Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 74: Một vị tướng quân kiêu hùng xin được chôn cùng binh sĩ**
Tiếng chổi tre quét trên nền đá xanh phát ra những âm thanh “loẹt xoẹt” đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi hoàng hôn tại Vạn Cổ Nghĩa Trang.
Ánh mặt trời buổi xế chiều đỏ ối như máu, hắt những vệt sáng dài qua những kẽ lá của rặng thông già, phủ lên những bia mộ sần sùi một lớp màn vàng vọt thê lương. Cố Trường An vận bộ đồ vải thô màu xám tro, gương mặt bình thản không chút gợn sóng, chậm rãi đưa từng nhát chổi quét đi những lá thông rụng xuống sau trận gió thu.
Gần đó, Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái mâm đồng – đang rụt cổ vào trong mai, nằm phục trên một bệ đá cổ, đôi mắt lim dim như thể đang chìm vào giấc ngủ ngàn năm. Khói nhang từ những ngôi mộ phía trước lảng bảng bay lên, quyện với màn sương mờ đục vốn có của U Minh Cấm Địa, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa ảo.
Sự tĩnh lặng ấy đột nhiên bị phá vỡ bởi những tiếng động lạ từ phía bìa rừng dẫn vào cổng chính của nghĩa trang.
Đó là tiếng bước chân nặng nề, tiếng áo giáp va chạm vào nhau khô khốc, và tiếng ngựa hí vang lên một cách yếu ớt, đẫm mùi tử khí.
Cố Trường An dừng nhát chổi, đôi mắt hơi nheo lại nhìn về phía màn sương mù đang cuộn trào. Từ trong bóng tối nhập nhoạng của rừng rậm, một đoàn người dần hiện ra.
Đi đầu là một vị lão tướng quân trên mình khoác bộ chiến bào rách nát, vạt áo bào đỏ sẫm màu máu khô. Một cánh tay của lão đã mất, vết thương chỉ được băng bó sơ sài bằng một mảnh vải cáu bẩn. Lão ngồi trên lưng một con chiến mã gầy trơ xương, đôi mắt sâu hoắm nhưng vẫn giữ được thần thái uy nghiêm của một bậc mãnh tướng.
Phía sau lão là khoảng hơn ba trăm binh sĩ. Tất cả đều tơi tả, người cụt tay, kẻ mù mắt, ai nấy đều mang trên mình những vết thương chí mạng. Điều kỳ lạ là họ không đi tay không. Cứ hai người lại khiêng một chiếc cáng đơn sơ, bên trên là thi thể của đồng đội đã lạnh ngắt, được phủ lên bằng những tấm quân kỳ bạc màu.
Đoàn quân này giống như những linh hồn đi lạc trở về từ cõi chết. Họ không mang theo sát khí, mà mang theo một nỗi u sầu thấu tận tâm can.
Khi đến trước cổng nghĩa trang, vị lão tướng quân khó khăn xuống ngựa. Lão lảo đảo vài bước, dùng thanh thanh kiếm gãy chống xuống đất để giữ thăng bằng, rồi ngẩng đầu nhìn lên tấm biển gỗ cũ kỹ khắc bốn chữ "Vạn Cổ Nghĩa Trang".
“Người tới là ai?”
Giọng nói của Cố Trường An vang lên, không cao không thấp, nhưng lại xuyên thấu qua màn sương, lọt vào tai từng người.
Vị lão tướng quân nhìn thấy chàng thanh niên tay cầm chổi tre, ánh mắt lão hiện lên một chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự khẩn cầu. Lão buông thanh kiếm gãy, chậm rãi quỳ sụp xuống mặt đất gồ ghề.
“Mạt tướng Triệu Thiết Thành, Trấn Quốc Đại Tướng Quân của Đại Vũ vương triều… bái kiến Tiền bối thủ mộ.”
Ba trăm binh sĩ phía sau thấy chủ soái quỳ xuống, cũng đồng loạt quỳ rạp, đầu gối va chạm với sỏi đá tạo nên những tiếng động chát chúa. Những xác chết trên cáng cũng được họ đặt xuống một cách trân trọng.
