Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 140: Sự Hy Sinh Của Sở Cuồng**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:48:36 | Lượt xem: 2

Đệ Thất Trọng Thiên, đỉnh Vô Vọng.

Mây máu cuồn cuộn che lấp cả bầu trời vốn dĩ thanh tịnh của tiên giới. Tiếng gào thét của vạn quân Chấp Pháp Giả cùng tiếng nổ của thần thông va chạm tạo nên một khúc nhạc tang điềm phởn. Trên mặt đất, những xác thân tu sĩ phàm trần nằm la liệt, máu của họ thấm đỏ cả những viên linh thạch tinh khiết nhất.

Giữa tâm điểm của cơn bão năng lượng ấy, Diệp Trần đang đứng bất động.

Xung quanh hắn, không gian như bị đông cứng bởi một áp lực vô hình. Sau khi đạp nát Đệ Lục Trọng Thiên, nhục thân của hắn đã đạt đến cực hạn của sự chịu đựng. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang không ngừng rạn nứt rồi lại lành lại, tỏa ra những luồng khí đen kịt của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Hắn đang bước vào giai đoạn then chốt nhất của *Đạp Thiên Cảnh* – bước thứ sáu của "Nhất Bộ Đạp Phá".

Nếu bước này thành công, hắn sẽ chân chính chà đạp lên mọi quy tắc đạo pháp của Thượng Tam Thiên. Nhưng nếu thất bại, cái giá phải trả chính là tro bụi vĩnh hằng.

"Diệp Trần! Ngươi mưu đồ nghịch thiên, tội đáng chết vạn lần!"

Một giọng nói uy nghiêm như sấm rền từ trên chín tầng mây vọng xuống. Đó là Thiên Khôi – thủ hạ mạnh nhất của Đế Thích Thiên, kẻ canh giữ Đệ Thất Trọng Thiên. Hắn khoác trên mình bộ chiến giáp lưu chuyển quy tắc của thiên đạo, tay cầm Thiên Đạo Trảm Thần Kiếm dài trượng dư, mũi kiếm chỉ thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Trần.

"Chết đi cho ta!"

Thiên Khôi gầm lên, vung kiếm. Một đường kiếm mang màu vàng kim lạt lẽo, mang theo ý chí diệt tuyệt của cả một giới diện, xé toạc không gian mà lao xuống. Đường kiếm này không chỉ nhắm vào nhục thân, mà còn khóa chặt lấy thần hồn của Diệp Trần.

Lúc này, Diệp Trần đang ở trong trạng thái "Vô Ngã". Xương cốt hắn đang tái tạo, ngũ quan đóng chặt, hoàn toàn không có khả năng phản kháng. Nếu đường kiếm này chạm vào hắn, Nghịch Thiên Cốt sẽ vỡ vụn trước khi kịp hoàn thành bước nhảy vọt.

"Muốn chạm vào đại ca? Bước qua xác ta đã!"

Một tiếng gầm đầy cuồng ngạo, mang theo tia lôi điện tím ngắt vang lên. Một bóng người vạm vỡ như một tòa tháp sắt từ mặt đất phóng vọt lên, chắn ngay trước đường kiếm mang tử thần kia.

Đó là Sở Cuồng.

Toàn thân hắn lúc này rách nát không chỗ nào nguyên vẹn, đôi mắt đỏ ngầu lôi hỏa. Hắn không dùng pháp bảo, không dùng thần thông hoa mỹ. Thứ hắn dùng là chính nhục thân đã được rèn luyện qua vạn lần đau đớn cùng lôi đình.

"Lôi Thể – Vạn Cổ Bất Diệt!"

Sở Cuồng gầm lên, hai nắm đấm của hắn bộc phát ra lôi quang vạn trượng, đan xen thành một lá chắn hình cầu bao bọc lấy hắn và cả Diệp Trần phía sau.

*Oanh!*

Thiên Đạo Trảm Thần Kiếm chém thẳng vào lôi cầu. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích đánh sập cả đỉnh núi Vô Vọng. Những tu sĩ gần đó trực tiếp bị chấn thành sương máu.

Lôi cầu nứt vỡ. Sở Cuồng phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt hắn biến dạng vì đau đớn, nhưng đôi tay vẫn gồng lên, dùng lồng ngực mình chống đỡ lưỡi kiếm kim sắc kia.

"Một con sâu cái kiến ở hạ giới mà cũng đòi cản đường trời?" Thiên Khôi lạnh lùng cười nhạt, tay hắn ép mạnh.

