Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 9: Bát cháo loãng và nhân quả bắt đầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 17:54:22 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 9: BÁT CHÁO LOÃNG VÀ NHÂN QUẢ BẮT ĐẦU**

Sương mù ở Vạn Cổ Nghĩa Trang không bao giờ tan hẳn, nó chỉ loãng đi đôi chút khi mặt trời – thứ ánh sáng nhợt nhạt và xa xăm như thể bị lọc qua một lớp lụa xám – cố gắng xuyên thấu vào vùng đất cấm này.

Lâm Thanh Diệp tỉnh dậy trên một tấm chiếu cói thô sơ. Nàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, một cảm giác lạ lẫm mà suốt ba tháng bị truy sát nàng chưa từng có được. Cơn đau thấu xương từ những vết thương do kiếm khí của ba gã tu sĩ Kim Đan gây ra đã biến mất, thay vào đó là một luồng khí ấm áp, ôn nhu như dòng suối nhỏ chảy dọc theo kinh mạch, chữa lành những mảnh vụn vỡ trong đan điền.

Nàng lảo đảo ngồi dậy, nhìn xung quanh. Đây là một túp lều cỏ rách nát, bốn bề hở gió, nhưng không hiểu sao hơi lạnh của U Minh ngoài kia lại không thể xâm nhập vào nửa phân. Ngay cạnh chỗ nàng nằm, một bát cháo loãng còn bốc khói nghi ngút đặt trên một chiếc đôn gỗ cũ kỹ.

Bát cháo rất đơn giản, chỉ có vài hạt gạo trắng và ít lát hành xanh, nhưng hương thơm thanh khiết của nó khiến thần hồn nàng rung động.

"Tỉnh rồi thì ăn đi. Đừng để khí vận của bản thân tiêu tán hết vào việc kinh ngạc."

Giọng nói bình thản của Cố Trường An vang lên từ phía cửa lều. Hắn vẫn mặc bộ đồ vải thô màu xám, trên tay cầm chiếc chổi tre già, trông không khác gì một lão bộc nhà nông. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến hắn chỉ dùng một lời nói để khiến ba vị Kim Đan chân nhân biến thành bụi phấn, Lâm Thanh Diệp nào dám xem thường.

Nàng vội vàng quỳ xuống, giọng khàn đặc: "Đa tạ tiền bối cứu mạng. Đại ân đại đức này, Thanh Diệp không biết lấy gì báo đáp."

Cố Trường An không quay đầu lại, hắn đứng dưới táng cây cổ thụ già cỗi, đôi mắt nhìn về phía những ngôi mộ xa xăm trong sương sớm.

"Ở đây không có tiền bối, chỉ có kẻ thủ mộ. Ăn cháo đi, cháo đó ta nấu từ gạo 'Tư Linh' trồng sau núi, dùng nước suối Minh Hà đã lọc qua bảy tầng cát lọc linh. Nó không tăng tu vi cho ngươi, nhưng đủ để giữ cho cái mạng nhỏ của ngươi không bị tử khí trong nghĩa trang này ăn mòn."

Lâm Thanh Diệp không dám trái lời, nàng bưng bát cháo lên, húp một ngụm nhỏ.

"Ầm!"

Một luồng linh lực tinh thuần như đại dương cuồn cuộn nổ tung trong khoang miệng. Nàng trợn tròn mắt. Đây mà gọi là "không tăng tu vi"? Chỉ một ngụm cháo này thôi, nàng cảm thấy lớp rào cản Trúc Cơ tầng thứ tư vốn đã bế tắc từ lâu đang có dấu hiệu lỏng lẻo. Đây rõ ràng là linh cháo mà các tông môn cấp bậc Thánh địa cũng khó lòng tìm thấy!

"Tiền bối… thứ này quá quý giá…" Nàng lắp bắp.

