Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 67: Chiến Thần Danh Hiệu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:04:12 | Lượt xem: 2

Khói bụi từ kho lương dần tan đi theo từng cơn gió đêm lạnh buốt, nhưng mùi máu tanh nồng và mùi thơm của gạo trắng bị nghiền nát vẫn còn vương vất trong không khí. Giữa đống đổ nát của Long Huyết Thành, bóng dáng Diệp Trần đứng đó, cô độc nhưng sừng sững như một ngọn thiên trụ không thể lay chuyển.

Bàn tay hắn vẫn còn nhỏ máu, nhưng những vết thương trên ngực đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang run rẩy vì phấn khích, nó hấp thụ sự đau đớn như một loại dinh dưỡng xa xỉ nhất, biến những mảnh xương vỡ vụn thành những thớ xương chắc khỏe, lấp lánh sắc đen huyền ảo dưới lớp da.

“Trần… Trần huynh?”

Tiếng gọi run rẩy của Sở Cuồng phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Gã khổng lồ này, vốn là người không sợ trời không sợ đất, lúc này nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt đầy sùng bái và kinh hãi. Đằng sau Sở Cuồng, hàng nghìn binh sĩ thuộc quân đoàn lao dịch và những tu sĩ nghèo khổ đang đứng chôn chân tại chỗ. Họ vừa chứng kiến một điều không tưởng: Một thiếu niên mang Phàm Cốt, bằng sức mạnh nhục thân thuần túy, đã đánh nát đầu một con quái vật được luyện hóa bởi linh khí đen của giới quyền quý.

Diệp Trần chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhưng khi chạm vào gương mặt của những người anh em cùng sinh ra tử, vẻ sát khí dần tan biến.

“Chia lương.” Hắn thốt ra hai chữ ngắn gọn, âm thanh trầm thấp nhưng vang vọng khắp mười dặm Long Huyết Thành.

“Toàn bộ số lương thực này, chia cho tất cả binh sĩ nghèo khổ bị cưỡng bách đi lính, chia cho dân nghèo trong thành đang bị bỏ đói ngoài kia. Ai dám ngăn cản, lấy đầu hắn cho ta!”

“Rõ!”

Sở Cuồng gầm lên một tiếng đầy phấn khích, lập tức vung rìu hiệu triệu mọi người. Cơn đói khát lâu ngày cùng với niềm tin vừa được nhen nhóm bởi sức mạnh của Diệp Trần đã biến đoàn quân ô hợp trở thành một cỗ máy có tổ chức. Những bao gạo được vác đi, tiếng cười khóc nghẹn ngào của những kẻ cả đời bị chèn ép vang lên giữa đêm trường.

Trong khi đám đông đang bận rộn, Diệp Trần ngồi xuống một tảng đá vỡ, hơi thở hắn vẫn còn có chút dồn dập. Một tiếng "khà" quen thuộc vang lên trong đầu hắn.

“Khà khà, tiểu tử, lần này bạo phát không tệ nha. Tự đánh gãy xương để ép tiềm năng của Nghịch Mệnh Châu, ngươi đúng là kẻ điên hơn cả những lão quái vật thời Thái Cổ mà ta từng biết.” Lão Quy hiện lên dưới dạng một hư ảnh nhỏ nhoi trên vai Diệp Trần, vẻ mặt vừa gian xảo vừa hài lòng.

Diệp Trần không thèm mở mắt, chỉ thầm đáp lại trong thức hải: “Không điên thì làm sao nghịch thiên? Lão không thấy sức mạnh của hoàng kim tiên cốt của Mộ Dung Thần sao? Hắn sinh ra đã có tài nguyên vô tận, có thiên đạo che chở. Còn ta chỉ có bộ xương phàm trần này thôi.”

“Hừ, phàm trần cái đầu ngươi ấy! Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt! Chờ đến khi ngươi đạt tới tầng thứ chín của bộ pháp 'Nhất Bộ Đạp Phá', dù là Thiên Đạo cũng chỉ là một cái vỏ trứng dưới chân ngươi thôi.” Lão Quy hừ lạnh, nhưng ánh mắt lướt qua ngực Diệp Trần, thầm kinh ngạc vì tốc độ tái tạo của hắn đã vượt xa dự tính.

