Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 73: Băng Tuyết Tiên Cung Tin Tức**
Gió rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng cực bắc Đệ Tam Trọng Thiên. Trên đỉnh một ngọn núi tuyết cô độc, một bóng người gầy gò nhưng thẳng tắp như thương đứng đó, mặc cho tuyết trắng phủ đầy vai áo.
Diệp Trần chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử của hắn giờ đây dường như chứa đựng cả một bầu trời tinh tú luân chuyển, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng đen kịt đầy u ám. Đó là dư âm của cuộc chiến với Kiếm Thập Nhất, cũng là dấu hiệu cho thấy Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang dần hoàn thiện sau khi nuốt chửng kiếm ý của đối phương.
Hắn khẽ cử động cánh tay, thanh âm rắc rắc vang lên như tiếng kim loại va chạm. Một cảm giác tràn đầy sức mạnh cuộn trào trong từng thớ thịt. Nếu như trước đây, cơ thể hắn là một thanh kiếm gỗ thì giờ đây, nó đang dần biến thành một khối hắc thiết vạn năm, cứng rắn và đầy sát khí.
"Tiểu tử, chớ có đắc ý sớm."
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần giễu cợt của Lão Quy vang lên. Hình bóng con rùa đen khổng lồ hiện ra trong làn sương mờ của Nghịch Mệnh Châu, nó ngáp một cái dài, lười biếng nói tiếp:
"Ngươi chỉ mới bẻ gãy được một phần mười cái gọi là quy tắc của tầng trời này thôi. Kiếm Thập Nhất kia chẳng qua chỉ là một con tôm nhỏ trong vũng bùn. Kẻ đứng sau hắn, kẻ đã định đoạt số phận của con bé Thánh nữ kia mới thực sự là thứ ngươi nên lo lắng."
Nhắc đến Lăng Tuyết Y, ánh mắt Diệp Trần đột nhiên trùng xuống, rồi nhanh chóng chuyển thành một sự lạnh lẽo đến cực điểm. Hắn chưa bao giờ quên dáng vẻ nữ tử thanh cao như băng sơn ấy, khi nàng dùng chút sức tàn cuối cùng để ngăn cản đòn sát thủ cho hắn. Máu của nàng đã thấm vào da thịt hắn, và nợ ân tình này, Diệp Trần hắn dù có tan xương nát thịt cũng phải trả.
"Băng Tuyết Tiên Cung hiện giờ ra sao?" Diệp Trần khàn giọng hỏi.
Lão Quy khẽ rung lắc cái mai, thanh âm trở nên nghiêm túc hơn: "Không ổn. Lão phu vừa dùng tàn hồn cảm ứng một vòng xung quanh Thiên Băng Thành phía dưới chân núi. Tin tức truyền ra nói rằng, Thánh nữ Lăng Tuyết Y do chống đối lệnh của Cung chủ, từ chối cuộc hôn nhân với thiên tài của Đệ Lục Trọng Thiên, nên đã bị giam vào Hàn Băng Thâm Uyên."
"Hàn Băng Thâm Uyên?" Diệp Trần nhíu mày.
"Đó là nơi tàn khốc nhất của Băng Tuyết Tiên Cung." Lão Quy thở dài. "Nơi đó tích tụ hàn khí từ vạn năm trước, ngay cả cao thủ Hóa Thần đi vào cũng sẽ bị đóng băng linh cốt trong vòng mười ngày. Con bé kia mang Cửu U Hàn Thể, vốn dĩ hàn khí là thuốc bổ, nhưng đó là khi nàng chưa bị trọng thương. Hiện giờ linh căn của nàng đang tổn hại, vào đó không khác gì bị hành hình mỗi giây mỗi phút."
*Oàng!*
Một luồng khí kình bộc phát từ dưới chân Diệp Trần, khiến lớp tuyết dày xung quanh nổ tung, để lộ ra nền đá xám xịt. Đôi tay hắn siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
"Đệ Lục Trọng Thiên… Kẻ đó là ai?"
"Hắn tên là Thiên Vô Nhai, thiếu chủ của Thiên Vân Tông ở tầng trời thứ sáu. Nghe nói thiên tư trác tuyệt, sở hữu 'Thần Vương Cốt', một bước chân đã chạm đến ngưỡng cửa của Hợp Đạo cảnh. Với Băng Tuyết Tiên Cung ở Đệ Tam Trọng Thiên này, hắn chẳng khác nào một vị thần linh hạ phàm. Họ muốn gả Tuyết Y đi không chỉ để tìm một chỗ dựa vững chắc, mà còn muốn mượn 'Thần Vương Huyết' của hắn để giúp Cung chủ của họ đột phá cảnh giới cuối cùng."
