Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 151: Cửu U lộ diện chân thân**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:22:54 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 151: CỬU U LỘ DIỆN CHÂN THÂN**

Hậu sơn Thanh Vân Môn, mây mù vốn dĩ luôn lững lờ trôi quanh những đỉnh núi xanh ngắt, nay đột ngột đứng khựng lại.

Không gian như bị một bàn tay vô hình đóng băng. Gió ngừng thổi, lá ngừng rụng, và ngay cả tiếng côn trùng rả rích trong bụi rậm cũng biến mất tăm. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ Thanh Minh Giới.

Diệp Mặc vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế trúc sờn cũ cạnh bờ hồ Trường Sinh. Tay hắn cầm cần câu trúc vàng óng, chiếc nón lá sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Hắn dường như không nhận ra sự thay đổi kinh hoàng của thế giới, hoặc có lẽ, hắn là người duy nhất không cảm thấy sợ hãi.

"Chủ nhân… con thấy lạnh."

Linh Nhi, nàng cá chép nhỏ hóa hình, lúc này đang run rẩy nép sau lưng Diệp Mặc. Đôi mắt to tròn vốn luôn tràn đầy tinh nghịch nay chỉ còn sự kinh hoàng tột độ. Nàng là linh vật sinh ra từ vận khí của hồ, cảm giác về nguy hiểm của nàng nhạy bén hơn bất kỳ vị tu sĩ Hóa Thần cảnh nào. Nàng cảm nhận được, có một cái gì đó… rất lớn, đang nhìn xuống đây.

Diệp Mặc không ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ vào bàn tay nhỏ bé của Linh Nhi, giọng nói lười biếng như thường lệ:

"Đừng sợ, chỉ là một kẻ đánh trộm cá đang nhìn lén thôi. Để hắn nhìn, ao của chúng ta nước trong, cá béo, nhìn chút cũng không mất cân thịt nào."

Nhưng lời nói của Diệp Mặc không thể làm dịu đi sự biến đổi của thiên địa.

Tại tiền điện Thanh Vân Môn, Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang đứng trên quảng trường đá trắng. Mặt bọn họ cắt không còn giọt máu. Trên bầu trời, mặt trời vốn đang rạng rỡ đột ngột bị một bóng đen che lấp. Đó không phải là nhật thực thông thường. Bóng đen kia không có hình dạng cố định, nó như một vũng mực khổng lồ đổ ra từ kẽ nứt của hư không, lan nhanh với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng từng ngôi sao, từng dải mây.

"Linh khí… linh khí đang biến mất!" Thanh Vân Tử rên rỉ, lão quỳ sụp xuống đất.

Là một tu sĩ sắp bước chân vào Hợp Đạo cảnh, lão cảm nhận rõ ràng nhất: Toàn bộ linh khí trong không khí đang bị rút cạn một cách thô bạo. Giống như có một chiếc máy bơm khổng lồ đang hút hết nhựa sống của đại địa. Cỏ cây héo úa trong nháy mắt, những dòng sông linh tuyền khô cạn trơ sỏi đá.

Toàn bộ tu sĩ của Thanh Minh Giới, từ những lão quái vật ẩn thế đến những tiểu tu vừa mới bước vào Luyện Khí, đều cảm thấy kinh mạch đau đớn như bị rút tủy. Công pháp ngừng vận chuyển, chân nguyên khô héo. Thế giới này, trong một khắc, đã trở thành một nhà tù không có không khí.

"Nhìn kìa… phía trên đó!" Liễu Nhất Phi run giọng chỉ tay lên trời.

Màn đen che phủ bầu trời bắt đầu co rút, hiện rõ hình hài. Đó không phải là mây đen, cũng không phải ma khí.

Đó là một gương mặt.

Một gương mặt to lớn đến mức không thể dùng ngôn từ để mô tả. Một bên mắt của nó đã to bằng cả một đại lục, đồng tử màu tím sậm tỏa ra thứ ánh sáng tà mị, lạnh lẽo, coi vạn vật như cỏ rác. Những đường nét trên khuôn mặt ấy chính là những dải ngân hà bị vặn xoắn, những nếp nhăn là những hố đen thăm thẳm.

Cửu U. Hoang Cổ Ma Thần – kẻ đã biến mất từ thời đại khai thiên lập địa, nay đã lộ diện chân thân.

Hắn không nằm trong thế giới này. Hắn đang ở bên ngoài vũ trụ, cúi xuống nhìn vào Thanh Minh Giới giống như một người khổng lồ đang cúi xuống nhìn vào một cái chum nước nhỏ.

"Tìm thấy rồi…"

Một giọng nói vang lên. Nó không truyền đi qua không khí, mà vang vọng thẳng vào linh hồn của mỗi sinh linh. Tiếng nói trầm đục, mang theo hơi thở của thời gian cổ xưa và sự tàn bạo tuyệt đối. Mỗi âm tiết phát ra đều khiến không gian xung quanh Thanh Minh Giới rạn nứt, tạo ra những khe rãnh đen ngòm nuốt chửng các ngọn núi cao.

"Ngư chủng của ta… sau muôn vàn kỷ nguyên, cuối cùng cũng đến lúc thu hoạch."

Cửu U từ từ đưa một bàn tay xuống. Bàn tay ấy xuyên qua tầng khí quyển, bóp nát những quy luật tự nhiên. Những ngón tay dài dằng dặc, phủ đầy vảy đen lấp lánh như những vì sao chết, hướng thẳng về phía trung tâm đại lục – nơi Thanh Vân Môn tọa lạc.

