Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 54: Lời cảnh báo cuối cùng: \”Bước qua vạch này, chôn tại chỗ\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:36:07 | Lượt xem: 2

Chương 54: Lời cảnh báo cuối cùng: "Bước qua vạch này, chôn tại chỗ"

Dư chấn của nhát chổi vừa rồi vẫn còn rung động âm ỉ trong hư không. Gió bên bờ Minh Hà không còn gào thét nữa, mà chuyển thành tiếng rít lạnh lẽo, mang theo mùi của đất cũ và tử khí từ sâu trong Vạn Cổ Anh Linh Mộ tràn ra.

Bên ngoài ranh giới Minh Hà, hàng vạn tu sĩ của ngũ đại tông môn vẫn chưa hoàn hồn. Những kẻ đứng đầu, năm vị Hóa Thần lão tổ, vốn dĩ là những tồn tại đỉnh phong của Thánh Di Khư Giới, nay lại chật vật đứng dậy giữa đống đổ nát của những ngọn núi xa xa. Áo bào của họ rách rưới, máu tươi thấm đỏ ngực, khí thế kiêu hùng lúc ban đầu đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ kinh hoàng khắc sâu vào tận cốt tủy.

Cố Trường An đứng đó, bóng dáng gầy gò trong bộ đạo bào màu xám cũ kỹ như hòa làm một với sương mù của nghĩa trang. Tay hắn vẫn cầm cây chổi tre sần sùi, trông không có chút gì là thần binh lợi khí, nhưng chính thứ đó vừa mới phủi sạch đòn công kích mạnh nhất của hàng ngàn tu sĩ như phủi một lớp bụi bặm trên mộ phần.

Hắn khẽ thở dài, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng giữa sự tĩnh lặng chết chóc, găm thẳng vào màng nhĩ của mọi người:

"Lá rụng về cội, người chết vào mộ. Các ngươi muốn vào đây, ta không ngăn cản. Nhưng Vạn Cổ Anh Linh Mộ là nơi an nghỉ, không phải chiến trường."

Thiên Huyền Đạo Nhân – vị lão tổ có tu vi cao nhất trong nhóm, run rẩy lau vệt máu trên khóe miệng. Ông ta nhìn về phía bóng người mờ ảo bên kia bờ sông, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi xen lẫn không cam lòng:

"Tiền bối… người là ai? Tu vi bực này, tại sao lại ẩn cư ở nơi hoang tàn này suốt mười vạn năm? Những thần vật trong khu mộ kia vốn là di sản của tổ tiên chúng ta, hiện nay linh khí khô kiệt, chúng ta chỉ muốn lấy lại để duy trì đạo thống…"

Cố Trường An nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt lãnh đạm như nhìn thấu sự vinh nhục của vạn thế.

"Di sản?" Hắn chậm rãi tiến lại gần mép nước Minh Hà. "Các ngươi tự nhận là hậu duệ của họ, nhưng lại muốn quật mộ họ lên để tìm hy vọng? Tổ tiên các ngươi nằm xuống đây để đổi lấy sự yên bình cho thế giới này, không phải để làm kho chứa đồ cho lũ con cháu bất hiếu, ham sống sợ chết như các ngươi."

"Chúng ta không có lựa chọn nào khác!" Một vị lão tổ khác từ Vạn Kiếm Tông gào lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Đại diệt thế kiếp sắp tới, nếu không có linh dược và thần binh vạn cổ, tất cả chúng ta đều sẽ tan biến thành tro bụi! Tiền bối, người sống quá lâu rồi, người không hiểu cái khổ của kẻ không thể trường sinh sao?"

Cố Trường An không đáp lại ngay. Hắn từ từ cúi người, dùng cây chổi tre vẽ một đường thẳng tắp trên mặt đất bùn lầy ngay sát mép sông Minh Hà.

Đường vẽ kia mỏng manh vô cùng, chỉ như một vết gạch vô tình của một kẻ phàm nhân. Thế nhưng, ngay khi đường kẻ đó thành hình, một tiếng nổ trầm đục từ lòng đất vang lên. Một dải ánh sáng màu tím sẫm, pha trộn với sắc đen u ám, từ vết vẽ vọt thẳng lên bầu trời, tạo thành một bức tường khí không màu nhưng khiến trái tim của bất cứ ai nhìn thấy cũng phải đập loạn nhịp.

Đây không phải là trận pháp, mà là "Quy tắc". Quy tắc của một kẻ đã thủ mộ mười vạn năm, đã chôn cất không biết bao nhiêu vị thần, tiên, ma.

Cố Trường An ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn dĩ bình thản bỗng dưng bộc phát ra một luồng uy áp thiên địa. Đó là ánh mắt của kẻ đã đứng nhìn thời gian trôi qua, chứng kiến các vương triều hưng thịnh rồi sụp đổ, chứng kiến những vị thần mạnh nhất gục ngã dưới chân mình.

"Mười vạn năm qua, ta quét dọn cho người chết, cũng là bảo vệ người sống khỏi nhân quả nặng nề dưới ngôi mộ này. Các ngươi nói đúng, ta sống rất lâu rồi. Và vì sống lâu, nên ta rất ghét phiền phức."

