Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 16: Gặp Gỡ Sở Cuồng**
**Chương 16: Thiết Huyết Giao Tình, Lôi Quyền Sở Cuồng**
Gió chiều tại Thanh Thủy Trấn mang theo hơi ẩm của con sông dài phía đông và mùi ngai ngái của thảo dược từ những sạp hàng ven đường. Đây là nơi dừng chân lý tưởng của các tán tu và thương đoàn trước khi tiến vào phạm vi của Thiên Vân Tông.
Diệp Trần khoác trên mình bộ y phục đen giản dị, vành nón sụp xuống che khuất một nửa khuôn mặt. Sau một thời gian tu luyện trong núi sâu theo sự chỉ dẫn của Lão Quy, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là vị thiếu chủ gia tộc kiêu ngạo ngày nào, cũng không còn là phế vật mang theo oán khí ngút trời. Hiện tại, hắn giống như một lưỡi kiếm cổ xưa nằm trong bao gỗ, thâm trầm, bình thản nhưng tàng chứa một sức mạnh đủ để xé toạc màn đêm.
"Nghịch Thiên Cốt của ngươi đã sơ bộ định hình, nhưng chỉ dựa vào linh khí loãng ở Hạ Tam Thiên này thì còn lâu mới đủ để rèn luyện tầng thứ nhất của Phàm Cốt Cảnh." Giọng nói khàn khàn, hơi mang chút vị khinh đời của Lão Quy vang lên trong thức hải của hắn. "Ngươi cần thực chiến, cần một kẻ có thể trực tiếp đập vỡ xương của ngươi, hiểu không?"
Diệp Trần khẽ gật đầu, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười khổ: "Tiền bối, sở thích của người đúng là không giống ai. Người khác tìm bảo vật tu luyện, người lại cứ mong ta bị đánh gãy xương."
"Tiểu tử ngốc, gãy đi là để sinh ra thứ tốt hơn!" Lão Quy hừ lạnh.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ con hẻm tối phía trước, kèm theo đó là những tiếng cười nhạo báng đắc ý.
"Đánh cho ta! Một kẻ mang 'Tạp Thể' không thể cảm ứng linh khí như ngươi, giữ lại mấy gốc Huyết Khí Thảo này làm gì? Không bằng giao cho bản công tử đem về nuôi chó, có lẽ chó nhà ta còn đột phá nhanh hơn ngươi!"
Tiếng giày giẫm lên bùn đất, tiếng đấm đá vào da thịt vang lên khô khốc. Diệp Trần dừng bước, ánh mắt lướt qua phía đầu hẻm.
Trong hẻm, ba bốn gã thiếu niên áo quần lụa là, tay cầm quạt giấy hoặc bội kiếm đắt tiền đang quây quanh một cái bóng to lớn. Đứng giữa vòng vây là một thanh niên thân hình vạm vỡ hơn người thường một vòng, bộ ngực trần của gã đầy những vết sẹo cũ mới đan xen. Gã đang quỳ một chân trên mặt đất, một tay ghì chặt túi vải vào lồng ngực, tay kia chống xuống bùn để không bị ngã hẳn.
Khuôn mặt thanh niên ấy đầy máu, một bên mắt đã sưng vù không nhìn rõ, nhưng con mắt còn lại thì rực lên một ngọn lửa cuồng loạn, kiên định đến mức đáng sợ.
"Đây… là của ta… Ta đã tốn nửa tháng ở Độc Xà Cốc mới hái được… Để cứu muội muội…" Thanh niên gằn từng chữ qua kẽ răng đầy máu.
"Cứu muội muội?" Tên cầm đầu là một gã mặt trắng bệch, tên là Lý Hạo, con trai một vị trưởng lão ngoại môn của Thiên Vân Tông. Hắn cười nhạt, nhấc chân đạp thẳng vào vết thương trên vai thanh niên nọ: "Loại rác rưởi luyện thể như ngươi, chết một đứa muội muội thì có sao? Ở cái thế giới này, kẻ không có Tiên Cốt chỉ là cỏ rác. Cỏ rác thì không cần dùng dược liệu quý, hiểu chưa?"
"Ta… không phải cỏ rác!"
