Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 65: Bí Mật Của Các Đế Quốc**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:03:09 | Lượt xem: 2

Gió tuyết của Tuyết Ma Cốc vẫn gào rú sau lưng, nhưng trước mặt Diệp Trần và đoàn quân Lôi Quyền, không khí bắt đầu đặc quánh một mùi vị khác: mùi của sự mục nát ẩn sau vẻ xa hoa, mùi của những âm mưu đã kéo dài hàng vạn năm.

Đoàn quân rầm rộ hành quân qua những dãy núi trập trùng của Hạ Tam Thiên. Đi tới đâu, sương mù dày đặc bị sát khí cuồn cuộn từ Sở Cuồng và các chiến binh Lôi Quyền xé toạc tới đó. Diệp Trần đi ở dẫn đầu, mỗi bước chân của hắn trầm ổn như gắn chặt vào lòng đất, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi khi gót chân hắn nhấc lên, mặt đất bên dưới đều in hằn những vết rạn nứt li ti. Đó là sức mạnh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang không ngừng rèn giũa dưới áp lực của cơn giận dữ.

"Lão Quy, ông nói xem… tại sao một quốc gia phàm trần như Thiên Đường Đế Quốc lại có thể huy động được sức mạnh lớn đến mức trấn áp được cả giới luyện khí ở tầng trời thứ nhất?"

Diệp Trần khẽ lên tiếng trong tâm thức. Bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một luồng khói đen luân chuyển, dần hiện ra hình ảnh một con rùa già gầy gò với bộ mai sứt sẹo, gương mặt già nua đang nhai nhóp nhép một mẩu linh thảo cao cấp mà hắn vừa "mượn" từ kho báu của một tông môn nào đó trên đường đi.

Lão Quy cười khà khà, giọng nói khàn đặc mang theo sự mỉa mai vô hạn:
"Tiểu tử, ngươi vẫn còn nhìn đời bằng con mắt của kẻ ở Thanh Vân Trấn sao? Ngươi tưởng các Đế quốc ở hạ giới thực sự là vương quốc của phàm nhân à? Sai rồi! Các quốc gia như Thiên Đường, hay cả các hoàng tộc ở Hạ Tam Thiên này, thực chất chỉ là những 'chuồng nuôi' mà các đại tông môn ở Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên dựng lên mà thôi."

Ánh mắt Diệp Trần sầm xuống: "Chuồng nuôi?"

"Đúng vậy." Lão Quy nhổ một bọng nước bọt đen sì ra hư không, gương mặt trở nên nghiêm trọng lạ thường. "Ngươi nhìn thấy sự tráng lệ của Thiên Đường Cung, nhìn thấy khí vận quốc gia đang cuồn cuộn đổ về kinh thành của chúng. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi, số khí vận đó từ đâu mà có? Tại sao phàm nhân phải lao tâm khổ tứ, đổ máu trên sa trường để mở mang bờ cõi cho một gã hoàng đế chưa bao giờ ra khỏi tẩm cung?"

Lão Quy hừ lạnh: "Cái gọi là quốc vận, thực chất chính là tinh huyết và tinh thần của hàng vạn, hàng triệu sinh linh. Các tông môn ở tầng trời cao hơn không thể trực tiếp xuống đây để hút lấy linh khí loãng của Hạ Tam Thiên, vì thế họ sử dụng các Đế quốc làm công cụ lọc. Họ ban cho hoàng tộc một chút công pháp tu tiên rác rưởi, ban cho chút binh khí lấp lánh, để hoàng tộc thay họ thống trị phàm nhân, thu gom khí vận, sau đó định kỳ mỗi trăm năm, những khí vận đó sẽ được chuyển hóa thành 'Vận Mệnh Đan' gởi ngược lên tầng trên. Đổi lại, các tông môn sẽ bảo vệ ngai vàng của những kẻ tay sai đó."

Diệp Trần dừng bước, bàn tay hắn bóp chặt chuôi trọng kiếm. Hắn nhìn thấy phía xa xa, kinh đô của Thiên Đường Đế Quốc đang tỏa sáng dưới ánh nắng ban mai, rực rỡ như một tòa sen báu giữa cõi trần ai. Nhưng trong mắt hắn bây giờ, tòa thành đó đang rỉ máu. Mỗi viên gạch vàng đều được dựng lên bởi xương trắng của kẻ nghèo khổ.

"Cho nên, việc Linh Nhi dùng máu của Diệp gia để tế thiên…" Diệp Trần gằn giọng.

