Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 82: Cửu U Thần Chủ bắt đầu hành động**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:07:02 | Lượt xem: 2

Chương 82: Cửu U hiện thân, bóng ma vạn cổ

Tiết trời tại Vạn Cổ Nghĩa Trang quanh năm lẩn khuất trong màn sương mù xám xịt, nhưng đêm nay, cái lạnh không còn đơn thuần là cái lạnh của âm khí mà nó mang theo một sự tê tái luồn lách sâu vào tận thần hồn.

Cố Trường An đứng bên cạnh một ngôi mộ cổ không bia, đôi tay thon dài gầy guộc của hắn cầm chiếc *Trần Hiêu Chổi*, lặng lẽ quét đi những chiếc lá úa vừa rơi xuống từ tán cây khô héo. Mỗi một nhát chổi của hắn đều mang theo một loại nhịp điệu kỳ lạ, dường như đang xoa dịu những linh hồn đang ngủ yên dưới lòng đất lạnh.

Hệ thống trong đầu hắn đột ngột rung lên một tiếng nhẹ, mỏng manh như tiếng dây đàn đứt:
[Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập của ý chí đẳng cấp cao. Đối tượng: Phân thân của Cửu U Thần Chủ. Mức độ đe dọa: Cực cao (nếu đối đầu trực diện). Kiến nghị: Tiếp tục ẩn nấp, sử dụng địa lợi.]

Cố Trường An thở dài một hơi, làn khói trắng từ hơi thở hắn tan nhanh trong không khí. Hắn lẩm bẩm:
– Đã mười vạn năm, những kẻ này sao cứ không chịu để cho người chết được yên nghỉ?

Đằng sau hắn, trên một tảng đá phẳng phiu bám đầy rêu xanh, một con rùa đen lớn với cái mai xù xì đang nằm bất động đột nhiên cử động cái cổ dài. Đôi mắt già nua của Lão Hắc nheo lại, cái mũi đen thui khịt khịt vào không trung, giọng ồm ồm như tiếng sấm rền từ dưới đáy vực:
– Trường An, có mùi thối. Một mùi thối rữa của những kẻ sống quá lâu trong bóng tối mà quên mất hương vị của ánh sáng. Lão quái vật ở dưới kia… dường như đã không kiên nhẫn được nữa rồi.

– Lão Hắc, ngươi lại nói nhiều rồi. Lo mà giữ cái đầu vào trong mai đi, nếu không chút nữa sát khí tràn về, đừng trách ta không che chắn kịp cho ngươi.
Cố Trường An bình thản đáp, tay vẫn không ngừng quét rác.

Đúng lúc này, không gian phía trên Minh Hà – dòng sông u uẩn bao quanh nghĩa trang – đột ngột vặn xoắn lại. Một đạo khe nứt đen ngòm như con mắt của ác quỷ từ từ mở ra giữa hư không. Từ trong đó, một thứ chất lỏng màu đen sền sệt rỉ ra, chưa kịp rơi xuống đất đã hóa thành từng làn khói xám xịt, kết tụ thành một hình nhân không có mặt mũi, chỉ có một đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang bốc cháy giữa đêm trường.

Áp lực từ hình nhân ấy tỏa ra khiến không gian xung quanh run rẩy. Những linh hồn phiêu dạt trong nghĩa trang, vốn là tàn niệm của những cường giả vạn năm trước, đột ngột kêu gào thảm thiết rồi trốn sâu vào trong lòng đất. Ngay cả vạn trượng tử khí tích tụ mười vạn năm của nghĩa trang cũng bị đạo khí tức này đẩy lùi, tạo thành một vùng chân không chết chóc.

Đó chính là phân thân của Cửu U Thần Chủ – kẻ bị giam giữ dưới Thái Cổ Ma Khe.

– Thủ mộ nhân… – Giọng nói của kẻ đó vang lên, không phải bằng âm thanh mà bằng những rung động tà ác thẳng vào thức hải. – Ngươi đã canh giữ nơi này mười vạn năm. Thời đại của Thiên Đạo cũ đã thối nát, sao còn ngoan cố làm kẻ giữ cửa cho một đống xác thối?

Cố Trường An dừng nhát chổi. Hắn chậm rãi quay người lại, chiếc áo bào xám cũ kỹ tung bay trong cơn cuồng phong đang hình thành xung quanh. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc *U Minh Đăng* treo bên hông, khuôn mặt hắn vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ, không một chút gợn sóng.

– Ở đây không có xác thối. Chỉ có những người đã cống hiến hết mình cho thế gian và giờ cần một chỗ ngủ ngon. – Cố Trường An nhẹ giọng nói. – Ngươi chỉ là một cái phân thân, mượn lúc phong ấn suy yếu mà lẻn ra ngoài, chẳng lẽ chỉ để nói mấy lời vô thưởng vô phạt này sao?

Hình nhân đỏ rực đôi mắt, tiến lên một bước. Mỗi bước chân của hắn khiến cỏ cây dưới mặt đất lập tức hóa tro bụi.
– Giao ra mảnh vỡ của *Luân Hồi Kính*. Đó không phải là thứ mà một kẻ hèn mọn như ngươi có tư cách nắm giữ. Giao nó ra, bản tọa hứa sẽ cho ngươi một vị trí dưới trướng, hưởng thọ cùng trời đất, thoát khỏi kiếp quét rác hèn mọn này.

