Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 138: Sức Mạnh Của Sự Bình Thường**
Bầu trời phía trên Giới Bích nổ vang một tiếng tựa như thiên thạch va chạm vào mặt hồ tĩnh lặng. Dư chấn của cú dậm chân vừa rồi từ Diệp Trần khiến cả không gian rung lắc dữ dội, những vệt nứt đen ngòm như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên hư không, thôn tính hết thảy ánh sáng xung quanh.
Vị thống lĩnh của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả – kẻ có tên là Tề Vân – đứng sững người trên đám mây tía. Gương mặt hắn từ lãnh khốc chuyển sang kinh hãi tột độ. Bảo tháp bằng đồng trong tay hắn, vốn là một kiện Thông Thiên Linh Bảo đã được tôi luyện bằng chân hỏa hàng trăm năm, lúc này lại đang run rẩy kịch liệt, phát ra những tiếng kêu 'ong ong' đau đớn.
"Chuyện… chuyện này làm sao có thể?" Một tên chấp pháp giả phía sau lắp bắp, linh kiếm rực lửa trong tay hắn vốn đang cháy bừng bừng giờ đây đột ngột tắt lịm, giống như một ngọn nến gặp phải cơn bão lớn. "Hắn hoàn toàn không có linh lực dao động… Hắn chỉ là một phàm nhân!"
Diệp Trần chậm rãi thu chân lại, thân hình gầy gò của hắn giữa màn sương đen của hư không trông nhỏ bé vô cùng, nhưng áp bách mà hắn tỏa ra lại khiến ba vị cao thủ Hóa Thần kỳ cảm thấy như đang đối mặt với một đầu viễn cổ hung thú vừa thức tỉnh từ lòng đất sâu thẳm.
Ánh mắt Diệp Trần vẫn bình thản, nhưng sâu trong con ngươi đen nhánh đó lại có một ngọn lửa u tối đang cháy. Hắn nhẹ nhàng vặn cổ, tiếng xương cốt va chạm "rắc rắc" nghe chói tai vô cùng giữa sự tĩnh lặng của chiến trường.
"Phàm nhân?" Diệp Trần khẽ lẩm bẩm, môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Thế gian này vốn dĩ là của phàm nhân. Chỉ có những kẻ tự huyễn hoặc mình là thần thánh mới quên đi cảm giác khi bàn chân chạm vào mặt đất nặng nề đến nhường nào."
"Cuồng ngôn!" Tề Vân gầm lên một tiếng để át đi nỗi sợ hãi đang trỗi dậy trong lòng. Hắn biết nếu hôm nay không giết được kẻ này, không chỉ nhiệm vụ thất bại mà ngay cả đạo tâm của hắn cũng sẽ vỡ vụn. "Chấp Pháp Chi Quyền, Thần Tháp Trấn Thiên! Chết cho ta!"
Hắn dồn toàn bộ linh lực vào tòa bảo tháp đồng. Bảo tháp đón gió vươn dài, hóa thành một tòa trọng lâu cao nghìn trượng, mang theo sức mạnh của các quy tắc thiên đạo, từ trên cao trực tiếp ép xuống đầu Diệp Trần. Áp lực khổng lồ khiến đất đá bên dưới Giới Bích hóa thành tro bụi, ngay cả những gợn sóng không gian cũng bị san phẳng.
Trong thức hải của Diệp Trần, Lão Quy đang ngồi vắt vẻo trên một mảnh vỡ của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, hai mắt lim dim cười khẩy: "Tiểu tử, bọn chúng dùng quy tắc của trời để đè ngươi. Ngươi tính sao?"
"Dùng trời đè ta?" Diệp Trần thầm trả lời, ánh mắt sắc lẹm. "Vậy ta sẽ gãy nát toàn bộ xương sườn để chống đỡ cái bầu trời này."
Nói xong, Diệp Trần không lùi mà tiến. Hắn không dùng bất kỳ pháp thuật phòng ngự nào, cứ thế bước lên không trung, giơ đôi tay trần ra đón lấy đáy của tòa tháp khổng lồ.
'ẦM!!!'
Một tiếng động nghẹt thở vang lên. Cả vùng bình nguyên vạn dặm chấn động. Diệp Trần bị sức mạnh vạn quân của tòa tháp ép thẳng xuống mặt đất, hai chân hắn lún sâu vào đá cứng, đất đá bắn tung tóe.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên rõ mồn một. Cánh tay của Diệp Trần vặn vẹo theo những góc độ kinh dị, máu tươi tuôn ra như suối từ các lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả bộ y phục rách nát của hắn.
"Ha ha ha! Chết đi! Một kẻ Phàm Cốt dám dùng xác thịt đối chọi với thần khí thiên đạo, đúng là tự tìm cái chết!" Tề Vân cười điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu.
Thế nhưng, nụ cười của hắn chưa kịp kéo dài thì bỗng chừng sững lại.
