Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 66: Một ngôi mộ trống kỳ lạ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:55:04 | Lượt xem: 2

Sương mù ở Vạn Cổ Nghĩa Trang bao năm qua vẫn vậy, đặc quánh như sữa và lạnh lẽo thấu xương. Nó không phải là hơi nước thông thường, mà là sự ngưng kết của tử khí và những đoạn nhân quả vụn vặt từ mười vạn năm tích tụ lại.

Cố Trường An khoác chiếc áo bào xám cũ kỹ, tay cầm Trần Hiêu Chổi, chậm rãi đi qua từng dãy mộ. Mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ nhịp nhàng, tựa như đang dẫm lên những nhịp đập của mạch đất sâu thẳm. Mười vạn năm, đôi chân này đã đi qua mọi ngóc ngách của nghĩa trang này không biết bao nhiêu vạn lần. Hắn thuộc lòng vị trí của từng hòn đá cuội, từng ngọn cỏ bỉ ngạn, và cả tâm tư của những linh hồn đang say ngủ dưới lớp đất vàng.

"Hôm nay gió có vẻ mang theo mùi vị của một kỷ nguyên cũ đã thối rữa."

Cố Trường An lầm bẩm, ánh mắt nhạt nhẽo như nước hồ thu nhìn về phía dãy mộ ở cực Tây – khu vực chôn cất những tán tu và những cường giả không danh phận từ thời đại "Vạn Pháp Điêu Linh".

Bỗng nhiên, bước chân hắn khựng lại.

Dưới tàn cây Huyết Ảnh già nua, một nấm mộ vốn dĩ bằng phẳng, u tối lại đang lộ ra một sự bất thường nhỏ đến mức nếu là một tu sĩ Hóa Thần kỳ đi qua cũng chưa chắc nhận ra. Nhưng với Cố Trường An, kẻ đã coi việc nhìn mộ là lẽ sống suốt mười vạn năm, thì vết nứt li ti trên bề mặt ngôi mộ kia chẳng khác nào một tiếng sấm nổ ngang tai.

Hắn tiến lại gần. Ngôi mộ mang số hiệu 9527.

Đây là ngôi mộ của một người tên là "Mạc Vô Danh". Theo ghi chép trong *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*, Mạc Vô Danh là một gã tu sĩ điên cuồng vạn năm trước, tu vi chỉ đạt đến Kim Đan kỳ nhưng lại có một thú vui tao nhã là đi… nhặt xác các cường giả để nghiên cứu về thuật trường sinh. Một gã hèn mọn, nhỏ bé, cuối cùng cũng chết vì thọ nguyên cạn kiệt ngay trước cổng nghĩa trang này, và chính tay Cố Trường An đã đào hố chôn hắn.

Cố Trường An đưa tay quệt nhẹ một lớp bụi trên bia mộ đá. Bia đá lạnh lẽo, nhưng sâu bên trong, hắn cảm nhận được một luồng không khí rỗng tuếch.

Hắn không lập tức hành động. Tính thận trọng của một kẻ theo "Cẩu đạo" trỗi dậy.

Hắn lùi lại đúng ba bước, tay trái kết ấn, nhẹ nhàng búng ra một viên linh thạch cấp thấp. Viên linh thạch vừa chạm đất liền biến thành một con chuột đá nhỏ, lạch bạch bò đến gần ngôi mộ. Đây là "Thổ Linh Chùy", một loại khôi lỗi do hắn tự chế tạo bằng vật liệu nhặt được từ mộ của một thợ rèn thần cấp.

Con chuột đá áp tai xuống mặt đất, rung động râu ria liên tục.

Cố Trường An chờ đợi. Một khắc, hai khắc. Hắn thầm tính toán trong đầu ít nhất mười phương án dự phòng. Nếu bên trong là một con cương thi vạn năm, hắn sẽ dùng "Trấn Ma Trận" ở chân trái. Nếu là một linh hồn tàn khuyết định đoạt xá, hắn sẽ dùng "U Minh Đăng" thổi tắt tàn hồn đó. Nếu là một cái bẫy của Thiên Đạo… hắn sẽ lập tức kích hoạt mười hai trận pháp dịch chuyển đã bố trí sẵn quanh lều cỏ để biến mất khỏi khu vực này trong vòng một nhịp thở.

"Lão Cố, ngươi lại làm cái vẻ mặt như sắp tận thế thế kia làm gì? Chỉ là một cái hố thôi mà."

Một giọng nói lười biếng, khàn đặc vang lên từ sau gốc cây Huyết Ảnh.

