Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 77: Kẻ thù cũ của Lâm Thanh Diệp tìm đến**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:03:13 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 77: KHÁCH ĐÃ ĐẾN, KHÔNG CẦN RA VỀ**

Sương mù của vùng U Minh Cấm Địa trước nay vốn tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng, nhưng sáng hôm nay, nó lại khẽ xao động. Những sợi sương xám xịt cuốn vào nhau, tạo thành những vòng xoáy kỳ dị dưới chân vách đá.

Bên trong nghĩa trang, tiếng chổi tre chạm vào nền đá xanh vang lên đều đặn: *Xào… xạc… xào… xạc…*

Lâm Thanh Diệp cúi đầu, hai tay nắm chặt cán chổi, từng nhát quét của nàng đều mang theo một quy luật vô hình. Sau khi tiếp nhận "Vạn Quân Chiến Ý" từ linh hồn những binh sĩ cổ đại, khí chất của nàng đã hoàn toàn lột xác. Nàng không còn là một công chúa lưu lạc đầy vẻ bi lụy, mà giống như một thanh kiếm vừa được tôi rèn qua lửa đỏ, đang cố gắng giấu mình trong vỏ bao bằng gỗ cũ kỹ.

Cố Trường An ngồi bên cạnh lán cỏ, trước mặt hắn là một cái bếp lò nhỏ nhen bằng đá, bên trên đặt một ấm trà bằng gốm thô. Hắn chậm rãi dùng quạt nan phẩy nhẹ, ánh mắt hờ hững nhìn làn khói trắng bốc lên.

"Lòng không tĩnh, chổi sẽ loạn." Cố Trường An bình thản lên tiếng, giọng nói không vang nhưng lại lọt vào tai Lâm Thanh Diệp như sấm rền.

Lâm Thanh Diệp giật mình, nhát chổi khựng lại giữa chừng. Nàng buông một hơi thở dài, đôi mắt nhìn về phía chân trời mờ mịt sát khí.

"Sư tôn… chúng đến rồi."

Cố Trường An không ngẩng đầu, vẫn tập trung vào ấm trà: "Trà chưa sôi, người chưa tới cổng, không cần vội."

Lão Hắc, con rùa đen to bằng cái thớt, đang nằm phơi cái bụng trắng nhởn trên một bia mộ không tên. Nó lười biếng hé một con mắt, mỉa mai nói: "Mấy con ruồi nhặng bên ngoài kia đúng là không biết sống chết. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ, tiểu tử họ Cố? Từ lúc cái gã xưng là Võ Thần bị ngươi lừa xuống hố tới giờ, chưa có kẻ nào dám làm ồn đến thế này."

Cố Trường An rót một chén trà, hương thơm thanh khiết của lá trà hái từ kẽ đá mộ phần lan tỏa, xóa tan đi phần nào tử khí xung quanh. Hắn nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, rồi mới thong thả nói:

"Người sống tìm đến nghĩa trang, đa phần là vì tham niệm. Mà tham niệm chính là con đường ngắn nhất dẫn vào quan tài."

Vừa dứt lời, một tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả không gian tĩnh lặng của vùng ngoại vi nghĩa trang.

*Ầm!*

Một đạo kiếm quang màu vàng kim rực rỡ từ trên cao chém xuống, trực tiếp xé toạc lớp sương mù dày đặc che phủ lối vào. Những tiếng hí của chiến mã truyền tới, rầm rộ như sấm truyền.

Ngay sau đó, hàng trăm kỵ binh vận hắc giáp, cưỡi linh mã vảy rồng lướt trên mặt đất, bao vây lấy cổng chính của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Đi đầu là một lão giả vận trường bào màu xám tro, trên ngực thêu hình một cái đầu đại bàng đang vồ mồi – biểu tượng của Thiên Ưng Giáo, quốc giáo của Đại Ly vương triều, cũng chính là kẻ đã tiếp tay tiêu diệt hoàng tộc của Lâm Thanh Diệp.

Lão giả kia tên là Trần Quy, một cường giả cảnh giới Kim Đan trung kỳ. Hắn đứng trên lưng một con linh ưng khổng lồ, ánh mắt sắc lẹm nhìn xuống ngôi miếu nhỏ và lán cỏ đơn sơ phía dưới.

"Vạn Cổ Nghĩa Trang… Hừ, không ngờ phế vật công chúa của Lâm gia lại trốn vào nơi xui xẻo này." Trần Quy vuốt râu, giọng nói truyền đi bằng linh lực, vang vọng khắp nghĩa trang. "Lâm Thanh Diệp! Ngươi đừng tưởng núp sau mấy cái xác khô này là có thể thoát khỏi lệnh truy sát của vương triều. Ra đây nộp mạng, ta sẽ cho ngươi một ngôi mộ tử tế bên cạnh cha mẹ mình!"

Lâm Thanh Diệp nắm chặt cán chổi đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra. Hận thù vạn trượng bốc lên trong mắt nàng như ngọn lửa. Chính kẻ này, Trần Quy, đã đích thân dẫn quân sát hại trung thần, dẫm đạp lên hoàng cung nơi nàng sinh ra.

