Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 122: Trận Chiến Sinh Tử Ở Hư Không**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:38:12 | Lượt xem: 2

Hư không hỗn loạn nằm giữa tầng trời thứ ba và thứ tư không phải là một khoảng không tĩnh lặng. Đó là một dòng thác của những tàn tích không gian, nơi các luồng loạn lưu cuộn xoáy như những con cự mãng xám xịt, sẵn sàng nghiền nát bất cứ sinh linh nào dám đặt chân vào mà không có sự bảo hộ của thiên đạo.

Diệp Trần đang trôi nổi trong dòng thác đó, nhưng hắn không còn hình người.

Nửa thân bên trái của hắn đã hoàn toàn biến mất trong cú đánh kinh thiên động địa của Thần Vương Mạc Lăng Thiên trước đó. Xương sườn gãy vụn, để lộ ra những cơ quan nội tạng đang thoi thóp đập dưới một lớp màng ánh sáng lờ mờ do Nghịch Mệnh Châu tỏa ra. Máu, thứ máu màu đỏ thẫm xen lẫn những tia hoàng kim rực rỡ, không ngừng phun ra, nhưng chưa kịp tan biến vào hư không đã bị một sức hút kỳ quái từ xương tủy hắn kéo ngược trở lại.

“Tiểu tử! Đừng có chết! Ngươi mà chết là lão tử cũng tiêu đời!”

Giọng nói của Lão Quy vang vọng trong thức hải của Diệp Trần, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà tràn đầy sự lo lắng lẫn điên cuồng.

Bên trong đan điền của Diệp Trần, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang quay cuồng với tốc độ cực đại. Những luồng khí tức màu đen nhánh – thứ sức mạnh nghịch thiên thuần túy nhất – như những sợi xích li ti bắt đầu đâm xuyên qua tủy xương của hắn.

“Rắc! Rắc!”

Tiếng xương cốt va chạm và nối lại vang lên khô khốc trong khoảng không tĩnh mịch. Mỗi lần một mảnh xương nát được ghép lại, Diệp Trần lại run lên bần bật, hàm răng hắn nghiến chặt đến mức vỡ vụn, máu ứa ra từ kẽ mắt. Đây không phải là sự chữa trị bình thường. Đây là “đúc lại”.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt có một đặc tính tàn khốc: Chỉ khi bị phá hủy hoàn toàn, nó mới có thể tái sinh ở một đẳng cấp cao hơn. Mạc Lăng Thiên đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình khi không giết chết Diệp Trần ngay lập tức, mà lại dùng sức mạnh của Thần Vương để nghiền nát hắn. Chính sức mạnh mang tính hủy diệt đó đã trở thành chất xúc tác tuyệt vời nhất.

“Oanh!”

Phía sau lưng Diệp Trần, hư không đột ngột bị xé toạc.

Một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi hào quang hoàng kim thần thánh, xuyên qua tầng tầng loạn lưu, hung hiểm chộp tới. Áp lực của Thần Vương khiến những cơn bão không gian xung quanh cũng phải dạt sang hai bên.

“Nghịch súc! Ngươi trốn đi đâu!”

Mạc Lăng Thiên đã đuổi tới. Hắn đứng trên đỉnh một chiếc chiến xa do bốn con rồng xương kéo, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cái bóng dáng nhuốm máu đang dật dờ phía trước. Đối với hắn, Diệp Trần lúc này chẳng khác gì một con cá trên thớt, dù có cố vùng vẫy cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ.

“Hừ, dưới sự khóa chặt của Thần Thức Thiên Đạo, dù ngươi có chạy đến tận cùng vũ trụ cũng không thoát!”

Mạc Lăng Thiên phất tay, một đạo kiếm khí dài hàng trượng, rực rỡ như dải ngân hà, chém thẳng xuống vị trí của Diệp Trần. Kiếm khí đi qua đâu, không gian ở đó bị cắt rời ra như một tờ giấy mỏng.

“Lão Quy… giúp ta!” Diệp Trần gầm lên trong tâm khảm.

“Mẹ kiếp, liều mạng với hắn!”

