu lại.

"Hôm nay… nước lạnh hơn mọi khi." Diệp Mặc lầm bầm, giọng nói mang theo chút không vui của một người vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ trưa êm ái.

Phía sau hắn, Linh Nhi – nàng thiếu nữ xinh đẹp vốn là con cá cẩm lý hóa hình – đang lo lắng chạy lại gần. Nàng nắm chặt vạt áo Diệp Mặc, giọng run rẩy: "Chủ nhân, con cá trê dọn bể của ngài… nó trốn biệt tăm xuống đáy hồ rồi. Cả Kiếm Ý Ngư cũng không dám nhảy lên mặt nước nữa."

Diệp Mặc nhìn mặt hồ. Quả thật, mặt hồ Trường Sinh vốn luôn sôi động với những cú quẫy đuôi của Linh Ngư, nay bỗng lặng như tờ, phẳng lỳ như một tấm gương đen ngòm. Đây không phải là sự yên bình, mà là sự sợ hãi của vạn vật trước một thiên địch tuyệt đối.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Thanh Minh Giới.

Ở phía trên Vạn Tượng Sào – vùng biển chết chóc nhất thế giới, một cái khe nứt không gian khổng lồ từ từ mở ra. Nó không rách toạc một cách thô bạo, mà tựa như một con mắt khổng lồ của một thực thể tối cổ đang chậm rãi hé mở nhìn ngắm nhân gian.

Từ trong khe nứt ấy, một áp lực khủng khiếp đổ ập xuống, làm vỡ tan những ngọn núi xung quanh thành tro bụi. Một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một nam nhân cao lớn, mặc trường bào màu đen thêu họa tiết những sinh vật kỳ quái đang vẫy vùng trong biển lửa. Tóc hắn dài như những xúc tu của quái vật đại dương, trôi bồng bềnh trong không khí dù không có gió. Đôi mắt hắn không có lòng trắng, chỉ có một màu đen sâu thẳm, nơi chứa đựng sự sụp đổ của vô số tinh hà.

Trên tay hắn không cầm kiếm, cũng chẳng cầm đao. Hắn cầm một thanh cần câu màu xám trắng, được làm từ xương sống của một vị Chân Long thượng cổ. Sợi dây câu của hắn trong suốt, tản phát ra khí tức của quy luật nhân quả, kéo dài tít tắp vào hư không không thấy điểm dừng.

Hắn chính là Hoang Cổ Ma Thần – Cửu U. Kẻ được mệnh danh là "Ngư Ông của linh hồn".

Cửu U đứng giữa không trung, nhìn xuống vạn vật đang phủ phục dưới chân mình với vẻ mặt thản nhiên như nhìn một cái ao nuôi đến kỳ thu hoạch. Hắn khẽ mỉm mở miệng, giọng nói âm trầm như tiếng vang từ vực thẳm truyền lại:

"Đã bao nhiêu kỷ nguyên trôi qua… nước trong ao này đã đủ đục, cá trong ao này đã đủ béo."

Hắn nhấc thanh cần câu xương rồng lên, nhẹ nhàng hất một cái.

"Vút!"

Sợi dây câu vô hình xuyên thấu qua không gian, nháy mắt xuất hiện phía trên một thành trì sầm uất cách đó hàng vạn dặm. Trong thành, hàng vạn tu sĩ đang hoảng loạn, những vị Nguyên Anh cao nhân vốn được người đời kính ngưỡng bỗng chốc nhận ra mình không thể điều động lấy một chút linh khí nào.

Sợi dây câu hạ xuống, một cái lưỡi câu lấp lánh ánh xanh lục quét qua thành phố. Không có máu chảy, không có nhà cửa sụp đổ. Nhưng tất cả những ai bị lưỡi câu lướt qua, linh hồn của họ đều bị kéo tuột ra khỏi xác, hóa thành những đốm sáng màu trắng bay ngược lên bầu trời, tụ về phía Cửu U.

