Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 118: Nuốt Chửng Lôi Đình**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:35:37 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 118: NUỐT CHỬNG LÔI ĐÌNH**

Bầu trời phía trên Vân Hải vẫn còn vương lại những vệt đen ngòm, dấu tích của một không gian bị xé toạc bởi cú đấm kinh thiên động địa vừa rồi. Gió rít gào qua những khe nứt giới bích, âm thanh giống như tiếng khóc than của một vị thần vừa ngã xuống.

Diệp Trần lơ lửng giữa hư không, hơi thở của hắn nặng nề và nóng rực như bễ lò rèn. Tấm áo bào màu đen đã rách nát, để lộ vòm ngực rắn chắc phủ đầy những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ. Máu từ nắm đấm phải của hắn vẫn không ngừng nhỏ xuống, nhưng kỳ lạ thay, mỗi giọt máu khi rơi vào không trung lại bốc cháy, hóa thành những đóa hỏa liên tàn lụi trong nháy mắt.

“Nhóc con, đừng đứng đó ngẩn ngơ nữa! Thứ đó… mau lấy thứ đó ra!”

Tiếng nói của Lão Quy vang lên từ trong thức hải của Diệp Trần, mang theo một sự run rẩy khó giấu giếm vì phấn khích.

Diệp Trần chậm rãi mở bàn tay trái đang nắm chặt. Ở đó, một quả cầu năng lượng có kích thước bằng nắm tay trẻ con đang đập rộn ràng như trái tim. Nó có màu tím thẫm, bên trong là những luồng sét nhỏ li ti như tơ nhện, điên cuồng va chạm vào nhau tạo ra những tiếng “xèo xèo” gai người.

Lôi Tâm của Chấp Pháp Giả.

Đây không phải là lôi điện bình thường, mà là “Trừng Phạt Chi Lôi” tinh thuần nhất của quy luật tầng trời, chứa đựng ý chí hủy diệt của Thiên Đạo.

“Ngươi chắc chứ? Thứ này nếu đưa vào cơ thể, chỉ cần một sơ suất nhỏ, ta sẽ tan xác ngay lập tức.” Diệp Trần nhíu mày, cảm nhận được sự bài trừ mãnh liệt từ quả cầu đối với thân thể hắn.

Lão Quy cười khà khà, âm thanh có chút gian xảo nhưng đầy vẻ uyên bác:
“Người bình thường tất nhiên là tìm cái chết. Nhưng ngươi là ai? Ngươi sở hữu Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt! Phàm cốt vốn là để gánh chịu đau đớn, Nghịch cốt vốn là để nuốt chửng vạn vật. Ngươi không nếm mùi vị của quy luật, sao có thể một bước đạp nát thiên hạ sau này?”

Diệp Trần không đáp, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lôi Tâm. Hắn chưa bao giờ sợ đau đớn. Với hắn, nỗi đau chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để nhắc nhở hắn về mối thù sâu tận xương tủy, về sự phản bội của Linh Nhi và sự kiêu ngạo của Mộ Dung Thần.

“Được. Hôm nay ta sẽ xem, là thiên lôi của ngươi mạnh, hay xương cứng của ta bền!”

Diệp Trần hét lớn một tiếng, bóng người hóa thành một tia chớp đen mờ, lao thẳng xuống dưới Vân Hải. Hắn tìm thấy một hang động sâu hoắm nằm ẩn mình giữa vách đá cheo leo của Đệ Ngũ Trọng Thiên. Nơi này linh khí hỗn loạn, là chỗ ẩn náu hoàn hảo để bế quan.

Trong hang tối, Diệp Trần ngồi xếp bằng trên một phiến thạch nhẵn nhụi. Hắn hít một hơi thật sâu, hai tay đưa Lôi Tâm lên trước ngực, sau đó không hề do dự, dồn lực bóp mạnh!

“OÀNH!”

Quả cầu năng lượng nổ tung ngay giữa lòng bàn tay Diệp Trần. Vô số tia sét màu tím sậm như những con độc xà hung tợn, tìm thấy lối thoát, chúng điên cuồng chui tọt vào đại huyệt ở cổ tay, từ đó lan rộng ra khắp kinh mạch toàn thân hắn.

“A…”

Diệp Trần rít qua kẽ răng một tiếng rên thống khổ. Da thịt hắn trong nháy mắt cháy sạm, khói trắng bốc lên nghi ngút. Cảm giác lúc này không giống như bị điện giật, mà giống như có hàng vạn mũi khoan bằng lửa đang xoáy sâu vào từng tế bào.

Lôi đình của Chấp Pháp Giả mang theo ý chí “phục tùng”. Nó nhận thấy sự phản nghịch trong cơ thể Diệp Trần nên bắt đầu tấn công điên cuồng. Máu trong huyết quản hắn bị đốt cháy đến mức sôi sục, vang lên tiếng sùng sục kinh người.

“Nén lại! Dẫn lôi vào cốt tủy!” Lão Quy thét lên trong tâm trí hắn. “Đừng để nó tan biến ở kinh mạch, đó là lãng phí! Hãy dùng nó nung nấu phần lõi sâu nhất của ngươi!”

Diệp Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, môi hắn run bần bật. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, cưỡng ép điều khiển những tia lôi đình tàn bạo kia không được tàn phá nội tạng, mà hội tụ lại, ép thẳng vào 206 khúc xương đang phát sáng.

“Rắc! Rắc rắc!”

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của hang động. Đó là một quá trình tàn nhẫn nhất thế gian: Lôi đình đánh nát kết cấu của xương phàm, rồi lại bị Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt hấp thụ để tái cấu trúc.