Một con hắc quy to lớn như cái thớt, trên mai đầy rẫy những vết nứt thời gian, chậm chạp bò ra. Lão Hắc ngáp một cái dài, cái đầu rùa vươn ra, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào ngôi mộ số 9527.

"Ngươi thấy nó rồi chứ?" Cố Trường An không quay đầu lại, hỏi nhỏ.

Lão Hắc hừ một tiếng: "Ta không chỉ thấy, mà còn ngửi thấy. Cái gã họ Mạc kia không phải là kẻ yên phận. Ta đã bảo ngươi rồi, loại người lúc sống luôn miệng đòi sống thọ hơn cả rùa, chết đi cũng sẽ không chịu nằm im đâu."

"Tử khí ở đây bị pha loãng." Cố Trường An trầm giọng nói. "Quy luật của Vạn Cổ Nghĩa Trang là chỉ có vào mà không có ra. Một khi đã nằm xuống, dù là Tiên Đế cũng phải biến thành bón cho cỏ bỉ ngạn. Nhưng ngôi mộ này… nó trống không rồi."

Lão Hắc khựng lại, đôi mắt rùa đột ngột mở to, tia sáng vàng lóe lên rồi vụt tắt: "Ngươi nói gì? Trống không? Chẳng lẽ có kẻ quật mộ dưới mắt ngươi?"

Cố Trường An lắc đầu: "Trận pháp thủ hộ bên ngoài không có vết rách. Các lớp cấm chế phong tỏa nhân quả vẫn nguyên vẹn. Chỉ có một khả năng duy nhất: Kẻ nằm bên dưới đã đào ngũ khỏi cái chết."

Vừa nói, Cố Trường An vừa nhẹ nhàng phẩy chổi. Một luồng lực lượng nhu hòa nhưng cực kỳ cường đại cuốn đi lớp đất bề mặt. Khi lớp đất vàng tản ra, lộ ra bên dưới không phải là một chiếc quan tài bằng gỗ lim hay linh đá, mà là một hố đất sâu hoắm, trống rỗng đến lạ kỳ.

Không có hài cốt. Không có y phục tùy táng. Thậm chí một chút tàn dư linh lực cũng không còn.

Thứ duy nhất còn lại dưới đáy hố là một tấm bùa bằng da người cũ nát, trên đó viết ba chữ đỏ quạch như máu: "Sẽ quay lại."

Lão Hắc tiến lại gần nhìn vào hố, rụt cổ lại một cái: "Khí tức này… không phải của người, cũng không phải của quỷ. Thằng nhãi Mạc Vô Danh này rốt cuộc đã làm gì trong mười ngàn năm qua dưới đó?"

Cố Trường An nhìn tấm bùa da người, đôi lông mày nhíu lại. Hắn không hề sợ hãi, mà là đang cảm thấy phiền phức. Với một kẻ sống ẩn dật, thích sự tĩnh lặng như hắn, bất kỳ sự thay đổi không lường trước được nào cũng là một mối đe dọa đến cuộc sống "dưỡng lão".

"Hắn không phải tự mình sống lại." Cố Trường An quan sát kỹ vách hố. "Những dấu vết cào cấu này hướng vào trong, không phải hướng ra ngoài. Có thứ gì đó đã bò vào đây, nuốt chửng hắn từ mười vạn năm trước, hoặc giả là hắn đã hiến tế bản thân cho một thực thể nào đó ở sâu dưới lòng đất này."

Lão Hắc nghe vậy, mai rùa chợt run lên: "Ngươi đừng có dọa ta. Dưới lòng đất này chẳng lẽ là…"

"Mạch máu của kỷ nguyên trước." Cố Trường An cắt lời, giọng hắn trầm xuống như từ cõi âm vọng về. "Nghĩa trang này xây trên xác của mười vạn anh linh, nhưng phía dưới mười vạn anh linh đó là cái gì, ngay cả ta cũng chưa hoàn toàn nhìn thấu. Mạc Vô Danh chỉ là một Kim Đan tu sĩ, hắn lấy đâu ra tư cách để thực hiện cuộc giao dịch này?"

Hắn cúi người nhặt tấm bùa da người lên. Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào tấm bùa, một luồng oán niệm kinh thiên động địa bộc phát, định lao thẳng vào thức hải của hắn. Tuy nhiên, luồng oán niệm đó vừa mới chạm đến lớp da tay của Cố Trường An liền bị một vòng xoáy màu xám hút sạch sẽ.