Hắn chỉ tay về phía đường ranh giới mỏng manh:

"Kể từ giờ khắc này, đây là vạch kẻ phân định sinh tử. Bên kia là thế gian, bên này là mộ địa. Kẻ nào tâm niệm muốn bảo vệ di cốt tổ tiên, ta đón chào. Kẻ nào tâm niệm quật mộ đoạt bảo, dù chỉ có một tơ hào ý niệm…"

Hắn ngừng lại một nhịp, giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục truyền đến:

"Bước qua vạch này, chôn tại chỗ."

Bốn chữ cuối cùng rơi xuống, như thiên lôi đánh thẳng vào tâm trí của quân đoàn tu sĩ. Những tu sĩ có tu vi thấp thậm chí không chịu nổi áp lực, đồng loạt quỳ rụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.

Thế nhưng, giữa đám đông ấy vẫn luôn có kẻ tự phụ.

Kiếm Thiên Hành, Thánh tử của Vạn Kiếm Tông, vốn là thiên tài trăm năm có một, từ nhỏ đã được ca tụng là tương lai của tu tiên giới. Nhìn thấy tông môn của mình bị sỉ nhục, nhìn thấy các vị lão tổ kính trọng bấy lâu bị một lão quét rác dọa sợ, lòng tự tôn mù quáng của hắn trỗi dậy mãnh liệt.

"Đừng nghe hắn dọa khỉ!" Kiếm Thiên Hành rút ra Thanh Lân Kiếm, kiếm quang lấp lánh bảo khí. "Hắn chỉ có một mình, nhát chổi vừa rồi chắc chắn đã tiêu hao hết linh lực của hắn. Hắn vẽ cái vạch này là vì sợ chúng ta tiến lên! Các vị đạo hữu, thần vật ở ngay trước mắt, không thể bị một cái vạch này làm chùn bước!"

Nói đoạn, Kiếm Thiên Hành đạp không mà lên, thân hình như một mũi tên xé gió, kiếm khí tung hoành. Hắn nhắm thẳng vào Cố Trường An mà đâm tới, nhưng mũi kiếm thực chất hướng về phía ranh giới kia.

"Thiên Hành, đừng!" Vạn Kiếm lão tổ thét lên một tiếng tuyệt vọng, nhưng đã quá muộn.

Đôi chân của Kiếm Thiên Hành vừa mới chạm vào mép trên của đường ranh giới do cây chổi vẽ ra.

Thời gian như ngừng lại.

Không có tiếng nổ lớn, không có kiếm khí kinh thiên động địa.

Cố Trường An chỉ khẽ chuyển động cổ tay, đầu cây chổi gõ nhẹ một cái vào hư không theo hướng kẻ kia lao tới.

"Bụp."

Một tiếng động nhẹ hẫng vang lên. Ngay tại vị trí Kiếm Thiên Hành vừa chạm chân qua vạch, mặt đất bằng phẳng đột nhiên nứt ra một khe hẹp hoàn mỹ. Từ bên dưới khe hẹp, hàng vạn dải lụa tử khí mờ ảo như những cánh tay nhỏ bé vươn ra, quấn chặt lấy chân hắn.

Kiếm Thiên Hành còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, gương mặt trẻ tuổi đầy kiêu ngạo của hắn bỗng chốc trở nên xám ngắt. Hắn thấy da thịt mình nhanh chóng héo hon, linh lực trong cơ thể như bị một cái miệng khổng lồ hút sạch sẽ trong tích tắc. Thanh kiếm quý trên tay hắn gãy vụn, biến thành rỉ sét rồi tan thành tro bụi ngay trước mắt mọi người.

"Không… Cứu ta… Lão tổ cứu…"

Tiếng kêu cứu chưa dứt, toàn bộ thân hình hắn đã bị lôi tụt xuống dưới khe đất. Đất đá xung quanh rung chuyển một cái, khe hở khép lại nhanh như lúc nó mở ra, trả lại một mặt đất phẳng lì như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nơi Kiếm Thiên Hành vừa đứng, nay mọc lên một bụi hoa bỉ ngạn đỏ rực, lay động trong gió.

Mọi người nín thở. Một vị Thánh tử Kim Đan kỳ viên mãn, cường giả trẻ tuổi bậc nhất thế gian, lại biến mất một cách âm thầm và đáng sợ như thế sao? Không có xác chết, không có linh hồn thoát ra, thậm chí cả một tia tàn niệm cũng bị nuốt chửng hoàn toàn.

Cố Trường An thu chổi lại, nhìn về phía bụi hoa mới mọc, khẽ lẩm bẩm: "Tư chất Kim Đan làm phân bón cho hoa bỉ ngạn, có hơi lãng phí, nhưng cũng tạm được."

Lão Hắc ngồi trên một tảng đá gần đó, thu chân vào trong mai rùa, lẩm bẩm một mình: "Lại nữa rồi… Đã bảo là đừng có dây vào lão quái vật này mà. Tên tiểu tử kia nếu biết bên dưới cái vạch đó là gì, chắc có cho tiền cũng không dám đặt móng chân qua."

