Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 126: Chư Thiên vạn giới run rẩy**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:19:07 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 126: CHƯ THIÊN VẠN GIỚI RUN RẨY**

Thanh Minh Giới, vào một buổi chiều tà vốn dĩ bình lặng, bỗng chốc chứng kiến một hồi thiên địa biến sắc chưa từng có trong suốt mười vạn năm qua.

Trên bầu trời cao vút, nơi quy tắc đạo pháp giao thoa, một vết nứt dài vạn dặm vừa mới khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn khiến các đại năng đang bế quan trong những quan tài bằng đá cũ kỹ phải đồng loạt mở mắt, máu tươi phun ra, thần sắc kinh hãi tột độ.

Lúc này, tại Thanh Vân Môn – một tông môn hạng ba vốn dĩ chẳng có lấy một chút tiếng tăm trên bản đồ tu tiên của Trung Châu.

Lão chưởng môn Thanh Vân Tử đang cầm chén trà, tay run lẩy bẩy khiến nước trà vương vãi khắp đạo bào. Phía sau lão, Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi sắc mặt trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng cao ngạo giờ đây chỉ còn lại sự bàng hoàng không thể che giấu. Nàng nhìn về phía Hậu Sơn – nơi khởi nguồn của cái "vẩy tay" kinh hoàng lúc nãy, giọng nói lạc đi vì kinh sợ:

"Sư phụ… lúc nãy, ngài có thấy không?"

Thanh Vân Tử không đáp lời, lão hít một hơi sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Làm sao lão không thấy được? Một tia sáng như sợi chỉ từ phía Hậu Sơn phóng ra, đi xuyên qua hư không, dẫm nát tầng mây, rồi trực tiếp đánh nát một vị cường giả cấp Hóa Thần đang nhăm nhe xâm phạm lãnh thổ. Cường giả ấy, đối với Thanh Vân Môn là một ngọn núi lớn không thể vượt qua, nhưng dưới sợi chỉ câu ấy, hắn chỉ như một con kiến bị quét trôi.

"Nhất Phi… đừng hỏi, đừng nhìn, cũng đừng nói." Thanh Vân Tử đặt chén trà xuống, giọng nói trầm khàn: "Từ hôm nay trở đi, Hậu Sơn là cấm địa của cấm địa. Ai dám làm phiền vị tiền bối kia, ta sẽ tự tay trục xuất khỏi sư môn."

Trong khi cả giới tu tiên đang náo loạn, tìm đủ mọi cách để tìm ra tung tích của vị "vô thượng tồn tại" vừa mới ra tay, thì tại hồ Trường Sinh nhỏ hẹp ở Hậu Sơn, thủ phạm của vụ náo động đang… bận gãi tai.

Diệp Mặc uể oải tựa lưng vào gốc liễu già. Chiếc nón lá che nửa khuôn mặt, hắn khẽ ngáp một cái thật dài, đôi mắt lim dim nhìn về phía mặt nước hồ vừa mới được "thay nước" bằng linh dịch tinh khiết từ chín tầng trời.

"Hệ thống, ngươi bảo con cá mới tặng là loại gì ấy nhỉ?" Diệp Mặc thì thầm hỏi trong đầu.

[Ting! Báo cáo ký chủ, đó là Cá Voi Càn Khôn. Đây là sinh vật thời viễn cổ, lấy không gian làm thức ăn, lấy tinh hà làm hồ tắm. Khi trưởng thành, nó có thể mang theo cả một đại thế giới chu du thái không.]

Trước mặt Diệp Mặc, giữa làn khói mờ ảo của linh khí bốc lên từ mặt hồ, một sinh vật nhỏ chỉ bằng ngón tay cái đang tung tăng bơi lội. Nó có thân hình mập mạp, màu xanh thẫm lấp lánh như chứa đựng cả vạn vì sao. Nhìn nó bây giờ chẳng khác gì một con cá bống đen trùi trụi, trông cực kỳ ngốc nghếch.

"Voi gì mà bé tí như hạt đậu thế này?" Diệp Mặc bĩu môi, tiện tay bốc một nắm cám màu vàng kim ném xuống. "Ăn đi cho chóng lớn, nuôi ngươi chỉ tốn cơm."

