Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 162: Diệp Trần Cứu Thế**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:01:39 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 162: DIỆP TRẦN CỨU THẾ**

Sau trận đại chiến kinh thiên động địa tại Đệ Tam Trọng Thiên, không gian vốn dĩ đã mỏng manh của giới diện này rốt cuộc đã đi tới bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Khắp bầu trời là những vết rách không gian đen ngóm như những con quái thú đang há miệng nuốt chửng vạn vật. Tiếng sấm rền vang không ngớt, nhưng đó không phải là lôi kiếp, mà là tiếng gào thét của quy tắc thiên địa khi bị cưỡng ép phá vỡ.

Dưới đất, long mạch đứt gãy, nham thạch nóng chảy từ sâu trong lòng đất phun trào như những vòi máu đỏ thẫm của đại địa. Hàng vạn thành trì sụp đổ trong nháy mắt, tiếng khóc than của người phàm và các tu sĩ cấp thấp vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản nhạc tang thương bao trùm cả một vùng thế giới.

Diệp Trần đứng giữa thinh không, mái tóc đen tung bay trong cuồng phong, bộ thanh y đã nhuộm đẫm máu của kẻ thù. Hắn nhìn xuống cảnh tượng hoang tàn ấy, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng đá bỗng chốc gợn lên một chút sóng chấn động.

“Diệp Trần, chúng ta phải đi thôi! Giới bích sắp tan vỡ, nếu không rời khỏi đây, ngươi sẽ bị cuốn vào loạn lưu không gian, dù có Nghịch Thiên Cốt cũng khó lòng sống sót!” Lăng Tuyết Y sắc mặt tái nhợt, vội vàng lên tiếng thúc giục. Cạnh nàng, Sở Cuồng cũng đang gồng mình chống đỡ những mảnh vỡ không gian bay loạn xạ, hai tay nắm chặt chiến phủ, hơi thở dồn dập.

Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu cũng thò cái đầu nhỏ ra, giọng nói hiếm khi trở nên nghiêm trọng: “Tiểu tử, bọn chúng nói đúng. Thiên đạo nơi này đã bị sức mạnh của ngươi và đám hộ pháp kia đánh nát. Đây là phản phệ của tự nhiên, không phải sức người có thể xoay chuyển. Mau chạy đến Giới bích nối lên Đệ Tứ Trọng Thiên ngay!”

Diệp Trần vẫn đứng yên đó. Hắn nhìn thấy một người mẹ đang ôm chặt đứa con nhỏ trong một góc tường đổ nát, nhìn thấy những lão già đang quỳ lạy trời đất mong một con đường sống. Một cảm giác cay đắng dâng lên trong lòng hắn.

Thiên đạo tàn nhẫn, coi chúng sinh là cỏ rác, là linh dược để thu hoạch. Nhưng hắn – Diệp Trần, kẻ mang Phàm Cốt nghịch thiên, lẽ nào cũng phải đi con đường dẫm đạp lên máu thịt người vô tội để thành tiên?

“Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát trời xanh. Nhưng nếu cái giá của việc nát trời là vạn dân tan nát theo… thì cái ‘Tiên’ này, ta tu có ích gì?”

Diệp Trần thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại át cả tiếng sấm rền.

Hắn đột ngột quay sang Lăng Tuyết Y và Sở Cuồng, tay áo phất mạnh, một đạo nhu kình đem hai người đẩy ra xa vạn trượng: “Hai người mau tìm chỗ ẩn nấp! Ta sẽ ổn định lại nơi này!”

“Ngươi điên rồi sao?!” Lão Quy hét lên: “Ngươi định dùng nhục thân trấn áp một thế giới? Ngươi sẽ chết chắc đấy!”

“Giam mồm lại!” Diệp Trần quát khẽ.

Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo nghịch thiên chưa từng có. *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* được kích phát đến cực hạn, một con hắc long hư ảo dài hàng vạn trượng từ sau lưng hắn vút thẳng lên trời cao, tiếng rống rung chuyển cả sơn hà.

“Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, khai!”

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng xương gãy liên hồi vang lên trong cơ thể Diệp Trần. Đối với người khác, xương gãy là tử thương, nhưng với Diệp Trần, đây là khởi đầu của sức mạnh tối thượng. Những mảnh xương Phàm Cốt bên trong hắn vỡ nát, nhưng ngay sau đó, từ trong tủy cốt, một luồng ánh sáng màu vàng kim xen lẫn hắc mang rực rỡ bùng phát. Mỗi lần xương cốt bị hủy hoại, năng lượng phản chấn lại khiến chúng tái tạo mạnh hơn gấp bội.

Diệp Trần dẫm mạnh một bước xuống hư không.

“Nhất bộ: Trấn Sơn Hà!”

Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa từ bàn chân hắn. Nham thạch đang phun trào bỗng chốc bị nén ngược xuống lòng đất, những vết nứt khổng lồ trên đại địa bắt đầu khép lại dưới sức nặng của một lực lượng không thể cưỡng lại.

Hắn lại dẫm thêm bước thứ hai, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn, huyết mạch phun trào.

“Nhị bộ: Định Càn Khôn!”

