Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 42: Đào Thoát Khỏi Tông Môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:50:15 | Lượt xem: 2

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua cánh rừng rậm phía sau Thanh Vân Tông, mang theo mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan biến. Trên mặt đất, thi thể của ba vị trưởng lão Mộ Dung gia nằm vặn vẹo, đôi mắt vẫn trợn trừng kinh hãi như thể không tin nổi mình lại bỏ mạng dưới tay một kẻ mang “Phàm Cốt”.

Diệp Trần quỳ một gối xuống thảm lá khô, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi hơi thở đối với hắn lúc này đều đau đớn như có hàng ngàn mũi kim châm vào cuống phổi. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang rung động bần bật, những mảnh xương vụn sau cú va chạm trực diện với chiêu thức cuối cùng của Mộ Dung Hải đang từ từ gắn kết lại. Cảm giác đó không hề dễ chịu, nó giống như việc có ai đó cầm búa đập nát xương cốt ngươi ra rồi lại dùng lửa nung nóng để hàn chúng lại.

“Tiểu tử, cố nhịn một chút. Nghịch Thiên Cốt của ngươi vừa mới nếm trải vị máu của cao thủ Trúc Cơ, nó đang hưng phấn đấy.” Giọng nói khàn khàn, pha chút giễu cợt của Lão Quy vang lên trong thức hải.

Diệp Trần nghiến răng đến bật máu, gằn giọng: “Hưng phấn cái khỉ gì… Ta sắp tan xác đến nơi rồi.”

“Hừ, muốn làm cường giả nghịch thiên mà chút đau đớn này cũng không chịu được?” Lão Quy hừ lạnh một tiếng, nhưng ngay sau đó luồng ánh sáng xanh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu tỏa ra càng thêm đậm đặc, bao phủ lấy những vết thương chí mạng trên người Diệp Trần.

Giữa lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía lùm cây rậm rạp. Diệp Trần nhíu mày, bàn tay run rẩy định nắm lấy cán kiếm gãy dưới đất thì một thân ảnh to lớn, tràn đầy sát khí lao ra.

“Diệp huynh!”

Kẻ vừa xuất hiện chính là Sở Cuồng. Bộ y phục thô kệch của hắn rách nướu nhiều chỗ, đôi quyền đầu đẫm máu, hơi thở hổn hển. Khi nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn xung quanh và ba cái xác của người Mộ Dung gia, đồng tử Sở Cuồng co rút lại, nhưng ngay lập tức hắn tiến đến đỡ lấy Diệp Trần.

“Sở huynh… ngươi vẫn chưa đi sao?” Diệp Trần nhếch môi cười khổ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Sở Cuồng hừ một tiếng, giọng nói rổn rảng như sấm rền: “Nói nhảm gì đó? Chúng ta đã thề cùng sinh ra tử, ta có thể bỏ mặc ngươi ở lại đối mặt với lũ chó săn này sao? Vừa rồi ta bị hai tên nội môn đệ tử của Thanh Vân Tông cản đường, mất chút thời gian mới vặn gãy cổ tụi nó được.”

Diệp Trần tựa người vào vai Sở Cuồng, cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ người huynh đệ này. Ở cái thế giới tu tiên vốn dĩ chỉ có lợi ích và sự phản bội, một chút tình nghĩa này còn quý hơn cả vạn lượng linh thạch.

“Chúng ta phải đi ngay.” Diệp Trần cố gắng đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn về phía ngọn núi chính của Thanh Vân Tông, nơi ánh đèn lồng bắt đầu chuyển động hỗn loạn. “Tiếng động trận chiến vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến tông môn. Mộ Dung gia ở đây có tai mắt khắp nơi, không lâu nữa đám viện binh sẽ kéo tới.”