Nếu có một vị đại năng từ Thượng Giới nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ uất ức đến mức thổ huyết mà chết. Nắm "cám cá" kia, tỏa ra đạo vận nồng đậm đến mức hóa thành rồng, thành phượng vờn quanh. Đó chính là Thiên Nguyên Đan – loại đan dược cấp thần mà một viên cũng đủ để các bậc tôn giả liều mạng tranh đoạt để kéo dài tuổi thọ.

Vậy mà ở đây, nó được dùng để cho một "con cá bống" ăn.

Cá Voi Càn Khôn nhỏ bé vừa thấy mồi, liền há miệng một cái.

Ầm!

Một lực hút kinh người phát ra từ cái miệng tí hon đó, làm cho không gian quanh hồ Trường Sinh vặn vẹo trong tích tắc. Mọi đạo vận rực rỡ đều bị nó nuốt chửng không còn một mống. Nó thỏa mãn quẫy đuôi, tạo nên một vòng xoáy nhỏ trong hồ.

"Linh Nhi, con nhỏ kia, đừng có lười biếng, vào nhà lấy cái khăn lau lại mấy cái xô cho ta!" Diệp Mặc quát to.

Linh Nhi – con cá chép đỏ hóa hình – lúc này đang ngồi ở bậc thềm gỗ, tay cầm một xâu kẹo hồ lô không biết lấy từ đâu ra, vừa gặm vừa tròn mắt nhìn con cá mới. Nàng nhảy xuống nước, để đuôi cá ẩn hiện dưới làn nước trong vắt, bì bõm bơi đến cạnh con Cá Voi Càn Khôn.

"Chủ nhân, nó trông xấu quá, con có thể nướng nó ăn được không?" Linh Nhi ngây ngô hỏi.

Cá Voi Càn Khôn đang bơi tung tăng, bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương, sợ đến mức lặn mất tăm xuống đáy hồ, trốn sau một rạn san hô bằng đá tiên.

Diệp Mặc tức giận gõ đầu nàng một cái: "Nướng cái đầu ngươi! Cá đó để nuôi lấy thịt sau này, giờ chưa béo. Mau đi làm việc đi!"

Cùng lúc đó, tại một không gian cực kỳ xa xôi, sâu trong "Vạn Tượng Sào" – vùng đất chết của Thanh Minh Giới.

Những lão quái vật đã sống qua mấy thời đại đang tập hợp lại trong một điện thờ đổ nát. Ánh nến leo lét phản chiếu những khuôn mặt nhăn nheo, tràn ngập vẻ sợ hãi.

"Vừa rồi… khí tức đó là gì?" Một giọng nói run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Là lực lượng của Đạo Tổ… Không, còn vượt xa cả Đạo Tổ. Thiên đạo của Thanh Minh Giới này vừa rồi thiếu chút nữa đã bị sụp đổ hoàn toàn bởi một cú giật dây." Một vị lão giả khoác áo đen, trên ngực thêu hình một con quạ ba chân, run rẩy nói: "Sợi dây đó… nó kéo đi không chỉ là sinh mệnh của Thiên Sát Tôn Giả, mà là kéo đi cả vận mệnh của mười ba vạn dặm sơn hà."

"Thiên Sát Tông vốn là tông môn có quan hệ với Thượng Giới, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã bốc hơi khỏi thế gian. Toàn bộ cao tầng không ai sống sót, thậm chí cái cổng thành cũng hóa thành tro bụi." Một kẻ khác bổ sung, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Cả gian điện rơi vào trầm mặc kinh hoàng. Một vị lão giả có tu vi cao nhất chậm rãi mở mắt:

"Lệnh truyền xuống: Tất cả môn đồ, từ nay về sau tuyệt đối không được bước chân vào lãnh địa của Thanh Vân Môn trong phạm vi vạn dặm. Gặp người Thanh Vân Môn, phải nhường ba phần, kẻ nào đắc tội với bọn họ, lập tức tự sát để tránh liên lụy tông môn."

"Đại nhân, vì sao chúng ta không trực tiếp đến bái phỏng? Nếu có thể nhận được sự chỉ điểm của vị đại năng ấy…"

"Ngốc!" Vị lão giả kia quát lên, đôi mắt lóe lên sự thấu triệt: "Vị tiền bối đó ẩn cư ở một tông môn hạng ba, chọn vị trí hẻo lánh làm ngư ông, rõ ràng là muốn tránh xa thế sự, vui thú điền viên. Ngươi mang một đám người rầm rộ đến, phá hỏng tâm trạng câu cá của hắn, ngươi nghĩ ngươi có mấy cái mạng để đền?"