"Ăn hết đi." Cố Trường An nhẹ nhàng nói, âm thanh chứa đựng một loại quy luật bất khả kháng. "Trong nghĩa trang của ta, lãng phí thức ăn là một tội lỗi. Những người nằm dưới kia, lúc còn sống ai nấy đều hô phong hoán vũ, nhưng lúc sắp chết, thứ họ thèm muốn nhất đôi khi cũng chỉ là một bát cơm nóng bình thường mà thôi."

Lâm Thanh Diệp im lặng, nàng cúi đầu ăn hết bát cháo. Mỗi hạt gạo đi vào bụng đều khiến cơ thể nàng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, những tạp chất trong máu bị đào thải ra ngoài qua lỗ chân lông, biến thành làn khói đen rồi tan biến ngay khi chạm vào không khí.

Khi bát cháo đã cạn, nàng cảm thấy tinh thần sảng khoái chưa từng có.

"Xong rồi thì ra đây." Cố Trường An gọi.

Lâm Thanh Diệp bước ra khỏi lều cỏ. Nàng nhìn thấy Lão Hắc – con chó đen to lớn với đôi mắt tinh quái – đang nằm phủ phục dưới chân Cố Trường An, cái đuôi thi thoảng đập nhẹ xuống đất nghe "bộp bộp".

"Lão Hắc nói ngươi mang theo một mảnh 'Lục Hợp Chìa Khóa'." Cố Trường An quay lại, ánh mắt hắn thâm trầm như giếng cổ, dường như có thể nhìn thấu qua da thịt nàng, nhìn thẳng vào linh hồn.

Lâm Thanh Diệp run rẩy, từ trong ngực áo lấy ra một miếng ngọc mờ mịt, sứt mẻ một góc nhưng tỏa ra khí tức tang thương.

"Bẩm tiền bối, đây là vật gia bảo của vương triều Đại Lâm chúng ta. Phụ vương trước khi bị bọn phản nghịch sát hại đã giao nó cho con, nói rằng nếu vạn bất đắc dĩ, hãy mang nó đến U Minh Cấm Địa để cầu một con đường sống… Con không biết nó có tác dụng gì, chỉ biết rằng quân đội vương triều địch quốc điên cuồng truy đuổi con cũng vì nó."

Cố Trường An chỉ khẽ phất tay, miếng ngọc liền bay vào lòng bàn tay hắn. Hắn lật qua lật lại, một nụ cười nhạt hiện lên nơi khóe môi.

"Lục Hợp Chìa Khóa… thứ này vốn là một phần của trận nhãn bảo vệ khu vực 'Thiên Kiếm Mộ' ở phía Tây nghĩa trang này mười vạn năm trước. Không ngờ sau khi tông môn cũ lụi bại, nó lại lạc vào tay một phàm nhân vương triều."

Lão Hắc ngước đầu lên, hừ mũi: "Uông! Chắc chắn là đám nhãi con vạn năm trước đi ăn trộm mộ bị chết, mảnh ngọc này mới lưu lạc ra ngoài. Chủ nhân, thứ này có thể mở ra một góc trận pháp đấy, có muốn giữ lại không?"

Lâm Thanh Diệp quỳ rạp xuống: "Thanh Diệp nguyện dâng vật này cho tiền bối, chỉ cầu tiền bối thu lưu. Con không còn nơi nào để đi, thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng là kẻ thù…"

Cố Trường An nhìn miếng ngọc, rồi lại nhìn cô gái trẻ đang run rẩy dưới chân mình. Hắn thở dài một tiếng. Mười vạn năm qua, hắn vẫn luôn cố gắng không dính líu đến nhân quả bên ngoài. Nhưng từ lúc hắn ra tay cứu nàng đêm qua, sợi dây nhân quả đã được kết thành.

"Lục Hợp Chìa Khóa này đối với người khác là chí bảo, nhưng đối với ta, nó chỉ là một mảnh vỡ trận pháp không trọn vẹn. Ngươi muốn ở lại đây?"