Hàng vạn con người chỉ trong hơi thở bỗng trở thành những cái xác không hồn, ngã gục như lúa bị cắt.

Cửu U thu dây lại, há miệng nuốt lấy hàng vạn đốm sáng linh hồn ấy. Một chút hồng hào hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt của hắn, hắn khẽ tặc lưỡi: "Linh khí mạt pháp, cá tạp cũng thật nhiều, mùi vị thật nhạt nhẽo. Chẳng lẽ thiên hạ này không còn một con 'Linh Ngư' nào đáng giá hay sao?"

Ánh mắt hắn đảo qua đại lục, xuyên thấu qua lớp lớp bảo trận của các siêu cấp tông môn. Những Thánh Chủ, Giáo Chủ đỉnh tiêm lúc này đều cảm thấy một luồng hàn ý chạy dọc sống lưng, như thể họ đang bị một thợ săn đứng bên ngoài lồng kính quan sát.

Bỗng nhiên, ánh mắt của Cửu U khựng lại khi nhìn về hướng Đông Nam – nơi tọa lạc của Thanh Vân Môn.

Hắn thu hẹp tầm mắt, vẻ thản nhiên dần biến mất, thay vào đó là một tia kinh dị. Trong tầm mắt của một kẻ nhìn thấy quy luật nhân quả như hắn, vùng núi hậu sơn của Thanh Vân Môn vốn chỉ là một tông môn hạng ba yếu ớt, lúc này lại hiện lên như một vầng mặt trời rực rỡ đến mức mù mắt.

Ở đó, có một cái ao nhỏ.

Mà trong cái ao ấy… không chỉ có cá.

Hắn nhìn thấy một con "Cá Trê" đang nằm phục dưới đáy bùn, mà khí tức của nó lại có thể nuốt chửng cả một tầng trời. Hắn nhìn thấy một con "Cá Kiếm" nhỏ nhắn bơi lội, mà mỗi cú quẫy đuôi của nó lại là một đường kiếm ý đỉnh cao có thể trảm rách thời gian.

"Thú vị… Rất thú vị." Cửu U liếm môi, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên tia sáng tham lam tột độ. "Một cái ao nuôi bị bỏ quên? Không, đây là đạo quả của một kẻ nào đó đang kết tinh. Nếu ta ăn sạch cái ao này, không chỉ thương thế năm xưa lành lại, mà ngay cả 'Thiên Đạo' kia cũng phải phủ phục dưới chân ta."

Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng dưới chân hắn, không gian co rút lại thành một điểm.

Tại Thanh Vân Môn, sự hoảng loạn đã lên đến đỉnh điểm.

Lão Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đứng trên đỉnh ngọn núi chính, nhìn bầu trời tím đen đang sụp xuống. Thanh Vân Tử tay cầm kiếm gỗ, run rẩy nói: "Trời vong Thanh Vân ta sao? Khí tức này… dù là tổ sư khai môn sống lại cũng không chống đỡ nổi một chiêu."

Liễu Nhất Phi nghiến chặt răng, nàng nhìn về phía hậu sơn, nơi có bóng dáng một người thanh niên vẫn đang ngồi câu cá. Trong lòng nàng dâng lên một niềm hy vọng mong manh: "Diệp sư đệ… chẳng lẽ lần này ngay cả huynh ấy cũng không có cách nào?"

Đúng lúc này, bầu trời phía trên Thanh Vân Môn nứt ra.

Cửu U Ma Thần xuất hiện. Sự hiện diện của hắn khiến cho mây trắng biến thành hỏa diệm, linh khí hóa thành kịch độc. Hắn đứng cao cao tại thượng, nhìn xuống đỉnh núi như nhìn một con kiến cỏ.

"Kẻ nào cai quản nơi này? Giao ra cái ao phía sau, ta sẽ để linh hồn ngươi được hóa thành một phần của dây câu này, vĩnh hằng bất diệt."