Nàng định bước ra, nhưng một bàn tay gầy guộc, hơi lạnh lẽo đã đặt lên vai nàng.

Cố Trường An không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh nàng. Hắn vẫn cầm chiếc chổi tre của mình, vẻ mặt lười biếng như một lão nông sắp ra đồng.

"Sư tôn, để đồ nhi tự mình giải quyết nhân quả này." Lâm Thanh Diệp nghiến răng nói.

Cố Trường An lắc đầu: "Nhân quả của ngươi là ở thế giới ngoài kia. Nhưng đây là nghĩa trang. Trong nghĩa trang, chỉ có một quy tắc: Ai quấy rầy người chết, kẻ đó phải đền tội."

Hắn ngước mắt nhìn lên đám người rầm rộ phía cổng, khẽ thở dài: "Mười vạn năm rồi, người đời vẫn thích chọn cách ra đi ồn ào như thế."

Lão giả Trần Quy nhìn thấy Cố Trường An, một kẻ trông chẳng có chút linh khí dao động nào trên người, liền cười khẩy khinh bỉ: "Nơi này thế mà cũng có kẻ canh giữ? Một tên tiểu tử quét rác và một con rùa già lười biếng. Người đâu! San bằng cái nghĩa trang này cho ta, tìm con ranh kia về đây, sống thấy người, chết thấy xác!"

"Tuân lệnh!"

Hàng trăm kỵ binh Đại Ly đồng loạt hô vang, sát khí bùng phát. Bọn chúng rút ra trường thương bằng linh kim, thúc ngựa xông vào cổng nghĩa trang.

Lâm Thanh Diệp run rẩy, nàng định vung chổi nghênh chiến, nhưng Cố Trường An chỉ khẽ gõ nhẹ cán chổi xuống đất.

*Cộp.*

Một tiếng động cực kỳ nhỏ bé, nhưng trong phút chốc, toàn bộ thế giới dường như dừng lại.

Lớp bụi trần trên nền đá vốn dĩ bất động bỗng nhiên bay lên, kết lại thành một bức tường sương mờ mịt. Những binh sĩ vừa chạm chân vào vạch ranh giới nghĩa trang bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt họ từ tràn đầy sát khí bỗng trở nên trống rỗng, vô thần.

"Chuyện gì thế này?" Trần Quy trên không trung biến sắc. Hắn nhìn thấy đám kỵ binh của mình bỗng dưng buông rơi vũ khí, bắt đầu xuống ngựa quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm mặt khóc lóc thảm thiết, sau đó… bọn họ bắt đầu dùng tay không đào bới mặt đất cứng như thép của nghĩa trang.

"Bọn hắn đang làm gì?" Lâm Thanh Diệp kinh ngạc hỏi.

"Họ đang tự đào mộ cho mình." Cố Trường An bình thản trả lời. "Bên trong mỗi ngôi mộ ở đây đều có một phần tàn niệm của những cường giả vạn cổ. Kẻ mang sát khí quá nặng bước vào, sẽ bị tàn niệm kéo vào ảo cảnh nhân quả. Bọn họ sát hại quá nhiều người, giờ đây họ thấy mình là những nạn nhân đó."

"Yêu pháp! Là yêu pháp gì!" Trần Quy gầm lên, tay hắn vung ra một mặt trống màu đỏ, đập mạnh một tiếng *Thình thịch*.

Âm ba từ mặt trống truyền xuống nhằm phá tan ảo cảnh. Nhưng kỳ lạ thay, sóng âm chưa kịp chạm đến mặt đất đã bị tử khí đặc quánh trong nghĩa trang nuốt chửng hoàn toàn.

Lão Hắc từ trên bia mộ ngáp một cái dài: "Ngu ngốc. Dùng âm công trong nghĩa trang chẳng khác nào đánh thức những người đang ngủ say. Để xem họ đối xử với ngươi thế nào."

Quả nhiên, ngay khi tiếng trống của Trần Quy vang lên, từ sâu trong những ngôi mộ cổ nhất ở khu nội viện, những làn khói đen kịt bắt đầu bốc lên. Không gian trở nên lạnh thấu xương, tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng gào thét của vạn quân bị vùi lấp dưới mười vạn dặm sâu.

Dưới đất, đám kỵ binh Đại Ly đã đào xong những hố sâu. Bọn chúng bò vào đó nằm xuống, gương mặt hiện lên vẻ an nghỉ kỳ quái, rồi dùng bùn đất tự lấp đầy cơ thể mình. Chỉ trong chớp mắt, trăm người trăm ngựa đã biến mất, chỉ còn lại những mô đất mới nhô lên giữa lối vào.

Trần Quy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn nhận ra mình đã chạm vào một cấm kỵ kinh khủng. Nơi này không phải là nghĩa trang hoang phế, mà là một chốn long đàm hổ huyệt.

