Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 120: Bí Mật Về Thân Thế Diệp Trần**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:36:57 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 120: BÍ MẬT VỀ THÂN THẾ DIỆP TRẦN**

Gió rít gào qua những khe đá của Vạn Kiếp Cốc, mang theo mùi của máu khô và bụi bặm từ thời Thái Cổ. Diệp Trần đứng đó, giữa tâm điểm của một đại trận đổ nát, xung quanh là những cột đá vỡ vụn, khắc đầy những ký tự cổ quái đã bị bào mòn bởi năm tháng.

Trong lồng ngực hắn, khối Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên đập mạnh liên hồi. Từng đợt sóng nhiệt tràn ra, len lỏi vào từng thớ thịt, tủy xương, khiến hắn cảm thấy một cơn đau thấu trời xanh, nhưng kèm theo đó là một sự cộng hưởng mãnh liệt không thể diễn tả bằng lời.

“Cảm giác này… là sao?” Diệp Trần nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, cái đầu rùa già nua của Lão Quy thò ra. Khác hẳn với vẻ cợt nhả thường ngày, ánh mắt của lão lúc này sâu thẳm, chứa đựng một nỗi buồn thiên cổ và sự kính sợ không thể che giấu. Lão nhìn chằm chằm vào thạch đài phía trước, nơi có một bộ hài cốt đen nhánh đang ngồi xếp bằng, dù đã qua hàng vạn năm nhưng vẫn tỏa ra uy áp khiến hư không xung quanh phải vặn vẹo.

“Diệp Trần… ngươi có bao giờ tự hỏi, tại sao một kẻ bị coi là phế vật với Phàm Cốt như ngươi, lại có thể dung hợp hoàn hảo với Nghịch Mệnh Châu không?” Giọng Lão Quy khản đặc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Diệp Trần khựng lại, ánh mắt hắn dời từ bộ hài cốt sang Lão Quy: “Chẳng phải ông nói đó là do cơ duyên, do ý chí của ta sao?”

Lão Quy cười khổ, tiếng cười nghe như tiếng lá khô cọ vào nhau: “Cơ duyên? Trên đời này làm gì có nhiều cơ duyên ngẫu nhiên đến thế. Ngươi có biết, bộ hài cốt trước mặt ngươi là ai không?”

Diệp Trần nheo mắt nhìn. Bộ xương ấy không có lấy một chút linh khí, xám xịt và bình thường như xương người phàm. Nhưng lạ thay, khi hắn nhìn lâu vào đó, hắn thấy được một hình ảnh hư ảo về một nam tử trung niên đứng giữa bầu trời, tay không xé toạc thiên kiếp, chân đạp nát mười vạn thiên binh.

“Đó là Nghịch Thiên Chiến Thần – tổ tiên của ngươi.”

Oanh!

Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Diệp Trần. Hắn lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch: “Tổ tiên? Ý ông là sao? Ta là người của Diệp Gia tại Thanh Vân Trấn, phụ thân ta là Diệp Chính Thiên, một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé…”

“Diệp Gia?” Lão Quy hừ lạnh, giọng nói trở nên đanh thép, “Cái gọi là Diệp Gia đó, chẳng qua chỉ là những người hầu trung thành được giao nhiệm vụ che giấu và bảo vệ giọt máu cuối cùng của tộc Nghịch Thiên mà thôi. Diệp Chính Thiên… ông ta quả thực là một nam tử hán, đã dùng cả đời mình để diễn một vở kịch, thậm chí chấp nhận nhìn ngươi bị sỉ nhục, bị phế bỏ, chỉ để Thiên Đạo Chấp Pháp Giả không chú ý đến sự tồn tại của ngươi.”

Diệp Trần cảm thấy toàn thân lạnh toát. Ký ức về người cha nghiêm khắc nhưng luôn nhìn hắn bằng ánh mắt đau đáu hiện về. Hắn nhớ lại những đêm Diệp Chính Thiên ngồi một mình bên chén rượu nhạt, nhìn lên bầu trời xa xăm với vẻ mặt đầy căm hận và bất lực.

