Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 7: Ba Tháng Khổ Tu**
**CHƯƠNG 7: BA THÁNG KHỔ TU**
Vạn Trượng Nhai, nơi vốn dĩ là mồ chôn của vô số sinh linh, lúc này lại tràn ngập một bầu không khí u trầm đến nghẹt thở. Dưới đáy vực, ánh sáng mặt trời không cách nào len lỏi tới, chỉ có những luồng lôi điện màu tím nhạt thỉnh thoảng xẹt qua những tán cây cổ thụ mục nát, cùng tiếng gió rít gào qua khe đá nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ.
Diệp Trần ngồi xếp bằng trên một phiến đá lớn bị nước bào mòn đến bóng loáng. Toàn thân hắn lúc này không một mảnh vải che thân, làn da trần trụi chằng chịt những vết sẹo cũ mới đan xen, như một bức bản đồ của sự đau đớn.
“Nhóc con, chuẩn bị xong chưa? Con đường này một khi đã đi, không có chỗ cho kẻ yếu hèn lùi bước. Ngươi sẽ phải đập nát chính mình để tìm thấy sự vĩ đại trong đống đổ nát đó.”
Tiếng nói của Lão Quy vang lên từ trong không gian thức hải, mang theo một sự nghiêm túc chưa từng có.
Diệp Trần từ từ mở mắt, đồng tử của hắn dường như sâu hơn trước, ẩn chứa một đốm lửa tro đen le lói. Hắn không trả lời, chỉ chậm rãi đứng dậy. Động tác tuy nhẹ nhàng nhưng mỗi tấc cơ bắp trên người đều căng ra như dây cung, tràn đầy lực lượng bùng nổ.
Hắn đi đến trước một vách đá thẳng đứng, loại đá u minh này quanh năm chịu sự xói mòn của tử khí nên vô cùng cứng rắn, so với sắt thép thông thường còn cứng hơn gấp bội.
“Bắt đầu đi! Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu cần máu và sự vỡ vụn của ngươi để kích hoạt. Không có sự hủy diệt, sẽ không có tái sinh!” Lão Quy quát lớn.
“A!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng, chân trái bước lên nửa bộ, vai xoay chuyển, toàn bộ trọng lực của cơ thể dồn hết vào cánh tay phải. Một cú đấm trực diện, không có chút linh khí nào, thuần túy là sức mạnh cơ bắp nện thẳng vào vách đá.
“Oanh!”
Tiếng va chạm khô khốc vang vọng khắp đáy vực. Vách đá rung chuyển nhẹ, nhưng nắm đấm của Diệp Trần lập tức nhuốm máu. Xương ngón tay truyền đến tiếng “rắc” giòn giã, các đốt ngón tay lệch đi, máu tươi văng tung tóe lên mặt đá xám xịt.
Nỗi đau thấu tim gan khiến trán Diệp Trần túa mồ hôi hột, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không lùi lại, mà ngay lập tức tung ra cú đấm thứ hai bằng tay trái.
“Rắc!”
Lại một tiếng xương gãy. Hai bàn tay của hắn lúc này đã biến dạng hoàn toàn, máu tươi chảy ròng ròng theo cổ tay rơi xuống đất.
“Tiếp tục! Đừng dừng lại! Nhớ kỹ cảm giác xương cốt vỡ nát này, đó là lúc Nghịch Thiên Cốt của ngươi đang rên rỉ đòi hỏi sức mạnh!”
Diệp Trần nghiến răng đến mức bật máu, hắn như một con dã thú điên cuồng, liên tục vung những nắm đấm tàn phế của mình vào vách đá. Mỗi một cú đấm đều khiến hắn đau đến mức linh hồn run rẩy, nhưng mỗi khi một mảnh xương bị rạn nứt, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực hắn lại xoay chuyển nhanh hơn một vòng.
