Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 11: Diệp Gia Đại Biến**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:24:09 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 11: DIỆP GIA ĐẠI BIẾN**

Thanh Vân Trấn, tiết trời vào thu se sắt như dao cạo.

Những đám mây chì nặng nề bao phủ trên bầu trời Diệp gia, không khí đè nén đến mức khiến người ta khó thở. Trước cổng lớn của phủ đệ, tấm biển bằng gỗ sưa khắc hai chữ "Diệp Gia" lừng lẫy một thời giờ đây đã nứt toác, bị một mũi tên cắm ngập vào giữa, rung lên bần bật trong gió lạnh.

Bên trong diễn võ trường, hàng trăm đệ tử Diệp gia đang đứng vây quanh, mặt ai nấy đều tái nhợt, phẫn uất nhưng không dám lên tiếng. Ở vị trí trung tâm, Diệp Chính – tộc trưởng Diệp gia, cũng chính là phụ thân của Diệp Trần – đang quỳ một gối dưới đất, khóe miệng rỉ máu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

Đối diện với ông là một nam nhân trung niên mặc cẩm y màu vàng kim rực rỡ, thêu hình mãnh hổ. Hắn chính là Mộ Dung Hổ, nhị trưởng lão của Mộ Dung gia, một tu sĩ đã đạt đến Trúc Cơ kỳ ngũ trọng.

Mộ Dung Hổ ung dung nhấp một ngụm trà, đôi mắt híp lại đầy vẻ giễu cợt:

"Diệp Chính, kiên trì của ngươi chỉ làm tốn thời gian của đôi bên. Diệp gia đã không còn vị hôn thê của thiếu chủ Mộ Dung chúng ta chống lưng, lại càng không còn 'thiên tài' Diệp Trần kia. Ngươi nghĩ xem, một lũ kiến hôi thì có tư cách gì sở hữu mỏ Thanh Linh khoáng?"

Diệp Chính gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất nghẹn:

"Mộ Dung Hổ! Mỏ khoáng đó là tổ tiên Diệp gia ta dùng mạng đổi lấy, là huyết mạch duy nhất còn lại của gia tộc. Các ngươi cướp đi hôn ước của Trần nhi, đẩy nó xuống Vạn Trượng Nhai chưa đủ, giờ còn muốn dồn chúng ta vào con đường chết sao?"

"Chết?" Mộ Dung Hổ bật cười ha hả, tiếng cười chấn động đến mức làm rung chuyển cả đại sảnh. "Kẻ yếu không có quyền chọn cách sống, lại càng không có quyền chọn cách chết. Nếu hôm nay ngươi không ký vào tờ giấy chuyển nhượng này, ta đảm bảo ngày mai Thanh Vân Trấn sẽ không còn hai chữ Diệp gia."

Nói đoạn, hắn hất chén trà xuống đất, nước trà nóng hổi bắn tung tóe vào mặt Diệp Chính. Sự sỉ nhục ấy như giọt nước tràn ly, khiến các trưởng lão Diệp gia định lao lên liều mạng, nhưng lập tức bị áp lực cường đại từ hai tên cao thủ Trúc Cơ đứng sau Mộ Dung Hổ ép lùi lại, không nhúc nhích nổi một phân.

"Linh nhi tiểu thư đã truyền tin từ tông môn về, nàng ta sớm đã quên cái gọi là 'hôn phu phế vật' kia rồi. Bây giờ nàng là người của Mộ Dung Thần, là phượng hoàng bay cao trên trời. Còn Diệp gia các ngươi, chỉ là đống bùn nhão dưới chân thôi!"

Giữa lúc không khí đang ở đỉnh điểm của sự tuyệt vọng, đột nhiên, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía cổng chính.

*Ầm!*

Hai cánh cổng sắt nặng hàng ngàn cân của Diệp phủ, vốn được gia cố bằng phù văn, bỗng nhiên bị một lực lượng kinh hồn bạt vía đập bay vào bên trong. Cánh cổng xoay vòng trên không trung, chuẩn xác đến mức lướt qua đầu Mộ Dung Hổ, cắm phập xuống mặt đất ngay trước mặt hắn, tạo nên một hố sâu rớm máu.

"Kẻ nào?!" Mộ Dung Hổ giật mình nhảy dựng lên, mặt biến sắc.

