Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 184: Liễu Nhất Phi từ bỏ ngôi vị, quay về làm đệ tử hầu trà**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:31:14 | Lượt xem: 3

Gió sớm ở Thanh Vân Môn mang theo hơi lạnh của sương mịt mù, len lỏi qua những kẽ lá trúc xanh mướt, tạo nên những thanh âm rì rào như tiếng thở dài của đại ngàn. Trên đỉnh Thanh Vân – nơi đặt nghị sự đường uy nghiêm nhất của tông môn, bầu không khí lúc này còn lạnh lẽo hơn cả sương tuyết mùa đông.

Hàng chục vị trưởng lão, những người nắm giữ vận mệnh của một phương, lúc này đều mang vẻ mặt bàng hoàng, trợn mắt nhìn nữ tử đang đứng ở trung tâm đại điện.

Liễu Nhất Phi.

Nàng đứng đó, lưng thẳng như một thanh tiên kiếm đã ra khỏi vỏ, vạt áo trắng tinh khôi khẽ lay động theo gió. Gương mặt thanh tú, thoát tục của nàng không hề có một chút gợn sóng, đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu, tĩnh lặng đến đáng sợ. Trên bàn đá phía trước nàng, một miếng lệnh bài bằng ngọc thạch màu xanh biếc, tỏa ra hào quang nhàn nhạt – chính là Thiên Vân Lệnh, tượng trưng cho vị trí Chưởng môn thực quyền hoặc Thánh nữ kế vị của Thanh Vân Môn.

"Nhất Phi! Ngươi có biết mình đang nói gì không?"

Thanh Vân Tử – lão chưởng môn tóc húi cua, gương mặt già nua run rẩy vì kinh ngạc, phá vỡ sự im lặng đến nghẹt thở. Lão đập tay xuống ghế, giọng nói vừa có chút tức giận, vừa có phần đau xót:

"Ngươi là thiên tài ngàn năm có một của bản môn, là người duy nhất đã đột phá cảnh giới mà ngay cả ta cũng phải ngước nhìn sau khi uống… khụ, sau khi có được đại cơ duyên. Ngươi chính là cột trụ, là tương lai của Thanh Vân Môn. Tại sao lại muốn từ bỏ tất cả?"

Liễu Nhất Phi hơi cúi đầu, nhưng lời nói lại vô cùng kiên định:

"Bẩm Chưởng môn, bẩm các vị trưởng lão. Nhất Phi đã suy nghĩ kỹ. Danh vọng này, quyền lực này, vốn không phải là Đạo của ta. Tu vi của ta có được, không phải nhờ vào linh thạch của tông môn, cũng không phải nhờ vào công pháp thượng thừa trong tàng kinh các. Tất cả… đều bắt đầu từ một hồ nước bình lặng ở hậu sơn."

Một vị trưởng lão tóc đỏ gầm lên: "Hậu sơn? Ý ngươi là cái ao cá bỏ hoang kia sao? Chỗ của tên đệ tử ngoại môn lười biếng Diệp Mặc đó ư? Thật là hoang đường! Nhất Phi, ngươi nhất định là bị tẩu hỏa nhập ma rồi!"

Liễu Nhất Phi khẽ lắc đầu, trong mắt nàng chợt hiện lên một tia ngưỡng mộ thâm trầm, cùng một loại khát vọng mãnh liệt mà chưa từng ai thấy ở nàng trước đây.

"Hoang đường hay không, Nhất Phi tự biết. Trong mắt các người, đó là một ao cá bỏ hoang. Nhưng trong mắt ta, nơi đó mới là nơi duy nhất có chứa chân lý của đại đạo. So với việc ngồi trên đỉnh núi này điều binh khiển tướng, Nhất Phi thà được đứng bên cạnh người ấy, dù chỉ là nhóm bếp, nấu nước hay hầu trà."

Nói đoạn, nàng không để bất kỳ ai kịp lên tiếng ngăn cản, chậm rãi quỳ xuống, dập đầu ba cái thật kêu trước Thanh Vân Tử.

"Ơn dưỡng dục của tông môn, Nhất Phi sẽ dùng cả đời để bảo vệ trong thầm lặng. Nhưng ngôi vị này, xin hãy trao cho người xứng đáng hơn. Từ nay về sau, Thanh Vân Môn không còn Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi, chỉ còn đệ tử hầu trà tại hồ Trường Sinh."

Dứt lời, nàng đứng dậy, nhẹ nhàng tháo đi chiếc trâm ngọc tượng trưng cho thân phận, để mái tóc đen dài xõa tung trên vai. Nàng quay người bước đi, từng bước nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được xiềng xích nghìn năm. Các trưởng lão đứng đó như những pho tượng đá, chỉ biết nhìn bóng lưng thanh thoát ấy dần khuất sau làn mây trắng.