Cố Trường An ngước mắt nhìn về phía ngũ đại lão tổ đang chết lặng, hỏi nhẹ một câu:

"Còn ai muốn lấy 'di sản' nữa không?"

Thiên Huyền Đạo Nhân nhìn bụi hoa đỏ rực kia, toàn thân run rẩy như lên cơn sốt rét. Ông ta cuối cùng đã hiểu, người đàn ông này không phải là người thủ mộ, ông ta là chính là 'Mộ'. Mọi hành động chống đối trước mặt ông ta chẳng khác nào tự đào hố chôn mình.

"Chúng ta… chúng ta sai rồi. Đệ tử tông môn vô lễ, chết có dư tội. Xin Tiền bối rộng lượng, thứ cho chúng ta một con đường sống."

Thiên Huyền Đạo Nhân gập người xuống thật thấp, thái độ cung kính chưa từng có. Bốn vị lão tổ còn lại cũng không còn một tia kiêu ngạo, đồng loạt cúi đầu.

Cố Trường An đứng lặng trong gió hoàng hôn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên bóng dáng hắn, cô độc mà vĩnh hằng.

"Cút đi." Hắn thốt ra hai chữ ngắn gọn. "Mười vạn năm ta đã quét dọn ở đây, không muốn thấy thêm máu của kẻ sống làm bẩn mặt đất này. Mang theo người của các ngươi rời khỏi U Minh Cấm Địa. Sau này nếu không có tang sự, đừng bao giờ bước tới nửa bước."

"Rõ… Rõ! Chúng ta đi ngay!"

Hàng vạn tu sĩ như nhận được lệnh ân xá lớn nhất đời mình, hoảng loạn quay đầu tháo chạy. Năm vị lão tổ cũng dùng hết tốc lực, cuốn lấy các đệ tử nòng cốt mà biến mất vào đường chân trời, không dám ngoảnh đầu nhìn lại một lần nào.

Nghĩa trang vạn cổ trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Minh Hà vẫn chảy trôi âm thầm, sương mù lại dần dần phủ kín vạch kẻ trên mặt đất.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh Cố Trường An, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bụi hoa bỉ ngạn nơi Kiếm Thiên Hành biến mất. Cô nuốt một ngụm nước bọt, giọng run run:

"Sư tôn… người thật sự đã giết hắn?"

Cố Trường An lại tiếp tục nhịp điệu quét rác quen thuộc, âm thanh xào xạc của chổi tre trên lá khô vang lên đều đặn.

"Hắn chưa chết hẳn." Cố Trường An bình thản đáp. "Hắn chỉ chuyển sang một trạng thái tồn tại khác. Trong nghĩa trang này, cái chết không phải là kết thúc, mà là một sự bắt đầu. Chỉ có điều, trạng thái bắt đầu của hắn không thoải mái cho lắm."

Lão Hắc thở dài, bò từ trên đá xuống, đi đến cạnh Cố Trường An: "Ngươi vẽ cái vạch đó, chắc chắn sẽ có kẻ báo lên Thiên Đạo. Một vị cường giả có thể tùy ý điều động quy tắc âm dương như ngươi xuất hiện, những lão quái vật đang lẩn trốn trong hư không sẽ không để ngươi yên ổn quét rác đâu."

Cố Trường An dừng chổi, ngước nhìn lên bầu trời đang tối dần. Đâu đó trong những tầng mây thâm u, hắn dường như cảm nhận được một con mắt khổng lồ đang từ từ mở ra nhìn xuống phía này.

Hắn mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự châm chọc mười vạn năm:

"Bọn họ đến thì ta tiếp. Ngôi mộ này còn rộng lắm, thiếu gì chỗ cho vài vị 'Lão quái vật' nằm xuống? Thọ nguyên của ta còn dài, ta có thể kiên nhẫn đợi họ già chết, hoặc…"

Hắn vỗ nhẹ vào thân chổi.

"…đợi họ phạm sai lầm mà bước qua vạch này."

Đêm nay, nghĩa trang đón thêm một linh hồn mới. Và dưới tán cây cổ thụ già cỗi, một bếp lửa nhỏ lại được nhóm lên. Lâm Thanh Diệp lẳng lặng nấu cháo, lão Hắc nằm ngủ gật, còn Cố Trường An ngồi tựa lưng vào một ngôi mộ đá không tên, nhấp một ngụm trà đắng, ngắm nhìn đóa bỉ ngạn vừa mới nở rộ dưới trăng.

Bên ngoài, cả tu tiên giới rúng động bởi một cái tên không rõ lai lịch: "Thủ Mộ Nhân". Còn bên trong, vị "Thủ Mộ Nhân" ấy chỉ đang lo lắng xem ngày mai sương xuống có làm ướt đám củi khô hắn vừa nhặt hay không.

Trường sinh chính là như vậy, sau những trận kinh thiên động địa, chung quy vẫn trở về với bình dị trần gian.

— Hết chương 54 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8