Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 49: \”Nơi này không có dược, chỉ có đất vàng\”**
Tiếng chổi tre xào xạc trên nền đá xanh rêu phong vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp thở của một thực thể cổ xưa đang say ngủ.
Vân Dao, vị Thánh nữ vốn được ngàn người cung phụng của Thái Huyền Tông, lúc này đang nắm chặt cán chổi bằng cả hai tay. Đôi bàn tay vốn chỉ quen nâng những chén ngọc thanh khiết hay cầm những thanh tiên kiếm bậc nhất, nay lại hằn lên những vết đỏ do sức nặng vô hình của món đồ vật tầm thường này. Nàng không ngờ rằng, việc quét một lối đi lại có thể khó khăn đến thế. Mỗi nhát chổi đưa đi, nàng đều cảm thấy như mình đang phải chống lại cả một dòng thác tuế nguyệt cuồn cuộn, như thể nàng không phải đang quét lá khô, mà là đang cố gắng gạt bỏ những mảnh vỡ của lịch sử đang đè nặng lên không gian này.
Sương mù của U Minh Nghĩa Trang vẫn lãng đãng quanh chân, lạnh lẽo thấu xương. Vân Dao càng quét, mồ hôi trên trán càng thấm đẫm, thấm vào dải lụa mỏng trên trán. Nàng nhìn lên bóng lưng của thanh niên đang thản nhiên tựa mình bên góc túp lều cỏ phía xa. Cố Trường An đang cầm một chiếc bình gốm nhỏ, tưới nước cho mấy khóm hoa bỉ ngạn đỏ rực như máu vừa nở rộ bên cạnh một ngôi mộ cổ không tên.
Sự tĩnh lặng của hắn khiến nàng cảm thấy sợ hãi. Nó không phải cái tĩnh lặng của kẻ tu hành đắc đạo, mà là sự tịch mịch của một nấm mồ đã trải qua mười vạn năm mưa gió, dửng dưng với tất thảy vinh nhục, mất mát của nhân gian.
"Tiền bối…" Vân Dao dừng chổi, hơi thở dồn dập, nàng nhìn về phía túp lều, giọng nói mang theo sự khẩn cầu khôn xiết. "Thái Huyền Tông đang gặp đại nạn. Sư phụ vì che chở cho con mà bị dính độc linh hồn của Huyết Ma Cổ, hiện tại chỉ còn thoi thóp. Nghe đồn trong Vạn Cổ Anh Linh Mộ này có lưu giữ những loại linh dược của kỷ nguyên trước… xin Tiền bối rủ lòng thương hại, ban cho con một nhành tiên thảo. Dù phải trả bất cứ giá nào, Vân Dao cũng không hối tiếc."
Tiếng nước chảy róc rách từ bình gốm vào gốc hoa là âm thanh duy nhất đáp lại lời nàng. Cố Trường An không quay đầu, ánh mắt hắn vẫn dừng lại trên cánh hoa mỏng manh đang rung rinh trước gió.
Mãi một lúc sau, hắn mới nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm phẳng lặng không chút gợn sóng:
"Vạn Cổ Anh Linh Mộ là nơi người ta tìm đến để từ bỏ hơi thở cuối cùng, chứ không phải nơi để tìm cách kéo dài sự sống. Ngươi đã ở đây một đêm, chẳng lẽ vẫn không nhìn thấu điều đó sao?"
"Nhưng sư phụ con là người tốt! Người cả đời vì chính đạo, vì chúng sinh…" Vân Dao bước tới một bước, giọng nàng run lên. "Thái Huyền Tông nếu mất đi người, hàng vạn đệ tử sẽ mất đi chỗ dựa, tà ma sẽ trỗi dậy quấy nhiễu nhân gian. Chẳng lẽ Tiền bối nỡ lòng nhìn thiên hạ rơi vào cảnh lầm than?"
Cố Trường An cuối cùng cũng ngừng tay. Hắn đặt bình gốm xuống, chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hai hố đen, nhìn thấu qua lớp sương mù, nhìn thấu cả linh hồn đang dao động mãnh liệt của vị Thánh nữ trẻ tuổi.