Những luồng khí màu tro đen quỷ dị từ châu báu chảy ra, men theo kinh mạch truyền đến những chỗ xương gãy. Một cảm giác ngứa ngáy đến cực điểm, như có hàng vạn con kiến đang đục khoét xuyên qua tủy xương, bắt đầu thay thế cho nỗi đau. Những mảnh xương vỡ không bị đào thải, mà dưới sự tác động của luồng khí đen đó, chúng bắt đầu gắn kết lại với nhau theo một trật tự hoàn toàn mới, rắn chắc hơn, bền bỉ hơn và mang theo một thứ hơi thở hung tàn cổ xưa.
**Tháng thứ nhất.**
Cả vùng đáy vực vạn trượng bị bao phủ bởi tiếng oanh kích không ngừng nghỉ. Diệp Trần không còn gọi là người nữa, hắn trông giống như một con quái vật được khâu vá từ xương cốt và máu thịt. Hai bàn tay hắn liên tục gãy đi rồi được nối lại không dưới ngàn lần.
Máu của hắn thấm đẫm vách đá, tạo thành một vệt màu đỏ sẫm đen kịt kinh tâm động phách. Đôi khi, cơn đau vượt quá giới hạn chịu đựng, Diệp Trần ngất lịm ngay tại chỗ, nhưng chỉ sau vài hơi thở, Lão Quy lại dùng bí thuật kích thích thần trí của hắn tỉnh lại.
“Nếu ngươi chết ở đây, Mộ Dung Thần sẽ ôm Linh Nhi trong lòng mà cười nhạo cái chết hèn mọn của một phế vật mang Phàm Cốt. Ngươi muốn thế sao?”
Mỗi khi nghe đến hai cái tên đó, ngọn lửa hận thù trong lòng Diệp Trần lại bùng cháy dữ dội. Hắn lại gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, tiếp tục hành hạ cơ thể mình một cách cực đoan.
Đến cuối tháng thứ nhất, xương cốt trên hai cánh tay Diệp Trần đã không còn là màu trắng của người thường, mà thấp thoáng hiện lên những đốm màu chì xám u tối. Hắn đấm vào vách đá, tiếng xương gãy đã ít đi, thay vào đó là tiếng đá vỡ rơi rào rào.
**Tháng thứ hai.**
Diệp Trần bắt đầu nâng cao cường độ. Hắn không chỉ dùng nắm đấm, mà bắt đầu dùng khủy tay, đầu gối, bờ vai, và cả lồng ngực để va chạm trực tiếp với vách núi.
Hắn học cách điều động nhịp thở theo *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Mỗi hơi thở của hắn kéo theo những luồng âm phong rít gào lọt vào lỗ chân lông, rèn giũa huyết nhục. Da dẻ hắn vốn dĩ thô ráp sau những trận tàn phá, nay bắt đầu bong tróc ra, bên dưới lớp da cũ là một lớp da mới mịn màng như ngọc nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo của kim khí.
“Tốt! Bây giờ hãy tập trung vào xương cột sống! Đó là long cốt của ngươi, là nền tảng của vạn đạo!” Lão Quy chỉ dẫn.
Diệp Trần xoay người, dồn hết sức lực đập lưng vào vách đá.
“Bùm!”
Lần này, vách đá u minh rạn ra một vết nứt dài. Diệp Trần phun ra một ngụm máu lớn, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn. Tuy nhiên, trong bóng tối, xương cột sống của hắn phát ra những tiếng nổ lép bép như tiếng sấm đêm đông. Một luồng uy áp nhàn nhạt bắt đầu tỏa ra từ thiếu niên nhỏ bé này.
Hắn nhận ra rằng, Nghịch Thiên Cốt của mình dường như đang “ăn” lấy sự chấn động từ vách đá. Va chạm càng mạnh, xương cốt càng hưng phấn.
**Tháng thứ ba.**
Đây là giai đoạn nước rút. Toàn bộ khu vực vách đá mà Diệp Trần dùng để luyện tập đã sụp đổ hoàn toàn, tạo thành một hố sâu khổng lồ vào trong lòng núi.
Sắc mặt Diệp Trần lúc này vô cùng bình thản, hơi thở của hắn trầm ổn đến mức dường như hòa cùng một nhịp điệu với nhịp đập của đất trời dưới vực sâu. Hắn đứng đó, đứng im lìm như một pho tượng cổ xưa.