Sở Cuồng gật đầu, sắc mặt nghiêm trọng: “Ngươi nói đúng. Nhưng bây giờ đi đâu? Toàn bộ Thanh Vân Trấn đều nằm dưới sự kiểm soát của Mộ Dung gia và thuộc hạ của Linh Nhi công chúa.”

“Hạ Tam Thiên không còn chỗ cho chúng ta dung thân nữa.” Diệp Trần lạnh lùng nói, trong mắt loé lên tia sáng kiên định. “Chúng ta sẽ băng qua dãy Đoạn Hồn Sơn, hướng thẳng tới biên giới phía Bắc, tìm đường đột phá lên Trung Tam Thiên.”

“Trung Tam Thiên?” Sở Cuồng hít một hơi khí lạnh. “Đó là nơi mà ngay cả các tông chủ ở đây cũng chưa chắc dám bước chân tới. Giới Bích nơi đó cực kỳ áp lực, tu sĩ chưa đạt đến Kim Đan rất khó tồn tại.”

“Thế thì sao?” Diệp Trần nhìn Sở Cuồng, giọng nói trầm xuống nhưng đầy uy lực. “Ở lại đây là chết, tiến lên phía trước là sống. Sở huynh, ngươi có sợ không?”

Sở Cuồng sững người một chút, rồi đột nhiên cười vang, tiếng cười hào sảng làm rung động cả lá rừng: “Sợ? Trong từ điển của Sở Cuồng ta không có chữ đó! Luyện thể chi nhân, chính là phải đi con đường gian nan nhất. Ngươi dám bước, ta dám theo!”

“Tốt! Đi!”

Hai bóng người một cao lớn, một gầy gò nhanh chóng biến mất vào màn đêm sâu thẳm của rừng già.

***

Trong khi đó, tại đại điện của Thanh Vân Tông, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm. Tông chủ Thanh Vân Tông – một lão giả với hàm râu dài bạc trắng, đang nhìn xuống mảnh hồn bài vừa vỡ nát của ba vị trưởng lão Mộ Dung gia.

“Kẻ nào? Kẻ nào dám ra tay tàn độc như vậy?” Lão giọng run rẩy. Lão không sợ kẻ giết người, lão sợ cơn thịnh nộ của gia tộc Mộ Dung ở tầng trời trên.

“Báo… báo cáo Tông chủ!” Một tên đệ tử hớt hải chạy vào, quỳ rạp xuống đất. “Ở phía rừng sau, chúng ta tìm thấy thi thể của Trưởng lão Hải. Toàn bộ đan điền bị phá hủy bởi một loại kình lực cực kỳ hung bạo. Theo… theo lời nhân chứng, người cuối cùng tiếp xúc với họ là… là phế vật Diệp Trần!”

“Diệp Trần? Cái tên mang Phàm Cốt đó sao?” Tông chủ đập mạnh xuống thành ghế, làm bằng gỗ ngọc thạch quý hiếm cũng phải nứt toác. “Hắn không phải đã bị phế và đẩy xuống Vạn Trượng Nhai rồi ư? Làm sao có thể giết được cao thủ Trúc Cơ?”

“Đúng là hắn! Ngoài ra còn có tên nô dịch luyện thể Sở Cuồng giúp sức. Hiện chúng đang chạy trốn về hướng Đoạn Hồn Sơn.”

Ở góc khuất của điện thờ, một bóng dáng thướt tha khẽ khựng lại. Tiên Tử Linh Nhi, người từng là hôn thê của Diệp Trần, trong bộ y phục lụa trắng tinh khôi, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác bất an không lời. Diệp Trần chưa chết? Không những thế, hắn còn trở lại với sức mạnh kinh người?