"Thiên hạ lầm than sao?" Cố Trường An nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút cảm xúc nào. "Mười vạn năm qua, ta đã thấy mười vạn cái 'thiên hạ' như thế sụp đổ. Những kẻ tự xưng là chính đạo đã mục nát thành xương khô dưới chân ngươi, những kẻ tự xưng là Ma thần cũng đã hóa thành cát bụi đen kịt. Ngươi nói sư phụ ngươi là người tốt, nhưng ở đây, dưới những nấm mồ này, vị nào khi còn sống chẳng là đại năng che chở một phương, vị nào chẳng là hào kiệt kinh động cả thời đại? Cuối cùng, họ cũng chỉ có thể đổi lấy một mảnh đất vàng để nằm xuống."
Hắn tiến lại gần vài bước, tiếng bước chân rất khẽ nhưng mỗi bước như gõ thẳng vào trái tim đang đập loạn của Vân Dao.
"Nơi này không có dược." Hắn dừng lại trước mặt nàng, đôi mắt vô tình lướt qua vẻ mặt tái nhợt của nàng. "Ở đây chỉ có đất vàng. Loại đất này có thể chôn cất tất cả, nhưng không thể cứu chữa bất cứ điều gì."
Lão Hắc từ trong bóng tối của một tán cây già bò ra, cái đầu rùa già nua lắc lư, thanh âm ồm ồm vang lên mang theo vẻ mỉa mai:
"Tiểu nha đầu, ngươi cầu hắn là sai chỗ rồi. Hắn là Thủ Mộ Nhân, chức trách là trông chừng người chết chứ không phải chăm sóc người sống. Hắn nhặt ngươi về, cho ngươi vào quan tài ngủ một đêm đã là phá lệ lớn lắm rồi. Ngươi xem, hắn còn bắt ngươi quét tước là để ngươi gột rửa cái mùi nhân quả thối hoắc trên người đi đấy. Nếu là kẻ khác, sớm đã bị mấy cái u hồn dưới kia kéo chân xuống làm bạn rồi."
Vân Dao không cam lòng, nàng quỳ thụp xuống đất, hai đầu gối chạm vào lớp cỏ héo úa lạnh lẽo.
"Tiền bối! Con biết nơi này không phải chốn nhân gian bình thường, nhưng nếu đã là nơi chôn cất đại năng, nhất định phải có bảo vật tùy táng. Con chỉ cầu một nhành Tục Mệnh Thảo, hoặc chỉ là một viên tiên đan còn sót lại từ thời cổ đại. Nếu Tiền bối không giúp, Thái Huyền Tông chắc chắn sẽ diệt vong trong tay Ma đạo!"
Cố Trường An nhìn nàng, ánh mắt chợt thoáng qua một tia mỏi mệt. Đó là sự mỏi mệt của một kẻ đã sống quá lâu, đã nghe quá nhiều lời cầu khẩn, đã chứng kiến quá nhiều sự tuyệt vọng vô nghĩa.
Hắn khẽ giơ tay, một cơn gió lạnh lùng thổi qua, làm tung bay mái tóc dài của Vân Dao. Hắn chỉ tay về hướng những ngôi mộ chập chùng đằng sau sương mù.
"Ngươi thấy những ngôi mộ đó chứ? Dưới mỗi tấm bia là một câu chuyện không thành, là một chấp niệm không dứt. Có kẻ muốn thành tiên để trường sinh, có kẻ muốn độc bá vạn cổ, có kẻ muốn cứu vớt cả một tộc nhân… Tất cả họ khi lâm chung đều hối hận vì đã không nhìn thấu quy luật của sinh tử sớm hơn. Tục mệnh? Ngươi muốn tục mệnh cho một người, tức là ngươi đang nghịch lại ý trời, đang cướp đoạt thọ nguyên của kẻ khác, của chính nhân quả. Thứ ngươi nhận được hôm nay, sẽ phải trả giá bằng gấp vạn lần sự đau khổ vào ngày mai."
Vân Dao nghẹn lời, nước mắt lăn dài trên gò má thanh tú. Nàng là hy vọng cuối cùng của tông môn, nếu nàng không mang được gì về, cái danh hiệu Thánh nữ này chỉ còn là một cái tên rỗng tuếch trên một tấm bia mộ sắp dựng lên.
Bỗng nhiên, một tiếng nổ vang dội chấn động từ phía cổng ngoài nghĩa trang vọng lại. Luồng khí tức hắc ám đặc quánh, mang theo mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu thẩm thấu vào lớp sương mù bên ngoài cấm địa.