Trong màn bụi mù mịt và tiếng gió thu xào xạc, một bóng người gầy gò nhưng thẳng tắp như kiếm đang lững thững bước vào. Kẻ đó khoác trên mình bộ y phục màu đen rách rưới, tóc đen dài xõa ngang vai, trên vai đeo một cái bao tải đầy mùi máu tanh nồng.

Áp lực phát ra từ mỗi bước chân của kẻ đó không phải là Linh lực dao động của tu sĩ, mà là một loại trầm trọng kinh người, như thể mỗi bước đi đều khiến mặt đất dưới chân lún xuống vài thấu.

"Mỏ Thanh Linh khoáng, Diệp gia ta không bán. Mạng của tộc nhân ta, các ngươi cũng không lấy được."

Giọng nói ấy không lớn, nhưng bình thản đến đáng sợ, xuyên thấu qua cả lớp uy áp của Trúc Cơ kỳ.

Diệp Chính run rẩy nhìn về phía đó, đôi mắt đục ngầu đột nhiên mở to: "Trần… Trần nhi?"

Đám đông tu sĩ Diệp gia xôn xao. Nhưng ngay sau đó là những tiếng thở dài chua chát. Diệp Trần quay lại thì đã sao? Một kẻ vốn sinh ra với Phàm Cốt, lại bị phế bỏ tu vi, quay về vào lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Mộ Dung Hổ sau khi định thần lại, nhận ra kẻ vừa đến chính là phế vật trong lời đồn, hắn liền phá cười lên sằng sặc:

"Ta còn tưởng là cao nhân phương nào, hóa ra là hồn ma của tiểu súc sinh ngươi trở về đòi mạng? Tốt! Tốt lắm! Ngày hôm đó ngươi nhảy xuống vực không chết, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi đi đoàn tụ với tổ tiên nhà ngươi!"

Hắn phất tay, một tên tùy tùng Trúc Cơ nhị trọng bên cạnh lập tức hiểu ý. Tên này mặt đầy vết sẹo, cười gằn một tiếng, thân hình như chớp giật lao về phía Diệp Trần.

"Cái đồ rác rưởi, quỳ xuống cho ta!"

Hắn vận dụng Linh khí vào quyền đầu, tạo thành một tầng ánh sáng nhạt, nhắm thẳng vào đầu gối Diệp Trần mà đánh tới, muốn phế đi đôi chân của hắn trước mặt bàn dân thiên hạ.

Thế nhưng, Diệp Trần vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc.

Khi nắm đấm của tên tùy tùng chỉ còn cách vài tấc, Diệp Trần khẽ nghiêng người. Một chuyển động cực nhỏ, nhưng chuẩn xác đến mức kinh ngạc. Ngay sau đó, hắn tung ra một cú đấm giản đơn, không chút Linh khí bao phủ.

*Rắc!*

Tiếng xương gãy giòn tan vang vọng khắp diễn võ trường. Không phải là Diệp Trần, mà là cánh tay của tên tùy tùng Trúc Cơ kỳ kia bị đánh gãy làm đôi theo một góc độ kỳ dị. Sức mạnh kinh khủng từ nắm đấm của Diệp Trần xuyên thấu qua cánh tay đối phương, trực tiếp chấn nát lồng ngực của hắn.

"Phốc!"

Tên tùy tùng như một quả cầu da bị xì hơi, bay ngược ra sau mười mấy trượng, dập nát bức tường gạch phía sau, tử vong tại chỗ.

Không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió lùa. Một chiêu? Một "Phàm nhân" không chút linh lực dùng nhục thân đánh chết một cao thủ Trúc Cơ?

"Trong cái bao này…" Diệp Trần nhàn nhạt lên tiếng, ném cái bao tải trên vai xuống chân Mộ Dung Hổ.

Máu từ bao tải thấm ra, nhuộm đỏ những phiến đá xanh. Khi cái bao mở ra, vài cái đầu người lăn lóc trên mặt đất. Mộ Dung Hổ liếc nhìn, đồng tử co rút lại như hạt gạo, da đầu tê dại: "Đây… đây là những cao thủ ta phái đi trấn giữ mỏ khoáng? Cả… cả lão quản gia Diệp Phúc nữa?"

Diệp Trần lạnh lùng nhìn hắn, đôi mắt ẩn chứa một luồng hung quang sâu thẳm:

"Gia nô phản chủ, ta đã giết. Chó của Mộ Dung gia, ta cũng đã giết. Giờ tới lượt ngươi, là tự quỳ xuống cắt đứt lưỡi, hay để ta bẻ gãy từng cái xương của ngươi?"