Hậu sơn, hồ Trường Sinh.

Ánh nắng ban trưa phủ một lớp lụa vàng lên mặt hồ yên ả. Diệp Mặc đang gác chân lên một tảng đá rêu phong, chiếc nón lá che nửa khuôn mặt, miệng ngậm một cọng cỏ, bộ dạng giống như một lão ngư ông đang trốn việc để ngủ trưa. Chiếc cần câu bằng trúc của hắn vẫn cắm hờ hững bên mép nước, thỉnh thoảng một con cá nhỏ tinh nghịch quẫy đuôi, tạo nên những vòng tròn sóng xô nhẹ vào bờ.

"Chủ nhân! Chủ nhân! Cá lớn cắn câu rồi kìa!"

Linh Nhi, thiếu nữ trong bộ váy áo màu vàng nhạt rực rỡ, chạy lon ton trên bãi cỏ, đôi tay nhỏ bé khua khoắng liên tục. Nàng cúi xuống nhìn mặt hồ, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thèm thuồng: "Con cá này to lắm nha, nếu đem nướng lên, chắc chắn mùi vị sẽ khiến người ta bay lên trời luôn!"

Diệp Mặc lười biếng nhích chiếc nón lá ra một chút, liếc mắt nhìn mặt hồ rồi lầm bầm: "Cá lớn cái gì chứ? Đó là con cá chép già chuyên ăn vụng mồi thôi. Để nó yên, ta còn đang mơ thấy mình biến thành một con rồng đang nằm ngủ dưới đáy biển…"

"Hứ, chủ nhân lúc nào cũng ngủ! Ngài nuôi cá hay là nuôi giấc mơ vậy?" Linh Nhi chu môi, định thò tay xuống nước vớt cá thì chợt dừng lại.

Nàng ngẩng đầu lên, khứu giác linh mẫn của một linh vật giúp nàng nhận ra một luồng khí tức quen thuộc nhưng lại có chút khác lạ.

"Chủ nhân, có người đến."

Diệp Mặc thở dài một tiếng, chậm rãi ngồi dậy. Hắn không cần nhìn cũng biết là ai. Mùi hương thanh khiết như hoa tuyết trên đỉnh núi ấy, ngoài "vị khách quen" hay sang ăn ké canh cá kia thì còn ai vào đây.

Nhưng khi Diệp Mặc quay đầu lại, hắn hơi ngẩn ra.

Khác với vẻ oai phong lẫm liệt, trang phục sang trọng của một Đại sư tỷ hay Thánh nữ thường ngày, Liễu Nhất Phi lúc này chỉ mặc một bộ y phục đệ tử ngoại môn sờn cũ bằng vải thô. Mái tóc nàng búi đơn giản bằng một dải lụa xanh, không phấn son, không trang sức. Nhưng trên gương mặt nàng, sự kiêu kỳ thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình thản và cung kính đến lạ thường.

Nàng đi đến trước mặt Diệp Mặc, đứng cách hắn đúng mười bước chân – khoảng cách của một kẻ bề tôi đối với quân vương, rồi từ từ quỳ thụp xuống.

"Đệ tử Nhất Phi, bái kiến Tiên sư."

Diệp Mặc suýt chút nữa thì ngã khỏi tảng đá. Hắn gãi đầu, vẻ mặt đầy bối rối: "Này này… Đại sư tỷ, hôm nay nàng ăn nhầm linh dược gì sao? Hay là bị con yêu quái nào đoạt xá rồi? Bộ đồ này… và cái kiểu xưng hô này là thế nào?"

Linh Nhi cũng trợn tròn mắt, chạy lại quanh Liễu Nhất Phi, hít hít mũi: "Đúng là hơi lạ nha. Khí tức của tỷ tỷ hôm nay rất thuần khiết, dường như những sợi dây xích bẩn thỉu của quyền lực đã biến mất hết rồi."

Liễu Nhất Phi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng vạn cổ thời không của Diệp Mặc, chân thành nói:

"Tiên sư không cần giấu giếm nữa. Nhất Phi đã thông suốt rồi. Những ngày tháng đứng trên đỉnh cao Thanh Vân, ta chỉ thấy sự trống rỗng. Chỉ khi đến đây, nếm chén canh cá của ngài, nhìn ngài câu cá, ta mới hiểu được Đạo thực sự là gì. Nhất Phi đã từ bỏ tất cả chức vị, từ nay nguyện làm một đệ tử hầu trà bên cạnh hồ Trường Sinh, xin Tiên sư thu nhận."