Nàng siết chặt tấm ngọc bội trong tay, gương mặt xinh đẹp hơi biến dạng vì đố kỵ và toan tính. *“Diệp Trần, dù ngươi có kỳ duyên gì đi nữa, ta cũng không cho phép ngươi sống sót để cản đường ta lên tới đỉnh cao của Đệ Cửu Trọng Thiên.”*

“Truyền lệnh xuống!” Linh Nhi bước ra khỏi bóng tối, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sát cơ lạnh thấu xương. “Phong tỏa toàn bộ các lối ra của dãy núi. Treo thưởng vạn linh thạch và một viên Trúc Cơ Đan cho kẻ nào mang đầu Diệp Trần về đây. Phải bắt sống hoặc giết chết bằng mọi giá!”

***

Gió rít bên tai như tiếng khóc của quỷ dữ. Diệp Trần và Sở Cuồng đang băng qua một vách đá cheo leo. Máu từ vết thương của Diệp Trần rỉ ra, thấm đen một mảng lớn vách đá phía sau.

“Lão Quy, ông nói con đường này có thể qua được Đoạn Hồn Sơn thật sao?” Diệp Trần thầm hỏi.

“Nhãi ranh, ngươi không tin vào bản lĩnh của ta?” Lão Quy trong viên châu rống lên. “Con đường này vốn là một cổ đạo bị lãng quên từ thời Thái Cổ. Tuy nguy hiểm vì có nhiều yêu thú cường đại, nhưng đám quân truy đuổi của cái tông môn hạng bét kia chắc chắn không dám vào đây. Điều quan trọng nhất bây giờ là cái ‘Phàm Cốt’ của ngươi.”

“Xương của ta làm sao?”

“Mỗi lần gãy đi, Nghịch Thiên Cốt sẽ hấp thụ kình lực còn sót lại của kẻ địch để tôi luyện. Hiện tại, xương sườn và xương vai của ngươi đang dần chuyển hóa sang sắc thái đồng cổ. Một khi hoàn toàn hóa cổ, dù là pháp bảo bình thường cũng không thể lưu lại vết trầy trên da thịt ngươi. Hãy tận dụng lúc chạy trốn này mà cảm ngộ ‘Nghịch Thiên Hóa Long Quyết’ đi.”

Diệp Trần im lặng, hắn vừa chạy vừa bắt đầu vận chuyển công pháp. Từng dòng khí tức xám xịt từ tủy xương tràn ra, len lỏi vào các mạch máu. Cảm giác đau đớn lúc trước bắt đầu nhường chỗ cho một loại cảm giác ngứa ngáy khó chịu, giống như hàng vạn con kiến đang bò dưới da.

“Đứng lại! Hai tên phản đồ, chạy đi đâu!”

Từ phía sau, một toán đệ tử Thanh Vân Tông cùng các hộ vệ của Mộ Dung gia đã đuổi kịp. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, thực cửu trọng Luyện Khí đỉnh phong, cưỡi trên một con linh hạc xanh.

Sở Cuồng dừng bước, xoay người lại, bẻ khớp tay răng rắc, gương mặt tràn đầy vẻ điên cuồng: “Diệp huynh, ngươi cứ đi trước, để đám ruồi nhặng này cho ta!”

“Không, chúng ta không còn nhiều thời gian để dây dưa.” Diệp Trần dừng lại, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn về phía đám người đang tới gần. Hắn không hề có ý định chạy tiếp. “Sở huynh, giúp ta giữ chân tên cưỡi hạc, những kẻ còn lại… để ta thực hành bộ xương mới này một chút.”

“Ngươi chắc chứ? Vết thương của ngươi…”

“Đã không còn đau nữa rồi.” Diệp Trần nói, giọng lạnh như băng tuyền.

Đúng lúc này, toán truy đuổi đã lao tới. Tên trung niên trên linh hạc hét lớn: “Diệp Trần, thức thời thì quỳ xuống chịu trói, Linh Nhi tiểu thư sẽ nể tình xưa mà cho ngươi toàn thây!”