Giữa màn máu me và vụn xương cốt, Diệp Trần lại đang… cười.
Một cảm giác nóng rực từ tủy xương của Diệp Trần bùng phát. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu xoay tròn cực nhanh, từ bên trong những khúc xương vừa gãy nát của hắn, một luồng năng lượng đen nhánh, u uất và đầy tính hủy diệt tuôn ra. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt không hề suy sụp, trái lại, nó đang điên cuồng nuốt chửng linh khí từ chính tòa bảo tháp đồng để tự chữa lành và tiến hóa.
Sợi gân mạch đứt đoạn đang nối lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Xương cốt gãy nát khi tái tạo lại có màu sắc giống như hắc ngọc, bên trên khắc sâu những phù văn thái cổ phức tạp. Mỗi lần xương cốt nát đi là một lần luyện ngục, nhưng cũng là một lần niết bàn.
"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?"
Diệp Trần ngước đầu lên, khuôn mặt dính đầy máu khiến hắn trông như một vị Ma thần vừa bò ra khỏi u minh. Hắn gầm lên một tiếng, sức mạnh nhục thân bộc phát đột ngột, đôi tay vừa bị ép nát giờ đây lại cứng hơn cả kim cương, cứng rắn hất ngược tòa tháp nghìn trượng lên trời.
Hắn bật nhảy, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng nổ liên hoàn phá vỡ rào cản âm thanh.
"Cửu Trọng Thiên Băng – Nhất Quyền Đoạn Vạn Cổ!"
Nắm đấm của Diệp Trần không có hoa quang lộng lẫy, không có hỏa diễm hay băng sương. Nó chỉ đơn giản là một cú đấm bằng xương bằng thịt, một cú đấm mang theo sức nặng của sự uất hận mà vạn vạn phàm nhân phải chịu đựng dưới ách thống trị của thiên đạo bấy lâu nay.
'XOẢNG!'
Một âm thanh như tiếng thủy tinh vỡ tan tành. Tòa bảo tháp Thông Thiên Linh Bảo kiên cố không gì phá nổi, vậy mà khi chạm vào nắm đấm của Diệp Trần, ngay lập tức bị xuyên thủng một lỗ lớn. Những vết nứt loang lổ như mạng nhện nhanh chóng phủ kín thân tháp.
"Phụttt!" Tề Vân bị phản phệ, phun ra một ngụm máu lớn lẫn lộn với vụn nội tạng. Hắn nhìn tòa bảo tháp bản mệnh của mình vỡ tan thành nghìn mảnh đồng vụn, đôi mắt tràn đầy vẻ không tin nổi.
"Không thể nào… Thần khí của ta… quy tắc của tầng trời thứ nhất…"
Diệp Trần không dừng lại. Thân ảnh hắn hiện ra ngay trước mặt Tề Vân. Lúc này, làn da của hắn không còn rỉ máu nữa mà bóng loáng như đồng hun, tỏa ra một khí tức cổ xưa, trang nghiêm.
"Ngươi hỏi tại sao ta có thể?" Diệp Trần lạnh lùng nhìn vào mắt đối phương. "Bởi vì các ngươi tu tiên là tu sự hào nhoáng bên ngoài, còn ta… ta tu cái cốt tủy bên trong. Các ngươi coi trọng Thiên Mệnh, ta chỉ tin vào đôi tay này. Cái gọi là sức mạnh bình thường của một con người, chính là khi họ không còn đường lùi, họ sẽ đạp đổ cả trời cao để tìm thấy lối đi!"
"Thống lĩnh chạy mau!" Hai tên chấp pháp giả còn lại kinh hãi lao đến cứu viện. Một kẻ vung vẩy linh kiếm tạo thành vạn kiếm trận, một kẻ niệm chú gọi xuống chín tầng thiên lôi.
Diệp Trần chẳng thèm liếc mắt nhìn họ lấy một lần. Hắn giơ chân lên, thực hiện bước thứ hai của tuyệt học nghịch thiên.
"Nhất Bộ Đạp Phá: Toái Càn Khôn!"
Cái chân vừa bước xuống, không gian dưới bàn chân hắn sụp đổ hoàn toàn. Vạn đạo kiếm khí gặp phải bước chân này trực tiếp hóa thành hư vô, chín tầng thiên lôi vốn hung hiểm vạn phần lại giống như gặp phải chủ nhân, bị bước chân này dẫm bẹt ngay trên hư không.
Sức mạnh khổng lồ từ bước chân lan tỏa, trực tiếp đánh trúng ngực hai tên chấp pháp giả. Không có tiếng thét, chỉ có tiếng xương sườn vỡ vụn đồng loạt. Cả hai như hai bao tải rách bay ngược ra sau, kinh mạch đứt sạch, linh căn vỡ tan, chưa kịp chạm đất đã hồn bay phách lạc.