"Cũng chính là một phần của quy trình đó." Lão Quy ngắt lời. "Huyết thống của Diệp gia ngươi vốn dĩ không bình thường. Dù Phàm Cốt của ngươi bị coi thường, nhưng huyết mạch của tổ tiên ngươi có một loại năng lực cộng hưởng với quy tắc thế giới rất mạnh. Ả đàn bà đó – Linh Nhi – rõ ràng đã được cao nhân ở tầng trên chỉ điểm. Ả không chỉ muốn tuyệt tình với ngươi, mà ả còn muốn dùng máu của tộc nhân ngươi làm vật dẫn, mở ra một đường dây kết nối trực tiếp với Đệ Tứ hoặc Đệ Ngũ Trọng Thiên. Một khi thành công, khí vận của ả sẽ nhảy vọt, và ả sẽ trực tiếp thoát ly thân phận phàm nhân, trở thành chân chính 'Tiên tử'."

"Nực cười!" Diệp Trần thét lên một tiếng lạnh lẽo. Một luồng sóng xung kích từ chân hắn bùng phát, đánh sập một mảng rừng phía trước. "Dùng mạng sống của hàng trăm người từng yêu thương mình để làm bàn đạp? Đó là Tiên Đạo sao?"

Sở Cuồng ở phía sau thấy động tĩnh liền chạy tới, chiếc búa khổng lồ trên vai tỏa ra điện quang lẹt xẹt:
"Lão đại, có chuyện gì sao? Bọn ta đã thấy tiền đồn của 'Thần Giáp Quân' thuộc Thiên Đường Đế Quốc phía trước rồi. Bọn chúng có khoảng năm ngàn người, toàn bộ đều trang bị linh giáp sơ cấp. Chúng ta có nên…?"

Diệp Trần thu hồi sát khí, nhưng đôi mắt hắn đã biến thành màu hổ phách lạnh lùng:
"Sở Cuồng, bảo huynh đệ nghỉ ngơi một khắc. Sau đó, không cần mai phục, không cần mưu kế. Cứ việc dẫm nát tất cả những kẻ ngăn cản chúng ta."

"Tuân mệnh!" Sở Cuồng phấn khích gầm lên.

Trong khi đoàn quân đang tạm nghỉ, Diệp Trần ngồi xếp bằng trên một mỏm đá cao. Hắn cảm nhận được xương cốt trong cơ thể đang âm thầm vang lên tiếng sấm nổ. Nghịch Thiên Cốt không giống với bất kỳ loại tiên cốt nào. Nó không thụ động hấp thụ linh khí mà đang điên cuồng thôn phệ những tạp chất xung quanh để tinh luyện lại nhục thân.

Lão Quy lại vang lên: "Ngươi định phá nát Thiên Đường Đại Lễ của chúng thật sao? Nên nhớ, lần này Mộ Dung Thần có hình chiếu của Giới Bích che chở. Hình chiếu đó chứa đựng sức mạnh của quy tắc tầng trên, một khi ngươi động thủ, ngươi không chỉ đấu với Mộ Dung gia, mà là đấu với cả ý chí của các tông môn đứng sau chúng."

Diệp Trần nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ điên cuồng:
"Ta vốn là người mang Phàm Cốt. Thiên Đạo không cho ta tu hành, ta liền nghịch mệnh mà đi. Các tông môn coi hạ giới là chuồng nuôi, ta liền phá nát cái chuồng đó. Nếu quy tắc không dung nạp ta, ta sẽ dùng nắm đấm này để viết lại quy tắc!"

"Được! Khí phách lắm!" Lão Quy cười vang, dường như cũng cảm thấy hào khí dâng cao. "Vậy lão già này sẽ dạy ngươi thêm một chiêu trong *Cửu Trọng Thiên Băng*. Chiêu này gọi là: *Hám Địa*. Chỉ cần ngươi dẫm xuống, cho dù là quốc vận hay là quy tắc trấn áp của tầng trời thứ nhất, tất cả đều phải tan tành!"

Khoảng một khắc sau, khi ánh mặt trời đã lên cao nhất, từ phía cuối chân trời, đoàn quân Lôi Quyền bắt đầu hành động.

Phía trước bọn họ, tiền đồn của Thần Giáp Quân hiện ra đồ sộ với những tường thành cao vút bằng đá thanh. Những binh sĩ mặc giáp bạc, tay cầm giáo dài tỏa sáng lung linh đứng hiên ngang. Tướng dẫn đầu là một gã cao lớn, sở hữu tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, cưỡi trên một con Thiết Huyết Mã uy dũng. Gã nhìn thấy đám người nhếch nhác, kẻ mặc áo vải, người mang búa rỉ của Diệp Trần, liền cười khinh bỉ:

"Đám tàn dư phương nào dám bén mảng đến lãnh địa của Thiên Đường Đế Quốc? Hôm nay là ngày đại hỷ của Thái tử Mộ Dung và Linh Nhi công chúa, quốc gia đại xá phàm nhân, nhưng lũ tặc khấu các ngươi lại chọn đúng lúc này để tới nộp mạng sao?"