Trong mắt Cửu U, toàn bộ tu sĩ mạnh nhất thế giới này chỉ là những con cá đã nuôi béo, chờ ngày lên thớt. Linh khí cạn kiệt là vì hắn đang rút lưới. Khi lưới thu lại, tất cả tinh hoa của thế giới sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho hắn phi thăng.

Tại hậu sơn, áp lực kinh khủng khiến hồ Trường Sinh bắt đầu sôi sục. Những con cá vốn dĩ ngoan ngoãn lúc này bắt đầu bồn chồn. Con cá trê dọn bể to lớn thường ngày chỉ thích nằm lười dưới đáy bùn nay bắt đầu nhe nanh múa vuốt, thân hình nó phình to, tỏa ra ma khí ngút trời để chống lại áp lực từ trên cao. Con cá vàng nhỏ bé thường ngày vẫn hay nhảy lên đớp bóng nước nay toàn thân rực lửa, biến thành một vệt hồng quang lượn lờ quanh Diệp Mặc.

Diệp Mặc thở dài một tiếng. Hắn chậm rãi đứng dậy, đặt chiếc cần câu trúc xuống giá đỡ.

"Thật là… đã nói là không muốn làm việc nặng rồi mà."

Hắn nhấc nón lá lên, đôi mắt vốn dĩ lờ đờ, buồn ngủ trong phút chốc biến đổi. Sâu trong đồng tử của hắn, một luồng ánh sáng thái cực xoay chuyển, dường như có cả một vũ trụ khác đang sinh sôi bên trong đó.

Lúc này, bàn tay của Cửu U đã chạm đến đỉnh mây của Thanh Vân Môn. Các kiến trúc cổ kính sụp đổ thành tro bụi dưới uy áp của hắn. Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi nhắm mắt chờ chết, trong lòng đầy rẫy sự tuyệt vọng. Trước mặt một thực thể tầm cỡ vũ trụ thế này, tu vi cái gì, pháp bảo cái gì, thảy đều là trò cười.

Nhưng, bàn tay khổng lồ kia bỗng nhiên dừng lại.

Chỉ cách đỉnh núi chưa đầy mười trượng, bàn tay ấy như chạm vào một bức tường vô hình, không thể tiến thêm một phân.

"Hửm?"

Cửu U thốt lên một tiếng kinh ngạc. Đồng tử khổng lồ trên bầu trời xoay chuyển, tập trung nhìn vào một góc nhỏ bé của hậu sơn. Hắn nhìn thấy một thiếu niên mặc đồ vải sờn cũ, đứng bên cạnh một cái ao nhỏ.

Điều khiến Cửu U kinh ngạc là, trong khi toàn bộ thế giới đã bị hắn rút cạn linh khí thành một vùng đất chết, thì cái ao nhỏ kia vẫn tràn đầy linh vận. Nước hồ trong vắt, đạo ý nồng nặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo. Những con cá trong hồ kia… mỗi con đều tỏa ra khí tức khiến hắn phải rùng mình.

"Ngươi là ai?" Cửu U gầm lên, chấn động cả thiên hà.

Diệp Mặc vươn vai một cái, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc. Hắn bước một bước ra khỏi bờ hồ, chân dẫm lên hư không. Mỗi bước hắn đi, một đóa sen xanh nở rộ dưới chân, che chắn toàn bộ Thanh Vân Môn khỏi áp lực của Ma Thần.

"Ta ư?" Diệp Mặc thản nhiên nhìn thẳng vào con mắt to bằng đại lục kia, khóe môi hơi nhếch lên: "Ta chỉ là một gã nuôi cá qua ngày. Ngươi đến đánh cá, hay đến cướp cá?"

Cửu U cười lạnh, tiếng cười như sấm nổ: "Bất kể là ai, dám ngăn cản con đường thành đạo của ta, đều phải hóa thành hư không! Ngươi nghĩ một cái ao cỏn con có thể chứa được chân long sao?"

"Ao nhỏ hay lớn, không phải do ngươi quyết định." Diệp Mặc nhấc tay lên, hư không chấn động. Chiếc cần câu trúc vàng từ dưới đất bay vọt vào tay hắn.

"Ta nuôi cá ở đây bấy lâu nay, chưa từng để mất một con nào cho kẻ trộm." Diệp Mặc nhẹ nhàng vung cần câu.

Một sợi chỉ mỏng manh, trong suốt hiện ra. Nó không hướng về bàn tay của Cửu U, mà xuyên qua vách ngăn không gian, nhắm thẳng vào trung tâm khuôn mặt của Ma Thần.

"Dưới cần câu của ta, chưa từng có con cá nào thoát được nhân quả. Cửu U, ngươi tự coi mình là ngư ông, nhưng trong mắt ta… ngươi cũng chỉ là một con cá lớn hơi quá khổ một chút mà thôi."

Toàn bộ tu sĩ của Thanh Minh Giới ngửa đầu nhìn lên. Họ thấy một cảnh tượng kỳ vĩ chưa từng có trong lịch sử: Một bóng người bé nhỏ đứng trước một gương mặt bao trùm vũ trụ, tay cầm cần câu trúc, khí thế thong dong như đang chuẩn bị bước vào một buổi chiều câu cá an nhàn.

Trận chiến giữa hai kẻ đứng đầu đạo lộ, chính thức bắt đầu từ một nhát vung cần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8