Thiên Đạo Trảm Thần Kiếm bộc phát sức mạnh rực rỡ hơn bao giờ hết, lưỡi kiếm từ từ lún vào bả vai Sở Cuồng, máu tươi văng tung tóe. Tiếng xương vỡ vụn nghe ghê người truyền ra, nhưng Sở Cuồng không lùi bước, dù chỉ nửa bước.

"Hộc…" Sở Cuồng cười thê thảm, hàm răng đầy máu trắng nh ởn: "Trời? Trời của các ngươi đã thối nát từ lâu rồi… Đại ca nói đúng, cái loại quy tắc nuôi nhốt chúng sinh này… nên bị đạp nát từ lâu rồi!"

Hắn quay đầu lại nhìn Diệp Trần đang nhắm nghiền mắt phía sau, ánh mắt lộ ra một tia ôn nhu hiếm thấy. Hắn nhớ lại những ngày đầu ở Hạ Tam Thiên, khi hắn chỉ là một tên tu sĩ luyện thể nghèo khổ, bị người đời khinh miệt. Chính Diệp Trần đã đưa tay ra, cho hắn công pháp, coi hắn là huynh đệ, dắt hắn bước lên những tầng trời mà trước đây hắn chưa bao giờ dám mơ tới.

"Đại ca… phần đường còn lại, đệ không thể đi cùng huynh rồi."

Sở Cuồng lẩm bẩm trong miệng. Đột nhiên, khí tức trên người hắn bắt đầu cuồng bạo một cách dị thường. Lôi điện trên người hắn từ màu tím chuyển dần sang màu đen tuyền – đó là biểu hiện của việc đốt cháy toàn bộ tinh huyết và thọ nguyên để đổi lấy sức mạnh nhất thời.

"Ngươi muốn tự bạo?" Thiên Khôi biến sắc, định thu kiếm lùi lại.

"Muộn rồi! Chết chung đi!"

Sở Cuồng lao lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, hai tay hắn vòng qua ôm chặt lấy Thiên Khôi, mặc cho Thiên Đạo Trảm Thần Kiếm đâm xuyên qua tim mình.

"Lôi Thần Diệt Thế!"

Một quầng sáng khổng lồ màu đen bùng nổ ngay giữa không trung Đệ Thất Trọng Thiên. Sức mạnh của một kẻ luyện thể đỉnh phong khi tự bạo kinh khủng đến mức nào? Nó tương đương với việc một hành tinh sụp đổ.

Vùng không gian rộng hàng dặm bị quét sạch. Thiên Khôi gào thét thảm thiết khi bị lôi hỏa đen kịt thiêu rụi, thần hồn hắn bị đánh nát thành nghìn mảnh. Vị cường giả trấn thủ một tầng trời cứ như vậy mà chôn thân cùng một "kẻ phàm phu".

Giữa cơn mưa máu và mảnh vụn năng lượng, một bóng người chậm rãi mở mắt.

Đôi đồng tử của Diệp Trần lúc này không còn là màu đen, cũng không phải màu của ma, mà là một vùng xám xịt của sự hỗn mang. Hắn đã hoàn thành bước thứ sáu. Toàn thân hắn bây giờ lấp lánh như được đúc từ loại thần kim cứng nhất thế gian.

Nhưng, điều đầu tiên hắn nhìn thấy khi tỉnh lại không phải là sức mạnh mới, mà là một mảnh tàn bào mang hơi ấm quen thuộc đang lững lờ rơi xuống từ không trung.

Hắn giơ tay ra, đón lấy mảnh vải rách rưới ấy. Trên đó vẫn còn vương lại chút lôi điện dư tàn và hơi thở nồng nặc mùi máu của Sở Cuồng.

Xung quanh lặng ngắt như tờ. Đội quân Chấp Pháp Giả bàng hoàng nhìn thống lãnh của mình chết thảm, nhìn kẻ mang "Phàm Cốt" vừa thức tỉnh.

Diệp Trần cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che khuất khuôn mặt. Hắn không nói gì, nhưng cả tầng trời thứ bảy bắt đầu run rẩy. Những vết nứt không gian chằng chịt xuất hiện trên bầu trời như một tấm gương sắp vỡ.

Nghịch Mệnh Châu trong đan điền hắn xoay tròn điên cuồng, nó cảm nhận được một nỗi uất nghẹn và hận ý chưa từng có từ chủ nhân.

"Lão Quy…" Diệp Trần khàn giọng gọi, thanh âm khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại cọ vào nhau.

Trong Nghịch Mệnh Châu, Lão Quy vốn dĩ hay đùa cợt lúc này cũng im lặng, một hồi lâu sau mới tiếng thở dài: "Tiểu tử… hắn đi rồi. Hắn dùng tính mạng của mình để hộ pháp cho bước thứ sáu của ngươi."