Lão Quy hét lớn, từ trong Nghịch Mệnh Châu tuôn ra một ngụm tinh huyết đen kịt. Đây là máu bản nguyên của lão, thứ mà lão đã cất giấu hàng vạn năm. Ngụm máu này vừa xuất hiện liền bao phủ lấy Diệp Trần, biến hắn thành một vệt sáng màu đen lao vút đi với tốc độ không tưởng, né tránh được đạo kiếm khí tử thần trong gang tấc.

Cú va chạm của kiếm khí vào dòng loạn lưu tạo ra một vụ nổ kinh hồn. Chấn động khiến Diệp Trần bị văng mạnh ra xa, va đập liên tiếp vào những mảnh vỡ không gian sắc nhọn. Nửa thân người vừa mới mọc ra được một ít da thịt của hắn lại bị rạch nát, để lộ ra những mảng xương cốt đen nhánh.

Nhưng kỳ lạ thay, những mảnh xương đó không hề nứt vỡ thêm lần nữa. Ngược lại, chúng bắt đầu hấp thụ những dư chấn của vụ nổ.

“Chính là lúc này!” Ánh mắt Diệp Trần đột nhiên lóe lên một tia hung quang cực đoan.

Hắn không chạy nữa. Hắn dừng lại giữa hư không, xoay người đối diện với chiến xa của Mạc Lăng Thiên.

“Hửm? Biết không thoát được nên muốn cầu xin sao?” Mạc Lăng Thiên đứng trên chiến xa, khinh khỉnh nhìn xuống. “Nếu ngươi giao ra hạt châu đó và tự phế đi cốt tủy, ta có thể cho linh hồn ngươi một cơ hội vào luân hồi.”

Diệp Trần không nói gì. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu. Không khí trong hư không vốn không có oxy, nhưng hắn lại đang hấp thụ lấy những mảnh vụn quy tắc bị phá vỡ.

Nghịch Thiên Hóa Long Quyết vận chuyển đến cực hạn.

“Ta nói rồi…” Giọng của Diệp Trần khàn đặc, giống như tiếng đá cọ xát vào nhau. “Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh. Huống chi chỉ là một con chó canh cửa cho Thiên Đạo như ngươi?”

“Láo xược!”

Mạc Lăng Thiên nổi trận lôi đình. Một vị Thần Vương tôn quý chưa từng bị một kẻ phàm nhân ở tầng dưới sỉ nhục như vậy. Hắn nhảy ra khỏi chiến xa, tay cầm một cây giáo dài rực rỡ lửa thần, đâm thẳng vào tim Diệp Trần.

“Thần Quy tắc: Vô Gián!”

Không gian xung quanh Diệp Trần đột nhiên đông cứng lại. Hắn cảm thấy mình như bị đúc vào trong một khối thép khổng lồ, ngay cả một ngón tay cũng không thể cử động. Đây là sức mạnh của Quy Tắc – thứ vũ khí mà chỉ có những cao thủ từ Trung Tam Thiên trở lên mới có thể chạm tới.

Cây giáo hừng hực lửa thần chỉ còn cách lồng ngực hắn vài tấc. Hơi nóng tỏa ra đã khiến lớp da mới tái tạo của Diệp Trần bắt đầu tan chảy.

“Chết đi!” Mạc Lăng Thiên gầm lên.

Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, bên trong cơ thể Diệp Trần truyền ra một tiếng rắc kinh hoàng.

Không phải do cây giáo đâm trúng. Mà là Diệp Trần tự bẻ gãy toàn bộ xương sườn của chính mình!

Dùng nỗi đau cực độ để kích thích tiềm năng tối thượng, Diệp Trần rống lên như một con dã thú bị dồn vào đường cùng: “Nghịch! Thiên! Cốt! Khai!”

Từ những vết gãy trong xương cốt hắn, một luồng sức mạnh màu đen kịt, lạnh lẽo và đầy cuồng bạo phun trào ra ngoài, đánh nát hoàn toàn cái gọi là “Thần Quy tắc: Vô Gián”.

Bàn tay gầy guộc của Diệp Trần đột ngột đưa lên, trực tiếp nắm lấy mũi giáo hừng hực lửa thần của Mạc Lăng Thiên.

“Cái gì?!” Mạc Lăng Thiên trợn tròn mắt. Hỏa diễm của hắn có thể nung chảy cả cực phẩm linh khí, vậy mà tên tiểu tử này lại dùng tay không bắt lấy?