“Tình xưa?” Diệp Trần lặp lại hai chữ đó với sự khinh miệt tột cùng. “Loại tình cảm bị chà đạp để làm bàn đạp tiến thân đó, Diệp Trần ta đã trả hết từ lúc rơi xuống Vạn Trượng Nhai rồi. Hôm nay, kẻ nào ngăn ta, kẻ đó chết!”

Dứt lời, Diệp Trần không thèm dùng kiếm. Hắn nhún chân, mặt đất dưới chân nổ tung tạo thành một hố nhỏ, thân ảnh hắn lao đi nhanh như một mũi tên xám.

*“Nghịch Thiên Quyền – Bước Thứ Nhất: Đoạn Thân!”*

Một quyền vung ra, không có linh khí rực rỡ, chỉ có sức mạnh thuần túy từ nhục thân nổ tung trong không trung tạo thành một tiếng nổ âm thanh sắc lẹm. Tên đệ tử đi đầu chưa kịp định thần đã bị quyền của Diệp Trần xuyên qua lồng ngực. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên, cả cơ thể hắn bị bắn bay về phía sau, đè nát thêm vài người nữa.

Sở Cuồng thấy vậy thì đại hỷ, gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra lôi quang mờ nhạt: “Lôi Quyền – Chấn Thiên!”

Hai huynh đệ như hai đầu mãnh hổ lạc vào đàn cừu. Sở Cuồng dùng sức mạnh sấm sét hoành tảo thiên quân, mỗi cú đấm đều mang theo uy lực nặng nề. Trong khi đó, Diệp Trần lại giống như một bóng ma, di chuyển cực nhanh, mỗi bước đi là một mạng người ngã xuống. Hắn cố tình dùng cơ thể mình để đỡ một vài đường kiếm của đối phương, mỗi khi một lưỡi kiếm chém vào người, xương cốt hắn lại phát ra tiếng vang như kim loại va chạm, và ngay sau đó, kẻ tấn công lại bị hắn bẻ gãy cổ bằng đôi tay không.

“Quái vật! Hắn không phải là người!” Đám đệ tử bắt đầu hoảng loạn. Kiếm khí của họ không thể xuyên thủng lớp da của kẻ mang Phàm Cốt kia.

Tên trung niên cưỡi linh hạc thấy tình thế không ổn, vội vàng điều khiển hạc bay cao, định tung ra một đạo phù chú tấn công từ xa.

“Muốn chạy?” Diệp Trần lạnh lùng nhìn lên. Hắn dẫm mạnh lên một cái xác, dùng đó làm bàn đạp, vọt thẳng lên không trung độ cao gần mười trượng.

Ánh trăng phía sau lưng Diệp Trần bị bóng hình hắn che lấp, tạo nên một cái bóng đen khổng lồ áp chế tâm trí đối phương.

“Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Bộ thứ nhất: Vô Ảnh!”

Hắn dùng tay làm kiếm, chém một nhát xéo qua không gian. Một luồng kình khí đen kịt rạch đôi màn đêm. Tên trung niên thậm chí chưa kịp xé đạo phù, đầu linh hạc đã bị lìa khỏi cổ, máu tươi phun ra như mưa. Hắn kinh hoàng rơi tự do từ trên cao xuống, chưa kịp chạm đất đã bị một bàn chân từ trên trời đạp xuống ngay giữa ngực.

*Rắc!*

Đất đá vỡ vụn, ngực tên trung niên lõm sâu xuống một lỗ lớn, chết ngay tại chỗ.

Không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Những đệ tử còn sót lại đứng sững người, tay chân rụng rời, binh khí rơi loảng xoảng trên đá.

Diệp Trần đứng giữa bãi chiến trường, quần áo đã hoàn toàn rách nát để lộ ra cơ thể săn chắc với những đường gân nổi cuồn cuộn như rồng nhỏ đang ẩn mình. Ánh mắt hắn quét qua khiến đám người còn lại sợ đến mức đái ra quần, lập tức quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết, không còn chút khí thế nào của thiên tài tông môn.

