Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 68: Nhân quả dây dưa, không thể trốn tránh**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:56:32 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 68: NHÂN QUẢ DÂY DƯA, KHÔNG THỂ TRỐN TRÁNH**

Sương mù ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ tan hẳn. Nó như một tấm lụa trắng vĩnh hằng, dệt từ hơi thở của cái chết và bụi bặm của thời gian, bao phủ lên những nấm mồ không tên lẫn những lăng tẩm nguy nga đã phủ rêu xanh.

Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi tre trong tay khẽ chạm xuống mặt đất lát đá thanh, tạo ra những âm thanh sột soạt khô khốc. Mỗi nhát chổi của hắn dường như không phải đang quét lá rụng, mà là đang vuốt ve những linh hồn đang ngủ yên dưới lòng đất lạnh. Hắn đã làm việc này mười vạn năm, một con số đủ để biến một hòn đá thành cát bụi, biến một vương triều thành thần thoại, nhưng với hắn, nó chỉ như một cái chớp mắt của thiên đạo.

"Vút —"

Một luồng gió lạnh lẽo bất chợt lướt qua gáy Cố Trường An. Nó không phải là gió tự nhiên, mà mang theo một mùi vị rất đặc trưng: mùi của xác thịt đang thối rữa được che đậy bởi đan dược cấp cao, và một chút oán niệm không cam lòng.

Cố Trường An dừng chổi, đôi mắt thản nhiên nhìn về phía dãy mộ số 13, nơi dành cho những tu sĩ Kim Đan kỳ từng lẫy lừng một thời. Ở đó, một gò đất nhỏ đang khẽ rung động. Lớp đất đen bóng, thấm đẫm tử khí mười vạn năm, bỗng dưng nứt ra một khe hở.

"Lại là một kẻ không an phận." Cố Trường An khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy.

Từ dưới khe nứt, một bàn tay gầy guộc, xám xịt như vỏ cây khô vươn lên, móng tay dài và sắc nhọn cắm phập vào nền đá. Kẻ đó chậm chạp bò ra, bộ y phục màu lam rách nát chỉ còn lại vài mảng bám trên khung xương khẳng khiu. Đó là Thanh Trụ Kiếm Chủ, một thiên tài kiếm đạo của ba ngàn năm trước, người đã tự tay chôn mình vào đây khi biết thọ nguyên đã tận, hy vọng vào một tia sinh cơ mỏng manh của "địa huyệt dưỡng hồn".

Thanh Trụ Kiếm Chủ ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn dĩ phải là tròng đen trắng rõ ràng thì nay chỉ còn là hai hố sâu hun hút tỏa ra ánh xanh lục bảo tà mị. Hắn nhìn thấy bóng dáng Cố Trường An, nhìn thấy chiếc chổi tre bình thường kia, liền phát ra một tiếng gầm gừ nghẹn khuất trong cổ họng:

"Tránh… ra… Ta cảm nhận được… huyết mạch của ta… đang bị đồ sát… Ta phải… ra ngoài!"

Giọng nói của hắn như tiếng kim loại mài vào nhau, chói tai và tràn đầy sự điên cuồng.

Cố Trường An không nhúc nhích. Hắn nhìn kẻ đang cố gắng nghịch thiên cải mệnh trước mắt, trong ánh mắt không có sự khinh miệt, cũng chẳng có lòng thương hại. Chỉ có một sự bình thản đến cực điểm, như thể hắn đang nhìn một chiếc lá rụng cố gắng bay ngược lên cành.

"Thanh Trụ, ba ngàn năm trước khi ngươi bước chân vào đây, ta đã nói gì?" Cố Trường An nhẹ nhàng hỏi.

Kẻ kia khựng lại, ký ức mục nát trong đại não bắt đầu chấp vá lại. Ba ngàn năm trước, một gã thanh niên cũng cầm chiếc chổi này, đứng trước cổng nghĩa trang nói với hắn rằng: *Vạn Cổ Nghĩa Trang, người sống bước vào tìm cái chết, người chết nằm lại tìm an yên. Bước qua ranh giới này, nhân quả thế gian liền đoạn tuyệt. Nếu muốn rời đi, phải trả giá bằng cả linh hồn.*

Lúc đó, Thanh Trụ Kiếm Chủ đang ở đỉnh cao kiêu ngạo, hắn cười lớn mà rằng: "Lão tử vào đây để chờ ngày tái thế, nhân quả cái gì, quy tắc cái gì, đều không cản được kiếm của ta!"

Bây giờ, thực tế nghiệt ngã đã tát thẳng vào mặt hắn.