Giọng nói của hắn nổ vang như sấm sét, chấn động khiến nhiều đệ tử ngoại môn trực tiếp ngất xỉu.

Trong khi cả tông môn đang nín thở vì sợ hãi, từ phía hậu sơn bỗng vang lên một tiếng quát mang theo sự bực bội rõ rệt:

"Này cái ông kia! Nói nhỏ một chút không được à? Cá của tôi nhát lắm, ông la lớn thế này làm chúng nó lặn hết xuống đáy thì tối nay tôi ăn gì?"

Không gian tĩnh lặng như tờ.

Cửu U Ma Thần hơi sững lại, cúi đầu nhìn về phía bờ hồ. Ở đó, một thanh niên nón lá đang đứng dậy, một tay xách xô nước, tay kia vác cần câu trúc, vẻ mặt hằm hằm đầy khó chịu.

Cửu U cười khẩy, một nụ cười đầy tàn độc: "Ngươi chính là chủ của cái ao này? Một phế nhân không chút tu vi lại có thể nuôi dưỡng ra những 'Đạo Ngư' như thế này, quả là phúc phận to lớn. Nhưng tiếc thay, từ giây phút ta tới đây, mọi thứ đều thuộc về Cửu U này."

Hắn không phí lời, nhấc cần câu xương rồng lên.

"Dây câu bắt cá, lưới trời bắt người. Nhập cho ta!"

Sợi dây câu hóa thành hàng vạn sợi xích đen ngòm, từ bốn phương tám hướng phủ xuống hậu sơn, ý định một mẻ lưới bắt gọn toàn bộ hồ Trường Sinh và cả Diệp Mặc vào trong. Áp lực của chiêu này khiến cho không gian xung quanh Thanh Vân Môn bắt đầu tan vỡ thành những mảnh vụn đen kịt.

Diệp Mặc nhìn đống dây nhợ lằng nhằng đang lao tới, mặt lại càng nhăn nhó hơn.

"Đã bảo là yên tĩnh chút đi rồi mà."

Hắn đưa tay vào trong xô nước, nhặt lên một con cá chép đỏ nhỏ xíu đang búng bẩy. Con cá này là một trong những con cá bình thường nhất hắn nuôi, chẳng qua thỉnh thoảng hắn hay cho nó ăn vụng mấy viên đan dược "Cỏn Con" mà hệ thống ban tặng.

"Linh Nhi, cầm xô cho kỹ." Diệp Mặc dặn dò một câu, rồi đột ngột ném con cá chép đỏ vào không trung.

"Hóa!"

Một tiếng quát khẽ thoát ra từ miệng Diệp Mặc.

Ngay lập tức, con cá chép vốn chỉ dài nửa gang tay kia, khi vừa rời khỏi tầm với của hồ Trường Sinh, bỗng nhiên rung mạnh một cái. Vảy đỏ của nó biến thành lớp vảy vàng rực rỡ rực cháy hơn cả mặt trời, thân hình nhỏ bé giãn nở ra với tốc độ chóng mặt.

"Rống…!"

Một tiếng rồng ngâm xé tan màn đêm tím đen.

Trước ánh mắt bàng hoàng của Cửu U Ma Thần và sự sững sờ của cả Thanh Vân Môn, con cá chép đỏ đã biến thành một con Ngũ Trảo Kim Long dài vạn trượng, thân hình che phủ cả nửa bầu trời đại lục. Mỗi một sợi râu rồng đều dày bằng một thân cây đại cổ thụ, mỗi một cái móng vuốt đều chứa đựng sức mạnh có thể xé nát một vị diện.

Con Kim Long kia không nhìn vạn vật bên dưới, mà chỉ chăm chăm nhìn vào hàng vạn sợi xích đen của Cửu U. Nó mở cái miệng khổng lồ ra, hớp một cái.

"Răng rắc!"

