Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 80: Đột phá Hợp Thể cảnh, nhìn thấu hư không**
Tiết trời ở Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như chưa bao giờ thay đổi, vẫn là cái vẻ tiêu điều, sương mù lẩn khuất giữa những rặng cây khô khốc và mùi hương trầm thoang thoảng vương vấn trong không gian. Tuy nhiên, sau bữa tiệc "thịt giao long" cách đây không lâu, không khí nơi này dường như có chút gì đó cô đặc lại.
Cố Trường An cầm chiếc chổi Trần Hiêu, bước chân chậm rãi trên con đường mòn dẫn vào khu vực mộ phần của những cường giả thời kỳ "Trung Cổ". Mỗi nhát chổi đưa đi, âm thanh *lạt xẹt* đều đặn vang lên như nhịp đập của trái tim nghĩa trang.
Mười vạn năm.
Hắn đã ở đây mười vạn năm. Từ một đệ tử ngoại môn tâm tính đơn thuần, hắn đã chứng kiến không biết bao nhiêu vị hoàng đế ngã xuống từ ngai vàng, bao nhiêu vị tiên nhân bị vùi lấp bởi bụi trần. Thọ nguyên của hắn đã vượt qua mọi quy luật thường tình, nhưng cảnh giới tu vi của hắn vẫn luôn dừng lại ở ngưỡng cửa của sự đột phá lớn.
"Mười vạn năm quét dọn, mười vạn năm thắp hương. Hôm nay, Đạo vận đã đủ."
Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ không bia đá, chỉ có một phiến thạch xanh rì rêu phủ. Đây là ngôi mộ mà hắn quan tâm nhất trong vài năm qua. Bên trong không phải chôn cất một vị đại năng lừng lẫy, mà là xác thân của một vị tán tu vô danh, kẻ đã dùng cả đời mình để nghiên cứu về sự liên kết giữa "Vạn vật" và "Hư vô".
Bỗng nhiên, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong tâm trí hắn khẽ rung động, một dòng chữ hoàng kim hiện lên:
【 Quét dọn mộ phần thứ 99.999. Đạo vận viên mãn. Linh hồn và nhục thân đạt đến độ thuần khiết tuyệt đối. Bắt đầu quá trình Hợp Thể. 】
Cố Trường An không có chút vẻ gì là kinh ngạc hay mừng rỡ. Hắn lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh ngôi mộ vô danh, đặt chiếc chổi sang một bên. Lão Hắc Quy từ đằng xa cảm nhận được gì đó, nó bò ra khỏi đám cỏ dại, đôi mắt ti hí chợt mở to, ánh lên một tia thần quang hiếm thấy. Nó không lại gần, mà chỉ nằm phục xuống, bốn chân thu vào trong mai, như thể đang thủ hộ cho một khoảnh khắc trọng đại.
Trong thức hải của Cố Trường An, một sự biến đổi long trời lở đất bắt đầu diễn ra.
Nếu như ở cảnh giới Hóa Thần, tu sĩ bắt đầu tu luyện Nguyên Thần để xuất khiếu, thì Hợp Thể cảnh lại là quá trình nghịch đảo: Thần và Thể hợp nhất làm một. Linh hồn không còn là một thực thể độc lập trú ngụ trong cơ thể nữa, mà nó hòa tan vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng giọt máu.
Cố Trường An cảm thấy cơ thể mình đang tan rã. Không phải sự tan rã của cái chết, mà là sự hòa tan vào quy tắc của trời đất.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng "tầm nhìn" lại mở rộng ra đến mức không tưởng. Hắn thấy được dưới lòng nghĩa trang là hàng vạn sợi dây nhân quả màu xám đen đang quấn quýt lấy nhau. Hắn thấy được tử khí cuồn cuộn như đại dương dưới chân mình, và sinh khí mỏng manh như tơ trời trên đỉnh đầu.
Dần dần, tầm nhìn của hắn vượt ra ngoài biên giới của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Hắn thấy Lâm Thanh Diệp đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ, trên trán lấm tấm mồ hôi vì đang cố gắng tiêu hóa dư lực của thịt giao long. Hắn thấy những ngọn núi xa xôi của Thánh Di Khư Giới, thấy những tông môn đang lo sợ sau trận chiến hôm trước.
Và rồi, tầm nhìn ấy tiếp tục vươn xa hơn nữa.