Bàn tay Diệp Trần siết chặt mảnh vải đến mức khớp xương kêu răng rắc.

"Vì cái gì?"

Hắn hỏi trời, hỏi đất, hay đang hỏi chính mình?

"Ta vốn chỉ muốn đạp phá Cửu Trọng Thiên để đòi lại công bằng cho bản thân. Ta vốn chỉ muốn bắt những kẻ khinh ta, phụ ta phải trả giá…"

Hắn ngẩng đầu lên. Một giọt lệ máu lăn dài từ khóe mắt, chảy dọc xuống gò má lạnh lùng.

"Nhưng vì cái thiên đạo này, huynh đệ của ta phải chết… Những người đi theo ta phải đầu rơi máu chảy…"

"Đế Thích Thiên! Ngươi nói ngươi là Thiên, ngươi định đoạt mệnh số?"

Diệp Trần gầm lên một tiếng đau đớn, thanh âm xuyên thấu chín tầng trời, thẳng lên tới tận Đỉnh Thần. Hắn đạp mạnh một bước chân.

*Rắc! Rắc!*

Mặt đất Đệ Thất Trọng Thiên sụp đổ hoàn toàn. Quy tắc bị cưỡng ép vặn vẹo.

"Ta không cần cái công bằng của ngươi nữa. Ta cũng không cần sự công nhận của cái thế giới thối nát này!"

Diệp Trần đột ngột đưa tay lên, một chiêu trực tiếp bóp nát hư không, rút ra một thanh trọng kiếm đen kịt được hình thành hoàn toàn từ cốt khí của hắn.

Hắn tiến lên phía trước. Mỗi bước chân của hắn lúc này không còn là di chuyển bình thường, mà là bước đi trên máu và sinh mạng của huynh đệ. Mỗi bước chân, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt lại bộc phát ra hào quang xé rách mây mù.

"Thất Bộ… Toàn Giới Diệt!"

Đây là biến chiêu của *Nhất Bộ Đạp Phá*. Hắn không chỉ đạp nát quy tắc để thăng thiên, hắn đang đạp nát cả tầng trời này để táng theo Sở Cuồng.

Áp lực kinh người khiến toàn bộ quân đoàn Chấp Pháp Giả đang đứng trên mặt đất đột ngột nổ tung thành bụi phấn. Những cung điện tráng lệ của các vị tiên nhân sụp đổ như nhà làm bằng cát. Những linh mạch cổ xưa đứt đoạn, linh khí hỗn loạn phun trào như núi lửa.

Diệp Trần bước đi giữa đống đổ nát, mảnh tàn bào của Sở Cuồng được hắn buộc chặt trên cổ tay trái.

"Huynh đệ, đi chậm một chút. Đợi ta giết lên tới Đỉnh Thần, lấy đầu của Đế Thích Thiên làm tế phẩm cho huynh, rồi chúng ta cùng uống rượu!"

Trên bầu trời, bóng dáng Diệp Trần đơn độc nhưng mang theo một sát ý có thể làm đông cứng cả luân hồi. Hắn không còn là thiếu niên bị từ hôn năm nào ở Thanh Vân Trấn, cũng không còn là kẻ chỉ biết báo thù riêng.

Lúc này, hắn chính là Ma, là Thần, là nỗi khiếp sợ lớn nhất của Cửu Trọng Thiên.

Ở nơi xa xôi trên tầng trời thứ chín, trong một tòa điện lộng lẫy bao phủ bởi mây mù vàng kim, một đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như nước mùa thu bỗng nhiên co rụt lại.

Đế Thích Thiên ngồi trên bảo tọa, tay đang cầm một quân cờ bỗng nhiên vỡ nát. Hắn nhìn xuống hạ giới qua một tấm gương huyền ảo, nhìn thấy một kẻ tóc trắng bay trong máu lửa, đang từng bước đạp nát thế giới của hắn.

Lần đầu tiên trong lịch sử của Cửu Trọng Thiên, Thiên Đạo cảm thấy… rét run.

Diệp Trần không dừng lại ở Đệ Thất Trọng Thiên. Hắn vung kiếm, chém ngang một nhát phá tan Giới Bích nối tầng bảy và tầng tám.

Sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt lúc này đã hòa quyện với nỗi đau tột độ, tạo nên một loại năng lượng màu xám trắng chết chóc. Hắn không bay, hắn bước đi trên không trung, mỗi bước để lại một dấu chân cháy đen giữa hư vô.

"Cái chết của Sở Cuồng… chỉ là khởi đầu."

Diệp Trần lầm bẩm, ánh mắt hướng về phía tầng trời cao nhất.

"Nợ máu, phải trả bằng máu."

—o0o—

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8