"Cầu tiền bối thành toàn!"

"Nghĩa trang này không nuôi kẻ nhàn rỗi." Cố Trường An ném chiếc chổi tre thứ hai – một chiếc chổi cũ kỹ, đen sì mà hắn lấy từ phía sau cây cổ thụ – về phía nàng. "Từ nay về sau, ngươi là đệ tử quét rác của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Công việc hàng ngày: Quét sạch lá rụng ở khu vực 'Anh Linh Khâu'. Buổi sáng quét sương mù, buổi trưa quét bụi trần, buổi tối quét lá rác."

Lâm Thanh Diệp vội vàng ôm lấy chiếc chổi như thể ôm lấy cọng rơm cứu mạng: "Con nguyện ý! Đệ tử… Thanh Diệp bái kiến sư tôn!"

"Đừng gọi ta là sư tôn." Cố Trường An ngăn lại, đôi mắt hắn chợt trở nên nghiêm nghị. "Ở đây, ta không dạy ngươi tu tiên, ta chỉ dạy ngươi cách giữ gìn sự thanh thản của người chết. Ta gọi là Cố Trường An, ngươi có thể gọi ta là Thủ Mộ nhân, hoặc… Cố tiên sinh."

"Vâng, Cố tiên sinh."

Lão Hắc bên cạnh khịt mũi một cái, lẩm bẩm: "Lại một kẻ nữa gia nhập đội quân quét rác. Chủ nhân, ngài thực sự muốn để nàng ta vào Anh Linh Khâu? Chỗ đó oán khí vẫn còn nặng lắm, tiểu nha đầu này không trụ nổi ba ngày đâu."

Cố Trường An không đáp, hắn bước đi về phía sâu trong nghĩa trang. Tiếng chổi quét đất vang lên đều đặn.

"Nhân quả đã bắt đầu, thì cứ để nó trôi theo dòng chảy. Nếu nàng ta chết, ta sẽ đích thân đào cho nàng ta một cái hố tốt nhất."

Lâm Thanh Diệp nắm chặt cán chổi tre. Nàng cảm thấy một sức nặng kinh người từ thứ đồ vật có vẻ thô sơ này truyền vào tay mình. Trọng lượng của nó không phải là trọng lượng vật lý, mà là trọng lượng của thời gian, của hàng vạn linh hồn đã nằm xuống đây.

Nàng đi theo Lão Hắc đến khu vực phía Đông nghĩa trang. Nơi đây khác hẳn với cổng vào, những nấm mồ san sát nhau, cái cao cái thấp, không có bia đá hoa mỹ, chỉ có những tảng đá xám được khắc tên bằng kiếm ý sơ sài.

"Nha đầu, nhớ kỹ quy tắc." Lão Hắc vừa đi vừa nhắc nhở, giọng nó lúc này có phần nghiêm túc đến lạ kỳ. "Thứ nhất, khi quét mộ, không được dùng linh lực, chỉ được dùng sức người. Thứ hai, thấy gì không được hỏi, nghe gì không được trả lời. Thứ ba, nếu có sương mù màu tím nổi lên, hãy chạy ngay về lều cỏ của chủ nhân, chậm một bước thì không ai cứu được ngươi đâu."

Lâm Thanh Diệp nuốt nước bọt: "Ta nhớ rồi, Lão Hắc tiền bối."

"Tiền bối cái đầu ngươi! Gọi ta là Hắc Gia!" Con chó đen hếch mõm đầy kiêu ngạo.

Nó dẫn nàng đến trước một ngôi mộ nhỏ, nằm hơi tách biệt với các ngôi mộ khác. Trên tấm đá chỉ ghi ba chữ đơn giản: *'Vong Linh Kiếm'*.