Một tiếng *ầm* nhỏ vang lên trong tâm hồn, như thể một tầng xiềng xích cuối cùng đã bị chặt đứt.
Hợp Thể cảnh, thành!
Lúc này, nhục thân của Cố Trường An phát ra một luồng sáng nhạt, màu sắc giống như buổi hoàng hôn lâu dài. Những lỗ chân lông trên người hắn không ngừng phun trào ra những tạp chất cuối cùng của sự mục nát, thay vào đó là một loại khí tức thanh lãnh, trường cửu.
Nhưng đó chưa phải là điều quan trọng nhất.
Khi Thần và Thể hoàn toàn dung hợp, Cố Trường An cảm thấy tâm trí mình bị kéo mạnh lên cao. Hắn cảm giác mình đang bay qua tầng khí quyển của Thánh Di Khư Giới, vượt qua cả chín tầng mây xanh.
Hắn nhìn thấy gì?
Một mảnh vỡ.
Đúng vậy, toàn bộ thế giới mà hắn đang sống, cái gọi là Thánh Di Khư Giới với Nhất Mộ, Tam Giang, Ngũ Nhạc, thực chất chỉ là một mảnh đại lục bị vỡ vụn đang trôi lơ lửng trong một khoảng không đen kịt và vô tận.
Khoảng không đó chính là Hư Không.
Trong Hư Không, có những luồng bão tố năng lượng khủng khiếp có thể nghiền nát một vị Chân Tiên trong chớp mắt. Nhưng Cố Trường An lúc này, với ánh mắt của một cường giả Hợp Thể cảnh vừa mới thức tỉnh, lại nhìn thấu được qua lớp sương mù của Hư Không.
Hắn nhìn thấy ở những khoảng cách xa xôi vô định, có những "mảnh vỡ" khác cũng đang lập lòe ánh sáng. Có những mảnh vỡ to lớn như một tinh cầu, có những mảnh nhỏ bé chỉ như một hòn đảo. Tất cả đều giống như những ngọn đèn dầu lay lắt giữa bóng tối vĩnh hằng.
"Hóa ra… thế giới này nhỏ bé đến thế sao?" Cố Trường An lầm bẩm trong tâm tưởng.
Mười vạn năm qua, hắn luôn cho rằng mình đang thủ hộ một mảnh đất thiêng liêng nhất của thế giới. Nhưng giờ đây nhìn từ góc độ Hư Không, Vạn Cổ Nghĩa Trang này chẳng khác nào một vết sẹo cũ kỹ trên một mảnh gốm vỡ.
Đột nhiên, từ sâu trong bóng tối của Hư Không, một ánh mắt lạnh lẽo và khổng lồ dường như cảm nhận được sự "nhòm ngó" của hắn. Một luồng uy áp từ xa xưa, mang theo hơi thở của sự hủy diệt tràn tới.
Cố Trường An giật mình. Hắn vốn dĩ là người theo "Cẩu đạo", sự thận trọng đã ngấm vào xương tủy. Ngay lập tức, hắn chủ động thu hồi tầm nhìn, thu liễm mọi khí tức, đem bản thân mình ẩn giấu sâu vào trong "tử khí" của nghĩa trang.
*Xoẹt!*
Trong thực tại, Cố Trường An mở bừng mắt.
Sương mù quanh nghĩa trang bị chấn động bởi một lực lượng vô hình, tản ra rồi lại tụ lại. Hắn hít vào một hơi thật sâu, cảm giác sức mạnh trong cơ thể giờ đây dồi dào như biển cả. Mỗi cử động của hắn đều mang theo một phần quy tắc của không gian. Hợp Thể cảnh, không chỉ là sức mạnh nhục thân, mà là sự làm chủ bước đầu đối với "Hư không".
"Sư tôn?"
Lâm Thanh Diệp không biết từ lúc nào đã đứng cách đó không xa. Nàng nhìn Cố Trường An, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn sùng bái. Trong mắt nàng, vị sư tôn này dường như vẫn là người cũ, nhưng dường như lại trở nên xa xăm vô cùng, giống như một bóng hình vốn dĩ không thuộc về thời đại này.
"Con vừa thấy… một vầng sáng chiếu thẳng lên trời." Lâm Thanh Diệp khẽ nói, giọng run run.