Ngày hôm sau, khi bình minh đầu tiên vừa chạm vào tường thành đổ nát của Long Huyết Thành, danh tiếng của “Trần Phàm” đã lan đi như một trận đại ôn dịch, nhưng là một loại ôn dịch mang lại hy vọng.

Hạ Tam Thiên vốn là nơi bị các tông môn và hoàng quyền Trung Tam Thiên coi là "bãi rác" nuôi dưỡng linh thạch. Tại đây, dân chúng lầm than, tu sĩ tầng dưới bị coi như cỏ rác. Việc kho lương của Long Huyết Thành bị cướp và một “Phàm Cốt tu sĩ” một tay diệt quái thú đã khiến giới quý tộc rung chuyển.

Tại doanh trại trung tâm của đạo quân viễn chinh, nơi đóng quân của hàng vạn tinh binh được trang bị giáp trụ bóng loáng, không khí vô cùng căng thẳng.

Hàn Phong – một phó thống lĩnh mang trong mình "Địa Giai Tiên Cốt", vốn là kẻ trực tiếp cai quản khu vực kho lương, đang cuồng nộ đập phá bàn ghế.

“Trần Phàm? Một tên phàm nhân không có tiên cốt mà dám làm loạn? Quân luật ở đâu? Uy nghiêm của triều đình ở đâu?”

“Thống lĩnh, không ổn rồi!” Một tên tâm phúc chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu: “Toàn bộ binh sĩ ở doanh trại ngoại vi đã đào ngũ sang phía tên Trần Phàm kia rồi. Họ không gọi hắn là Trần huynh nữa, mà gọi hắn là… Chiến Thần!”

“Chiến Thần?” Hàn Phong cười gằn, gương mặt đầy vẻ khinh miệt: “Để ta xem cái danh hiệu rẻ tiền đó có chống đỡ nổi một chiêu 'Hàn Băng Thương' của ta không!”

Cùng lúc đó, tại doanh trại nghèo nàn phía Tây, Diệp Trần đang đứng trước hàng vạn con người. Họ không còn là những kẻ cúi đầu, cam chịu số phận nữa. Nhìn vào ánh mắt họ, Diệp Trần thấy được sự cuồng nhiệt và niềm tin mãnh liệt.

Sở Cuồng bước ra, quỳ một gối xuống, thanh rìu nặng nề cắm phập xuống đất.

“Thưa Chiến Thần! Quân đoàn Phàm Nhân đã tập hợp xong. Xin người chỉ thị!”

“Chiến Thần! Chiến Thần! Chiến Thần!”

Tiếng hô vang dậy thấu tận trời xanh, chấn động cả tầng mây thứ nhất của Cửu Trọng Thiên. Diệp Trần bước lên bục cao, tấm choàng rách nát sau lưng tung bay theo gió. Hắn không nói về đạo lý tu tiên cao siêu, không hứa hẹn về sự trường sinh bất tử. Hắn chỉ chỉ tay về hướng Giới Bích phía xa – nơi ngăn cách họ với sự giàu sang và áp bức của tầng trời thứ hai.

“Bọn họ nói các ngươi sinh ra là phàm, nên cả đời phải làm nô lệ. Bọn họ nói các ngươi không có tiên cốt, nên chỉ là cỏ rác cho bọn chúng dẫm đạp.”

Diệp Trần dẫm mạnh chân xuống bục gỗ, làm mặt đất xung quanh rạn nứt: “Hôm nay, ta muốn dùng bộ phàm cốt này, đạp nát cái đạo lý của bọn chúng! Từ nay về sau, ai theo ta, kẻ đó chính là Chiến Thần của chính mình!”

Lời nói vừa dứt, một áp lực vô hình từ cơ thể Diệp Trần tỏa ra. Nghịch Thiên Cốt bên trong hắn bộc phát ra một luồng hắc khí mãnh liệt, hòa cùng với huyết khí bừng bừng. Danh hiệu "Chiến Thần" không phải do ai phong tặng, mà là do khí chất này áp chế vạn quân mà thành.