Tất cả nghe xong, lòng dạ đều run rẩy. Đúng vậy, đại năng thường có tính khí cổ quái. Có người thích làm ăn mày, có người thích làm thợ rèn, vị này lại thích nuôi cá. Kẻ phá hỏng sở thích của hắn, e rằng chỉ cần một cái vẩy đuôi cá của hắn thôi cũng đủ để diệt cả chín tộc.

Sự hoảng sợ từ thế giới bên ngoài dường như chẳng có mảy may ảnh hưởng đến cuộc sống "nghỉ hưu" sớm của Diệp Mặc.

Buổi tối, sương mù từ hồ Trường Sinh lan tỏa ra xung quanh, biến cả khu vực Hậu Sơn thành một tiên cảnh thực sự. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành từng hạt mưa nhỏ, thấm đẫm vào cỏ cây.

Diệp Mặc nằm trên chiếc võng tre tự chế, nhìn lên bầu trời đầy sao. Hệ thống bỗng nhiên phát ra tiếng thông báo:

[Ting! Đã có 1.000 cường giả trong thế giới này sinh lòng đại sợ hãi đối với sự hiện diện của ký chủ. Độ uy nghiêm của Đạo Tổ tăng lên. Phần thưởng: Một túi thức ăn cho cá cấp độ "Thánh Nguyên".]

"Lại thưởng thức ăn cá?" Diệp Mặc lẩm bẩm: "Ngươi không thể tặng ta cái gì thực tế hơn à? Ví dụ như một cái ghế nằm xịn hơn chẳng hạn? Cái võng này hơi đau lưng."

Hệ thống giữ im lặng tuyệt đối, dường như đã quá quen với sự lười biếng và ham hưởng lạc của chủ nhân mình.

Phía dưới hồ, Linh Nhi đang đùa nghịch với con Cá Voi Càn Khôn. Con cá nhỏ lúc này đã quen hơn, nó không bơi nữa mà trôi nổi trong không trung ngay trên mặt nước hồ, hít hà lấy linh khí rồng phượng tỏa ra từ cơ thể Linh Nhi.

Bất chợt, một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới từ con đường nhỏ dẫn vào Hậu Sơn.

Diệp Mặc không cần nhìn cũng biết là ai. Hắn vẫn nhắm mắt, cất giọng lười biếng:

"Nhất Phi đại sư tỷ, nửa đêm không lo tu luyện, chạy ra ao cá của ta làm gì? Ở đây chỉ có cá, không có cơm ăn đâu."

Liễu Nhất Phi đứng cách đó mười trượng, không dám tiến lại gần hơn. Nàng hôm nay diện một bộ đạo bào màu trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa sau lưng, dưới ánh trăng trông nàng giống như một trần thế tiên tử. Thế nhưng, đôi tay nấp dưới tay áo dài lại đang nắm chặt lấy vạt áo, đầy vẻ căng thẳng.

"Diệp sư đệ… không, Diệp tiền bối…" Nàng lí nhí gọi.

"Đừng có gọi tiền bối hậu bối gì cả, tổn thọ lắm." Diệp Mặc nghiêng đầu nhìn nàng, nụ cười dưới nón lá vẫn vô lo vô nghĩ: "Ta vẫn là Diệp Mặc, kẻ nuôi cá quét dọn ở đây thôi. Có việc gì thì nói mau, ta còn phải đi ngủ."

Liễu Nhất Phi cắn môi, nhìn vào hồ nước. Nàng nhận thấy nước hồ dâng đầy, linh khí đậm đặc đến mức kinh hồn bạt vía. Nhìn lại con cá bé xíu đang bay lơ lửng, nàng chỉ thấy đầu óc choáng váng. Đó không phải là sinh vật mà thế giới này nên có.

"Thanh Vân Tử sư phụ bảo ta đến gửi cái này cho huynh." Nàng bước tới, đặt một chiếc hộp gỗ xuống tảng đá cạnh lối vào: "Đây là trà Tuyết Đỉnh tinh khiết nhất mà tông môn vừa thu hoạch được. Sư phụ nói… huynh vất vả nuôi cá, nên uống chút trà cho ấm người."