Lúc này, chỉ còn lại Tề Vân đang run rẩy lơ lửng. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt, kẻ mà vài khắc trước hắn còn coi là kiến hôi, giờ đây lại cao sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua.
"Diệp… Diệp Trần… Ngươi không thể giết ta… Ta là người của Đệ Cửu Trọng Thiên gửi xuống… Giết ta, Thiên Đạo sẽ vĩnh viễn không dung tha cho ngươi!" Tề Vân cố gắng dùng chút uy danh cuối cùng để đe dọa.
Diệp Trần đưa tay ra, bóp chặt lấy cổ của vị thống lĩnh Hóa Thần kỳ. Lực đạo từ năm ngón tay khiến Tề Vân trợn ngược mắt, mặt mày tím tái.
"Thiên Đạo không dung ta?" Diệp Trần ghé sát tai hắn, giọng nói trầm thấp như tiếng của thần chết. "Từ lúc ta bị phế bỏ gân mạch ở Thanh Vân Trấn, cái ông Trời đó đã chưa từng dung ta rồi. Ngươi về báo với Đế Thích Thiên… Diệp Trần ta không đi cầu Tiên đạo. Ta đi con đường này, chính là để dẫm nát cái ngôi vị Thiên Đạo tàn ác đó dưới chân."
Nói đoạn, bàn tay Diệp Trần khẽ dùng lực.
'Rắc!'
Cổ của Tề Vân gãy lìa, một vị cao thủ Hóa Thần viên mãn đứng đầu vùng Giới Bích này, cứ thế bỏ mạng trong tay một kẻ mang Phàm Cốt. Một đạo Nguyên Ảnh hoảng hốt bay ra khỏi đỉnh đầu Tề Vân muốn tẩu thoát, nhưng Diệp Trần chỉ vung tay, luồng hắc khí từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lập tức quấn lấy và nghiền nát nó thành hư vô.
Xung quanh chìm vào im lặng. Mây mù tan đi, để lộ ra cảnh tượng hoang tàn của vùng chiến trường.
Diệp Trần hạ xuống mặt đất, cơ thể hắn run rẩy nhẹ. Dù chiến thắng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Toàn bộ xương cốt vừa rồi nát đi rồi mọc lại, cơn đau đó đủ để khiến một người ý chí sắt đá nhất phải điên cuồng. Hắn quỳ một gối xuống, hơi thở dốc dếch.
"Hừ, nhìn xem ngươi kìa, chẳng khác gì một con chó vừa đánh nhau xong." Lão Quy từ trong đầu hắn châm chọc, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một chút nể phục hiếm thấy. "Nhưng phải thừa nhận, bộ Phàm Cốt này của ngươi… bắt đầu ra dáng rồi đấy."
Diệp Trần lau vết máu trên khóe miệng, đứng dậy nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà vách ngăn giữa tầng trời thứ nhất và tầng trời thứ hai đã lộ ra một khe hở.
"Lão Quy, ông nói xem, Trung Tam Thiên sẽ có thứ gì chờ đón chúng ta?"
"Chắc chắn không phải là một bữa tiệc đón mừng rồi." Lão Quy cười hắc hắc. "Ở đó linh khí đậm đặc hơn gấp mười lần, đồng nghĩa với việc những kẻ kiêu ngạo cũng đông hơn gấp trăm lần. Hơn nữa, tiểu cô nương Lăng Tuyết Y của ngươi… dường như đang gặp rắc rối ở Băng Tuyết Tiên Cung rồi đấy."
Nghe thấy cái tên Lăng Tuyết Y, ánh mắt Diệp Trần vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia gợn sóng nhu hòa, nhưng ngay lập tức bị sự kiên định thay thế.
Hắn nắm chặt thanh kiếm rách nát thu hoạch được từ chiến trường, khoác lên mình chiếc áo choàng nhuộm đầy máu quân thù, từng bước đi về phía ánh sáng rực rỡ của tầng trời cao hơn.
Hạ Tam Thiên giờ đây đã không còn đủ để giam cầm hắn. Phàm Cốt của hắn cần nhiều "dược liệu" hơn, cần nhiều sự tàn khốc hơn để tôi luyện thành thứ xương cốt có thể đạp nát cả Cửu Trọng Thiên.
Phía sau hắn, xác của những kẻ chấp pháp đang dần hóa thành tro bụi, minh chứng cho một chân lý mới đang dần hình thành: Tiên đạo hay Thần đạo, trước sức mạnh tuyệt đối của một ý chí "Bình Thường" muốn nghịch mệnh, tất thảy chỉ là mây khói.
"Đi thôi."
Tiếng nói của Diệp Trần tan biến vào hư không, bóng lưng hắn lầm lũi nhưng hiên ngang, dẫm lên mảnh vụn của quy tắc mà bước vào một thế giới mới.
Trận chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu.