Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 39: Cửu Trọng Thiên Băng**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:40:55 | Lượt xem: 2

Bầu trời trên quảng trường Đại hội tỷ thí bị che phủ bởi một tầng mây xám xịt, nhưng không gian bên dưới lại rực sáng bởi ánh vàng kim phát ra từ cơ thể Mộ Dung Thần. Hắn lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, mái tóc bù xù, khuôn mặt tuấn mỹ giờ đây vặn vẹo vì đau đớn và sỉ nhục.

“Ngươi… một con kiến hôi mang Phàm Cốt rác rưởi… dám đả thương ta?”

Mộ Dung Thần gầm lên, âm thanh khàn đặc như thú dữ bị dồn vào đường cùng. Hắn không thể tin được, càng không thể chấp nhận được việc mình sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt lại bị một kẻ vừa bị phế đi kinh mạch đánh bay.

Trên khán đài, hàng vạn tu sĩ nín thở. Tiên Tử Linh Nhi siết chặt dải lụa đào trong tay, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ mê mang. Nàng nhìn thấy Diệp Trần đứng đó, toàn thân đầy máu nhưng khí thế lại sừng sững như một tòa cổ sơn, mỗi một tấc cơ bắp trên người hắn đều đang rung động với một tần số kỳ lạ.

Trong thức hải của Diệp Trần, tiếng cười quái dị của Lão Quy vang lên:
“Thằng nhóc, xem kìa, tên nhãi ranh kia chuẩn bị liều mạng rồi. Hắn đang đốt cháy tinh huyết để kích phát cực hạn của Tiên Cốt. Đừng khinh thường, Hoàng Kim Tiên Cốt dù chỉ là hàng thứ phẩm ở thượng giới nhưng tại cái xó xỉnh Hạ Tam Thiên này, nó vẫn có chút quy tắc lực lượng.”

Diệp Trần lạnh lùng đáp lại bằng ý nghĩ: “Quy tắc sao? Hôm nay ta sẽ dùng đôi tay này, bóp nát cái gọi là quy tắc của chúng!”

“Tốt! Vậy hãy để ta dạy ngươi thức thứ nhất của quyền pháp chân chính. Không cần linh khí hoa mỹ, chỉ cần sự cộng hưởng tận cùng của xương cốt. Kỹ năng này tên là **Cửu Trọng Thiên Băng**!” Lão Quy quát khẽ, một đoạn ký ức cổ xưa tràn ngập ánh sáng tím đen tuôn vào não bộ Diệp Trần.

Phía đối diện, Mộ Dung Thần đã hoàn toàn phát điên. Hắn cắn đầu ngón tay, vẽ một đường huyết ấn lên trán. Ngay lập tức, bộ xương Hoàng Kim Tiên Cốt trong người hắn phát ra tiếng gầm thét của thần linh. Một cái ảo ảnh khổng lồ màu vàng kim cao hàng chục trượng hiện ra sau lưng hắn, cầm trong tay một thanh trường thương ánh sáng.

“Hoàng Kim Thần Tướng – Thương Diệt Cửu Tiêu!”

Mộ Dung Thần hét lớn, cả người lao đi như một tia chớp vàng, thanh thương trong tay ảo ảnh đâm thẳng về phía ngực Diệp Trần, mang theo sức mạnh đủ để xuyên thủng một tòa thành trì.

Diệp Trần không tránh, cũng không dùng vũ khí. Hắn hơi hạ thấp trọng tâm, chân trái bước ra một bước, mặt đất dưới chân nổ tung, lún xuống sâu nửa thước. Toàn bộ 206 mảnh xương trong cơ thể hắn, lúc này phát ra ánh sáng đen nhánh truyền qua làn da. Chúng bắt đầu rung động.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Máu từ những vết thương cũ trên người Diệp Trần bắn ra li ti, nhưng hắn không thấy đau. Nghịch Thiên Cốt đang hưng phấn. Nó cần sự va chạm, cần sự hủy diệt để tiến hóa.

“Cửu Trọng Thiên Băng – Nhất Trọng Quyền: Chấn!”

Diệp Trần đấm ra. Một quyền cực kỳ đơn giản, không có kịch liệt quang ảnh, chỉ có một luồng áp suất không khí nén lại đến mức cực độ.

*OÀNG!*

Nắm đấm của Diệp Trần va chạm trực diện với mũi thương vàng kim. Một vòng sóng xung kích hình tròn quét ngang qua quảng trường, hất văng những tu sĩ ở gần đó ra xa hàng chục trượng. Thanh thương ánh sáng của Mộ Dung Thần khựng lại giữa không trung, sau đó xuất hiện những vết nứt li ti.

“Cái gì?” Mộ Dung Thần trợn tròn mắt.

“Nhị Trọng Quyền: Điệp!”

Diệp Trần không thu tay, sức mạnh từ trong xương cốt hắn đột ngột tăng vọt, giống như một ngọn sóng sau chồng lên ngọn sóng trước, uy lực tăng gấp đôi.

*Răng rắc!*

Thanh thương vàng kim vỡ tan tành. Nắm đấm của Diệp Trần tiếp tục lướt đi, đánh thẳng vào ngực áo của Mộ Dung Thần.

“Tam Trọng Quyền: Toái!”

Lực đạo quyền này đi sâu vào trong cơ thể, không đánh nát da thịt bên ngoài mà trực tiếp tìm đến bộ xương Hoàng Kim Tiên Cốt. Mộ Dung Thần kêu thảm một tiếng, âm thanh gãy vỡ bên trong lồng ngực hắn vang vọng khắp trường đấu. Hắn bị đánh bay lên cao, nhưng Diệp Trần đã nhanh hơn, hắn dậm chân, thân hình như quỷ mị xuất hiện ngay phía trên đỉnh đầu đối thủ.