Cố Trường An không bước tới, chỉ đứng từ xa quan sát nhân quả phía sau bọn họ. Hắn thấy một vùng huyết quang ngút trời, một trận chiến tử thủ giữ thành, mười vạn đại quân quân xâm lược bị chặn đứng bởi mười nghìn tử sĩ. Những người ở đây là những kẻ cuối cùng còn sống sót, hoặc nói đúng hơn, họ là những người "chưa kịp chết" cho đến khi tới được đây.
“U Minh cấm địa không đón người sống, nơi đây chỉ thu lưu người chết. Các ngươi tìm đến đây làm gì?” Cố Trường An nhàn nhạt hỏi.
Lão tướng Triệu Thiết Thành ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, tiếng cười khản đặc như tiếng lá khô cọ sát:
“Vương triều đã mất, quốc gia đã tận. Mười nghìn huynh đệ của ta, sau trận chiến cuối cùng ở Hàm Cốc Quan, đã vùi thây nơi đồng hoang cỏ cháy. Ta cùng những huynh đệ này liều mạng mang theo thi thể của những người còn tìm được, vượt ngàn dặm tuyết lạnh tìm đến đây…”
Lão hít một hơi sâu, giọng run run:
“Hoàng lăng đã bị giặc phương Bắc san phẳng, đất nước chẳng còn chỗ nào yên thân. Ta nghe dân gian truyền tụng, giữa U Minh cấm địa có một nơi gọi là Vạn Cổ Nghĩa Trang, kẻ nằm xuống ở đây sẽ không bị quấy rầy bởi sự đời nhân thế, linh hồn được yên nghỉ vĩnh hằng. Ta không cầu vinh hoa, chẳng cầu trường sinh… Ta chỉ cầu xin Tiền bối cho mạt tướng cùng ba trăm huynh đệ này, và hai nghìn thi thể phía sau, một chỗ nằm.”
Lão dập đầu xuống đất, âm thanh vang dội:
“Xin Tiền bối cho chúng ta được chôn cùng nhau! Sống là huynh đệ một nhà, chết xin được làm binh sĩ cùng một mộ!”
Phía sau lão, ba trăm binh sĩ cũng đồng thanh hô vang:
“Xin Tiền bối thành toàn!”
Lão Hắc từ trên bệ đá khẽ cựa quậy, nó ngáp một cái rồi lẩm bẩm bằng giọng nói già nua trong tâm trí Cố Trường An: *“Lại một lũ bướng bỉnh. Mười vạn năm rồi, nhân loại các ngươi sao cứ thích mang cái tình nghĩa phù du đó xuống quan tài thế nhỉ? Phiền phức chết đi được.”*
Cố Trường An không trả lời Lão Hắc. Hắn bước chậm rãi đến trước mặt Triệu Thiết Thành. Nhìn gần mới thấy, vị tướng quân này đã dùng bí thuật đốt cháy sinh mệnh để duy trì hơi tàn. Trái tim lão đã ngừng đập từ lâu, thứ giữ lão đứng vững đến tận bây giờ chỉ là một chấp niệm cực lớn.
Hắn nhìn ra phía sau đoàn quân, nơi có những thi thể chồng chất, rách nát vì tên đạn. Trên vai mỗi binh sĩ còn sống đều gánh vác hy vọng cuối cùng của người đã khuất.
Trong thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, thứ tình cảm phàm trần này có vẻ thật nực cười, nhưng lại khiến tâm cảnh của Cố Trường An có chút dao động nhỏ. Hắn đã thấy quá nhiều vị đại năng vì một viên đan dược mà giết sạch môn phái, thấy nhiều huynh đệ vì công pháp mà đâm sau lưng nhau. Sự trung trinh của những phàm nhân này giống như một bông hoa dại mọc lên giữa bãi rác, tuy nhỏ bé nhưng lại kiên cường lạ thường.
“Triệu tướng quân, ngươi có biết cái giá của việc bước vào đây không?” Cố Trường An hỏi.