"Vân Dao! Ngươi chạy không thoát đâu! Mau nộp ra Thái Huyền Tâm Ấn, nếu không ta sẽ san phẳng cả vùng nghĩa trang hoang tàn này!"
Một giọng nói ồm ồm, đầy sát khí vang lên như sấm bên tai. Đó là Huyết Sát Thiên Quân, một trong những đại cao thủ của Ma tông đang truy sát nàng. Hắn đã theo dấu chân nàng tới tận đây, dù cho vùng cấm địa này có truyền thuyết đáng sợ đến đâu, lòng tham và sát tâm đã khiến hắn mất đi sự thận trọng cần thiết.
Vân Dao run lên, nàng quay nhìn về phía lối vào nghĩa trang. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ tuyệt vọng xen lẫn sự hoảng loạn. "Chúng… chúng đến rồi."
Lão Hắc thò đầu ra khỏi mai, lầu bầu đầy khó chịu: "Lại một đám ngu xuẩn. Cố Trường An, nơi thanh tịnh của chúng ta lại bị mấy con ruồi này làm bẩn rồi. Ngươi định thế nào? Có cần lão già này ra dọn dẹp chút không?"
Cố Trường An vẫn đứng yên, đôi mắt không hề dao động trước tiếng gào thét bên ngoài. Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh đất vàng dưới chân, mân mê nó giữa những ngón tay thon dài.
"Nghĩa trang vốn dĩ đã đủ bận rộn rồi, không cần thêm việc làm ngoài giờ."
Hắn nhìn Vân Dao, giọng nói vẫn lãnh đạm như cũ nhưng mang theo một áp lực vô hình:
"Quét tiếp đi. Nhát chổi chưa dứt, ngươi vẫn là người của nghĩa trang. Người của nghĩa trang, không có lệnh của ta, ai cũng không được đưa đi. Cho dù là Thiên đạo hay là cái đám tà ma bên ngoài kia."
Vân Dao ngẩn người, đôi tay vẫn nắm chặt cán chổi rung lên bần bật. Nàng hiểu ý hắn. Hắn không hứa cứu sư phụ nàng, nhưng hắn đang cho nàng một sự che chở mà cả tu tiên giới này không ai có thể làm được.
Bên ngoài cổng lớn, Huyết Sát Thiên Quân cùng hàng trăm ma tu đang đứng khựng lại trước lớp sương mù màu xám đục. Hắn nhìn vào sâu trong cấm địa, nơi có một bóng người trẻ tuổi đang đứng im lìm và một cô gái đang lúi húi quét rác. Sự bình thản đến mức quái dị bên trong khiến một kẻ trải qua ngàn vạn trận chiến như hắn cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Chủ nhân, nơi này là Vạn Cổ Anh Linh Mộ, truyền thuyết nói rằng kẻ nào xâm phạm đều không có đường về…" Một tên ma tu cận vệ run rẩy nhắc nhở.
Huyết Sát Thiên Quân hừ lạnh một tiếng, sát khí ngút trời bộc phát, hóa thành một cái đầu lâu bằng máu khổng lồ lơ lửng phía sau: "Hừ, chỉ là một cái nghĩa trang bỏ hoang và một thằng nhóc giữ mộ! Vân Dao chắc chắn đã cất giấu bảo vật ở bên trong. Tất cả xông vào cho ta! Ai giết được tên canh mộ, thưởng vạn viên linh thạch!"
Dưới sự thôi thúc của tham vọng, đám ma tu gào thét lao vào lớp sương mù. Nhưng ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào phạm vi của nghĩa trang, bầu không khí bỗng chốc biến đổi.
Gió ngừng thổi. Tiếng xào xạc của chổi tre bỗng nhiên to đến mức át cả tiếng hét.
Cố Trường An nhẹ nhàng thổi bay lớp bụi đất vàng trên tay mình.
"Đã nói rồi, nơi này không có dược."
Hắn ngước mắt nhìn lên đám ma tu đang điên cuồng lao tới, đôi mắt xám không chút cảm xúc hiện lên một tia lạnh lẽo thấu tận tâm can.
"Nhưng đất ở đây rất tốt. Vừa vặn để chôn hết thảy các ngươi."