"Trường Sinh Đạo Vận của ta, ngay cả Thiên Đạo còn không ăn mòn được, loại tà thuật rẻ tiền này mà đòi làm loạn sao?" Cố Trường An lạnh lùng hừ một tiếng, bàn tay bóp mạnh, tấm bùa hóa thành tro bụi.

Nhưng ngay sau đó, một âm thanh "rắc rắc" vang lên.

Toàn bộ dãy mộ số 9000 đến 10000 bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những nén hương mà Cố Trường An mới thắp ban sáng đồng loạt tắt lịm, tỏa ra khói đen kịt thay vì khói trắng thanh khiết.

"Không ổn! Lão Cố, ngươi làm cái gì thế? Ngươi vừa kích hoạt 'Chuỗi Phản Ứng Nghĩa Trang' đấy à?" Lão Hắc hét lên, bốn chân đạp nước rẽ đất định chuồn thẳng.

Cố Trường An đứng yên, tay nắm chặt cán chổi Trần Hiêu. Một luồng uy áp từ từ lan tỏa từ người hắn, trấn áp lấy sự xáo động của đất đai. Hắn biết, ngôi mộ trống này không chỉ là một sự cố đơn lẻ. Nó là một thông điệp.

Có kẻ đang thử dò xét hắn. Hoặc đúng hơn là đang dò xét giới hạn của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Trong làn khói đen kịt của những nén hương vừa tắt, một bóng hình mờ ảo dần hiện ra phía trên ngôi mộ trống số 9527. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ trường bào rách rưới, gương mặt trắng bệch không có chút huyết sắc, đôi mắt trống rỗng chỉ có một màu trắng dã.

Cái bóng đó chính là Mạc Vô Danh. Hắn nhìn Cố Trường An, khóe miệng từ từ kéo lên một nụ cười quỷ dị, mang theo sự chế nhạo cùng cực.

"Quản mộ nhân… mười vạn năm… ngươi vẫn còn ở đây sao?" Giọng nói của bóng ma vỡ vụn, như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau.

Cố Trường An nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một con sâu nhỏ: "Mạc Vô Danh, ta đã từng khuyên ngươi, khi chết hãy buông bỏ hết dục vọng, nếu không hố của ngươi sẽ là nơi đau khổ nhất. Tại sao lại bò ra?"

Bóng ma Mạc Vô Danh cười khanh khách, thân hình hắn lúc ẩn lúc hiện: "Buông bỏ? Ngươi đứng ngoài tuế nguyệt nên ngươi mới nói hay như vậy! Ngươi có biết bóng tối dưới kia sâu đến nhường nào không? Ngươi có biết bọn họ… những người đã chết vạn năm trước… bọn họ đang đói thế nào không?"

Cái bóng của Mạc Vô Danh đột nhiên bành trướng ra, tà khí ngút trời bao trùm cả một khoảng rừng Huyết Ảnh.

"Hôm nay, ta không phải đào ngũ. Ta chỉ là kẻ đưa tin. Kỷ nguyên mới sắp mở ra, quan tài của chúng ta không còn chứa nổi những linh hồn bị lãng quên nữa. Quản mộ nhân, chuẩn bị quan tài cho chính mình đi!"

Nói đoạn, bóng ma tan biến thành một luồng hắc khí, định lao ra khỏi cổng nghĩa trang.

"Muốn chạy? Ở chỗ của ta, người sống có thể lầm đường, nhưng người chết muốn đi phải có giấy thông hành của ta."

Cố Trường An khẽ nhấc chân, giậm nhẹ xuống mặt đất một cái.

"Tẩy Trần!"

Chổi Trần Hiêu vung lên một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung. Một dải ánh sáng màu xám tro, trông có vẻ tầm thường nhưng lại mang theo quy tắc vĩnh hằng của cái chết, trực tiếp chém đứt không gian xung quanh luồng hắc khí.

"Á!" Một tiếng thét thảm thiết vang lên giữa không trung.

Luồng hắc khí bị dải ánh sáng đó nghiền nát ngay lập tức. Nhưng kỳ lạ thay, không có tàn hồn nào tan biến. Thứ còn lại rơi xuống đất chỉ là một mảnh vỏ kén màu đen sậm, nhầy nhụa và tanh hôi.

Cố Trường An thu chổi lại, thở hắt ra một hơi. Hắn nhìn mảnh vỏ kén, nét mặt trở nên nghiêm trọng chưa từng có.

Lão Hắc bò lại, dùng móng rùa khều khều cái vỏ kén: "Đây là… kén linh hồn? Thứ này chỉ có ở những cấm địa ngoài rìa thế giới vạn năm trước mới có. Làm sao nó lại xuất hiện trong mộ của một gã tu sĩ Kim Đan?"