“Mạt tướng chỉ có cái mạng già này, và những thanh kiếm gãy của huynh đệ. Nếu Tiền bối cần, cứ lấy đi.”
Cố Trường An lắc đầu: “Vạn Cổ Nghĩa Trang không cần mạng của các ngươi. Nhưng một khi đã chôn ở đây, linh hồn các ngươi sẽ bị ràng buộc với nơi này mãi mãi, không thể luân hồi, không thể chuyển kiếp. Các ngươi sẽ trở thành một phần của vùng đất chết chóc này, vĩnh viễn không thấy ánh sáng mặt trời.”
Triệu Thiết Thành mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ lùng:
“Không có anh em, luân hồi có nghĩa lý gì? Nếu được ở cạnh nhau, địa ngục cũng là nhà.”
Cố Trường An thở dài một tiếng. Hắn quay người lại, cầm chiếc chổi tre quét một vòng trên nền đất phía Tây nghĩa trang, nơi có một bãi cỏ trống rộng lớn hướng về phía dãy núi mờ sương.
“Vậy thì theo ta.”
Chẳng cần dùng đến thần thông quảng đại, Cố Trường An cứ thế bước đi, Triệu Thiết Thành và quân đoàn tàn binh theo sau. Khi tới bãi đất trống, Cố Trường An vung tay nhẹ một cái, mặt đất vốn cứng ngắc đột nhiên nứt ra, sụp xuống thành một hố sâu khổng lồ, vuông vức và sạch sẽ.
“Đặt đồng đội các ngươi xuống đi.”
Từng binh sĩ một lặng lẽ mang thi thể trên cáng đặt vào trong hố. Họ xếp những xác chết nằm cạnh nhau, tay nắm lấy tay, vai kề sát vai. Không có tiếng khóc than, chỉ có những giọt nước mắt thầm lặng lăn trên những khuôn mặt ám đầy khói súng.
Khi hai nghìn thi thể đã được sắp xếp xong, ba trăm binh sĩ còn lại tự giác đi tới cạnh hố, họ tháo xuống mũ giáp, đặt vũ khí bên cạnh rồi quỳ xuống ở phần đất trống bên trong. Họ nhìn Triệu Thiết Thành, chờ đợi mệnh lệnh cuối cùng.
Lão tướng quân cầm lấy bình rượu cũ nát bên hông ngựa, uống một ngụm rồi hất ra không trung:
“Các huynh đệ, lên đường thôi!”
Lão nhìn sang Cố Trường An, cúi đầu tạ ơn một lần cuối cùng, sau đó cũng bước xuống hố, nằm ngay vị trí trung tâm nhất của quân đoàn. Hơi thở cuối cùng thoát ra khỏi lồng ngực lão, mang theo tất cả vinh quang và cay đắng của một đời binh nghiệp.
Cố Trường An đứng bên mép mộ. Hắn nhấc chiếc xẻng gỗ cũ kỹ đặt cạnh góc tường từ bao giờ, xúc từng nắm đất đầu tiên lấp xuống.
Hắn không dùng pháp thuật để làm nhanh việc này. Theo hắn, đây là sự tôn trọng tối thiểu dành cho những linh hồn trung liệt.
*Xoẹt… Xoẹt…*
Tiếng đất cát lấp xuống vỗ về những tấm quân kỳ.
Mỗi lần một nắm đất rơi xuống, trong đầu Cố Trường An lại vang lên tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống:
【 Bạn đã thực hiện mai táng cho một đoàn quân anh liệt. Độ hoàn thành: Cực cao. 】
【 Nhận được ký ức của Triệu Thiết Thành: "Huyết Chiến Hồn Chùy". 】
【 Nhận được công pháp: "Vạn Chúng Nhất Tâm Quyết" (Pháp môn phối hợp chiến trận phàm nhân đỉnh phong). 】
【 Nhận được vật phẩm: "Anh Linh Phủ" (Có thể thu nạp tinh thần chiến đấu của người đã khuất). 】
【 Thọ nguyên tăng thêm: 500 năm. 】
Dòng khí ấm áp luân chuyển trong cơ thể, nhưng Cố Trường An không quan tâm lắm đến phần thưởng. Hắn cứ miệt mài xúc đất. Đêm xuống, trăng lên tới đỉnh đầu, hố mộ khổng lồ đã trở thành một gò đất cao vững chãi.