Bỗng nhiên, hắn chuyển động.
Một bước chân dẫm xuống, mặt đất bên dưới bàn chân hắn nát vụn thành bột mịn. Diệp Trần không còn là một thiếu niên gầy yếu trước kia, từng đường nét cơ bắp của hắn giờ đây hoàn mỹ đến cực hạn, chứa đựng sức mạnh thuần túy có thể xé rách hổ báo.
“Phàm Cốt sơ kỳ, đã đến lúc hoàn thiện rồi!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng động trời. Hắn tung ra một quyền cuối cùng hướng về phía vách núi nguyên vẹn còn lại.
Quyền này vừa tung ra, không gian dường như có một thoáng vặn vẹo. Không có linh khí hào hùng, không có pháp thuật rực rỡ, chỉ có một luồng kình lực tro đen đậm đặc bao quanh nắm đấm.
“Oanh kích!”
Một tiếng nổ chấn động cả Vạn Trượng Nhai. Vách núi cao hàng trăm trượng ầm ầm sụp đổ, bụi mù tung bay che khuất cả bầu trời. Toàn bộ vách đá u minh vốn nổi tiếng cực cứng giờ đây đã hóa thành gạch vụn.
Trong màn cát bụi mù mịt, một bóng người chậm rãi bước ra.
Trên người Diệp Trần lúc này tỏa ra một luồng khí tức hoang dã, lạnh lùng và cao ngạo. Xương cốt toàn thân hắn đã hoàn thành đợt lột xác đầu tiên, ánh lên sắc u kim nhạt. Mỗi một sợi gân, mỗi một khớp xương đều ẩn chứa lực lượng ngàn cân.
“Chúc mừng ngươi, tiểu tử. Phàm Cốt Sơ Kỳ, cuối cùng cũng đạt tới.” Lão Quy hiện hình, gương mặt quy hiếm thấy vẻ hài lòng. “Mặc dù ngươi chưa có tu vi Linh khí, nhưng nhục thân này của ngươi đủ sức nghênh chiến với tu sĩ Luyện Khí tầng chín mà không rơi xuống thế hạ phong. Nếu dùng đến Nghịch Thiên Cốt để ngạnh kháng, dù là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nếu không cẩn thận cũng sẽ bị ngươi đấm chết.”
Diệp Trần cúi đầu nhìn bàn tay của mình. Lớp da bên ngoài trơn nhẵn, nhưng hắn cảm giác được bên trong là những khối cấu trúc bền vững hơn cả kim cương.
Hắn nắm chặt tay lại, một tiếng nổ nhỏ vang lên trong lòng bàn tay do áp suất không khí bị nén quá mức.
“Phàm Cốt sơ kỳ… Đây chỉ mới là bước bắt đầu.”
Diệp Trần ngẩng đầu nhìn về phía lối ra của vực sâu. Ba tháng khổ tu như địa ngục trần gian không làm thui chột ý chí của hắn, mà trái lại, nó đã tôi luyện nên một trái tim sắt đá.
Những kẻ đã từng đạp hắn xuống vũng bùn, những kẻ đã từng coi hắn là cỏ rác vì hắn không có Tiên Cốt… chúng sẽ sớm nhận ra rằng, một khi Phàm Cốt nghịch thiên, ngay cả trời cao cũng phải run sợ.
Hắn vơ lấy chiếc áo choàng rách rưới khoác lên người, che đi những vảy xương mờ ảo đang lặn sâu dưới da thịt.
“Mộ Dung Thần, Linh Nhi… các ngươi đã sẵn sàng trả nợ chưa?”
Bóng đen của Diệp Trần tan biến vào trong màn sương mù u ám của Vạn Trượng Nhai, hướng về phía Thanh Vân Trấn – nơi mọi nợ máu sẽ phải bắt đầu được thanh toán. Một kẻ mang Phàm Cốt, từ đáy sâu tuyệt vọng, chính thức bước những bước chân đầu tiên trên hành trình đạp phá Cửu Trọng Thiên.