Thanh niên nọ gầm lên, bất ngờ vứt bỏ túi thảo dược, lấy sức mạnh từ đôi bàn chân to khỏe bật dậy như một con báo. Gã tung ra một cú đấm về phía Lý Hạo. Cú đấm ấy không có chút linh lực nào, nhưng nó mang theo một luồng gió mạnh mẽ và tiếng nổ của khí kình.
*Bùm!*
Lý Hạo giật mình, vội vàng kích hoạt hộ thân linh khí trên ngực. Thanh niên nọ bị linh khí phản chấn văng ngược ra sau, va vào tường gạch vang lên tiếng "rắc" của xương gãy, nhưng gã vẫn không rên một tiếng, lập tức bò dậy, ánh mắt hung ác như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.
Diệp Trần nhìn thấy cảnh này, đồng tử hơi co rụt lại. "Hắn… đang dùng cách tương tự như mình."
"Không, hắn không có Nghịch Mệnh Châu." Lão Quy hiếm khi nghiêm túc lên tiếng. "Hắn là một gã 'si điên'. Hắn đang dùng ý chí của phàm nhân để phá vỡ gông xiềng của cơ thể. Tiểu tử, kẻ này… có tiềm chất của một Chiến Thần. Thân xác của hắn đã được tôi luyện đến giới hạn tối đa mà một người thường có thể chịu đựng."
Trong hẻm, Lý Hạo bị một kẻ luyện thể làm cho giật mình thì cảm thấy vô cùng sỉ nhục trước đám đàn em. Hắn rút ra thanh đoản kiếm treo bên hông, lưỡi kiếm sáng rực lên hàn mang của Linh khí cảnh trung kỳ.
"Chết đi, tên súc sinh luyện thể!"
Thanh kiếm đâm thẳng về phía cổ họng của gã thanh niên vạm vỡ. Gã thanh niên tên là Sở Cuồng ấy nghiến răng, dù cơ bắp toàn thân đang run rẩy vì kiệt sức, nhưng vẫn dồn chút lực cuối cùng vào nắm đấm, định liều mạng một lần cuối cùng.
*Keng!*
Một tiếng động chói tai của kim loại va chạm vang lên. Lý Hạo cảm thấy cổ tay mình như bị một chiếc kìm thép bóp chặt, sức mạnh linh khí trên lưỡi kiếm tan biến ngay lập tức.
Trước mắt hắn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một hắc y thanh niên. Diệp Trần chỉ dùng hai ngón tay kẹp chặt lấy lưỡi đoản kiếm của Lý Hạo. Gương mặt hắn che khuất dưới vành nón, chỉ để lộ đôi môi đang khẽ mím lại.
"Kẻ nào?!" Lý Hạo gầm lên, cố gắng giật thanh kiếm ra nhưng phát hiện nó giống như đã cắm sâu vào núi đá, không hề lay chuyển.
"Một người phàm." Diệp Trần nhạt giọng trả lời.
"Người phàm? Cút ra ngoài!" Lý Hạo tung một cú đá chứa đầy linh lực vào bụng Diệp Trần.
Diệp Trần không né không tránh. Hắn đứng yên như một ngọn tháp già.
*Thình thịch!*
Một tiếng vang trầm đục vang lên, chân của Lý Hạo đá trúng bụng Diệp Trần nhưng lại có cảm giác như đá vào một tấm thép nung đỏ. Một luồng lực phản chấn cực đại dội ngược lại, khiến xương ống chân của Lý Hạo vang lên tiếng rạn vỡ.
"A… Chân của ta!" Lý Hạo thét lên đau đớn, ngã ngồi xuống đất.
Ba tên đàn em thấy vậy lập tức hét lớn, cùng nhau lao lên. Đứa dùng linh trảo, đứa dùng quyền thuật. Diệp Trần vẫn giữ thái độ điềm nhiên đến lạ thường. Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước duy nhất.
Mặt đất dưới chân hắn nứt ra. Một làn sóng khí kình cuồng bạo tỏa ra từ nhục thân của hắn. Đây không phải linh khí, mà là áp lực được tạo ra từ mật độ xương cốt và sức mạnh cơ bắp tuyệt đối.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Không thấy rõ Diệp Trần ra tay thế nào, chỉ thấy bóng đen nhấp nháy, ba gã thiếu niên kia đã văng ra xa, rơi vào đống rác bên lề đường, bất tỉnh nhân sự.