“Tứ Trọng Quyền: Áp!”

Diệp Trần từ trên cao giáng xuống một đòn nặng nề như thiên thạch rơi. Mộ Dung Thần rơi thẳng xuống sàn đấu, tạo thành một hố sâu khổng lồ.

Lúc này, Diệp Trần đáp xuống mép hố, hơi thở của hắn nặng nề, sương máu bao phủ quanh thân tạo thành một lớp màn mờ ảo đầy sát khí. Mỗi một nhịp tim của hắn đập lên đều khiến không gian xung quanh run rẩy theo.

Mộ Dung Thần nằm trong hố, xương sườn đã gãy sạch, nhưng đôi mắt hắn đỏ ngầu vì oán hận: “Ngươi không thể giết ta… Ta là hy vọng của Mộ Dung gia, ta có Tiên Cốt bảo vệ… Khụ… Khụ…”

“Tiên Cốt? Ta nói rồi, thứ đó trong mắt ta chỉ là rác rưởi.”

Diệp Trần bước vào hố, dẫm mạnh lên ngực Mộ Dung Thần. Hắn giơ nắm đấm lên cao, ánh sáng đen từ Nghịch Thiên Cốt tích tụ đến mức sền sệt như nhựa đặc.

“Diệp Trần! Dừng tay!”

Trên khán đài, một lão giả của Mộ Dung gia không nhịn được nữa, vọt ra định can thiệp. Nhưng từ trong hư không, một đạo lãnh mang trắng muốt như băng tuyết chém xuống chặn đứng lão ta lại. Lăng Tuyết Y lạnh lùng đứng đó, thanh kiếm trong tay tỏa ra hàn khí thấu xương:
“Đại hội tỷ thí, sinh tử có số, ai dám can thiệp?”

Lão giả kia tái mặt, không dám bước tiếp.

Diệp Trần nhìn sâu vào mắt Mộ Dung Thần, lạnh lùng thốt lên:
“Kết thúc rồi. Ngũ Trọng Thiên Băng – Đảo Càn Khôn!”

*Ầm!*

Một quyền này đánh xuống, không chỉ có Mộ Dung Thần mà cả sàn đấu đường kính trăm trượng sụp đổ hoàn toàn. Một cột bụi khổng lồ bốc cao lên tận trời xanh.

Giữa màn cát bụi đó, người ta nghe thấy tiếng thét xé lòng của Mộ Dung Thần, rồi đột ngột im bặt.

Khi gió thổi qua làm tan đi lớp bụi, tất cả mọi người đều phải đứng hình vì kinh hãi.

Mộ Dung Thần nằm đó, toàn bộ xương cốt trong người đã bị chấn nát thành bột mịn. Đặc biệt là cột sống – nơi chứa đựng Hoàng Kim Tiên Cốt kiêu ngạo nhất – đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vũng máu vàng thẫm lầy lội. Hắn không chết, nhưng còn thảm hơn cả chết. Cả đời này, hắn sẽ chỉ là một vũng thịt mềm không xương, vĩnh viễn không thể tu luyện, vĩnh viễn là một phế nhân.

Diệp Trần đứng dậy, y phục trên người hắn đã rách nát, để lộ cơ bắp cuồn cuộn với những đường vân đen nhánh như chiến giáp ẩn dưới da. Hắn chậm rãi quay người, nhìn về hướng Tiên Tử Linh Nhi đang đứng.

Ánh mắt ấy không còn chứa đựng thù hận sôi sục như trước, mà chỉ còn lại sự lạnh lẽo vô biên và một sự khinh thường thấu xương. Giống như một vị thần nhìn xuống một con kiến nhỏ đã từng phản bội mình.

Tiên Tử Linh Nhi run lên, lùi lại một bước, trái tim nàng thắt chặt lại. Nàng nhận ra, kẻ trước mắt này không còn là Diệp Trần nhu nhược luôn chiều chuộng nàng ở Thanh Vân Trấn nữa. Hắn là một con rồng đã phá xiềng xích, là một kẻ nghịch mệnh mà ngay cả thiên địa cũng phải kiêng dè.

“Cửu Trọng Thiên Băng, ta mới chỉ dùng đến quyền thứ năm…” Diệp Trần lẩm bẩm, bàn tay hắn siết lại, tiếng xương cốt nổ giòn giã như sấm rền.

Trong đầu hắn, Lão Quy hít một hơi thật sâu: “Thằng nhóc này, tâm tính thực sự quá tàn nhẫn… nhưng ta thích! Bước đi này, ngươi đã chính thức dẫm nát vận mệnh mà bọn chúng sắp đặt cho ngươi rồi.”

Diệp Trần ngửa đầu nhìn lên trời cao, nơi những tầng mây đang cuộn xoáy. Hắn biết, Mộ Dung Thần chỉ là kẻ mở màn. Phía trên kia, ở những tầng trời cao hơn, còn có những kẻ đang nhìn xuống Hạ Tam Thiên như nhìn một cái chuồng gia súc.

“Thiên đạo sao? Tiên nhân sao?”

Diệp Trần bật cười, tiếng cười vang vọng khắp cả vùng trời, ngạo nghễ và cô độc.

“Chờ đó. Một ngày nào đó, ta sẽ mang theo bộ Phàm Cốt này, từng bước một, đạp nát cả Cửu Trọng Thiên của các ngươi!”

Hôm đó, tại Hạ Tam Thiên, cái tên Diệp Trần chết đi, và truyền thuyết về một kẻ mang Phàm Cốt Nghịch Thiên chính thức bắt đầu truyền tụng. Hắn không cần Tiên Cốt, vì chính hắn, đã trở thành cái xương cứng nhất, vĩnh hằng nhất của thế giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8