Lão Quy cười lạnh: "Nói trắng ra, con bé đó trong mắt bọn họ chỉ là một món hàng thượng phẩm để trao đổi lợi ích mà thôi."
"Hàng hóa sao?" Diệp Trần lẩm bẩm, nụ cười trên môi hắn mang theo một sự điên cuồng ẩn hiện. "Ta sinh ra mang Phàm Cốt, bị người ta coi là rác rưởi. Nàng mang Hàn Thể, lại bị coi là hàng hóa. Thiên đạo này quả thực thú vị."
Hắn đứng dậy, nhìn về hướng bắc, nơi có những ngọn tháp bằng băng vươn cao chạm tới mây xanh. Đó là vị trí của Băng Tuyết Tiên Cung, thánh địa của phương bắc, nơi mà phàm nhân nhìn vào chỉ thấy sự thanh khiết, nhưng Diệp Trần lại thấy một mùi hôi thối của sự thối rữa từ bên trong.
"Tiểu tử, ngươi định làm gì? Bây giờ mà xông vào đó, e là chưa đến cổng chính đã bị nghìn vạn băng tiễn xuyên tâm rồi." Lão Quy cảnh báo.
Diệp Trần không đáp, hắn bước một bước xuống triền núi. Mỗi bước chân của hắn nặng nề như ngọn núi đổ xuống, khiến mặt đất rung chuyển.
"Xông vào? Không, ta không xông vào." Diệp Trần lạnh lùng nói. "Ta muốn để cả Đệ Tam Trọng Thiên này biết, thứ quy tắc mà bọn chúng tôn thờ, trong mắt Diệp Trần ta, chỉ cần một bước là có thể đạp nát."
—
Dưới chân núi tuyết, Thiên Băng Thành vốn dĩ là nơi nhộn nhịp nhất của vùng băng giá này. Những tu sĩ mặc áo bào xanh trắng đi lại nườm nượp, đa phần là đệ tử ngoại môn của Tiên Cung hoặc các tán tu đến để tìm kiếm linh dược hệ băng.
Tuy nhiên, bầu không khí hôm nay dường như có chút khác thường. Tại tửu lâu lớn nhất thành — Băng Linh Lâu, các tu sĩ đang bàn tán xôn xao về một đại sự.
"Các ngươi nghe gì chưa? Sính lễ của Thiên Vân Tông đã được đưa đến Tiên Cung từ ba ngày trước. Mười vạn khối cực phẩm linh thạch, ba viên cửu phẩm linh đan, còn có cả một kiện hạ phẩm thần khí. Quy mô này quả thực là chấn động cả Trung Tam Thiên!" Một vị tu sĩ trung niên uống cạn ly rượu mạnh, chép miệng đầy vẻ thèm muốn.
"Chấn động thì có ích gì?" Một kẻ khác ngồi bên cạnh thấp giọng nói. "Ta nghe đồn Thánh nữ thà chết không chịu gả. Nàng đã tuyệt thực trong Thâm Uyên mấy ngày rồi. Cung chủ đại nộ, nghe nói nếu đến ngày đại hôn nàng vẫn không chịu lên kiệu hoa, họ sẽ phế bỏ toàn bộ tu vi của nàng, sau đó dùng bí thuật để Thiên Vô Nhai lấy đi Hàn Thể nguyên chất."
"Suỵt! Ngươi chán sống rồi sao? Dám nói về bí thuật của Tiên Cung?"
Cả bàn tiệc đột ngột im lặng khi một nhóm người mặc y phục trắng toát, trên ngực thêu hình đóa hoa tuyết sáu cánh bước vào tửu lâu. Đó là đệ tử đội chấp pháp của Băng Tuyết Tiên Cung, mỗi kẻ đều mang theo vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt khinh khỉnh nhìn quanh.
Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt hốc hác nhưng tu vi đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ. Hắn liếc nhìn quanh một vòng, giọng nói sắc lạnh như dao:
"Cung chủ có lệnh, bắt đầu từ hôm nay, bất cứ ai bàn tán chuyện liên quan đến Thánh nữ đều coi là phỉ báng Tiên Cung, giết không tha! Ngoài ra, nếu ai thấy kẻ nào có hành tung khả nghi, mang theo sát khí nặng nề, phải lập tức báo cáo."
Cả tửu lâu tĩnh mịch như tờ, không ai dám thở mạnh. Đám đệ tử chấp pháp này bình thường đã ngang tàng, nay có lệnh của Cung chủ chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.
Chính lúc này, ở một góc khuất của tửu lâu, tiếng đặt bát xuống bàn thanh thúy vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
"Một đám chó săn, lại cứ ngỡ mình là sói đầu đàn."