Lão Quy tiếp tục, thanh âm mỗi lúc một trầm hùng: “Tộc Nghịch Thiên, hay còn gọi là Nguyên Thủy Thánh Tộc. Vào thời Thái Cổ, họ là những người cai quản trật tự chân chính. Các ngươi không sinh ra với Tiên Cốt rực rỡ, mà sở hữu Phàm Cốt – loại xương cốt tinh thuần nhất, nguyên thủy nhất của đại đạo. Khi ấy, người ta gọi đó là Nguyên Thủy Thánh Thể.”

“Nhưng Thiên Đạo hiện tại – Đế Thích Thiên – là một kẻ phản nghịch. Hắn đã đánh cắp quyền năng của Thái Cổ, nguyền rủa dòng máu Nghịch Thiên, biến Nguyên Thủy Thánh Thể trở thành 'Phàm Cốt' bị người đời khinh miệt. Hắn gieo rắc tư tưởng rằng Tiên Cốt mới là thượng đẳng, để dễ dàng kiểm soát chúng sinh. Hắn đã thực hiện một cuộc thảm sát đẫm máu nhất lịch sử, tiêu diệt toàn bộ tộc nhân của ngươi để cướp đoạt thần vị.”

Diệp Trần siết chặt nắm đấm đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi chảy ròng ròng. Những lời nói của Lão Quy như những lưỡi dao rạch nát tâm hồn hắn. Hắn nghĩ về những năm tháng mình bị khinh rẻ, bị gọi là phế vật, bị hôn thê từ hôn, bị gia tộc ruồng bỏ. Hóa ra, tất cả những nỗi nhục nhã đó đều là kết quả của một âm mưu diệt tộc từ vạn năm trước.

“Vậy còn mẹ ta? Bà ấy là ai?” Diệp Trần gầm lên, giọng nói khàn đục vì phẫn nộ.

Ánh mắt Lão Quy lóe lên một tia thê lương: “Mẹ ngươi… bà ấy không phải là người của thế giới này. Bà là Thánh nữ duy nhất của tộc Nghịch Thiên còn sót lại. Để bảo vệ ngươi thoát khỏi sự truy quét của Đế Thích Thiên, bà đã dùng toàn bộ tu vi để nghịch chuyển thiên cơ, phong ấn Nghịch Thiên Cốt của ngươi lại thành Phàm Cốt, rồi đưa ngươi xuống Hạ Tam Thiên gửi gắm cho gia bộc họ Diệp. Hiện tại bà đang bị giam cầm tại nơi sâu nhất của Đệ Cửu Trọng Thiên – U Minh Thiên Ngục, chịu đựng muôn vàn đau đớn để duy trì sự sống cho ngươi.”

Toàn thân Diệp Trần rung rẩy. Hắn quỳ sụp xuống trước bộ hài cốt đen nhánh, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt sắt đá. Hóa ra, hắn không phải là đứa trẻ bị bỏ rơi, không phải là phế vật của tạo hóa. Hắn mang trên vai gánh nặng của một chủng tộc hùng mạnh nhất, mang theo nỗi đau của người mẹ đang bị hành hạ nơi ngục tối.

“Phàm nhân… phế vật…” Diệp Trần lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên hắn ngửa mặt lên trời cười điên dại. Tiếng cười của hắn xuyên qua tầng mây, làm chấn động cả Vạn Kiếp Cốc.

“Đế Thích Thiên! Ngươi sợ chúng ta đến thế sao? Ngươi sợ Phàm Cốt sẽ đạp nát thiên quy của ngươi, nên mới phải dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu này?”

Dưới chân Diệp Trần, những ký tự cổ bắt đầu bay lên, bao bọc lấy hắn. Khối Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn dường như tìm lại được cội nguồn, bắt đầu nuốt chửng những tàn dư sức mạnh trong đại trận.

Rắc! Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Diệp Trần không hét lên, hắn nghiến răng chịu đựng nỗi đau đớn khi toàn bộ xương cốt trong người bị bẻ gãy rồi tái tạo lại theo một quy luật mới. Lớp vỏ bên ngoài của Phàm Cốt vỡ ra, lộ ra những đoạn xương lấp lánh sắc đen huyền bí, bên trên khắc đầy những đạo văn thần bí của thời Thái Cổ.

Lão Quy run rẩy nhìn cảnh tượng này: “Thức tỉnh rồi… cuối cùng cũng thức tỉnh rồi. Diệp Trần, kể từ giây phút này, ngươi không còn là tu sĩ Trần Phàm nữa. Ngươi là Nghịch Thiên Chi Tử duy nhất. Mỗi bước đi của ngươi sau này, chính là tiếng chuông tang báo hiệu sự sụp đổ của Đế Thích Thiên.”