"Bắt đầu từ đây đi. Đây là nơi chôn cất một vị kiếm tu vạn năm trước. Hắn ta chết vì uất hận, mỗi khi gió thổi qua, mộ hắn sẽ phát ra tiếng khóc của kiếm. Công việc của ngươi là quét sạch đám cỏ khô quanh đó, nhớ là phải thật nhẹ nhàng, như đang chải tóc cho người tình vậy."

Lâm Thanh Diệp hít một hơi sâu, nàng bước tới và đưa nhát chổi đầu tiên xuống lớp cỏ bám đầy tử khí.

"Keng!"

Một tiếng va chạm của kim loại vang lên ngay trong đại não nàng. Lâm Thanh Diệp cảm thấy như có một luồng kiếm ý sắc lẹm xẹt qua trán, khiến nàng lạnh toát sống lưng. Nàng nhìn thấy thấp thoáng trong sương mù, một nam nhân mặc trường bào trắng đang đứng quay lưng về phía nàng, thanh kiếm trên tay hắn gãy làm đôi, máu nhỏ từng giọt xuống đất.

Nàng run rẩy, định thét lên, nhưng lời cảnh báo của Lão Hắc "thấy gì không được hỏi, nghe gì không được trả lời" vang lên trong đầu. Nàng nghiến răng, nhắm mắt lại, tiếp tục đưa nhát chổi thứ hai.

*Xào xạc… xào xạc…*

Càng quét, tâm trí nàng càng trở nên kỳ lạ. Dần dần, nàng không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Trong nhịp điệu của chiếc chổi tre, nàng dường như nghe thấy nhịp tim của chính vùng đất này.

Cách đó không xa, dưới lán cỏ, Cố Trường An đang ngồi chậm rãi rót trà. Hắn nhìn bóng lưng của cô gái trẻ đang miệt mài quét lá trong sương mù, khóe mắt hiện lên một chút suy tư.

Phía trên hư không, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" của hắn khẽ dao động, một dòng chữ hiện lên mà chỉ mình hắn thấy:

*【 Nhiệm vụ ẩn: Khai mở Nhân quả sơ cấp. Trạng thái: Đã hoàn thành. 】*
*【 Phần thưởng: Một túi trà 'Bỉ Ngạn Thanh Tâm'. 】*
*【 Lưu ý: Sự xuất hiện của 'Lục Hợp Chìa Khóa' sẽ đẩy nhanh sự tỉnh giấc của các thực thể bên dưới khu vực Thái Cổ Ma Khe. Ký chủ cần chuẩn bị thêm mười ngôi mộ dự phòng trong mười năm tới. 】*

Cố Trường An nhìn dòng chữ, khóe môi khẽ giật giật: "Mười năm… mười ngôi mộ. Có vẻ như thế gian ngoài kia lại sắp có một đại kiếp nạn rồi."

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ tan dần nơi đầu lưỡi.

Hắn là kẻ canh mộ mười vạn năm, hắn đã thấy vô số vị đế vương gục ngã trước ngưỡng cửa trường sinh, thấy những thiên tài tuyệt thế hóa thành nắm cát bụi vàng. Với hắn, cứu một người không phải vì lòng nhân ái, mà vì đôi khi, sự tĩnh lặng của nghĩa trang này cũng cần một chút tiếng "xào xạc" của nhân gian để cân bằng lại âm khí quá nặng nề.

Lâm Thanh Diệp vẫn miệt mài quét lá. Nàng không biết rằng, chiếc chổi tre nàng cầm trên tay chính là vật trấn áp tuế nguyệt, và mỗi nhát chổi nàng quét đi không chỉ là rác rưởi, mà là đang giúp nàng gạt bỏ lớp bụi trần đang che mờ thiên phú bẩm sinh của chính mình.

Nửa ngày trôi qua, mồ hôi nhễ nhại trên trán nàng, nhưng đôi mắt nàng lại càng lúc càng sáng. Nàng đột nhiên dừng lại trước ngôi mộ của vị kiếm tu kia. Kiếm ý lúc nãy không còn hung hãn nữa, thay vào đó là một sự ấm áp, đồng cảm lạ thường.