Từng mảnh xương nhỏ li ti bị nghiền nát, sau đó dưới áp lực của lôi tâm, chúng dần dần đổi màu. Từ sắc đen nhạt nguyên thủy, xương của Diệp Trần bắt đầu ánh lên những đường vân tím thẫm, giống như những mạch máu của sấm sét được khảm sâu vào đá tảng.

Mồ hôi hòa lẫn máu tươi tuôn ra như suối, chảy xuống dưới chân Diệp Trần, kết thành một vòng tròn màu đỏ sẫm. Đầu óc hắn quay cuồng, linh hồn dường như muốn lìa khỏi xác trước cơn đau vượt quá giới hạn của con người này.

Mỗi giây trôi qua dài như cả một vạn năm.

Trong cơn mê sảng, Diệp Trần dường như nhìn thấy hình bóng của Tiên Tử Linh Nhi. Nàng ta đứng trên cao, nhìn hắn với ánh mắt ghẻ lạnh như nhìn một loài bò sát hèn mọn dưới chân. Nàng nói: *“Diệp Trần, phàm cốt chính là phàm nhân, ngươi vĩnh viễn không chạm tới được gót chân ta.”*

“Cút đi!”

Diệp Trần gầm lên trong thâm tâm. Sự phẫn nộ bùng phát thành một sức mạnh ý chí vô hình. Hắn chủ động mở toang mọi rào cản cuối cùng, để mặc cho lôi đình cuồng bạo nhất xuyên thấu vào cột sống – nơi chứa đựng linh hồn của mọi bước đi.

“ẦM!”

Một cột sáng tím sậm xuyên qua nóc hang đá, phóng thẳng lên chín tầng mây. Diệp Trần cảm thấy xương sống mình như bị rồng lửa gặm nhấm, rồi sau đó, một luồng sinh khí mát lạnh chưa từng có bắt đầu lan tỏa.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi hấp thụ Lôi Tâm, bắt đầu sản sinh ra “Nghịch Thiên Tủy”. Đây mới là cốt lõi của sức mạnh nhục thân. Tủy xương mới được tạo ra có màu vàng kim pha lẫn sắc tím của lôi đình, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.

Từng tế bào trên da thịt hắn bắt đầu được sửa chữa với tốc độ kinh hồn. Những vết cháy sém bong tróc, lộ ra lớp da mới trắng nõn nhưng cứng cáp hơn cả thiên tuế thiết.

Lão Quy kinh ngạc nhìn sự biến đổi này: “Thật sự thành công rồi… Nuốt chửng quy luật tầng trời để rèn tủy. Nhóc con, nếu cứ tiếp tục thế này, đến tầng thứ chín, ngươi có khi chẳng cần dùng kiếm, một cái hắt hơi cũng đủ sập một ngôi thành.”

Thời gian trôi qua, sau ba ngày ba đêm, lôi quang trong hang động mới dần tắt hẳn.

Diệp Trần từ từ mở mắt. Trong đôi đồng tử của hắn, một vòng xoáy lôi đình ẩn hiện rồi biến mất vào sâu thẳm. Hắn khẽ cử động vai, ngay lập tức, không gian xung quanh như bị một áp lực khổng lồ đè nén, vang lên những tiếng nổ nhỏ “pộp pộp”.

Hắn đưa tay nắm lấy không khí. Một cảm giác sức mạnh bùng nổ tràn trề khắp tứ chi. Diệp Trần có cảm giác, hiện tại nếu đối đầu lại với vị Chấp Pháp Giả lúc trước, hắn chẳng cần đến chiêu *Cửu Trọng Thiên Băng*, chỉ bằng một cú đấm thường cũng đủ làm đối phương trọng thương.

“Đột phá rồi? Đã đạt đến mức nào?” Lão Quy tò mò hỏi.

Diệp Trần đứng dậy, âm thanh xương cốt va chạm rộn ràng như tiếng gõ vào chuông đồng. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, một tia sét tím nhỏ nhảy múa giữa các kẽ tay theo ý muốn của hắn.

“Phàm Cốt Cảnh – Viên mãn.” Diệp Trần khàn giọng đáp. “Ta có cảm giác nhục thân này đã chạm đến bình cảnh của tầng trời thứ năm. Muốn mạnh hơn nữa, phải bước vào Hoán Huyết Cảnh.”

Hắn bước ra khỏi hang động. Ánh nắng mặt trời rọi xuống, soi rõ một bóng dáng cao lớn, cô độc và đầy sát khí.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Bắc – nơi tọa lạc của Băng Tuyết Tiên Cung ở tầng trên. Nơi đó, Lăng Tuyết Y đang chịu khổ, và ở đó, những kẻ tự xưng là tiên nhân đang mưu tính dùng tính mạng cô để làm vật tế.

“Tuyết Y, chờ ta.”

Diệp Trần nhún người một cái. Mặt đất dưới chân hắn lập tức sụp đổ thành một hố sâu đường kính mười trượng. Hắn không cần phi kiếm, nhục thân mạnh mẽ cưỡng ép phá vỡ lực cản của không trung, biến thành một vệt sáng đen lao vút lên tầng mây cao nhất.

Mục tiêu tiếp theo: Đệ Lục Trọng Thiên.

Cuộc hành trình vạn dặm, hôm nay chính thức sang một trang mới máu lửa hơn. Kẻ Nghịch Mệnh đã luyện thành xương tủy, trời xanh rồi sẽ phải rung chuyển dưới bước chân của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8