Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 25: Lâm Thanh Diệp đột phá Trúc Cơ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:07:01 | Lượt xem: 2

Vạn Cổ Nghĩa Trang vào sáng sớm luôn bao phủ bởi một tầng sương xám đặc quánh. Sương ở đây không lạnh lẽo theo kiểu thời tiết, mà nó mang theo hơi thở của tuế nguyệt, của những linh hồn đã nằm xuống từ kỷ nguyên trước.

“Xoạt… xoạt…”

Tiếng chổi tre tiếp xúc với nền đá cũ kỹ vang lên đều đặn. Cố Trường An thân hình hơi khom, động tác chậm rãi nhưng có nhịp điệu lạ kỳ. Hắn không dùng tu vi, cũng không dùng pháp lực, chỉ đơn thuần là dùng sức lực của một người phàm để quét đi những chiếc lá rụng từ cây Ngô Đồng khô héo bên cạnh mộ phần của một vị Kiếm Tiên vạn năm trước.

Ở cách đó không xa, dưới gốc cây Bỉ Ngạn đen đang nở rộ, Lâm Thanh Diệp đang ngồi xếp bằng. Nàng mặc một bộ đạo bào đơn giản, mái tóc đen được buộc gọn bằng một sợi dây vải thô. Lúc này, gương mặt xinh đẹp của nàng lộ rõ vẻ thống khổ. Mồ hôi thấm đẫm vầng trán, đôi lông mày liễu nhíu chặt lại, hơi thở dồn dập và hỗn loạn.

Xung quanh cơ thể nàng, linh khí vốn dĩ bình lặng của nghĩa trang bắt đầu dao động mãnh liệt, tạo thành những vòng xoáy nhỏ đen kịt. Đó là biểu hiện của việc xung kích Trúc Cơ không thành, linh lực bắt đầu cắn trả.

Lâm Thanh Diệp cảm thấy trong đan điền mình như có một ngọn núi lửa sắp nổ tung. Nàng đã ở cảnh giới Luyện Khí tầng mười hai tròn ba năm. Ba năm qua, nàng theo chân Cố Trường An “quét rác”, nhận ra đạo lý trong từng hạt bụi, tu vi tích lũy đã sớm vượt xa các thiên tài cùng lứa ở thế giới bên ngoài. Nhưng khi bắt đầu bước vào quá trình “Hóa Khí Thành Dịch” để đúc thành Trúc Cơ đài, nàng lại vấp phải một bức tường vô hình.

Bức tường đó không phải là do tư chất, mà là do tâm ma.

Trong cơn mê loạn, nàng lại thấy kinh thành bốc cháy. Nàng thấy phụ hoàng và mẫu hậu ngã xuống dưới lưỡi kiếm của phản quân. Nàng thấy mình chạy thục mạng trong bóng đêm, đôi chân rớm máu, hơi thở đứt quãng. Tiếng la hét, mùi máu tanh và sự bất lực tột cùng bao trùm lấy nàng.

“Tại sao… tại sao ta không thể cứu được họ?” Một giọng nói quỷ mị vang lên trong thức hải của nàng. “Ngươi tu tiên để làm gì? Để trốn trong nghĩa trang này quét rác sao? Sự trường sinh của ngươi có nghĩa gì khi tất cả những người ngươi yêu thương đã hóa thành cát bụi?”

Linh lực trong người Lâm Thanh Diệp bắt đầu bạo tẩu. Đan điền nàng rạn nứt, một ngụm máu tươi trào lên cổ họng.

Đúng lúc đó, tiếng chổi tre đột nhiên dừng lại.

Cố Trường An đứng cách nàng mười trượng, chống tay lên cán chổi, mắt nhìn về phía chân trời mù sương, nhẹ giọng nói một câu, dường như là tự ngôn tự ngữ, nhưng lại xuyên thấu qua mọi rào cản âm thanh để đâm thẳng vào thức hải của Lâm Thanh Diệp:

“Rác trong sân, quét một ngày là sạch. Rác trong lòng, mười vạn năm quét chưa chắc đã vơi. Thanh Diệp, ngươi quét rác ba năm, rốt cuộc là quét đất, hay là quét bụi trần?”