Hàng vạn sợi dây câu nhân quả mà Cửu U luôn tự hào – thứ có thể trói buộc linh hồn của vạn vật, vậy mà lại bị con rồng kia nhai ngấu nghiến như nhai mấy cọng rau muống.

Cửu U Ma Thần kinh hãi thốt lên, giọng nói lần đầu tiên mang theo sự run rẩy: "Ngũ Trảo Kim Long? Không thể nào! Chân Long đã tuyệt chủng từ thời Thái Cổ, làm sao một đệ tử nuôi cá bình thường có thể…"

Chưa nói hết câu, Diệp Mặc bên dưới đã chán nản vung cái cần câu trúc của mình lên.

"Cứ tưởng là cao nhân phương nào tới tranh cá, hóa ra cũng chỉ là kẻ câu trộm không chuyên nghiệp."

Diệp Mặc không hề dùng linh lực, hắn chỉ đơn giản là thực hiện một động tác "vẩy cần" cơ bản nhất mà hắn đã làm hàng vạn lần trong suốt những năm qua. Nhưng cái vẩy cần ấy lại khiến quy luật của thế giới này như bị bẻ cong hoàn toàn.

Sợi dây câu bằng chỉ thêu cũ kỹ của Diệp Mặc hóa thành một vệt sáng trắng mảnh mai, nhanh đến mức thời gian cũng phải đứng lại.

Cửu U Ma Thần định né tránh, nhưng hắn phát hiện ra toàn bộ cơ thể mình đã bị đóng băng giữa hư không. Một loại quy luật còn đáng sợ hơn cả nhân quả, vượt lên trên cả sinh tử, đang khóa chặt lấy hắn. Đó là "Quy luật của chủ nhân hồ cá". Trong cái ao này, chủ nhân bảo cá chết, cá không được sống. Chủ nhân bảo cá phải lên bờ, cá không thể lặn sâu.

Vệt sáng trắng nhẹ nhàng quấn quanh cổ Cửu U.

Diệp Mặc khẽ giật tay một cái.

"Ầm!"

Cửu U Ma Thần – thực thể hùng mạnh từng khiến cả Thanh Minh Giới chấn động chỉ bằng một hơi thở, nay lại giống như một con cá nhỏ bị dính câu, bị kéo lê từ trên tầng mây cao vút xuống thẳng phía hồ Trường Sinh.

Hắn rơi xuống đất, tạo thành một hố sâu khổng lồ ngay bên cạnh ao cá của Diệp Mặc. Cả người hắn giờ đây bê bết máu đen, thanh cần câu xương rồng gãy làm đôi, vẻ oai phong lẫm liệt ban nãy đã biến mất, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng.

Diệp Mặc đi tới, cúi đầu nhìn Cửu U đang thoi thóp dưới đất.

Hắn gãi gãi đầu, rồi quay sang hỏi Linh Nhi: "Này Linh Nhi, con cá màu đen này nhìn to đấy, nhưng mùi vị chắc là đắng lắm. Chúng ta có nên nuôi không?"

Linh Nhi chạy tới, nhìn kỹ Cửu U rồi bịt mũi chê bai: "Chủ nhân, con cá này tanh lắm, lại còn tỏa ra tử khí nữa, thả vào hồ sẽ làm bẩn nước của mấy em cá khác mất. Hay là… mình dùng nó làm phân bón cho mấy gốc hoa dại đằng kia đi?"

Cửu U Ma Thần nghe thấy lời đối thoại của hai người, suýt chút nữa là hộc máu chết ngay tại chỗ. Hắn – Ma Thần từ thời Hoang Cổ, giờ đây lại bị xem xét xem có nên dùng làm "phân bón" hay không.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Cửu U run rẩy hỏi, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.

Diệp Mặc nhếch môi cười, một nụ cười lười biếng quen thuộc: "Tôi á? Tôi chỉ là một đệ tử nuôi cá bình thường thôi. Nhưng ông bạn à, đi câu cá thì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp chứ. Ông định 'câu' luôn cả nhà tôi, thì tôi buộc phải nhấc cần lên thôi."