"Ngươi… ngươi dám!" Mộ Dung Hổ run giọng hét lên, nhưng thực chất tâm can đã dao động. Hắn nhận ra, thiếu niên trước mắt này không còn là kẻ có Phàm Cốt nhu nhược trước kia. Hơi thở phát ra từ xương cốt của Diệp Trần khiến hắn có một cảm giác áp bách rợn người, như thể đang đối mặt với một hung thú Thái Cổ vừa tỉnh giấc.

"Tiểu tử cuồng vọng! Đi chết đi!"

Mộ Dung Hổ vứt bỏ chén trà, rút ra một thanh đại đao khảm linh thạch, tu vi Trúc Cơ ngũ trọng bộc phát toàn bộ. Một luồng đao khí rực lửa như muốn chẻ đôi không khí, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần bổ xuống.

"Trần nhi, mau tránh ra!" Diệp Chính sợ hãi gào lên.

Diệp Trần không tránh. Hắn đưa một bàn tay không lên đón lấy lưỡi đao.

"Hắn điên rồi! Dùng nhục thân đỡ Linh khí sao?" Một trưởng lão Diệp gia kêu thất thanh.

*Keng!*

Tiếng kim loại va chạm với kim loại vang lên chát chúa. Diệp Trần dùng tay không chụp lấy lưỡi đại đao đang rực cháy linh lực hỏa diệm. Những kẽ ngón tay hắn không những không bị chém đứt, mà còn tỏa ra ánh sáng đen sẫm đặc trưng của Nghịch Thiên Cốt.

Trong thức hải của hắn, giọng nói già nua của Lão Quy vang lên: "Dùng lực phản chấn của xương cốt, trả lại cho hắn! Cho hắn biết thế nào là Phàm Cốt Nghịch Tiên!"

Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, bắp tay đột nhiên cuồn cuộn sức mạnh, khớp xương vang lên tiếng rền rĩ như sấm động.

*Rắc rắc!*

Thanh linh đao cấp bậc Hoàng cấp dưới sự sững sờ của mọi người, nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Diệp Trần bước tới một bước, nhanh đến mức tạo ra dư ảnh. Hắn túm lấy cổ áo của Mộ Dung Hổ, nhấc bổng gã cao lớn này lên như xách một con gà.

"Mộ Dung gia tự coi mình là trời sao?" Diệp Trần nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Hổ, giọng nói tràn đầy vẻ trào phúng. "Hôm nay, ta sẽ đạp nát mảnh trời này của các ngươi trước."

Hắn vặn tay một cái, tiếng xương bả vai Mộ Dung Hổ vỡ nát vang lên thật trầm trọng. Diệp Trần bắt đầu thực hiện lời nói của mình: bẻ gãy từng cái xương trên cơ thể kẻ địch. Tiếng la hét thảm thiết của nhị trưởng lão Mộ Dung gia khiến cả Thanh Vân Trấn như rung rinh trong nỗi sợ hãi.

Diệp gia các đệ tử và trưởng lão chứng kiến cảnh này, ai nấy đều chết lặng. Kẻ đang tàn bạo nghiền ép cường địch kia, thực sự là thiếu chủ mang Phàm Cốt của họ sao?

Một tia sáng hy vọng le lói bùng lên trong lòng Diệp Chính. Ông nhìn bóng lưng đơn độc nhưng vĩ ngạn của con trai, nước mắt già nua chảy dài: "Diệp gia… có cứu rồi."

Nhưng Diệp Trần biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Một khi hắn ra tay với Mộ Dung Hổ, Mộ Dung gia và cả kẻ đứng sau – Tiên Tử Linh Nhi, sẽ không để hắn yên.

"Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên… Tầng trời thứ nhất này, bắt đầu rung chuyển từ ngày hôm nay thôi."

Diệp Trần ném cái xác bê bết máu của Mộ Dung Hổ sang một bên, quay sang nhìn phụ thân mình, ánh mắt mới dần trở nên ấm áp:

"Cha, Trần nhi đã về. Từ giờ trở đi, không ai có thể làm nhục gia đình ta nữa!"

Gió thu vẫn thổi, nhưng mây đen trên đầu Diệp phủ dường như đã bị một ý chí nghịch thiên chọc thủng một lỗ lớn, để lại một vệt nắng rực rỡ và đẫm máu chiếu xuống trần gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8