Âm thanh đó như một gáo nước lạnh dội xuống giữa hầm hỏa. Lâm Thanh Diệp rùng mình một cái, những ảo ảnh về máu và lửa bỗng chốc tan biến. Nàng mở bừng mắt, nhìn thấy bóng lưng cao gầy của sư tôn – người mà trong mắt nàng lúc này cao sừng sững như một ngọn núi cổ đại, che chở nàng khỏi mọi cơn giông bão của vận mệnh.

“Sư tôn…” Nàng mấp máy môi, giọng khàn đặc.

Cố Trường An lững thững đi tới, tay trái vẫn cầm chổi, tay phải đưa ra một cái bát sứ cũ. Trong bát là một thứ nước lỏng có màu xanh biếc, bốc lên hương thơm thoang thoảng của thảo mộc lẫn với một chút vị chát của đất.

“Sáng nay ta nấu cháo, quên mất không cho thêm đường, vị hơi khó ăn. Ngươi ăn xong thì hãy tiếp tục công việc của mình. Nghĩa trang phía Đông còn nhiều lá rụng lắm.”

Lâm Thanh Diệp run rẩy đón lấy bát sứ. Nàng biết, sư tôn chưa bao giờ làm việc gì thừa thãi. Nàng nâng bát lên, uống một ngụm lớn.

Uống vào bụng không phải là cháo, mà là một dòng suối ấm áp chảy dọc theo kinh mạch. Viên Trường Sinh Đan mà Cố Trường An luyện tối qua đã được hắn tán nhỏ, hòa vào trong nước thuốc từ lá của cây Trường Sinh. Nó không bạo liệt như các loại Trúc Cơ Đan cực phẩm mà các đại tông môn tranh cướp, trái lại, nó vô cùng ôn nhu.

Linh lực bạo tẩu trong đan điền của nàng bỗng nhiên gặp được dòng nước này liền trở nên thuần phục. Vết nứt trên đan điền thần kỳ khép lại, thậm chí còn trở nên rộng mở và chắc chắn hơn trước gấp bội.

Cảm xúc đau thương và thù hận trong lòng nàng bỗng dưng lắng xuống, thay vào đó là một sự thanh tịnh vô biên. Nàng chợt hiểu ra, quá khứ đã qua đi như những chiếc lá rụng mà nàng quét mỗi ngày. Lá rụng vào đất, sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho cây. Đau thương của nàng, chính là nền móng cho con đường tu hành sau này, không phải là gánh nặng để kìm hãm nàng.

“Rầm!”

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tâm linh. Tại trung tâm đan điền của Lâm Thanh Diệp, chín vòng xoáy linh khí bắt đầu cô đặc lại. Theo lẽ thường, người có thiên tư trác tuyệt nhất cũng chỉ có thể đúc được “Thất Phẩm Trúc Cơ”, người có khí vận nghịch thiên thì đạt đến “Cửu Phẩm”.

Nhưng dưới tác dụng của Trường Sinh Đan và sự chỉ điểm về đạo vận của Cố Trường An, linh dịch của nàng không ngừng cô đặc.

Một tầng… hai tầng…

Mười tầng… mười một tầng…

Mười hai tầng!

Một đài sen bằng linh dịch trong suốt như pha lấp lánh xuất hiện. Thập Nhị Phẩm Trúc Cơ – một cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết cổ xưa của thời kỳ Thần Thoại.

Lúc này, trên bầu trời phía trên Vạn Cổ Nghĩa Trang, mây xám bỗng nhiên bị xua tan. Một cột sáng tím từ trên chín tầng mây trút xuống, bao phủ lấy thân hình Lâm Thanh Diệp. Đây là Thiên Đạo ban thưởng cho người phá vỡ quy luật, thường được gọi là “Thiên Hàng Tường Thụy”.

Nếu cột sáng này tỏa ra ngoài cấm địa, chắc chắn sẽ khiến toàn bộ tu tiên giới của Thánh Di Khư Giới phải kinh động, thậm chí các lão quái vật đang bế quan nghìn năm cũng phải phá quan mà ra để tranh cướp nàng đệ tử này.

Nhưng Cố Trường An chỉ nhìn lên trời, hơi cau mày lẩm bẩm:

“Ồn ào quá. Làm nhiễu loạn giấc ngủ của các tiền bối rồi.”

Hắn nhẹ nhàng phất tay chổi. Một cái phất tay thoạt nhìn rất bình thường, nhưng nếu có một vị Đại La Kim Tiên ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến hồn phi phách tán. Nhân quả quanh nghĩa trang bị cái phất tay ấy xáo trộn, một lớp màn bao phủ bí mật được phủ lên.