Dứt lời, Diệp Mặc vỗ nhẹ vào chiếc xô gỗ. Con Kim Long trên trời thu nhỏ lại thành một đốm sáng đỏ, ngoan ngoãn chui vào xô, lại hóa thành một con cá chép đỏ bình thường bơi lội tung tăng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Diệp Mặc lại nhìn Cửu U, ánh mắt hơi trầm xuống: "Nhưng mà, ông vừa nãy giết nhiều người quá. Hồ của tôi không nuôi kẻ sát sinh."

Diệp Mặc đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng một cái vào trán Cửu U.

"Xoẹt!"

Toàn bộ tu vi ma đạo nghìn năm của Cửu U tan rã trong nháy mắt. Thể xác khổng lồ của hắn bị ép nhỏ lại, kéo dài ra, vảy mọc lên, chân biến mất… chỉ trong vài nhịp thở, Ma Thần danh trấn thiên hạ đã biến thành một con cá trê đen xì, nằm ngáp ngáp trên bãi cỏ.

"Được rồi, con cá trê này cũng có chút tác dụng. Cho nó vào làm nhiệm vụ dọn phân dưới đáy hồ đi." Diệp Mặc xách đuôi con "cá trê Cửu U" ném thẳng xuống hồ Trường Sinh.

"Tõm!"

Một tiếng nước vang lên. Ma Thần vang danh một thời chính thức trở thành "nhân viên vệ sinh" mới nhất dưới đáy ao của Diệp Mặc.

Bầu trời tím đen bắt đầu tan biến, ánh nắng mặt trời lại xuyên qua mây mù, rọi sáng xuống Thanh Vân Môn. Linh khí bỗng chốc trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết, vì tất cả linh hồn mà Cửu U vừa hút lấy đã được giải phóng và chuyển hóa thành sinh mệnh lực thuần khiết nhất tràn ngập nhân gian.

Ở trên đỉnh núi, Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi đứng ngây người như phỗng. Họ đã chuẩn bị cho cái chết, vậy mà chỉ trong nháy mắt, cơn ác mộng diệt thế đã biến mất một cách không thể vô lý hơn.

"Đại sư tỷ… ta có nhìn nhầm không?" Thanh Vân Tử run giọng hỏi. "Vị cao nhân kia… ngài ấy vừa mới ném Ma Thần vào hồ để… dọn bùn?"

Liễu Nhất Phi không trả lời, nàng chỉ nhìn chăm chăm về phía hậu sơn. Nơi đó, người thanh niên nón lá đã lại ngồi xuống vị trí cũ, tay cầm cần câu, đầu hơi gục xuống như sắp chìm vào giấc ngủ.

Hắn vẫn là tên đệ tử ngoại môn lười biếng mà ai cũng chê cười. Nhưng vào lúc này, trong mắt nàng, cái bóng lưng nhỏ bé bên bờ hồ ấy lại cao lớn hơn cả chín tầng trời cộng lại.

Diệp Mặc ngáp dài một cái, khẽ lẩm bẩm: "Phiền thật, chiều nay chắc không ngủ bù được rồi…"

Hắn không hay biết rằng, kể từ khoảnh khắc hắn búng tay biến Ma Thần thành cá, cả thế giới tu tiên từ nay về sau sẽ không còn ai dám to tiếng khi đi ngang qua Thanh Vân Môn. Và danh hiệu "Đạo Tổ" mà thế gian sắp phong cho hắn, thực ra đối với hắn, chẳng có giá trị bằng một bữa cơm canh cá ấm bụng giữa một buổi chiều nắng nhạt.

Chương 121 khép lại khi tiếng rồng ngâm còn vang vọng trong tâm khảm của những người chứng kiến, và một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà "nuôi cá" chính là chí cao vô thượng đạo – chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8