Diệp Mặc nghe xong mà đầu muốn phình to ra. Hắn vốn muốn sống một cuộc đời "cẩu đạo", âm thầm nuôi cá, thong dong qua ngày. Vậy mà bây giờ, thiên tài số một của tông môn, người tình trong mộng của vạn nghìn tu sĩ lại chạy đến đây xin làm… đầy tớ?

"Không được, không được!" Diệp Mặc xua tay lia lịa. "Nơi này là ao cá bỏ hoang, nước thì lạnh, mồi thì hôi, Linh Nhi thì nghịch ngợm. Nàng là cành vàng lá ngọc, về lại đỉnh núi mà làm Chưởng môn đi. Ở đây phiền phức lắm!"

"Nhất Phi không ngại phiền phức." Nàng vẫn quỳ đó, kiên định như một tảng đá nghìn năm. "Nếu ngài không cho ta ở lại hầu trà, ta sẽ quỳ ở đây cho đến khi thọ nguyên tận diệt."

Linh Nhi đứng bên cạnh, ban đầu thì hơi ghen tị vì có người định "tranh sủng", nhưng thấy Liễu Nhất Phi chân thành như vậy, trái tim nhỏ bé của nàng lại mềm đi. Nàng kéo kéo áo Diệp Mặc, thì thầm:

"Chủ nhân… dù sao thì người cũng hay lười biếng không chịu pha trà. Linh Nhi thì chỉ biết bắt cá chứ không biết đun nước, mỗi lần pha trà đều làm cháy ấm. Hay là… cứ để tỷ ấy ở lại? Nhìn tỷ ấy xinh đẹp thế này, để tỷ ấy đứng pha trà bên hồ, chúng ta cũng nở mày nở mặt hơn mà?"

Diệp Mặc trừng mắt nhìn Linh Nhi: "Ngươi thì biết cái gì? Ta là sợ nàng ta nhìn thấu…"

Nói được nửa câu, hắn bỗng im lặng. Nhìn vẻ mặt "nhất quyết không đi" của Liễu Nhất Phi, hắn biết dù có đuổi cũng chẳng xong. Những người tu đạo đến cảnh giới này, tâm niệm một khi đã định thì khó lòng lay chuyển. Hơn nữa, nếu nàng cứ quỳ ở đây, các lão già ở Thanh Vân Môn chắc chắn sẽ ngày ngày kéo đến đây quấy rối sự thanh tịnh của hắn.

Hắn thở dài, cầm cần câu lên, khẽ gõ vào vai Liễu Nhất Phi một cái: "Đứng lên đi."

Liễu Nhất Phi vui mừng khôn xiết: "Tiên sư đồng ý rồi?"

"Ta nói này, ở đây không có Tiên sư, cũng chẳng có cao nhân. Chỉ có một kẻ nuôi cá lười biếng tên Diệp Mặc thôi." Hắn uể oải nói, rồi chỉ tay về phía gian nhà tranh lụp xụp phía sau. "Ấm trà ở kia, lò than ở góc tường, trà lá thì ta để trong hũ sứ. Nàng muốn hầu trà thì cứ làm, nhưng đừng mong ta sẽ dạy nàng thần thông gì. Ta chẳng có gì để dạy cả."

Liễu Nhất Phi không hề thất vọng, ngược lại ánh mắt càng thêm sáng rực. Nàng hiểu, "Đạo" không phải để dạy, mà là để cảm ngộ. Được ở bên cạnh người này, nhìn từng cử chỉ của người chính là sự dạy bảo quý giá nhất rồi.

"Vâng, Diệp… sư huynh." Nàng đổi cách xưng hô, giọng nói ngọt ngào và tràn đầy sức sống.

Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đi về phía gian nhà tranh. Những bước đi trước đây luôn mang theo sự sát phạt và áp lực của cường giả, nay bỗng trở nên uyển chuyển, hài hòa với cỏ cây hoa lá xung quanh.

Chỉ lát sau, một làn khói trắng nhẹ nhàng bốc lên từ lò than nhỏ bên bờ hồ. Liễu Nhất Phi tỉ mỉ dùng gáo gỗ múc nước từ một khe suối chảy xuống hồ Trường Sinh. Nàng quan sát nhiệt độ của lửa, lắng nghe tiếng nước bắt đầu reo sôi – những việc vốn tầm thường nhưng qua đôi tay của nàng lại trở nên đầy nghệ thuật.

Linh Nhi ngồi xổm bên cạnh, chống cằm nhìn: "Nhất Phi tỷ tỷ, tỷ pha trà có ngon bằng canh cá của chủ nhân không?"

Liễu Nhất Phi mỉm cười, đôi môi hồng nhuận khẽ mở: "Ta không dám so sánh với chủ nhân của muội. Ta chỉ đang cố gắng… đưa tâm mình vào dòng nước này thôi."