“Xì xì…”

Tiếng thịt cháy khét lẹt vang lên, bàn tay Diệp Trần nhanh chóng chỉ còn lại xương trắng đen nhánh, nhưng hắn không buông. Hắn trừng mắt nhìn Mạc Lăng Thiên, nụ cười trên khuôn mặt đầy máu của hắn trông giống như một ác quỷ từ địa ngục bò lên.

“Sức mạnh của Thiên Đạo sao? Ngon lắm, để ta nếm thử!”

Một lực hút kinh khủng từ lòng bàn tay Diệp Trần truyền ra. Nghịch Mệnh Châu bên trong đan điền hắn như một cái hố đen không đáy, bắt đầu nuốt chửng ngọn lửa thần và cả quy tắc trên cây giáo.

Mạc Lăng Thiên kinh hãi phát hiện thần lực của mình đang chảy ngược vào cơ thể đối phương. Hắn muốn rút giáo lại, nhưng sức mạnh nhục thân của Diệp Trần lúc này lớn đến mức kinh người. Những đoạn xương gãy trong người Diệp Trần đang kêu “răng rắc”, mỗi lần một mảnh xương nối lại là sức mạnh của hắn lại tăng vọt lên một tầng.

“Cửu Trọng Thiên Băng: Quyền Thứ Nhất!”

Diệp Trần buông tay khỏi mũi giáo, dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm phải. Cánh tay hắn lúc này phồng to lên, mạch máu nổi cuồn cuộn như những con giun đất, nghịch khí bao phủ lấy nắm đấm thành một khối cầu đen ngòm.

“Bùm!”

Nắm đấm nện thẳng vào ngực Mạc Lăng Thiên.

Lớp chiến giáp hoàng kim của Thần Vương vỡ vụn như đồ gốm. Mạc Lăng Thiên phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như một quả cầu lửa bị đánh bay ngược về phía sau, đâm sầm vào chiếc chiến xa của chính mình, khiến nó nổ tung thành trăm mảnh.

“Tiểu tử… ngươi dám đánh lén thần thể của ta!” Mạc Lăng Thiên bò dậy từ đống đổ nát, gương mặt vặn vẹo không còn chút vẻ thần thánh nào. Hắn không ngờ mình lại bị một tên “Phàm Cốt” đả thương.

Nhưng Diệp Trần không để hắn có thời gian thở dốc.

“Quyền Thứ Hai!”

“Quyền Thứ Ba!”

“Quyền Thứ Tư!”

Diệp Trần hoàn toàn phát điên. Hắn không quan tâm đến vết thương trên người mình, không quan tâm đến việc cơ bắp đang bị xé rách vì quá tải sức mạnh. Hắn lấy thương đổi thương, lấy mạng đổi mạng. Mỗi bước chân hắn đạp trên hư không đều khiến không gian vỡ nát thành từng mảng lớn.

Mạc Lăng Thiên bị cuốn vào cơn lốc tấn công điên cuồng đó. Hắn kinh hoàng nhận ra rằng, mỗi khi hắn đánh trúng Diệp Trần một chiêu, làm gãy một khúc xương của Diệp Trần, thì chỉ vài giây sau, tên quái thai này sẽ đứng dậy với một sức mạnh lớn hơn trước.

Đây không phải là chiến đấu với con người. Đây là chiến đấu với một thực thể sinh ra để phủ định quy luật của trời đất!

“Sát Thần Nhất Kích!”

Mạc Lăng Thiên đốt cháy thọ nguyên, ngưng tụ toàn bộ thần lực còn lại vào mũi giáo, hóa thành một đạo cầu vồng ánh sáng đâm thẳng vào trán Diệp Trần. Hắn không tin, đầu của đối phương cũng cứng như xương tay!

Diệp Trần nhìn đạo ánh sáng đang tới gần, đôi mắt hắn đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách lạ lùng. Trong đầu hắn, hình ảnh về sự phản bội của Tiên Tử Linh Nhi, sự khinh miệt của gia tộc, và cái cảm giác tuyệt vọng khi bị đẩy xuống vực thẳm hiện lên như một cuốn phim quay chậm.

“Phàm Cốt… cũng có thể giết Thần.”