"Ta không quan tâm!" Thanh Trụ Kiếm Chủ thét lên, tử khí trên người bùng phát, hóa thành một thanh kiếm khí màu đen kịt. "Nhân quả của ta vẫn còn, hậu nhân của ta đang kêu cứu! Ngươi chỉ là một kẻ quét mộ hạ đẳng, dựa vào cái gì ngăn cản ta?"

Cố Trường An lắc đầu. "Hạ đẳng hay thượng đẳng, ở đây không có ý nghĩa. Ngươi đã nằm xuống, đất vàng đã phủ, nghĩa là tên ngươi đã xóa khỏi sổ sinh tử của nhân gian. Giờ ngươi bò ra, chính là tà ma ngoại đạo, là ô uế của nghĩa trang này."

Hắn nhấc cây *Trần Hiêu Chổi* lên, tư thế bình thường như đang chuẩn bị quét một bãi rác cứng đầu.

"Muốn rời đi? Có thể. Nhưng không phải bằng cách này."

"Chết đi!" Thanh Trụ Kiếm Chủ không đợi thêm, hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, phóng thanh kiếm khí đen ngòm về phía Cố Trường An. Kiếm khí đi qua đâu, không gian như bị ăn mòn đến đó, tử khí quánh đặc bủa vây lấy mục tiêu.

Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Khi thanh kiếm khí chỉ còn cách Cố Trường An gang tấc, hắn khẽ đưa cây chổi tre quét một cái nhẹ hẫng. Động tác chậm chạp, vụng về như một lão già nông thôn, nhưng lại mang theo một loại quy luật bất khả kháng.

"Xoạt!"

Thanh kiếm khí đủ sức diệt sát một vị tu sĩ Nguyên Anh kia, lại giống như một vạt bụi bặm bị cây chổi quét bay, tan biến không còn một dấu vết.

Thanh Trụ Kiếm Chủ sững sờ. Đôi mắt xanh lục của hắn co rụt lại, nỗi sợ hãi từ sâu trong bản năng trỗi dậy. "Ngươi… ngươi là ai?"

Cố Trường An bước tới một bước. Theo mỗi bước chân của hắn, sương mù xung quanh tự động dạt sang hai bên, lộ ra lối đi trang nghiêm. Chiếc *U Minh Đăng* treo bên hông hắn bỗng rực sáng, ánh lửa màu tím sẫm chiếu rọi lên gương mặt người thủ mộ, khiến hắn trông giống như một vị thần cai quản cõi âm ty vừa thức tỉnh.

"Ta đã nói rồi, ta là người thủ mộ."

Hắn đưa bàn tay trái ra, lòng bàn tay hiện lên mảnh vỡ màu đen mà hắn vừa thu được từ tên hắc bào nhân trước đó. Mảnh vỡ run lên, dường như cảm ứng được điều gì đó từ khu mộ trung tâm, tỏa ra một áp lực kinh người khiến toàn bộ nghĩa trang rung chuyển.

"Mạc Vô Danh trốn không thoát, ngươi càng không thể." Cố Trường An trầm giọng nói.

Hắn phẩy tay một cái, một sợi dây xích màu vàng nhạt, dệt hoàn toàn từ ánh sáng của công đức và đạo vận mười vạn năm, từ hư không bay ra. Nó như một con trường long mềm mại, nhanh chớp nhoáng quấn chặt lấy cổ và tứ chi của Thanh Trụ Kiếm Chủ.

"Không! Thả ta ra! Ta không muốn chết thêm lần nữa!" Thanh Trụ gào thét, kiếm ý tung hoành nhưng khi chạm vào sợi xích vàng kia liền tan chảy như tuyết gặp nắng gắt.

"Ngươi vốn dĩ đã chết rồi. Sự tồn tại bây giờ chỉ là một sự cố mà ta lỡ tay để xảy ra. Bây giờ, sửa chữa nó thôi."

Cố Trường An xoay người, lôi theo kẻ trốn mộ đang tuyệt vọng trở lại cái hố mà hắn vừa bò lên. Đến trước miệng mộ, Cố Trường An dừng lại, nhìn vào bóng tối hun hút dưới đó.

Hắn lẩm bẩm một đoạn kinh văn cổ xưa — "Vãng Sanh Trấn Hồn Chú". Thanh âm trầm bổng vang vọng khắp không gian, khiến các hồn ma bóng quế trong nghĩa trang đều phải phủ phục run rẩy.

Sợi xích vàng kéo Thanh Trụ Kiếm Chủ rơi xuống hố sâu. Ngay khi hắn vừa chạm đáy, mặt đất xung quanh lập tức khép lại, phẳng lì như chưa từng có một khe nứt nào.

Cố Trường An cầm chổi, cẩn thận quét sạch những vết đất đen còn vương vãi trên nền đá thanh quanh ngôi mộ. Hắn làm việc tỉ mỉ, như thể đây là một nghi thức thiêng liêng nhất.