Đúng lúc đó, từ xa có một luồng hàn khí thấu xương lao tới. Một mũi thương dài lấp loáng tia lửa bạc rạch phá không gian, nhắm thẳng vào trái tim Diệp Trần.

“Kẻ nào dám xưng danh Chiến Thần ở đây? Chết cho ta!” Hàn Phong cưỡi một con lôi báo, thân hình hóa thành một vệt sáng băng giá lao đến.

Cả doanh trại kinh hoàng, chiêu này chứa đựng sức mạnh của cao thủ Trúc Cơ viên mãn, linh khí đóng băng cả không khí xung quanh.

Diệp Trần vẫn đứng yên, đôi mắt không chút gợn sóng. Hắn khẽ gằn giọng: “Bước thứ nhất – Chấn Thiên!”

Thay vì rút kiếm, Diệp Trần tiến về phía trước một bước.

*Ầm!*

Một tiếng nổ như sấm sét phát ra từ dưới chân hắn. Mặt đất trong phạm vi trăm trượng đột ngột sụp xuống, một luồng sóng xung kích từ sức mạnh thuần túy của nhục thân va chạm trực diện với mũi băng thương.

Mũi thương của Hàn Phong đột nhiên cong lại, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Con lôi báo bên dưới gào thét một tiếng đau đớn, bốn chân gãy gập ngay lập tức trước sức ép nghẹt thở. Hàn Phong kinh hoàng nhìn thấy bàn tay của Diệp Trần, đen nhánh và đầy những đường gân nổi cuồn cuộn, đang chộp lấy cổ họng mình.

“Tiên cốt của ngươi, cũng chỉ đến thế thôi.” Diệp Trần lạnh lùng thốt lên.

*Rắc!*

Diệp Trần không giết hắn ngay, mà bẻ gãy từng đoạn xương trên tay của Hàn Phong – đúng như cách mà bọn quý tộc vẫn thường hành hạ nô lệ. Hắn ném cái xác bê bết máu của tên phó thống lĩnh xuống chân Sở Cuồng.

“Treo hắn lên cổng thành. Đây là lời nhắn gửi cho tất cả những kẻ tự xưng là tiên ở tầng trời này.”

Cả chiến trường im phăng phắc, rồi sau đó là một đợt sóng âm thanh cuồng nhiệt bùng nổ còn khủng khiếp hơn trước. Một chiêu, chỉ bằng nhục thân của phàm cốt, đã nghiền nát niềm kiêu hãnh của một cao thủ tiên đạo.

Ngày hôm ấy, trên bản đồ quân sự của Hạ Tam Thiên, cái tên đạo quân viễn chinh đã bị xóa bỏ. Thay vào đó, một thế lực mới trỗi dậy như ngọn lửa thảo nguyên không thể dập tắt: **Phàm Nhân Chiến Đoàn.**

Đứng trên đỉnh cao nhất của thành lũy, Diệp Trần nhìn lên trời cao, nơi ẩn hiện bóng dáng mờ ảo của Đệ Nhị Trọng Thiên. Hắn biết, trận chiến tại Long Huyết Thành chỉ là khởi đầu. Sự thức tỉnh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sẽ khiến cho những kẻ cai trị trên cao kia phải ăn không ngon, ngủ không yên.

“Mộ Dung Thần, Linh Nhi… các ngươi nhìn cho kỹ. Một bộ phàm cốt này, sẽ có ngày đạp nát thiên cung của các ngươi.”

Bên cạnh hắn, Lăng Tuyết Y lúc này vẫn đang trong bóng tối quan sát. Đôi mắt nàng lóe lên một tia dao động chưa từng có. Nàng chưa từng thấy một người nào, với tư chất thấp kém nhất, lại có thể tỏa ra hào quang khiến người ta muốn quỳ xuống phủ phục đến thế.

Danh hiệu Chiến Thần của Diệp Trần, kể từ đêm nay, đã trở thành một dấu ấn vĩnh cửu khắc sâu vào lịch sử Cửu Trọng Thiên. Một huyền thoại bắt đầu từ máu, nước mắt và những mảnh xương gãy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8