Hắn không tránh. Hắn đưa đầu mình ra đón lấy mũi giáo, đồng thời cả hai bàn tay hóa thành trảo, bấu chặt vào vai Mạc Lăng Thiên.

“Kịch!”

Mũi giáo đâm sâu vào trán Diệp Trần nửa thốn, chạm vào lớp xương sọ đen nhánh và dừng lại. Tiếng kim loại va chạm với xương cốt vang lên đanh thép. Trán Diệp Trần chảy ra một dòng máu đen, nhưng hắn vẫn đứng vững như một tòa đại sơn.

“Làm sao có thể?!” Mạc Lăng Thiên hoàn toàn suy sụp tinh thần. Xương sọ của một kẻ Luyện Khí/Trúc Cơ sao có thể chặn được một đòn chí mạng của Thần Vương?

“Kết thúc rồi.”

Diệp Trần thì thầm. Hắn dùng đầu mình đẩy ngược mũi giáo lại, đồng thời gối phải hắn húc mạnh vào bụng Mạc Lăng Thiên, bẻ gãy cột sống của vị Thần Vương tôn quý.

“Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Kiếm ý tại cốt!”

Không cần kiếm trong tay, mỗi đoạn xương nhô ra từ cơ thể rách nát của Diệp Trần lúc này đều hóa thành một đạo kiếm khí cực kỳ sắc bén. Hàng ngàn đạo kiếm khí màu đen từ lỗ chân lông hắn bắn ra, xuyên thủng cơ thể Mạc Lăng Thiên thành một cái tổ ong.

“Aaa!!! Đế Thích Thiên đại nhân sẽ không tha cho ngươi!!!”

Mạc Lăng Thiên gào thét thảm thiết rồi nổ tung thành một làn sương máu giữa hư không. Một đạo nguyên thần nhỏ bé của hắn định bỏ chạy, nhưng đã bị Lão Quy từ trong hạt châu thò ra một cái móng vuốt hư ảo, tóm gọn rồi nuốt chửng vào bụng.

“Híc, hơi đắng một chút, nhưng bù đắp được không ít thần lực cho lão tử.” Lão Quy ợ một cái rõ to.

Trận chiến kết thúc.

Hư không trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc. Diệp Trần đứng lơ lửng giữa những mảnh vỡ của chiến xa và sương máu. Hắn thở hổn hển, mỗi hơi thở đều kéo theo những tia lửa điện màu đen.

Cơ thể hắn lúc này là một mớ hỗn độn. Hơn hai trăm mẩu xương trên người hắn đã vỡ vụn rồi nối lại không dưới mười lần trong suốt cuộc chiến. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi đoạn xương lúc này đều phủ đầy những hoa văn cổ quái, tỏa ra khí tức của sự vĩnh hằng và phản nghịch.

“Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt… Giai đoạn đầu tiên, rốt cuộc cũng hoàn thành.” Lão Quy thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi ngay lập tức hét lên: “Tiểu tử, đừng có ngủ! Loạn lưu đang mạnh dần lên, chúng ta phải vào Giới Bích tầng bốn ngay lập tức!”

Diệp Trần mỉm cười nhạt nhẽo, nụ cười méo mó trên gương mặt đầy máu. Hắn nhìn về phía xa, nơi một bức màn ánh sáng màu xanh lục đang hiện ra – cửa ngõ của Đệ Tứ Trọng Thiên.

Hắn nhấc cái chân dường như không còn cảm giác, đạp mạnh vào hư không.

“Nhất bộ… đạp phá.”

“Oanh!”

Không gian bị dẫm nát dưới chân hắn. Thân ảnh Diệp Trần hóa thành một tia sét đen, xuyên thủng Giới Bích, biến mất khỏi Hạ Tam Thiên.

Phía sau hắn, một tiếng gầm phẫn nộ từ Đệ Cửu Trọng Thiên vọng xuống, làm rung chuyển cả chín tầng mây. Thiên Đạo đã chú ý đến kẻ phá luật.

Nhưng Diệp Trần không còn quan tâm nữa. Đệ Tứ Trọng Thiên – Trung Tam Thiên, vùng đất của những tông môn vạn năm và các quy tắc chân chính – kẻ mang Phàm Cốt đã tới.

Và hắn sẽ không chỉ đến để tham quan. Hắn đến để lật đổ tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8