Diệp Trần thu hồi khí lực, cúi xuống nhặt túi Huyết Khí Thảo đang dính đầy bùn đất lên, rồi chậm rãi bước đến trước mặt thanh niên đang thở hồng hộc kia.
Sở Cuồng ngước mắt nhìn Diệp Trần, trong ánh mắt ấy vẫn còn nguyên sự cảnh giác và hung hãn. Gã không cảm ơn, chỉ nhìn chằm chằm vào túi thảo dược.
"Đồ của ngươi." Diệp Trần thả túi thảo dược vào lòng bàn tay sưng tấy của Sở Cuồng.
Sở Cuồng khựng lại một chút, bàn tay run rẩy siết chặt lấy túi thuốc. Gã dùng vai tựa vào tường để đứng dậy, nhổ ra một ngụm máu bầm, sau đó nhìn Diệp Trần bằng giọng khàn đặc: "Tại sao cứu ta? Ngươi cũng muốn thứ này sao?"
Diệp Trần tháo vành nón xuống, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng cứng cỏi. Hắn nhìn sâu vào mắt Sở Cuồng, bình thản nói: "Bởi vì ngươi nói, ngươi không phải là cỏ rác."
Sở Cuồng sững người. Câu nói ấy giống như một tia sét đánh trúng vào tâm khảm vốn dĩ đã chai sạn vì những lời sỉ nhục của gã. Ở cái thế giới mà kẻ mang Tiên Cốt làm chủ, chưa một ai coi câu nói "không phải cỏ rác" của một kẻ luyện thể là nghiêm túc cả. Họ coi đó là lời lảm nhảm của một tên điên không chịu chấp nhận số phận.
"Ta là Diệp Trần."
Sở Cuồng nhìn chằm chằm Diệp Trần hồi lâu, sau đó nhe răng cười, để lộ hàm răng đầy máu nhưng nụ cười lại vô cùng phóng khoáng: "Ta là Sở Cuồng. Cái mạng này của ta, hôm nay nợ ngươi một lần."
Nói xong, gã lảo đảo định bước đi, nhưng vì vết thương ở sườn quá nặng, Sở Cuồng quỵ xuống một lần nữa. Diệp Trần nhanh tay đỡ lấy cánh tay to lớn của gã, lông mày hơi cau lại khi cảm nhận được xương cốt của Sở Cuồng đang rã ra vì kiệt sức.
"Tiểu tử, đem gã về đi." Lão Quy trong thức hải lên tiếng. "Thằng ranh này là khối tài liệu sống tốt nhất để ngươi luyện tập kỹ năng điều phối khí lực nhục thân đấy. Với lại, gân cốt của gã bị tổn thương quá sâu, không cứu chữa thì sau này chỉ có thể làm tàn phế thôi."
Diệp Trần gật đầu. Hắn vác Sở Cuồng lên vai, không thèm liếc nhìn lũ thiếu gia đang nằm lăn lộn trên đất thêm một lần nào, sải bước rời khỏi con hẻm.
…
Ba canh giờ sau, tại một gian nhà củi rách nát bên rìa trấn.
Sở Cuồng dần dần tỉnh lại. Cảm giác đau đớn kịch liệt khi nãy đã vơi bớt, thay vào đó là một luồng khí nóng ấm áp đang chạy dọc theo tủy xương. Gã mở mắt, thấy mình đang nằm trên một đống rơm khô sạch sẽ. Diệp Trần đang ngồi cạnh một cái lò than nhỏ, tay không đang nhào nặn một nắm thảo dược đen sì.
"Tỉnh rồi? Uống cái này đi." Diệp Trần ném qua một bát nước thuốc bốc khói nghi ngút.
Sở Cuồng không do dự, bưng lấy uống cạn. Vị đắng chát xộc lên tận não, nhưng ngay lập tức, gã cảm nhận được cơ bắp mình như được hồi sinh.
"Cái túi kia… muội muội ta…" Sở Cuồng hốt hoảng nhìn quanh.