"Gia tăng xiềng xích. Ngàn năm không được chuyển thế." Hắn hạ lệnh, giọng nói của hắn lúc này chính là ý chí của nghĩa trang.

Từ sâu dưới lòng đất, một tiếng thét nghẹn ngào rồi lịm tắt hẳn. Sự yên tĩnh trở lại với Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Lão Hắc từ trong làn sương mò mẫm đi tới, bốn cái chân ngắn ngủn của nó dẫm lên cỏ Bỉ Ngạn phát ra tiếng lạo xạo. Nó ngước cặp mắt lười biếng lên nhìn Cố Trường An, khịt khịt mũi:

"Lão Cố, ngươi càng ngày càng có phong thái của lão quái vật rồi đấy. Chỉ là một con tôm nhỏ vừa bước chân vào 'Thiên Nhân ngũ suy' mà cũng phải dùng đến Định Hồn Xích sao?"

Cố Trường An thu hồi ánh sáng của U Minh Đăng, gương mặt trở lại vẻ bình phàm, mệt mỏi. "Cẩn tắc vô áy náy. Ngươi cũng thấy rồi đó, mảnh vỡ này đang kích động những thứ không nên kích động dưới lòng đất. Nếu không trấn áp mạnh tay, cả cái nghĩa trang này sẽ loạn mất."

Hắn nâng mảnh vỡ màu đen lên trước mắt Lão Hắc: "Ngươi thực sự không biết đây là cái gì sao?"

Lão Hắc liếc nhìn mảnh vỡ, rồi đột ngột quay ngoắt đi, giả vờ gãi tai. "Biết cái gì mà biết? Ta chỉ là một con chó đen bình thường đi lạc vào đây thôi. Có thể là chìa khóa mở kho báu, cũng có thể là mảnh vỡ của một cái quan tài nào đó ở khu trung tâm. Ngươi cứ giữ lấy mà nghiên cứu, đừng lôi ta vào nhân quả của mấy lão già ngồi trong cái vòng tròn kia."

Cố Trường An nheo mắt. Lão Hắc luôn như vậy, mỗi khi chạm đến bí mật cốt lõi, nó đều lảng tránh một cách rất chuyên nghiệp. Nhưng thái độ của nó càng làm hắn chắc chắn một điều: Khu mộ trung tâm, nơi mười vạn năm qua hắn chưa bao giờ dám đặt chân vào, đang ẩn chứa một thứ có thể làm thay đổi hoàn toàn quy tắc của thế giới này.

"Nhân quả dây dưa, thực sự là không thể trốn tránh." Cố Trường An thở dài, cất mảnh vỡ vào trong tay áo rộng.

Hắn lại cầm chổi lên, đi về phía cổng lớn của nghĩa trang.

Ở đó, có một thiếu nữ đang quỳ.

Lâm Thanh Diệp. Nàng đã quỳ ở đó suốt cả một đêm dài. Mái tóc của nàng đẫm sương đêm, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định đến đáng sợ. Nàng nhìn thấy Cố Trường An bước ra, liền dập đầu thật mạnh xuống đất:

"Sư tôn! Đệ tử bất lực, không giữ được linh mạch của gia tộc, cầu Sư tôn chỉ điểm con đường sống!"

Cố Trường An đứng im lặng trước mặt nàng. Cái bóng của hắn đổ dài trên nền đất, che phủ lấy thân hình nhỏ bé của Lâm Thanh Diệp.

"Con đường sống?" Hắn nhẹ giọng lặp lại, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi tia nắng đầu tiên của ngày mới đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù của cái chết. "Ở nghĩa trang này, chỉ có con đường chết thôi."

Lâm Thanh Diệp ngẩng đầu, lệ nhòa mắt: "Nhưng Sư tôn đã sống ở đây mười vạn năm! Người là tiên, là thần! Xin người cứu cứu dân chúng của vương triều đệ tử…"

Cố Trường An thở dài. Hắn đưa tay lên, định xoa đầu nàng như thường lệ, nhưng rồi khựng lại giữa không trung. Bàn tay của hắn đã nhuốm quá nhiều tử khí, chạm vào nàng chỉ khiến nàng chết nhanh hơn.

"Thanh Diệp, thế gian này có quy luật của nó. Vương triều hưng thịnh rồi suy tàn, cũng giống như hoa nở rồi hoa tàn. Ngươi cầu ta, chính là cầu ta nghịch thiên. Mà nghịch thiên, giá phải trả, ngươi trả không nổi đâu."

Hắn quay lưng đi, bóng dáng cô độc trong sương sớm.