Sở Cuồng tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai Diệp Trần: “Huynh đệ, ngươi… thực lực này e rằng đã sánh ngang với Trúc Cơ kỳ viên mãn của tụi thiên tài kia rồi!”

Diệp Trần lắc đầu, vẻ mặt không hề có sự kiêu ngạo: “Vẫn chưa đủ. Nếu Mộ Dung Thần đích thân tới, ta vẫn sẽ gặp khó khăn. Đi thôi, trước khi tin tức về sức mạnh thực sự của ta lọt đến tai hắn.”

Hai người nhanh chóng thu dọn những chiến lợi phẩm cần thiết từ xác chết của đám đệ tử giàu có – vài lọ đan dược trị thương và một ít linh thạch thượng phẩm – rồi biến mất vào khe núi của Đoạn Hồn Sơn.

Khi bóng đêm nhạt dần, sương mù phủ kín lối vào dãy núi hiểm trở nhất Hạ Tam Thiên, Diệp Trần nhìn lại hướng Thanh Vân Tông lần cuối. Nơi đó, hắn từng bị sỉ nhục, từng bị phản bội, và cũng là nơi hắn đã bỏ lại quá khứ của một kẻ yếu đuối.

“Đệ Nhất Trọng Thiên… ta sẽ không trở lại nơi này nữa.” Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ nhưng chứa đựng sự kiên quyết tột độ.

“Tiểu tử, đừng có buồn bã như vậy.” Lão Quy đột ngột lên tiếng. “Phía trước là lối vào ‘Thiên Địa Hợp Nhất’ giới trận dẫn đến Trung Tam Thiên. Ở đó có những loại linh dược có thể giúp tên béo Sở Cuồng kia thật sự rèn luyện thành Lôi Thần Thể, và cũng là nơi để ngươi tìm ra tung tích của Lăng Tuyết Y. Nhớ không? Nàng ta là chìa khóa để ngươi giải mã bí mật về nguồn gốc thực sự của Nghịch Mệnh Châu.”

Nhắc đến cái tên Lăng Tuyết Y, gương mặt Diệp Trần thoáng mềm mại lại một chút. Vị Thánh nữ băng lãnh kia từng cứu hắn một mạng trong bóng tối của đáy vực, và sự liên kết giữa máu của hắn với Cửu U Hàn Thể của nàng chính là sợi dây định mệnh buộc hai người lại với nhau.

“Ta biết. Hành trình này, ai ngăn cản, ta sẽ dẫm nát người đó!”

Tiếng nói của hắn vang vọng trong vách đá, như một lời tuyên chiến gửi tới tận tầng trời cao nhất. Dưới ánh bình minh nhạt nhòa, hai cái bóng dứt khoát bước vào khu vực tử địa của Đoạn Hồn Sơn, bắt đầu hành trình từ bỏ phàm cốt, chân chính đạp trên con đường nghịch thiên cải mệnh.

Hạ Tam Thiên sắp phải đối mặt với một cơn chấn động lớn, vì kẻ mà họ khinh thường nhất, giờ đây đã trở thành con rồng vượt ra khỏi ao tù.

***

Đằng sau lưng họ, tại Thanh Vân Trấn, Mộ Dung Thần vừa hạ cánh xuống đất cùng với sự tháp tùng của hàng trăm binh mã tinh nhuệ. Nhìn thấy thi thể tan nát của người chú họ, mặt hắn biến thành màu gan gà, gầm lên:

“Diệp Trần! Ta thề sẽ lọc xương lột da ngươi, dùng linh hồn ngươi thắp đèn lồng vĩnh cửu trong Mộ Dung điện!”

Nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng gió gào thét từ Đoạn Hồn Sơn, nơi một con mãnh thú đã chân chính thức tỉnh. Chương tiếp theo của cuộc đời Diệp Trần – Chương của sự hủy diệt và chinh phục, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8