Mỗi một tấc đất dưới chân các ma tu đột nhiên rung chuyển. Những ngôi mộ vốn tĩnh lặng mười vạn năm qua, bỗng dưng tỏa ra một loại tử khí đậm đặc, biến không gian thành một cái đầm lầy vô hình, hút chặt lấy những kẻ xâm lăng.
Vân Dao kinh hãi nhìn thấy những tên ma tu hung hãn kia, ngay khi chạm vào tử khí đó, thân thể họ liền héo rũ như hoa gặp sương muối. Tu vi bị tước đoạt, thọ nguyên bị hút cạn trong chớp mắt. Họ không chết vì đao kiếm, họ chết vì… thời gian.
Mười vạn năm tuế nguyệt tích tụ trong nghĩa trang này, chỉ cần một ý niệm của Cố Trường An, đã đổ ập xuống đầu những kẻ phàm phu tục tử kia.
Huyết Sát Thiên Quân nhìn thấy tay mình lão hóa với tốc độ mắt thường có thể thấy, những nếp nhăn chi chít hiện lên, hàm răng rụng sạch, khí huyết khô cạn. Hắn gào lên một tiếng đau đớn, định thối lui, nhưng đôi chân đã hóa thành xương trắng.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Hắn thều thào, trước khi linh hồn tan biến vào cõi hư vô.
Cố Trường An không trả lời. Hắn chỉ quay sang nhìn Vân Dao, người đang đứng ngây dại với chiếc chổi trên tay.
"Đất vàng ở đây, từng là linh cốt của Tiên nhân, từng là tinh huyết của Ma thần. Nó có thể tiêu diệt vạn vật, cũng có thể dưỡng vạn vật. Nếu sư phụ ngươi thực sự có duyên, thì một nắm đất này có thể cho lão thêm mười năm thọ mệnh. Nhưng hãy nhớ, mỗi năm lão sống thêm, chính là mỗi năm lão phải mang hơi thở của cái chết trên người."
Cố Trường An vốc một nắm đất vàng từ ngôi mộ không tên bên cạnh, đặt vào lòng bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của Vân Dao.
"Lấy nó đi, rồi rời khỏi đây. Đừng quay lại nữa. Nghĩa trang này… không đón tiếp người sống quá hai lần."
Vân Dao nhìn nắm đất vàng bình thường trong tay, nhưng lại cảm nhận được một luồng sức mạnh sinh tử luân hồi kinh hoàng chứa đựng bên trong. Nàng cúi đầu thật sâu, dập đầu ba cái xuống nền đá cứng.
"Ơn tái tạo của Tiền bối, Vân Dao đời này không quên. Nếu có ngày Tiền bối cần đến Thái Huyền Tông…"
"Ta không cần." Cố Trường An ngắt lời, bóng dáng hắn lại một lần nữa nhòa đi trong sương mù, hướng về phía túp lều cỏ. "Ta chỉ cần một nghĩa trang yên tĩnh để quét dọn."
Lão Hắc lững thững bò theo, trước khi biến mất còn ngoái đầu lại nháy mắt với Vân Dao: "Đi đi tiểu nha đầu, nhân lúc hắn chưa đổi ý. Cái tên này cổ hủ lắm, hắn bảo không có dược là không có dược đâu, nhưng nắm đất kia… hắc hắc, ngay cả Tiên Đế nằm dưới kia cũng thèm nhỏ dãi đấy."
Bóng tối bao phủ, nghĩa trang lại trở về với vẻ tĩnh mịch vĩnh hằng vốn có của nó. Vân Dao nắm chặt nắm đất trong tay, lòng ngổn ngang trăm mối. Nàng nhìn lại phía sâu trong nghĩa trang lần cuối, nơi người canh mộ mười vạn năm vẫn đang thầm lặng sống, giữa những ngôi mộ và tuế nguyệt vô tình.
Bên ngoài, xác của đám ma tu đã biến mất hoàn toàn, như thể họ chưa từng tồn tại trên đời này. Không có máu, không có dấu vết của cuộc chiến, chỉ có đất vàng trải dài, lạnh lẽo và vô tình.
Và tiếng chổi tre lại một lần nữa vang lên, xào xạc, xào xạc… quét đi những dấu vết của nhân gian vừa mới ghé ngang.
Mười vạn năm, hay mười vạn linh hồn, với Cố Trường An, cũng chỉ là một nắm đất vàng dưới nhát chổi mà thôi.