"Cảm ơn…" Nàng thì thầm rất khẽ, dường như chỉ mình nàng nghe thấy.

Bên dưới ngôi mộ, một đốm sáng nhỏ li ti màu vàng từ từ bay lên, quấn quýt quanh tay Lâm Thanh Diệp một vòng rồi biến mất vào bên trong cơ thể nàng.

Ở lán cỏ xa xa, Cố Trường An khẽ đặt chén trà xuống, mỉm cười.

"Nha đầu này… cơ duyên không tệ. 'Kiếm Linh Chi Tâm' sao? Xem ra, cái hố của nàng ta sau này ít nhất cũng phải bọc thêm một lớp đồng thau rồi."

Trong lúc nghĩa trang vẫn duy trì sự yên tĩnh thần bí, thì ở phía bên kia Minh Hà, tại biên giới của U Minh Cấm Địa, một nhóm tu sĩ mặc hắc y đang đứng sững lại trước màn sương mù dày đặc. Kẻ dẫn đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt lộ ra ánh sáng xanh lét của lũ quỷ đói.

"Dấu vết biến mất ở đây." Hắn nói, giọng nói lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ sát vào nhau. "Ả công chúa đó đã chạy vào nghĩa trang?"

"Trưởng lão, đó là Vạn Cổ Nghĩa Trang… cấm địa của cấm địa. Chúng ta có vào không?" Một tên thủ hạ run rẩy hỏi.

Lão giả hắc y hừ lạnh: "Chủ nhân đã ra lệnh, phải thu hồi mảnh chìa khóa đó bằng mọi giá. Kể cả là nơi chết chóc nhất thế gian, cũng không thể ngăn cản bước chân của 'Hồn Điện' chúng ta. Đi!"

Nhưng khi chân hắn vừa định chạm vào lằn ranh của lớp sương mù, một tiếng "uông" vang dội khiến mặt đất rung chuyển. Một áp lực khổng lồ từ bên trong nghĩa trang tràn ra, khiến nhóm hắc y nhân lập tức ngã quỵ xuống đất, máu tươi từ tai, mắt, mũi đồng loạt chảy ra.

"Kẻ sống lùi bước, người chết yên nghỉ. Kẻ phá quy tắc… mộ phần chờ sẵn."

Tiếng nói phát ra từ không trung, mang theo sức mạnh vạn cổ khiến thần hồn bọn chúng muốn tan nát. Lão giả hắc y kinh hoàng trợn mắt: "Đại… Đại Đế?! Không… có người đang trấn thủ nơi này!"

Bọn chúng không dám chần chừ thêm một giây, lảo đảo bỏ chạy thoát thân, không dám nhìn lại dù chỉ một lần.

Trong nghĩa trang, Lão Hắc khẽ ngáp một cái, gác đầu lên chân Cố Trường An tiếp tục ngủ.

"Lại có mấy con ruồi nhỏ muốn quấy rầy người chết." Nó lầm bầm.

Cố Trường An không trả lời. Hắn vẫn nhìn về hướng Tây, nơi sương mù dường như đặc hơn cả. Ở đó, bên dưới lòng đất sâu thẳm, một tiếng thở dài xa xăm và u uất vừa mới vang lên.

Kỷ nguyên cũ đang ngủ yên, nhưng nhân quả mới… thực sự đã bắt đầu rồi.

Chương này khép lại bằng bóng lưng của Lâm Thanh Diệp dưới ánh tà dương tím ngắt, nàng đang cúi xuống thắp một nén hương lên ngôi mộ vừa quét xong. Khói hương lãng đãng bay lên, hòa quyện vào làn sương mờ mịt, vẽ nên một bức tranh u tịch mà tráng lệ của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Trong mắt Cố Trường An, thế gian lại có thêm một màu sắc mới, dẫu màu sắc đó mang đậm hương vị của cái chết và sự hồi sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8