Diệp Mặc lại nằm xuống, kéo nón che mắt. Nhưng lần này, trong khoang mũi hắn không chỉ có mùi tanh nồng của bùn đất và cá, mà còn có một hương thơm thoang thoảng của trà xanh quyện với hương hoa linh mộc.

"Rào…"

Mặt hồ lại gợn sóng. Con cá chép đỏ già nua ban nãy chợt nhảy vọt lên, lần này nó không nhảy cao, mà lướt nhẹ trên mặt nước rồi dừng lại ngay gần chỗ Liễu Nhất Phi đang nhóm lửa, đôi mắt cá thông linh dường như cũng đang tò mò nhìn nàng.

Linh khí xung quanh hồ Trường Sinh, theo từng động tác pha trà của Liễu Nhất Phi, bỗng nhiên bắt đầu dao động một cách kỳ lạ. Những hạt linh khí vốn đang phân tán khắp nơi, nay như bị một sức hút vô hình nào đó lôi kéo, bắt đầu tụ lại xung quanh ấm trà nhỏ.

Liễu Nhất Phi hoàn toàn không nhận ra điều đó. Nàng chỉ đơn thuần là muốn pha một chén trà thật ngon cho người đã cứu mạng mình, cho người đã mở ra một cánh cửa mới trong thế giới quan của nàng.

"Diệp sư huynh, trà đã được."

Nàng nâng khay trà bằng cả hai tay, đi đến trước mặt Diệp Mặc, cúi người dâng lên.

Diệp Mặc mở mắt ra, nhìn chén trà xanh ngắt, hơi khói bốc lên tạo thành hình dáng của những tầng mây bay lượn. Hắn cầm chén trà, thổi nhẹ một cái, rồi nhấp một ngụm.

Vị đắng nhẹ đầu lưỡi lập tức chuyển thành vị ngọt thanh khiết lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Điều quan trọng hơn không phải là linh khí, mà là sự yên bình chứa đựng trong chén trà này.

"Được lắm." Diệp Mặc đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu. "Pha trà cũng giống như câu cá, nếu tâm nàng không tĩnh, trà sẽ đắng. Hôm nay, tâm nàng đã tĩnh hơn rất nhiều rồi."

Liễu Nhất Phi nghe vậy, thân hình run lên vì xúc động. Một câu nói giản đơn ấy của hắn, đối với nàng, giá trị hơn cả mười năm bế quan khổ tu. Trong phút chốc, bức tường cảnh giới đang ngăn cách nàng với tầng thứ tiếp theo bỗng nứt ra một khe nhỏ.

Nàng không nói gì, chỉ im lặng cúi đầu, đứng lùi lại phía sau Diệp Mặc, lặng lẽ nhìn hắn câu cá.

Lúc này, trên đỉnh Thanh Vân xa xôi kia, tiếng chuông tông môn bỗng vang lên dồn dập. Một đám đệ tử vội vã chạy ra chạy vào, những âm thanh hỗn loạn của thế tục dường như chẳng thể nào truyền tới được góc hồ Trường Sinh này.

Ở đây, chỉ có một lão ngư ông đang ngủ gật, một tiểu ngư nhi đang nghịch nước, và một vị tiên tử của trần gian đang lặng lẽ hầu trà.

Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả mặt hồ. Con cá chép đỏ quẫy đuôi một cái, lặn xuống tầng nước sâu, dường như nó cũng cảm nhận được rằng, từ hôm nay, cái hồ yên tĩnh này sẽ còn có thêm nhiều câu chuyện thú vị khác bắt đầu…

"Chủ nhân, chủ nhân! Có cá cắn câu thật rồi! Lần này là con cá trắm đen to bằng bắp đùi luôn kìa!" Tiếng reo hò của Linh Nhi lại phá tan sự yên bình.

Diệp Mặc giật mình tỉnh dậy, nhìn sợi dây câu đang căng ra: "Ối, của ta… đừng để nó thoát! Nhất Phi, mau lấy cái vợt ra đây!"

"Vâng, sư huynh!"

Đại sư tỷ vạn người mê, người vừa từ bỏ ngôi vị chấn động thiên hạ, lúc này lại vội vàng xách vợt, hăm hở chạy ra mép nước, nụ cười trên môi rực rỡ hơn cả ánh tà dương.

Mọi quyền lực, mọi danh lợi, dường như cũng chỉ tan biến như bọt nước trên mặt hồ Trường Sinh này mà thôi. Thà làm đệ tử hầu trà bên ao cá, còn hơn làm thánh nữ cô độc trên đỉnh mây xanh. Đạo Tổ ở nơi đâu? Đạo Tổ chẳng qua cũng chỉ đang bận bịu với con cá lớn sắp thoát khỏi dây câu mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8