Thực tế, Thanh Vân Tử sợ muốn chết, không dám tự thân đến nên đành đẩy đệ tử yêu quý của mình ra để "thám thính" và lấy lòng vị đại năng này.

Diệp Mặc nhìn cái hộp, phẩy tay một cái. Chiếc hộp gỗ tự động bay đến tay hắn. Hắn mở ra ngửi ngửi: "Trà này cũng thường thôi, nhưng thôi được rồi, về bảo lão già đó không cần khách sáo thế. Có tâm là được."

"Vâng…" Liễu Nhất Phi gật đầu, định rời đi, nhưng lòng tò mò thúc giục nàng hỏi thêm một câu: "Sư đệ, con cá… đang bay kia, là giống gì thế?"

Diệp Mặc nhìn con Cá Voi Càn Khôn đang cố gắng hít thở không gian, mỉm cười nói:

"Nó à? Chỉ là con cá cảnh ta nhặt được thôi. Trông thì béo mầm đấy, nhưng chẳng có tích sự gì, nuôi để ngắm cho vui nhà vui cửa."

Cá Voi Càn Khôn: "???"

Nó vốn là sinh vật vĩ đại có thể nuốt chửng cả thái dương, giờ lại bị chủ nhân gọi là "cá cảnh nuôi cho vui". Nó thầm hứa trong lòng, mình phải cố gắng ăn thật nhiều "cám" của chủ nhân để một ngày nào đó chứng minh giá trị… bằng cách phun ra một dải ngân hà cho chủ nhân ngắm chơi.

Liễu Nhất Phi nghe xong, trong lòng thở dài. Đúng là đẳng cấp của cao nhân. Thứ mà chúng sinh coi là thần tích, trong mắt hắn chỉ là "nuôi cho vui". Nàng khom người hành lễ rồi rút lui.

Khi bóng dáng Liễu Nhất Phi biến mất dưới màn đêm, Diệp Mặc mới ngồi bật dậy. Hắn nhìn túi thức ăn cho cá cấp "Thánh Nguyên" vừa nhận được từ hệ thống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kỳ quái.

"Thánh Nguyên à… Để xem, cho con Hắc Long Ngư đang dọn rác dưới đáy hồ ăn cái này, chắc nó sẽ mọc được thêm cái sừng thứ hai đấy nhỉ?"

Dưới đáy hồ Trường Sinh sâu thẳm, một bóng đen khổng lồ dài hàng trăm mét đang nằm cuộn tròn giữa lớp bùn linh mang. Đó là một con Ma Long chân chính, từng làm loạn vùng biển Đông Hải nghìn năm trước, sau bị Diệp Mặc "vô tình" câu lên rồi bắt làm… cá trê dọn bể.

Con rồng tội nghiệp nghe thấy tiếng Diệp Mặc, run rẩy cả thân mình, không biết nên vui hay nên buồn. Ăn cám của chủ nhân thì tăng tu vi đấy, nhưng cái giá phải trả là mỗi ngày phải đi cọ rửa mấy tảng đá trơn tuột dưới hồ và không được phép gầm rú làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ngư ông.

"Vận mệnh Thanh Minh Giới ư?" Diệp Mặc vươn vai, lại nằm xuống võng. "Thế giới này dù có sụp đổ, chỉ cần ao cá của ta vẫn còn, thì mọi chuyện vẫn cứ như cũ."

Hắn nhắm mắt lại. Bên tai là tiếng nước chảy róc rách, tiếng cá quẫy đuôi, và tiếng ngáy khe khẽ của Linh Nhi đã ngủ quên bên bờ hồ.

Cả Chư Thiên vạn giới ngoài kia có thể đang run rẩy, các tông môn có thể đang điên cuồng chuẩn bị cho một cuộc đại biến, các thánh nhân có thể đang quỳ lạy van xin thiên đạo… nhưng tại góc hậu sơn nhỏ bé của Thanh Vân Môn này, tất cả chỉ còn lại một màu bình yên thanh thản.

Bởi vì, vị Đạo Tổ vĩ đại nhất của lịch sử, đang bận ngủ trưa.


**Hết chương 126.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8