Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 124: Hệ thống cảnh báo: Ao cá có nguy cơ bị cạn**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:17:48 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 124: HỆ THỐNG CẢNH BÁO: AO CÁ CÓ NGUY CƠ BỊ CẠN**

Tiết trời Thanh Minh Giới vào hạ vốn nên là lúc linh khí dồi dào, vạn vật sinh sôi nhất. Thế nhưng, tại hậu sơn của Thanh Vân Môn, nơi được mệnh danh là chốn thanh bình nhất nhân gian, bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt một cách kỳ lạ.

Diệp Mặc vẫn như thường lệ, nằm nghiêng trên chiếc ghế nan tre đã cũ sờn theo năm tháng. Chiếc nón lá che nửa khuôn mặt, đôi môi hắn hơi mấp máy như đang chìm vào một giấc chiêm bao dịu nhẹ. Bên cạnh hắn, chiếc cần câu bằng trúc lục bảo lặng lẽ cắm xuống đất, sợi tơ mỏng manh thả lờ lững trong làn nước hồ Trường Sinh.

Thế nhưng, giấc ngủ của vị "Ngư Ông" này không kéo dài được lâu.

*“Tích… Tích… Cảnh báo đỏ! Cảnh báo đỏ!”*

*“Phát hiện mực nước Trường Sinh Hồ đang sụt giảm bất thường với tốc độ 0,1% mỗi giây!”*

*“Cảnh báo: Sinh thái chư thiên bị đe dọa. Nếu mực nước rút xuống quá vạch an toàn, ‘Vạn Giới Ngư Trình’ sẽ sụp đổ, hệ thống sẽ tiến hành cưỡng chế thu hồi toàn bộ linh ngư!”*

Một loạt âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên liên tục trong thức hải của Diệp Mặc. Hắn khẽ nhíu mày dưới nón lá, một tay vò mái tóc rối bời, uể oải ngồi dậy.

— Thật là, mới chợp mắt được một lát mà… — Diệp Mặc lầm bầm, giọng nói vẫn mang theo vẻ ngái ngủ.

Thế nhưng, khi đôi mắt hắn vừa hé mở nhìn về phía mặt hồ, sự lười biếng ấy đột ngột biến mất. Thay vào đó là một tia kinh nghi.

Trường Sinh Hồ vốn là một mặt gương phẳng lặng, linh khí bốc lên thành từng lớp sương mờ ảo, huyền bí vô cùng. Nhưng lúc này, trên mặt nước bỗng xuất hiện hàng vạn vòng xoáy nhỏ li ti. Tệ hơn nữa, bờ hồ vốn đã đóng rêu xanh từ nghìn năm nay, giờ đây lại lộ ra một dải đất ẩm ướt dài hơn gang tay.

Nước thực sự đang cạn đi.

— Chủ nhân… chủ nhân cứu mạng… — Một giọng nói yếu ớt vang lên.

Diệp Mặc giật mình nhìn sang. Linh Nhi — con cá chép vàng hóa hình thành thiếu nữ — lúc này đang ngồi bệt dưới gốc liễu. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch không còn một giọt máu, đôi chân quấn quanh lớp lụa mỏng bỗng hiện lên những vảy cá nhợt nhạt, khô khốc.

Linh Nhi vốn là tinh hoa của hồ này. Hồ cạn, nàng chính là người chịu khổ đầu tiên. Nàng cảm thấy như hơi thở của mình đang bị một lực lượng vô hình nào đó rút cạn, mỗi tấc da thịt đều nóng rát như bị nướng trên lửa hồng.

Diệp Mặc vội vàng tiến lại, bàn tay thô ráp của hắn khẽ đặt lên trán nàng. Một luồng hơi lạnh mát rượi tức khắc lan tỏa, tạm thời ổn định tâm thần cho tiểu nha đầu.

— Ngoan, có ta ở đây. Không ai lấy được một giọt nước nào trong ao của ta đâu.

Giọng nói Diệp Mặc rất nhẹ, nhưng nếu có đại năng thượng giới ở đây, họ sẽ cảm thấy rùng mình bởi sự lạnh lẽo cực độ ẩn chứa trong từng âm tiết ấy.

Hắn đứng dậy, đôi mắt nhìn thấu qua lớp mây mù bao quanh Thanh Vân Môn, phóng tầm mắt ra xa vạn dặm. Trong nhãn thần của hắn, quy luật thế giới bắt đầu hiện rõ như những sợi chỉ rối.

Ở phía Đông Bắc của Thanh Minh Giới, cách Thanh Vân Môn ba vạn dặm, tại thượng nguồn của chín đại linh mạch mạch chính, một tòa kiến trúc khổng lồ hình dáng như một cái vại khổng lồ đang xoay chuyển.