Cố Trường An trầm ngâm: "Kẻ đó không phải là Mạc Vô Danh. Hắn chỉ là một cái bình chứa. Có thứ gì đó đã lợi dụng cái chết của hắn để thâm nhập vào nghĩa trang mười vạn năm trước, kiên nhẫn chờ đợi đến tận bây giờ mới bắt đầu nảy mầm."

Hắn nhìn quanh nghĩa trang một lượt. Sự tĩnh lặng thường ngày giờ đây lại mang theo một cảm giác bất an khó tả. Nếu như ngôi mộ số 9527 có thể bị biến thành một "trạm trung chuyển" của thế lực tà ác bên ngoài, thì mười vạn ngôi mộ khác thì sao?

Có bao nhiêu kẻ đã "đào ngũ khỏi cái chết" mà hắn không biết?

"Lão Hắc, từ hôm nay đừng có ngủ nướng nữa." Cố Trường An đột nhiên nói.

Lão Hắc ngẩn người: "Gì cơ? Ngươi muốn ta làm gì? Ta chỉ là một con rùa già tội nghiệp…"

"Ngươi đi tuần tra phía Nam. Ta sẽ tuần tra phía Bắc. Từng ngôi mộ một. Ngay cả một con sâu nhỏ bò vào hố mộ cũng phải báo cáo cho ta."

Cố Trường An xoay người, tà áo xám bay trong gió lạnh.

"Nếu có kẻ dám quấy nhiễu giấc ngủ của những anh linh nơi đây, ta sẽ khiến cho cái chết của chúng trở thành nỗi kinh hoàng mà ngay cả luân hồi cũng không dám chứa chấp."

Hắn bước đi, bóng lưng in hằn trên nền trời xám xịt.

Chương này là lần đầu tiên mười vạn năm qua Cố Trường An cảm thấy mình cần phải nghiêm túc một chút. Hắn vốn dĩ muốn "cẩu" đến thiên hoang địa lão, nhưng xem ra thế giới này lại chẳng muốn để hắn yên ổn quét rác.

Ngôi mộ trống 9527 mới chỉ là khởi đầu.

Trở về căn lều cỏ, Cố Trường An lấy ra cuốn *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*. Hắn dùng bút lông, chấm vào loại mực làm từ lệ của quỷ thần, gạch một đường đỏ đậm ngang qua tên của Mạc Vô Danh. Sau đó, hắn viết thêm một dòng chữ nhỏ xuống dưới:

*"Phòng tuyến đã bị rò rỉ. Cần nâng cấp toàn bộ trận pháp bảo vệ từ cấp cứu cực lên cấp… tuyệt diệt. Phải chuẩn bị thêm ít nhất một trăm lá bài tẩy mới."*

Hắn đặt bút xuống, uống cạn chén trà sen đã nguội ngắt. Tiếng gió rít qua những khe mộ đá nghe như tiếng nấc cụt của định mệnh.

Trong bóng tối của túp lều, U Minh Đăng bỗng nhiên cháy rực lên ánh xanh biếc. Một linh hồn Kiếm Tiên từ ngôi mộ gần đó lướt hiện ra, trầm giọng hỏi: "Trường An, thế gian sắp biến động sao?"

Cố Trường An ngẩng đầu, mắt hắn như chứa đựng cả ngân hà bao la nhưng cô độc: "Thế gian vốn dĩ vẫn luôn biến động. Chỉ là bây giờ, sự biến động đó đang muốn bước chân vào lãnh địa của người chết. Mà người chết… vốn dĩ không thích bị làm phiền."

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi. Hắn biết đêm nay sẽ là một đêm dài. Mười vạn năm quét bụi trần, dường như bây giờ hắn mới bắt đầu quét đến những "vết bẩn" thực sự cứng đầu nhất.

Sương mù nghĩa trang lại một lần nữa che phủ tất cả, giấu kín bóng dáng của gã thủ mộ nhân đang lặng lẽ đi vào bóng đêm, chuẩn bị cho một cuộc dọn dẹp quy mô lớn nhất từ trước đến nay. Kẻ nào dám sống lại từ nấm mồ mà hắn đã chôn, hắn sẽ dùng chính cái chổi đó tiễn chúng vào một nơi còn sâu thẳm hơn cả sự hư vô.

Vì ở đây, hắn là luật pháp duy nhất của cái chết.

— Kết thúc chương 66 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8