Giọng nói không lớn, nhưng truyền vào tai mỗi người lại rõ mồn một.
Gương mặt tên dẫn đầu đội chấp pháp lập tức vặn vẹo vì giận dữ. Hắn xoay người, thanh kiếm băng trong tay rút ra nửa tấc, phát ra những tiếng rên rỉ lạnh người.
"Kẻ nào? Lăn ra đây cho ta!"
Trong góc tối, một bóng người chậm rãi đứng dậy. Hắn mặc một bộ trường bào đen rách rưới, tóc đen dài xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt. Trên người hắn không cảm nhận được một chút linh khí nào, trông chẳng khác gì một phàm nhân bình thường vừa đi lên từ ruộng đồng.
Tuy nhiên, khi hắn bước ra ánh sáng, tất cả mọi người đều cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nghìn cân ép chặt. Không phải vì uy áp linh khí, mà là một loại sát khí nguyên thủy, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Diệp Trần nhìn tên đệ tử chấp pháp kia, khóe môi khẽ nhếch lên: "Hàn Băng Thâm Uyên đi lối nào?"
Tên đệ tử chấp pháp sững người một chút, sau đó cười rộ lên một cách điên cuồng: "Ha ha ha! Một con rệp phàm cốt từ đâu chui ra? Muốn biết đường đến Thâm Uyên sao? Được thôi, ta sẽ đánh gãy xương cốt ngươi, sau đó ném ngươi xuống đó làm phân bón!"
Hắn gầm lên một tiếng, thanh băng kiếm trong tay bộc phát ra hàn mang chói mắt, đâm thẳng về phía ngực Diệp Trần. Chiêu này tàn độc vô cùng, muốn một kiếm xuyên tâm.
Những tu sĩ xung quanh đều không nhịn được mà nhắm mắt lại. Trong mắt họ, nam tử áo đen kia chắc chắn sẽ tan xác trong nháy mắt.
Thế nhưng, một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy ra.
Diệp Trần không tránh không né, hắn chỉ đưa hai ngón tay lên.
*Keng!*
Thanh băng kiếm sắc lẹm, chứa đựng toàn bộ tu vi Nguyên Anh của đệ tử chấp pháp, bị hai ngón tay của Diệp Trần kẹp chặt. Hơi lạnh thấu xương bám lên tay hắn, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị một luồng khí nóng hừng hực bốc lên từ dưới da hóa giải sạch sụp.
"Cái gì?!" Tên đệ tử chấp pháp trợn tròn mắt, hắn cảm thấy thanh kiếm của mình như bị đúc vào một khối đá thần, không cách nào nhúc nhích dù chỉ một phân.
"Lực lượng này… ngươi không phải người phàm!"
Diệp Trần ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt chứa đầy hắc quang: "Ngươi nói đúng, ta không phải người phàm. Ta là kẻ đến để đòi nợ."
*Rắc!*
Với một cái búng tay nhẹ nhàng, thanh băng kiếm quý giá vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Diệp Trần sấn tới, một tay túm lấy cổ tên đệ tử kia, nhấc bổng hắn lên như nhấc một con gà con.
"Ta lặp lại một lần nữa. Hàn Băng Thâm Uyên, đi lối nào?"
Sức mạnh từ năm ngón tay Diệp Trần bắt đầu siết chặt, những mảnh Nghịch Thiên Cốt trong lòng bàn tay hắn hơi rung động, tỏa ra một lực hút đáng sợ, bắt đầu thôn phệ linh lực từ cơ thể đối phương.
"A… Cứu… Cứu ta…" Tên đệ tử chấp pháp vùng vẫy tuyệt vọng, gương mặt hốc hác của hắn bắt đầu khô héo đi với tốc độ kinh hồn. Những tên đệ tử còn lại hốt hoảng rút vũ khí định xông lên, nhưng Diệp Trần chỉ liếc nhìn qua một cái, một luồng sóng xung kích từ nhục thân bộc phát, hất tung bọn chúng ra khỏi tửu lâu, va sập cả tường bao bên ngoài.
Tửu lâu Băng Linh vốn đang ồn ào lập tức trở thành một chiến trường tan hoang. Diệp Trần không chút để tâm đến những tiếng la hét xung quanh, hắn lạnh lùng nhìn kẻ trong tay đang dần lịm đi.
"Không nói sao?" Diệp Trần khẽ thở dài. "Vậy thì linh hồn ngươi sẽ dẫn đường cho ta."
Hắn đột nhiên nắm chặt tay lại.
*Bùm!*
Cơ thể tên đệ tử chấp pháp nổ tung thành một làn sương máu, nhưng làn sương ấy không rơi xuống mà lại bị Diệp Trần dùng sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu hút vào lòng bàn tay. Trong phút chốc, ký ức về bản đồ của Tiên Cung hiện lên rõ mồn một trong đầu hắn.