Diệp Trần không thèm trả lời. Hắn bước chậm rãi về phía trước. Mỗi bước chân của hắn đi qua, mặt đất như rung chuyển theo nhịp đập của trái tim.

"Bắn tên!" Viên tướng gào lên.

Hàng vạn mũi tên mang theo hỏa linh khí bắn xuống như mưa. Nhưng khi chúng chạm tới khoảng cách ba trượng quanh người Diệp Trần, tất cả đều bị một lực lượng vô hình bẻ gãy, vỡ vụn thành bột mịn.

"Cái gì?" Viên tướng tái mặt.

Diệp Trần vẫn im lặng. Khi cách cửa thành chỉ còn trăm trượng, hắn đột ngột dậm chân một cái.

Rắc! Ầm!

Mặt đất phía trước hắn nứt toác ra một rãnh sâu chạy thẳng về phía thành trì. Sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy màu đen kịt.

"Thiên Đường Đế Quốc, từ hôm nay… biến mất!"

Diệp Trần gầm lên, hắn phóng vọt đi như một tia chớp đen. Trọng kiếm trong tay hắn chưa cần rút khỏi bao, chỉ bằng sức ép của nhục thân, hắn đã đâm xuyên qua hàng ngũ Thần Giáp Quân như cắt qua một tờ giấy mỏng.

Tiếng xương gãy, tiếng linh giáp nổ tung vang lên khắp nơi. Máu bắn tung tóe lên tà áo bào đen của Diệp Trần. Hắn không dừng lại, đích thân nhắm thẳng vào cổng thành bằng đá cứng vững chãi nhất.

"Băng cho ta!"

Một quyền tống ra. Không có hào quang pháp thuật rực rỡ, chỉ có một luồng áp lực vật chất tinh thuần đến mức làm không gian vặn vẹo.

ẦM!!!

Cánh cổng thành kiên cố của Thiên Đường Đế Quốc, nơi được các tông môn tầng trên gia trì phù văn, sụp đổ tan tành dưới một quyền của gã thanh niên mang Phàm Cốt.

Sở Cuồng cùng hàng vạn huynh đệ đứng sau chứng kiến cảnh tượng này, máu trong người như sôi trào. Gã vung búa lớn, dẫn đầu quân đoàn xông vào qua lỗ hổng:

"Giết! Đạp phá Thiên Đường Cung, đòi lại công bằng cho phàm nhân chúng ta!"

Khắp kinh đô Thiên Đường Đế Quốc bắt đầu chìm trong khói lửa. Nhưng mục tiêu của Diệp Trần không phải là dân thường, cũng không phải là những binh sĩ lầm lạc này. Hắn đứng giữa quảng trường đổ nát, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tòa bảo điện cao nhất đang lơ lửng trên không trung bằng một trận pháp khổng lồ.

Ở đó, hắn cảm nhận được hơi thở quen thuộc của Mộ Dung Thần, cảm nhận được mùi hương giả tạo của Linh Nhi. Và quan trọng hơn, hắn thấy một cột ánh sáng rực rỡ từ trên mây hạ xuống, nối liền giữa Thiên Đường Cung với tầng trời thứ hai.

"Muốn dùng huyết tế để thăng thiên sao?" Diệp Trần gằn giọng, đôi chân hắn cong lại, tích tụ sức mạnh vô biên vào đôi bàn chân. "Hôm nay, cho dù có là Thiên thần giáng thế, ta cũng sẽ lôi hắn xuống vực sâu!"

Nghịch Mệnh Châu trong ngực hắn tỏa sáng rực rỡ. Bí mật về sự thao túng của các đế quốc đã lộ ra, và giờ đây, chính là lúc người phàm dùng xương cốt của mình để đập nát cái trật tự giả dối ấy.

Cuộc hành trình của Diệp Trần giờ mới chính thức bắt đầu trận chiến kịch liệt nhất ở Hạ Tam Thiên. Hắn bay vút lên cao, hướng thẳng về phía cung điện lơ lửng kia, nơi mà đám cưới nhuốm máu Diệp gia sắp bắt đầu.

Trong gió lộng, giọng nói của Lão Quy trầm đục vang vọng:
"Đi đi tiểu tử. Đạp phá cái lồng chim này, thế giới rộng lớn hơn đang chờ ngươi ở phía trước!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8