Cột sáng tím rực rỡ kia vừa chạm đến nóc nghĩa trang liền như bị một cái miệng khổng lồ nuốt chửng, biến mất không dấu vết. Mây đen lại kéo đến, che lấp mọi thiên cơ. Tất cả dị tượng đều bị chặn đứng bên trong khuôn viên nghĩa trang nhỏ bé này.

Trong phút chốc, Lâm Thanh Diệp mở mắt ra. Đôi mắt nàng không còn sự bối rối, thay vào đó là một tia sáng thần thánh thoáng qua rồi ẩn sâu vào đồng tử. Khí chất của nàng thay đổi hoàn toàn, như một đóa hoa sen mọc lên từ bùn lầy của cái chết, tràn đầy sinh khí nhưng cũng lạnh lùng thanh cao.

Nàng đứng dậy, lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Cố Trường An, dập đầu ba cái thật kêu:

“Đệ tử Lâm Thanh Diệp, tạ ơn sư tôn tái tạo ân tình!”

Nàng biết rõ, nếu không có bát “cháo không đường” kia, nếu không có câu nói cảnh tỉnh kia, hôm nay nàng không chỉ thất bại mà còn có khả năng tiêu tan đạo hạnh. Đặc biệt, cảm thụ được lực lượng khủng khiếp của Thập Nhị Phẩm Trúc Cơ trong người, nàng hiểu mình đã chạm đến một thứ mà ngay cả những vị vua chúa của đại đế quốc cũng không dám mơ tới.

Cố Trường An đã quay lưng lại, tiếp tục quét đống lá vừa bị gió từ dị tượng thổi bay lung tung.

“Sư tôn gì chứ? Ta chỉ là một kẻ quét rác, không nhận nổi đại lễ này.” Giọng hắn đều đều, chẳng có chút vui mừng hay tự hào nào. “Trúc Cơ rồi thì tốt, nhưng sức lực cũng mạnh lên rồi phải không? Vậy thì thay ta gánh hai thùng nước từ Minh Hà về đây, hoa Bỉ Ngạn hôm nay hơi héo rồi.”

Lâm Thanh Diệp không hề cảm thấy bị xem thường, trái lại, nàng thấy một sự ấm áp kỳ lạ. Nàng đứng dậy, hăng hái đáp:

“Dạ, đệ tử đi ngay!”

Nhìn bóng dáng trẻ trung của nàng thoăn thoắt chạy về phía Minh Hà – dòng sông vốn dĩ đầy rẫy tử khí mà giờ đây nàng có thể đi lại tự nhiên nhờ tu vi mới – Cố Trường An khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy chỉ xuất hiện trong thoáng chốc rồi biến mất sau lớp mặt nạ thản nhiên thường lệ.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía góc Đông Nam của nghĩa trang. Nơi đó, ngoài hàng rào sương mù, hơi thở của nhóm tu sĩ mặc áo bào đen đã gần hơn nhiều.

“Mười hai tên Luyện Khí tầng đỉnh phong, hai tên Trúc Cơ trung kỳ, một tên Trúc Cơ viên mãn.” Hắn thu lại tầm mắt, tính toán một chút. “Nếu để chúng vào đây phá hỏng hoa cỏ, chắc chắn sẽ tốn nhiều công dọn dẹp lắm.”

Cố Trường An dừng chổi, lấy từ trong túi vải thô ra vài miếng xương thú đã cũ mèm, dường như là nhặt được từ những ngôi mộ hoang. Hắn tùy ý ném mấy mảnh xương xuống những vị trí trông có vẻ ngẫu nhiên xung quanh đường đi dẫn vào trung tâm.

“Thanh Diệp vừa đột phá, cũng cần một đối thủ để thử kiếm. Thôi thì, mượn đám rác rưởi này để rèn luyện đệ tử vậy.”

Nói đoạn, hắn ngồi xuống cái ghế dựa bằng tre lâu đời, rót một chén trà đã nguội lạnh.

Lúc này, ở bên ngoài U Minh Cấm Địa, nhóm tu sĩ Huyết Nhãn Tông đang thận trọng tiến vào. Thủ lĩnh của chúng – lão giả tên là Huyết Hạt, đang cầm một cái la bàn bằng đồng. Kim la bàn xoay tít không ngừng, chứng tỏ linh khí nơi đây vô cùng nhiễu loạn.