"Ngươi… ngươi là ai?" Hắn run rẩy chỉ tay về phía Cố Trường An.

Cố Trường An ngước lên, ánh mắt vẫn phẳng lặng như nước hồ: "Ta chỉ là một người quét rác thôi."

Nói đoạn, hắn đưa tay cầm một nhúm trà khô, ném vào không trung.

"Trà đã nhạt, khách cũng nên nằm xuống rồi."

Hắn nhẹ nhàng đưa chiếc chổi quét qua một vòng. Một cơn gió lốc vô hình mang theo bụi trần và tử khí cuộn lên. Trên bầu trời, con linh ưng của Trần Quy rú lên đau đớn khi lông vũ của nó hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Trần Quy hoảng sợ, vội vã kết ấn muốn bỏ chạy, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra không gian xung quanh đã bị phong tỏa. Vạn Cổ Nghĩa Trang lúc này giống như một cái miệng khổng lồ của một con quái vật thái cổ, đã nuốt chửng hắn vào trong bụng.

Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ những mảnh vỡ linh hồn và tử khí thò ra từ lòng đất, nắm chặt lấy Trần Quy lôi tuột xuống.

"Không! Sư phụ cứu ta! Đại Ly vương triều sẽ không tha cho các người…"

Tiếng thét của hắn im bặt khi mặt đất khép lại. Không có máu chảy, không có dấu vết của cuộc chiến, chỉ có những đụn đất phẳng lại dưới nhịp quét của Cố Trường An.

Sương mù dần dần quay trở lại, che lấp đi cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. Cả khu cổng nghĩa trang lại khôi phục vẻ tĩnh mịch như chưa từng có ai tìm tới.

Lâm Thanh Diệp đứng đó, ngẩn người nhìn cảnh tượng mười vạn năm khó thấy. Những kẻ thù không đội trời chung, những cường giả Kim Đan cao cao tại thượng, trước mặt sư tôn nàng lại mỏng manh như lá vàng mùa thu, một nhát chổi đã quét sạch tất cả.

Cố Trường An thu chổi về, quay lại chỗ lò trà. Trà trong ấm lúc này mới bắt đầu sôi, bốc lên hương vị thơm nồng nhất.

Hắn ngồi xuống, chậm rãi rót cho Lâm Thanh Diệp một chén.

"Uống đi cho ấm bụng."

Lâm Thanh Diệp quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật mạnh: "Sư tôn… đại ân này đồ nhi không biết lấy gì báo đáp."

Cố Trường An nhấp trà, nhẹ giọng nói: "Ta nói rồi, đây không phải vì ngươi, mà vì quy tắc của nơi này. Người chết cần sự yên tĩnh, và ta là người bảo vệ sự yên tĩnh đó. Ngươi muốn báo đáp thì lo mà quét dọn khu vực phía đông cho sạch, rác rưởi của đám vừa rồi để lại làm bẩn chỗ đó rồi."

Lão Hắc cười khì khì: "Đúng đó tiểu nha đầu, đừng tưởng nhìn lão ta bình thường mà lầm. Lão già này thù dai lắm, ngươi mà không quét sạch, lão lại bắt ngươi vào mộ nằm trò chuyện với mấy lão ma đầu mười vạn năm tuổi bây giờ."

Lâm Thanh Diệp vội vã lau nước mắt, cầm lấy chổi chạy nhanh đi làm việc. Trong lòng nàng, hình bóng của người thanh niên mặc áo bào thô này đã trở thành một ngọn núi cao không thể vượt tới, một vị thần linh thật sự ngự trị giữa cõi âm dương.

Cố Trường An ngồi một mình bên lán cỏ, nhìn những chiếc lá rụng xuống mặt đất. Hắn khẽ thở dài, trong đầu vang lên tiếng máy móc quen thuộc của hệ thống:

*[Ký chủ đã thủ mộ được mười vạn không trăm linh hai năm. Vừa chôn cất thành công 101 vị tu sĩ sát nghiệp nặng nề. Phần thưởng: Một luồng 'U Minh Bản Nguyên' và bản đồ 'Vạn Cổ tàng thi quan'.]*

Hắn nhắm mắt lại, một dòng khí lạnh lẽo từ lòng đất chảy vào cơ thể, khiến thọ nguyên của hắn lại dài ra một đoạn không thể đong đếm.

Đối với hắn, một vương triều sụp đổ hay một thiên tài ngã xuống cũng chỉ là thêm một dòng tên trên sổ tay thủ mộ. Mười vạn năm qua, hắn đã tiễn đưa quá nhiều người.

Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi của tuế nguyệt.

Cố Trường An tự nhủ trong lòng: *Cầu đạo? Trường sinh? Thắng bại? Tất cả rồi cũng chỉ nằm gọn dưới ba thước đất này thôi.*

Hắn lại tiếp tục công việc của mình. Tiếng chổi tre xào xạc lại vang lên, hòa quyện vào hơi thở của những ngôi mộ cổ, vĩnh hằng và tĩnh lặng.

[Kết chương 77]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8