Giữa những làn sương máu rực rỡ, một bóng dáng cao lớn dần đứng dậy. Đôi mắt Diệp Trần giờ đây không còn màu đen thuần túy, mà lấp lánh những tinh thần như chứa cả ngân hà vạn cổ. Khí tức của hắn không hề có lấy một chút linh khí của Tiên Đạo, mà là một loại sức mạnh nhục thân thuần túy đến cực hạn, đủ để áp chế mọi loại quy tắc không gian xung quanh.

Hắn tiến lại gần hài cốt của tổ tiên, nhẹ nhàng chạm tay vào. Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Đó là ký ức chiến đấu, là sự uất hận và cả khát vọng phục thù của hàng triệu tộc nhân đã ngã xuống.

“Diệp Trần ta thề…” Giọng nói hắn trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm của một vị đế vương, “Máu của người thân ta không thể chảy vô ích. Nỗi đau của mẹ ta sẽ được trả bằng đầu của Đế Thích Thiên. Cửu Trọng Thiên này, ta sẽ từng bước, từng bước đạp nát nó!”

Hắn bước ra khỏi thạch đài. Với mỗi bước chân hắn dẫm xuống, mặt đất cứng rắn của Vạn Kiếp Cốc đều nứt toác, hư không xuất hiện những vệt rạn nứt đen ngòm. Đây chính là chân chính **Đạp Thiên Bộ** – mỗi bước một tầng trời, mỗi bước một kiếp nạn.

Ở Đệ Tam Trọng Thiên, Lăng Tuyết Y đang ngồi trong băng thất, bỗng nhiên mở bừng đôi mắt đẹp. Nàng cảm nhận được một luồng huyết mạch cực kỳ quen thuộc nhưng cũng xa lạ đang bùng nổ.

“Diệp Trần… ngươi cuối cùng đã tìm thấy chính mình.” Nàng thì thầm, bàn tay siết chặt tà áo trắng, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.

Trong lúc đó, tại đỉnh cao nhất của Đệ Cửu Trọng Thiên, một người nam tử đang ngồi trên ngai vàng làm từ tinh hoa của vạn giới chợt khựng lại. Đôi mắt hắn xuyên qua hàng vạn dặm không gian, nhìn về hướng Hạ Tam Thiên.

“Khí tức của tộc Nghịch Thiên? Không thể nào… Ta đã tận diệt chúng từ vạn năm trước.” Hắn hừ lạnh một tiếng, cả một vùng tinh không sụp đổ dưới cơn thịnh nộ của hắn. “Bất kể là ai, dám chạm vào nghịch lân của trẫm, đều phải hồn phi phách tán.”

Hắn phất tay: “Thiên Đạo Chấp Pháp Giả nghe lệnh, mang mười vạn thần binh xuống hạ giới, truy quét mọi dấu vết của Nghịch Thiên Cốt. Nếu tìm thấy, giết không tha!”

Cuộc truy sát tàn khốc nhất lịch sử chính thức bắt đầu. Nhưng kẻ thù của chúng không còn là một thiếu niên mang Phàm Cốt yếu ớt nữa, mà là một kẻ mang trong mình nỗi hận diệt tộc, đang từng bước trỗi dậy từ vực thẳm.

Diệp Trần nhìn lên bầu trời đen kịt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bạc. Hắn vác trên vai gánh nặng của quá khứ, bước về phía trước.

Một chương mới của cuộc đời hắn đã mở ra. Bí mật về thân thế không làm hắn gục ngã, trái lại, nó là ngọn lửa thiêu đốt mọi xiềng xích cuối cùng của hắn.

“Lão Quy, đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Đến Đệ Tứ Trọng Thiên. Ta cần thêm máu của kẻ thù để rèn luyện Nghịch Thiên Cốt này!”

Bóng lưng của hắn cô độc nhưng vững chãi như một ngọn núi lớn, che lấp cả ánh sáng mặt trời đang tàn. Dưới chân hắn, con đường dẫn tới đỉnh Cửu Trọng Thiên bắt đầu nhuộm màu máu đỏ tươi.

Trời định hắn là phàm? Không, trời đã sai. Hắn chính là cái kết của trời xanh!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8