Cố Trường An cắm một thanh kiếm gãy lên đỉnh mộ làm bia, sau đó thắp lên một nén hương trầm.
Lúc này, từ gò đất mới lập, những luồng sáng mờ nhạt bắt đầu bay lên. Đó là linh hồn của Triệu Thiết Thành cùng hàng nghìn binh sĩ. Họ không có vẻ gì là dữ tợn của quỷ hồn, mà ngược lại, ánh mắt họ trong veo, khuôn mặt thanh thản.
Linh hồn Triệu Thiết Thành hư ảo đứng trên gò mộ, chắp tay cúi chào Cố Trường An. Hàng nghìn anh linh phía sau cũng đồng loạt cúi mình. Một luồng chính khí hạo nhiên từ gò mộ bốc lên, khiến cho tử khí u ám quanh nghĩa trang phải dạt ra xa.
*“Đa tạ Tiền bối thành toàn.”* Một âm thanh vang vọng giữa hư không rồi biến mất.
Cố Trường An nhìn gò mộ, khẽ lẩm bẩm: “Sống làm tướng soái, chết vẫn là thần binh. Ở nơi này, sẽ không ai quấy rầy giấc ngủ của các ngươi đâu.”
Hắn xoay người, vác xẻng và chổi đi về phía túp lều tranh của mình.
Lão Hắc từ xa bò lại, nó nhìn vào gò mộ khổng lồ rồi tặc lưỡi: *“Cố小子 (thằng nhóc họ Cố), ngươi càng ngày càng đa sầu đa cảm. Chôn một đám phàm nhân mà cũng tốn nhiều công sức thế sao?”*
Cố Trường An dừng bước, nhìn lên bầu trời sao lấp lánh: “Lão Hắc, người ta tu tiên vì muốn trường sinh, vì muốn thoát khỏi cát bụi phàm trần. Nhưng nếu cả đời chỉ sống vì bản thân, sống vạn năm cũng chỉ như một cái xác không hồn. Đám người này sống ngắn ngủi, nhưng khoảnh khắc họ nằm xuống, họ còn giống ‘người’ hơn cả những vị Tiên nhân trên cao kia.”
Lão Hắc hừ lạnh một tiếng: *“Triết lý dỏm. Ta chỉ biết là ngày mai đống lá rụng bên gò mộ mới đó lại đến lượt ngươi quét thôi.”*
Cố Trường An mỉm cười, không tranh cãi.
Bước vào túp lều, hắn rót một chén trà đã nguội lạnh. Qua cửa sổ, hắn nhìn thấy một hình ảnh kỳ ảo: Dưới ánh trăng, quân đoàn anh linh kia không tan biến, mà dường như đang âm thầm đứng canh giữ ở cổng phía Tây của nghĩa trang. Từ nay về sau, Vạn Cổ Nghĩa Trang không chỉ có một người thủ mộ, mà đã có thêm một quân đoàn thủ hộ trung thành nhất.
Cố Trường An uống cạn chén trà, cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối của màn đêm. Hắn đã ở đây mười vạn năm, chứng kiến quá nhiều sự sinh tử. Mỗi ngôi mộ là một câu chuyện, mỗi nén hương là một kiếp người.
Ngày mai, thế giới bên ngoài có lẽ vẫn sẽ tranh giành, giết chóc. Vương triều Đại Vũ có lẽ sẽ bị xóa tên khỏi bản đồ. Nhưng ở góc nhỏ này của U Minh cấm địa, Triệu tướng quân và các anh em của lão đã tìm được sự yên bình mà cả đời họ khao khát.
Bụi trần vương trên áo, lòng nhẹ tựa mây bay. Cố Trường An nhắm mắt lại, bắt đầu một đêm tĩnh tu, mặc cho thời gian ngoài kia vẫn cuộn trào chảy mãi không ngừng.