Cả bầu trời đang rung chuyển đột ngột khựng lại. Những kẽ hở không gian đen ngòm bắt đầu bị ánh sáng vàng từ người hắn vá lại. Diệp Trần lúc này giống như một cây cột chống trời duy nhất giữa nhân gian đang sụp đổ.

Nhưng cái giá phải trả là vô cùng khủng khiếp. Da thịt hắn bắt đầu rách toác, máu tươi tuôn ra như mưa, nhưng máu chưa kịp rơi xuống đất đã bị thiêu đốt thành những tàn lửa đỏ rực. Sức ép từ cả một giới diện đang đổ dồn lên đôi vai hắn. Mỗi một mảnh xương Nghịch Thiên Cốt đều đang kêu gào dưới áp lực nghìn trùng.

“Tiểu tử, dừng lại đi! Ngươi sẽ vỡ nát đấy!” Lão Quy gào lên, trong mắt lộ rõ sự hoảng sợ và đau xót. Nó chưa bao giờ thấy ai điên rồ đến mức đem tính mạng mình ra để đổi lấy sự tồn vong của một mảnh đất hoang phế như thế này.

Diệp Trần cắn răng, răng rắc, máu tràn ra khóe miệng: “Thiên muốn nát, ta giữ. Địa muốn tan, ta đóng. Ta không phải cứu thế chủ, ta chỉ là không muốn nhìn thấy những người có Phàm Cốt giống ta bị các ngươi tùy ý định đoạt!”

Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào xương sống – nơi chứa đựng mấu chốt của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Toàn bộ hào quang của bảo châu tuôn ra, bao phủ lấy Diệp Trần, biến hắn thành một mặt trời đen rực rỡ giữa tầng không.

Hắn dẫm bước thứ ba. Bước chân này không hạ xuống không gian, mà là dẫm vào tâm của quy tắc.

“Tam bộ: Nghịch Mệnh Vị!”

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu thẳm trong linh hồn của mỗi sinh linh tại Đệ Tam Trọng Thiên. Sóng thần rút lui, bão lôi tan biến, không gian bị xé rách được một đôi bàn tay vô hình khâu vá lại hoàn chỉnh. Toàn bộ linh khí hỗn loạn bị hút ngược vào cơ thể Diệp Trần, qua Nghịch Thiên Cốt thanh lọc, sau đó tràn ra thành một trận mưa cam lộ thần kỳ.

Những tu sĩ đang trọng thương chạm vào nước mưa này lập tức phục hồi gân mạch. Đất đai khô cằn bỗng chốc đâm chồi nảy lộc.

Mọi người sững sờ nhìn lên bầu trời. Ở đó, một bóng người gầy gò, khắp thân là máu đang run rẩy đứng vững giữa không trung. Hắn như một vị thần hạ thế, nhưng cũng lại gần gũi như một phàm nhân đang đổ mồ hôi và máu vì đồng loại.

“Hắn… hắn cứu chúng ta?” Một vị tông chủ của một tông môn nhỏ run rẩy quỳ xuống.

Sau đó, giống như một hiệu ứng gợn sóng, hàng vạn người, hàng triệu người đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Không ai nói lời nào, nhưng niềm tin và lòng thành kính vĩ đại đang hội tụ lại, tạo thành một loại sức mạnh vô hình gọi là “Nguuyện lực” tràn về phía Diệp Trần.

Diệp Trần cảm nhận được luồng sức mạnh ấm áp này, cơ thể hắn rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa mà rơi tự do từ trên cao xuống. Nhưng lần này, xương cốt hắn không còn đau đớn. Bên trong tủy xương đen nhánh ấy, một tia màu bạc thần bí bắt đầu nảy sinh – đó là dấu hiệu của việc *Hoán Huyết Cảnh* sắp đại thành.

Sở Cuồng lao đến như một tia chớp, đỡ lấy thân hình nhẹ bẫng của Diệp Trần. Lăng Tuyết Y cũng bay đến, nước mắt không kìm được mà rơi trên gương mặt lạnh lùng bấy lâu nay. Nàng đưa tay lên trán hắn, cảm nhận sinh mệnh lực đang điên cuồng phục hồi bên trong cơ thể rệu rã ấy, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.

“Tên điên này… hắn thật sự đã làm được.” Lão Quy thu đầu lại vào châu, thở dài nhưng trong mắt lấp lánh sự tự hào: “Nhục thân trấn giới… Từ cổ chí kim, Phàm Cốt mà làm đến bước này, e là chỉ có một mình hắn.”

Giới diện Đệ Tam Trọng Thiên dần ổn định trở lại dưới màn đêm bình yên. Diệp Trần tuy hôn mê, nhưng danh tiếng của hắn đã vĩnh viễn khắc sâu vào gốc rễ của tầng trời này.

Không phải vì hắn giết bao nhiêu kẻ mạnh, mà vì hắn đã cứu lấy tất cả kẻ yếu.

Hành trình đạp phá Cửu Trọng Thiên vẫn còn dài, nhưng lúc này đây, Diệp Trần đã không còn chỉ chiến đấu bằng đôi nắm đấm, mà hắn còn gánh vác cả kỳ vọng của muôn dân.

Một bước đạp phá, một bước cứu thế. Đó chính là con đường riêng biệt của kẻ mang tên Trần Phàm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8