"Về đi. Chôn cất những gì cần chôn, rồi tìm một nơi vắng vẻ mà sống nốt quãng đời còn lại. Đó là con đường sống duy nhất mà ta có thể chỉ cho ngươi."

"Sư tôn!" Lâm Thanh Diệp hét lớn, tiếng gọi của nàng xé rách không gian yên tĩnh.

Cố Trường An không quay đầu lại. Hắn vẫy cây chổi tre, một cơn gió lốc vô hình nhẹ nhàng cuốn lấy Lâm Thanh Diệp, đưa nàng bay ra khỏi ranh giới của nghĩa trang. Cánh cổng gỗ mục nát từ từ khép lại, tách biệt hai thế giới sống và chết.

Lão Hắc đứng cạnh hắn, thở dài: "Ngươi đúng là sắt đá. Con bé đó có thiên tư tốt như vậy, lại có lòng hiếu thảo, truyền cho nàng một vài chiêu thức thì có sao đâu?"

"Truyền cho nàng chính là hại nàng." Cố Trường An bình thản đáp. "Hơi thở của Vạn Cổ Nghĩa Trang đã dính vào người nàng. Nếu nàng còn tiếp tục tu luyện công pháp của ta, sớm muộn gì nàng cũng sẽ biến thành cái dạng như Thanh Trụ vừa nãy."

Hắn dừng chân bên cạnh một gốc cây Bỉ Ngạn đỏ thắm như máu.

"Nhân quả của ta đã đủ nặng nề rồi. Ta không muốn trên bia mộ của mình sau này có thêm một cái tên nữa."

Lão Hắc im lặng một lúc, rồi hỏi: "Ngươi thật sự nghĩ mình sẽ chết sao? Mười vạn năm rồi, Thiên Đạo cũng chẳng làm gì được ngươi."

Cố Trường An nhìn vào bàn tay mình, những đường chỉ tay dường như đã mờ nhạt dần theo tuế nguyệt. "Ai rồi cũng sẽ chết. Chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Ta thủ mộ cho người khác, chẳng qua là đang diễn tập cho ngày chính mình nằm xuống."

Hắn nhấc chén trà sen từ trong lán cỏ, nhấp một ngụm. Trà vẫn còn hơi ấm, hương thơm thanh khiết làm dịu đi cái vị tử khí vẩn vương.

Hôm nay là ngày thứ 36.500.000 hắn ở đây.

Thế giới ngoài kia đang đại loạn, vương triều sụp đổ, cường giả tranh phong. Nhưng ở đây, trong mảnh đất của cái chết này, vẫn chỉ có một lão quét rác, một con chó đen, và mười vạn ngôi mộ đang trầm mặc nhìn cuộc đời thay đổi.

Cố Trường An biết, mảnh vỡ đen trong túi áo sẽ sớm dẫn đến những phiền phức lớn hơn. Những kẻ thèm khát trường sinh, những kẻ muốn lật đổ luân hồi, tất cả sẽ sớm tìm đến đây.

Và hắn, người thủ hộ duy nhất, sẽ phải cầm cây chổi tre này lên để "dọn dẹp" tất cả. Bởi vì trong mắt hắn, dù là Tiên Đế hay phàm nhân, nếu dám phá hoại sự yên bình của nghĩa trang, đều chỉ là bụi bặm cần được quét sạch mà thôi.

"Lão Hắc, chuẩn bị đi." Cố Trường An chợt nói.

"Chuẩn bị gì?" Lão Hắc ngáp một cái dài.

"Chuẩn bị quan tài. Sắp có khách quý đến rồi."

Ánh mắt Cố Trường An nhìn thấu qua lớp sương mù dày đặc, nhìn về phía ranh giới của U Minh Cấm Địa. Ở đó, một luồng khí tức cường đại, ngạo nghễ và mang theo ý chí bất khuất đang tiến lại gần. Một kẻ mang theo thiên mệnh, nhưng lại mang trên mình cái dớp của cái chết.

"Lần này, có lẽ là một kẻ rất khó quét đi đây."

Cố Trường An khẽ mỉm cười, nụ cười phảng phất sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mong chờ của một kẻ đã sống quá lâu để thấy điều gì đó mới mẻ.

Mặt trời hoàn toàn nhô lên, ánh sáng rực rỡ vàng rực bao trùm lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang. Tiếng chổi lại vang lên sột soạt, đều đặn, nhịp nhàng, hòa vào bản nhạc của vĩnh hằng.

Nhân quả đã bắt đầu xoay chuyển, và Cố Trường An chính là người giữ nhịp cho cái vòng xoay nghiệt ngã đó.

[Gợi ý chương sau: Kẻ mang thiên mệnh xuất hiện tại cổng nghĩa trang, Cố Trường An dùng một chén trà để thử lòng quân tử.]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8