Đó là "Hàn Hải Nguyệt Trận" của Thiên Nguyên Tông — đệ nhất môn phái ở Trung Châu.

Lúc này, tại nơi đặt trận nhãn, hàng chục vị lão tổ Nguyên Anh và hai vị cường giả Hóa Thần đang vây quanh một chiếc hũ gốm đen tuyền. Chiếc hũ phát ra lực hút kinh người, cưỡng ép thu nạp linh khí và tinh hoa thủy dịch của toàn bộ thế giới để tôi luyện một viên "Cửu Chuyển Linh Đan" cho vị Thái Thượng Trưởng Lão sắp hết thọ nguyên của họ.

Bọn họ không hề biết rằng, hành động này đang làm xáo trộn căn cơ của đại lục, và nghiêm trọng nhất là nó đang trực tiếp rút nước từ Trường Sinh Hồ — mạch sống cuối cùng của Thái Cổ còn sót lại.

Diệp Mặc nhìn thấy tất cả. Hắn nhìn thấy những kẻ tu tiên ngạo mạn kia đang đắc ý, coi chúng sinh như cỏ rác, coi quy luật tự nhiên như món đồ chơi để phục vụ cho sự trường thọ cá nhân.

Hắn nhìn xuống ao. Con Cá Kiếm Ý đang nhảy lên mặt nước một cách đau đớn, mỗi lần nó rơi xuống, vảy kiếm va chạm tạo ra tiếng kêu sắc nhọn nhưng lại lộ vẻ bất lực. Con Cá Trê Ma Thần vốn đang dọn bể dưới đáy bùn nay cũng phải ngoi lên thở hồng hộc, ánh mắt nhìn Diệp Mặc đầy vẻ cầu cứu.

Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Không phải do mây đen che lấp mặt trời, mà là do một loại uy áp vô hình bùng phát từ cái bóng dáng gầy gò của gã thanh niên nuôi cá.

Trong một trăm năm qua, dù bị Triệu Hỏa gây khó dễ hay khi kẻ địch bao vây tông môn, Diệp Mặc chưa bao giờ thực sự nổi giận. Hắn thích thái độ cẩu đạo, thích sống bình lặng, nhìn thế gian như một vở kịch dài.

Nhưng hôm nay, bọn chúng đã chạm vào "cái vảy ngược" của hắn.

Chúng muốn hút cạn hồ cá của hắn. Chúng muốn làm khô héo con cá chép nhỏ mà hắn coi như con gái.

— Ta lười, không có nghĩa là ta không biết giết người. — Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm.

Hắn không bay lên không trung, không phát ra tiếng gào thét long trời lở đất. Hắn chỉ đơn giản cầm lấy cái gầu gỗ hay dùng để múc cám, từ từ múc lấy một ít bùn loãng ở dưới chân bờ hồ vừa mới lộ ra.

Hắn nắm lấy một nắm bùn, lòng bàn tay khẽ bóp.

“Uỳnh!!!”

Tại Thiên Nguyên Tông, vạn dặm bên ngoài, toàn bộ núi non đột nhiên rung chuyển dữ dội. Trận pháp “Hàn Hải Nguyệt Trận” vốn đang hoạt động ổn định bỗng dưng phát ra tiếng răng rắc khô khốc.

— Chuyện gì xảy ra? — Một vị trưởng lão Hóa Thần thất sắc kinh hô. — Có ai đó đang phản kích? Không thể nào, khắp cái Thanh Minh Giới này, ai đủ sức ngăn cản đại trận của chúng ta?

Hắn chưa kịp dứt lời, từ trên chín tầng mây xanh, một bàn tay khổng lồ bằng bùn đất bỗng dưng hiện ra. Bàn tay ấy không có bất kỳ hào quang lấp lánh nào, nhìn qua chỉ là đất cát tầm thường, nhưng mỗi ngón tay đều dài đến vạn dặm, che lấp toàn bộ vòm trời Trung Châu.

“Cả gan rút nước hồ của ta, thì lấy mạng của cả tông môn các ngươi mà bù vào!”

Một giọng nói âm trầm như sấm truyền trực tiếp vang lên trong đầu tất cả các tu sĩ Thiên Nguyên Tông. Một áp lực khiến linh hồn người ta muốn nổ tung ập đến.

Các lão tổ Nguyên Anh chưa kịp kêu một tiếng nào đã bị áp lực ấy nghiền nát thành bụi mịn. Hai vị đại năng Hóa Thần hoảng sợ hét lên, dùng mọi pháp bảo hộ thân, nhưng trước bàn tay bằng bùn đất kia, tất cả đều vỡ vụn như đồ chơi bằng giấy.