“Trưởng lão, chúng ta thật sự phải vào sao? Nơi này bị coi là vùng đất chết, chưa thấy ai quay trở ra bao giờ.” Một tên thuộc hạ lo lắng hỏi.

Huyết Hạt hừ lạnh, đôi mắt lóe lên tia máu: “Đồ nhát chết! Thánh chủ đã hạ lệnh, phải tìm bằng được tung tích của kẻ thủ mộ. Hắn trấn giữ Vạn Cổ Anh Linh Mộ mười vạn năm, trên người chắc chắn có bí mật về trường sinh bất tử. Nếu ta có được bí mật đó, còn sợ gì thiên kiếp?”

Hắn vừa dứt lời, đám sương mù phía trước bỗng nhiên dạt sang hai bên, để lộ ra một lối mòn nhỏ lát đá xanh. Ở cuối con đường, thấp thoáng bóng dáng một túp lều tranh và hàng ngàn bia mộ san sát nhau.

“Đó rồi! Vạn Cổ Nghĩa Trang!” Huyết Hạt cười sằng sặc. “Cả đời ta mong chờ hôm nay. Đi!”

Chúng không biết rằng, ngay khi chúng đặt chân lên lối mòn đá xanh đó, những mảnh xương thú mà Cố Trường An vừa ném xuống bỗng lóe lên ánh sáng xanh nhạt.

Không gian bắt đầu thay đổi. Con đường vốn dĩ chỉ dài vài trăm trượng bỗng trở nên dài vô tận. Gió rít qua tai chúng như tiếng gào thét của vạn quỷ. Huyết Hạt vốn là Trúc Cơ viên mãn, vậy mà lúc này hắn lại cảm thấy một áp lực đè nặng lên vai, khiến mỗi bước chân như nặng hàng ngàn cân.

“Hừ, chút trận pháp mạt hạng, tưởng ngăn được ta sao?” Huyết Hạt rút ra một con dao găm đỏ thắm, tung người lên định phá vỡ sương mù.

Nhưng đúng lúc đó, một bóng dáng thanh mảnh từ trong sương mù bước ra. Lâm Thanh Diệp vai gánh hai thùng nước Minh Hà, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt sắc lẹm nhìn đám người lạ mặt.

“Nghĩa trang trọng địa, không có lời của sư tôn, ai cho phép các ngươi tự ý xông vào?”

Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm không thể kháng cự. Tu vi Thập Nhị Phẩm Trúc Cơ tỏa ra một vòng áp lực tinh khiết đến mức khiến Huyết Hạt cảm thấy hô hấp trì trệ.

Hắn nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ trước mặt, lắp bắp:

“Ngươi… ngươi là ai? Chỉ là một con nhóc Trúc Cơ mà dám cản đường Huyết Nhãn Tông?”

Lâm Thanh Diệp đặt hai thùng nước xuống đất một cách nhẹ nhàng. Nàng không có kiếm trong tay, nhưng chỉ cần đứng đó, dường như nàng đã là một thanh thần kiếm đang vươn mình khỏi vỏ.

“Sư tôn nói đúng, sáng sớm luôn có rác rưởi bị gió thổi vào nhà.” Nàng lẩm bẩm lại lời của Cố Trường An, rồi đưa tay lên, các ngón tay thon dài kết thành một ấn pháp giản đơn nhưng cổ quái. “Ta vừa học được cách quét rác từ sư tôn. Các vị, để ta tiễn một đoạn vậy.”

Trong sương mù sâu thẳm, Cố Trường An nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt híp lại hài lòng.

Trò chơi của mười vạn năm, giờ mới thực sự bắt đầu trở nên thú vị. Đệ tử của hắn đã trưởng thành, và thế giới bên ngoài, dường như đã quên mất uy danh của người canh mộ.

Hắn buông chén trà, lại cầm cây chổi lên.

“Xoạt… xoạt…”

Âm thanh bình thản ấy át đi cả tiếng hét kinh hoàng của đám tu sĩ phía ngoài. Nghĩa trang vẫn là nghĩa trang, người sống có thể vào, nhưng người chết thì phải nằm xuống cho ngay ngắn. Đó là luật của Cố Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8