Cố Trường An đứng dậy, bình thản cầm lấy chiếc chổi: "Chỉ là một luồng khí tức tích tụ lâu ngày phát ra thôi. Không có gì đáng ngại."
Lão Hắc Quy lúc này mới bò đến, dùng cái đầu to lớn cọ cọ vào chân Cố Trường An, sau đó hướng về phía bầu trời xa xăm kia gầm nhẹ một tiếng, như thể đang cảnh báo một điều gì đó.
Cố Trường An xoa đầu Lão Hắc, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không xanh thẳm phía trên: "Ta thấy rồi, Lão Hắc. Thế giới bên ngoài kia… quả thực không yên bình như ta tưởng."
Hệ thống lại hiện lên một dòng thông báo mới:
【 Chúc mừng ký chủ đột phá Hợp Thể cảnh. Phần thưởng: Bản đồ sơ khai của 'Chư Thiên Vạn Giới – Mảnh vỡ vùng lân cận'. Nhận được kỹ năng bị động: 'Hư Không Bộ'. (Dù thế giới có sụp đổ, ngươi vẫn có nơi để chạy). 】
Cố Trường An khóe miệng giật giật. Đúng là cái hệ thống này, đến phần thưởng cũng đậm chất "Cẩu đạo". Nhưng điều này lại hợp ý hắn vô cùng. Nhìn thấy hư không mới biết mình nhỏ bé, mà càng thấy mình nhỏ bé thì càng phải "cẩu" cho kỹ.
Hắn nhìn lại những ngôi mộ quanh mình. Trước đây hắn coi giữ chúng vì nhiệm vụ, vì trường sinh. Nhưng sau khi nhìn thấu hư không, hắn chợt nhận ra những cái xác dưới này chính là những chứng tích duy nhất còn sót lại của những mảnh vỡ thế giới đã từng phồn vinh.
Quét mộ, không chỉ là quét bụi cho người chết, mà là giữ gìn những mẩu lịch sử cuối cùng trước khi bị Hư Không nuốt chửng.
"Thanh Diệp, con lại đây." Cố Trường An đột ngột gọi.
Lâm Thanh Diệp vội vàng chạy tới: "Sư tôn có điều chi sai bảo?"
Cố Trường An đưa tay chỉ về phía một khu mộ u ám nằm sâu trong sương mù, nơi mà trước đây hắn chưa bao giờ cho phép nàng bước vào: "Từ hôm nay, con bắt đầu học cách thắp hương cho khu vực 'Thần Mộ'. Nhớ kỹ, tâm phải tĩnh, khí phải hòa. Dù có nhìn thấy gì, nghe thấy gì, cũng không được hoảng sợ. Thế gian này, người sống mới đáng sợ, còn người chết… họ chỉ là những kẻ cô đơn muốn được nhớ đến mà thôi."
Lâm Thanh Diệp rùng mình một cái, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở nên kiên định: "Đệ tử tuân mệnh."
Đêm đó, Cố Trường An không ngủ. Hắn đứng trên đỉnh một ngôi mộ cao nhất, nhìn về hướng đông, nơi có Thiên Đạo Chi Nhãn vẫn luôn rình rập.
Hắn biết, sau khi đột phá Hợp Thể, Thiên Đạo sẽ bắt đầu chú ý đến hắn nhiều hơn. Những cuộc "Đại Thanh Trừng" mười vạn năm một lần có lẽ sắp đến.
"Mười vạn năm ta đã đợi được, thì thêm mười vạn năm nữa cũng có sao."
Cố Trường An vung chổi, quét đi một chiếc lá vừa rơi xuống. Nhát chổi này, trong mắt Lâm Thanh Diệp là quét rác, nhưng trong mắt kẻ mạnh, đó là một nhát chổi cắt đứt không gian, xóa sạch mọi dấu vết nhân quả mà hắn vừa để lại khi đột phá.
Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ tĩnh mịch vĩnh hằng. Nhưng dưới lớp đất sâu kia, mười vạn anh linh dường như cũng đang rùng mình, cảm nhận được "người quản gia" của mình vừa mới chạm đến một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Một vị Tiên trong mộ, nhìn thấu hư không, nhưng vẫn cam lòng làm kẻ quét rác qua ngày. Đó chính là sự kiên trì lớn lao nhất trên con đường trường sinh.