"Tầng thứ nhất, Băng Kiếm Trận. Tầng thứ hai, Tuyết Thần Khôi Lỗi. Tầng thứ ba… Hàn Băng Thâm Uyên."
Diệp Trần xoay người, bước ra khỏi tửu lâu giữa những ánh mắt kinh hoàng tột độ. Tuyết vẫn rơi, nhưng mỗi nơi hắn đi qua, tuyết đều không thể chạm tới mặt đất mà bị hơi nóng từ nhục thân hắn làm tan chảy ngay lập tức.
Hắn nhìn lên đỉnh núi tuyết xa xôi, nơi ánh sáng huyền ảo của Băng Tuyết Tiên Cung đang tỏa ra. Ở đó, trong hầm băng lạnh lẽo nhất, có một nữ tử đang đợi hắn.
"Tuyết Y, chờ ta. Ta đã nói sẽ đưa nàng ra khỏi cái lồng này. Ai cản ta, ta giết kẻ đó. Trời cản ta, ta đạp nát trời xanh này."
Bóng dáng Diệp Trần dần biến mất trong màn tuyết trắng, chỉ để lại một con đường đất đá đen kịt hiện ra giữa nền tuyết trắng xóa. Đó là con đường của kẻ nghịch mệnh, con đường được viết bằng máu và những mảnh xương gãy.
Cùng lúc đó, tại một gian phòng bằng đá đóng băng vĩnh cửu sâu dưới lòng đất của Băng Tuyết Tiên Cung.
Lăng Tuyết Y ngồi xếp bằng trên một phiến đá. Sắc mặt nàng trắng bệch, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng đôi mắt nàng vẫn trong vắt như hồ nước mùa thu. Những sợi xích băng nặng nề quấn quanh tay chân nàng, không chỉ khóa chặt cơ thể mà còn phong ấn toàn bộ kinh mạch.
"Nương tử, nàng cần gì phải chịu khổ thế này?"
Một thanh âm mang theo sự cao ngạo và có phần cợt nhả vang lên bên ngoài cửa đá.
"Thiên thiếu chủ đã nói, chỉ cần nàng gật đầu, hắn sẽ mang đến cho nàng công pháp bậc nhất của Đệ Lục Trọng Thiên, giúp nàng phục hồi linh căn ngay lập tức. Tại sao lại vì một tên phế vật ở tầng trời dưới mà đánh đổi cả tiền đồ thế này?"
Lăng Tuyết Y không mở mắt, nàng chỉ nhàn nhạt đáp lại: "Tiền đồ của ta không nằm ở Đệ Lục Trọng Thiên, càng không nằm ở Thiên Vô Nhai đó. Hắn không xứng."
"Hừ! Hỗn xược!" Người phụ nữ bên ngoài — một trưởng lão của Tiên Cung — gầm lên. "Tên phế vật Diệp Trần kia e là đã chết mục xương dưới hẻm núi rồi. Ngươi chung thủy với một cái xác để làm gì? Ngày kia đại lễ sẽ bắt đầu. Ngươi có đồng ý hay không cũng phải lên kiệu!"
Lăng Tuyết Y khẽ mở mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Hắn chưa chết."
"Sao cơ?"
"Ta cảm nhận được…" Nàng đặt tay lên trái tim mình, nơi có một tia hơi ấm mong manh nhưng kiên cường vẫn đang rực cháy. "Hắn đang đến. Và khi hắn đến, Tiên Cung của các ngươi… sẽ phải trả giá."
Bên ngoài, tiếng cười mỉa mai của vị trưởng lão vang vọng cả hành lang, nhưng Lăng Tuyết Y không quan tâm nữa. Nàng nhắm mắt lại, trong thâm tâm thầm gọi một cái tên.
Trần Phàm.
Người đàn ông có bờ vai rộng và đôi mắt kiên định ấy, chắc chắn sẽ xé toạc màn đêm này.
Trời bắt đầu nổi gió lớn hơn, một trận bão tuyết chưa từng có trong nghìn năm qua đang âm thầm tích tụ trên đỉnh Đệ Tam Trọng Thiên. Và ở trung tâm của trận bão ấy, Diệp Trần đang bước từng bước tiến gần đến cổng thành Tiên Cung.
Cuộc chiến này, không chỉ là để cứu một người.
Đó là tiếng gầm vang đầu tiên của Phàm Cốt đối với sự bất công của tạo hóa.
Một bước, vạn cốt vỡ.
Một bước, thiên đạo kinh.
Hành trình đạp phá Cửu Trọng Thiên của hắn, kể từ khắc này, mới thực sự bắt đầu bùng nổ.