"Muội muội của ngươi ta đã nhờ người chăm sóc, bà lão ở nhà bên cạnh đang sắc thuốc cho cô bé rồi. Cô ấy chỉ là suy nhược lâu ngày, uống hết mấy gốc Huyết Khí Thảo kia sẽ ổn thôi."
Sở Cuồng thở phào nhẹ nhõm, gã nằm vật xuống rơm, nhìn lên trần nhà thủng lỗ chỗ, trầm mặc một hồi lâu mới hỏi: "Ngươi mạnh như vậy, nhất định có Tiên Cốt cao cấp. Tại sao lại quan tâm đến một kẻ phế vật chỉ biết dùng nắm đấm như ta?"
Diệp Trần dừng động tác nhào thuốc, ánh mắt xa xăm nhìn vào ngọn lửa nhỏ trong lò. "Sở huynh, ngươi nghĩ gì về thiên mệnh?"
Sở Cuồng cười lạnh, nắm chặt nắm đấm, để các khớp xương kêu lên răng rắc: "Thiên mệnh là cái chó gì? Nếu nó định đoạt ta là kẻ hạ đẳng, ta sẽ dùng đôi tay này đập vỡ cái định mệnh đó."
"Thực ra, ta giống ngươi." Diệp Trần xoay người lại, bàn tay trái đặt lên lồng ngực mình. "Ta sinh ra cũng là Phàm Cốt. Hôn thê từ hôn, gia tộc ruồng bỏ, bị kẻ mạnh hơn dẫm nát tôn nghiêm và ném xuống vực sâu. Thế giới này coi Phàm Cốt là rác rưởi, nhưng chúng ta phải chứng minh cho họ thấy, cái gì mới là đỉnh cao thực sự."
Sở Cuồng trợn tròn mắt. Gã nhìn Diệp Trần như nhìn một sinh vật lạ. "Ngươi… cũng là Phàm Cốt? Không thể nào! Sức mạnh của ngươi ban nãy…"
"Đó không phải Tiên Đạo của họ. Đó là Nghịch Thiên Đạo của chúng ta."
Diệp Trần đứng dậy, bước đến trước mặt Sở Cuồng, đưa bàn tay ra: "Ngươi có dám cùng ta dẫm nát cái gọi là Cửu Trọng Thiên này không?"
Sở Cuồng nhìn bàn tay thon dài nhưng cứng như thép đá của Diệp Trần, trong huyết quản bỗng bùng cháy lên một luồng khí thế mãnh liệt. Gã là một kẻ đơn giản, thẳng thắn. Kẻ khác coi thường gã, gã sẽ liều chết. Kẻ coi trọng gã, gã sẽ giao cả mạng sống.
Gã vươn bàn tay thô ráp của mình ra, nắm chặt lấy tay Diệp Trần. Hai bàn tay nắm vào nhau, không có linh khí lung linh, không có đạo pháp huyền diệu, chỉ có sức mạnh thuần túy của hai gã "phàm nhân" cùng chung một ý chí nghịch thiên.
"Diệp Trần, từ nay mạng của Sở Cuồng là của ngươi. Ngươi chỉ đâu, ta đấm đó!"
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo của Hạ Tam Thiên, hai bóng hình một thon gọn một lực lưỡng cùng ngồi bên bếp lửa. Diệp Trần truyền dạy cho Sở Cuồng một số bí quyết hô hấp để điều hòa huyết khí mà Lão Quy vừa chỉ điểm.
Lão Quy nhìn cảnh này, âm thầm tặc lưỡi: "Một thằng Phàm Cốt Nghịch Thiên, một thằng Lôi Quyền cuồng nhân… Cái thế giới này sắp sửa bị hai tiểu tử các ngươi làm cho đảo lộn hết cả rồi."
Diệp Trần nhìn ra cửa sổ, ánh mắt hướng về ngọn núi mây mù phía xa – nơi tọa lạc của Thiên Vân Tông. Ngày mai, Đăng Thiên Lộ sẽ chính thức mở ra. Và lần này, hắn không còn độc hành nữa. Một người, một quyền, hắn sẽ khiến cả Hạ Tam Thiên biết thế nào là sự giận dữ của Phàm nhân.