Diệp Mặc ở hậu sơn Thanh Vân Môn lúc này lạnh lùng buông một câu:

— Câu!

Hắn đưa tay về phía hư không, thực hiện động tác giống như đang giật cần câu.

Kỳ tích xuất hiện. Chiếc hũ gốm đen đang thu nạp linh dịch kia bỗng dưng bay ngược lên trời, nhưng không phải rơi vào tay Diệp Mặc, mà là nó tự nổ tung. Toàn bộ lượng linh dịch tinh khiết mà nó đã hút vào trong nhiều ngày qua hóa thành một cơn mưa rào khổng lồ, che phủ khắp mười vạn dặm.

Nhưng lạ lùng thay, cơn mưa ấy không rơi xuống Trung Châu, mà giống như bị một thỏi nam châm cực lớn thu hút, nó uốn lượn thành một con rồng nước khổng lồ, xé rách hư không, bay thẳng về hướng Thanh Vân Môn.

Chỉ trong vài hơi thở, lượng nước vốn bị mất đi của hồ Trường Sinh đã quay trở về, thậm chí mực nước còn dâng cao hơn trước, linh khí nồng đậm gấp đôi.

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên dồn dập, nhưng lần này là tông giọng khác:

*“Tích! Nguy hiểm đã được giải trừ.”*

*“Phát hiện chủ nhân hoàn thành thành tựu ẩn: Phẫn Nộ Của Ngư Ông. Phần thưởng: Tu vi Đạo Tổ thăng tiến thêm 0,5%, Hồ Trường Sinh mở rộng thêm một ngọn sóng sinh mệnh.”*

Diệp Mặc không quan tâm đến phần thưởng của hệ thống. Hắn quay lại, thấy mực nước đã chạm đến gót chân Linh Nhi, vảy cá trên da nàng dần biến mất, làn da lại trở nên hồng hào, nhịp thở cũng đã ổn định lại.

Nha đầu ấy dụi dụi mắt, nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng đó thì cười ngây ngô:

— Chủ nhân, nước về rồi. Lạnh lắm, sướng quá đi thôi!

Diệp Mặc xoa đầu nàng, nụ cười hiền lành lại quay về trên môi, sát khí lúc nãy dường như chưa từng tồn tại.

— Ừ, về rồi. Có người vừa đánh đổ gáo nước ấy mà.

Lúc này, ở ngoại môn Thanh Vân Môn, đám đệ tử và Chưởng môn Thanh Vân Tử đang ngơ ngác nhìn con rồng nước khổng lồ từ phương xa bay đến, nhẹ nhàng rót vào hậu sơn. Bọn họ không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng sau ngày hôm nay, linh khí của cả tông môn đã tăng vọt một cách vô lý.

Nhưng ở Trung Châu xa xôi, một tông môn hạng nhất là Thiên Nguyên Tông đã biến mất hoàn toàn trên bản đồ chỉ sau một nốt nhạc. Nơi đó không còn núi cao, không còn điện ngọc, chỉ còn lại một cái hố sâu vạn trượng có hình thù như một bàn tay con người đang nhấn xuống.

Diệp Mặc lại ngồi xuống chiếc ghế nan tre, đội nón lá lên.

— Cứ tưởng nuôi cá là nghề dưỡng sinh yên tĩnh nhất, hóa ra vẫn có kẻ muốn tìm cái chết. Lần sau nếu còn kẻ nào dám đụng vào hồ của ta, ta sẽ câu luôn cái linh mạch tổ tiên nhà chúng nó về làm bùn dưới đáy ao.

Hắn lẩm bẩm vài câu rồi lại nhắm mắt lại. Cánh bèo trên mặt hồ nhẹ nhàng lay động theo cơn gió hạ mát lành. Trường Sinh Hồ lại phẳng lặng như gương, con Cá Trê Ma Thần lại tiếp tục công việc dọn bùn, con Cá Kiếm Ý lại uể oải bơi lượn.

Sóng gió dập tắt, nhưng uy danh thầm lặng của vị "Đạo Tổ nuôi cá" đã để lại một vết sẹo kinh hoàng trong tâm khảm của những thế lực lớn ở Thanh Minh Giới. Từ hôm nay, "đừng đụng vào ao cá ở Thanh Vân Môn" đã trở thành cấm kỵ hàng đầu được lưu truyền trong giới tu tiên, dù chẳng ai rõ kẻ cai quản nơi đó rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng, và gã ngư ông ấy… vẫn tiếp tục ngủ trưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8