Cố Trường An khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn có chút châm biếm, cũng có chút thương hại.
Hèn mọn? Mười vạn năm qua, hắn đã chôn cất ít nhất bảy vị Tiên Đế, mười ba vị Ma Thần đứng đầu các thời đại. Những kẻ tự xưng là chúa tể, là bất tử, cuối cùng cũng chỉ cần hắn đào cho một cái hố sâu ba thước.

Hắn từ tốn đặt cây chổi xuống, phủi phủi bụi trên tay:
– Thứ nhất, ta không có mảnh vỡ nào cả. Thứ hai, cho dù có, ta cũng không thích làm việc dưới trướng kẻ khác. Ta thích quét rác hơn, sạch sẽ và minh bạch.

– Ngoan cố!
Cửu U phân thân gầm lên. Hắn phất tay một cái, hàng vạn luồng ma khí đen kịt hóa thành những con rồng xương khổng lồ, mang theo hơi thở của sự mục nát và hủy diệt lao về phía Cố Trường An. Những con rồng xương này đi đến đâu, quy tắc không gian ở đó sụp đổ đến đấy. Đây không phải là sức mạnh của nhân gian, mà là thần thông của cấp độ Thần Ma.

Lão Hắc hét lớn một tiếng:
– Khốn khiếp, hắn muốn dỡ nhà chúng ta! Trường An, đánh hắn!

Cố Trường An không hề hoảng loạn. Hắn không thi triển bất kỳ thần thông hào nhoáng nào, cũng không để lộ ra khí tức Tiên Đế của mình. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy chiếc *U Minh Đăng* bên hông, thổi nhẹ vào ngọn lửa màu xanh đậu biếc đang cháy lập lòe bên trong.

"Vù…"

Ngọn lửa xanh bỗng nhiên bùng phát, hóa thành một vòng tròn ánh sáng bao phủ lấy bán kính trăm trượng xung quanh hắn. Những con rồng ma khí hung hãn kia vừa chạm vào ánh sáng xanh ấy, liền giống như tuyết gặp nắng xuân, âm thầm tan biến, không để lại một chút dấu vết.

– Trận pháp của nghĩa trang? – Cửu U phân thân hơi khựng lại. – Ngươi có thể điều động sức mạnh của vạn ngôi mộ ở đây?

– Ngươi lầm rồi. – Cố Trường An tiến lên một bước nhỏ. – Ta không điều động bọn họ. Là bọn họ không muốn ngươi làm ồn.

Ngay lập tức, mặt đất dưới chân Cố Trường An bắt đầu run rẩy. Không phải là động đất, mà là sự cộng hưởng của mười vạn linh hồn. Từ những ngôi mộ sừng sững, từng luồng hào quang mờ ảo bay lên. Có tiếng kiếm ngân, tiếng phật hiệu, tiếng thở dài của những thánh nhân thuở trước. Tất cả sức mạnh đó không trực tiếp tấn công Cửu U, mà nó hội tụ lại thành một bức tường uy nghiêm, ép cho ma khí của Cửu U co rút lại vào trong khe nứt không gian.

Cố Trường An vươn tay, chiếc chổi tre trong tay hắn bỗng nhiên tỏa ra một loại đạo vận mông lung. Hắn quét một nhát vào không trung.

Nhát chổi này cực chậm, chậm đến mức mắt thường có thể thấy được quỹ đạo của nó. Nhưng khi nó quét qua, không gian rách nát xung quanh bắt đầu liền lại một cách thần kỳ. Sát khí cuồn cuộn bị nhát chổi này quét đi sạch sẽ, giống như quét sạch bụi trần trên một tấm gương.

*Trần Hiêu Chổi: Nhất thiết thanh tịnh.*

– Aaa! – Cửu U phân thân gào lên đau đớn. Cái hình nhân mờ ảo ấy bắt đầu nứt vỡ. Nhát chổi của Cố Trường An không chém vào xác thịt, mà quét thẳng vào sợi dây liên kết nhân quả giữa phân thân và bản thể của Cửu U dưới vực sâu.

– Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? – Đôi mắt đỏ rực của hình nhân hiện lên sự kinh hãi tột độ. Hắn chưa từng thấy kẻ nào có thể dùng một chiếc chổi tre mà quét đi được ma niệm của Thần Chủ.

Cố Trường An nhàn nhạt đáp:
– Ta chỉ là một kẻ canh miếu, một người quét rác dạo qua mười vạn năm tuế nguyệt mà thôi. Ngươi từ đâu tới, thì về lại chỗ đó đi. Tiện thể nhắc nhở bản thể của ngươi, nếu hắn muốn ra ngoài, hãy đợi đến khi ta chết. Mà đáng tiếc… ta lại là người sống hơi lâu.

Nói xong, Cố Trường An lật bàn tay lại. Chiếc *U Minh Đăng* tỏa ra một đạo dẫn hồn ánh sáng cực mạnh, cuốn lấy phân thân đang vỡ vụn kia, ném ngược vào trong khe nứt không gian.

– Cố Trường An! Bản tọa ghi nhớ cái tên này! Ngày Ma Khe mở ra, chính là lúc vạn cổ nghĩa trang này hóa thành bình địa! – Tiếng gào thét của Cửu U Thần Chủ vọng lại từ phía sau khe nứt, trước khi nó hoàn toàn khép lại và tan biến vào hư không.

Nghĩa trang trở lại vẻ tĩnh mịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Gió ngừng thổi, tử khí lại chầm chậm tràn về phủ lấp những lối mòn. Cố Trường An đứng im lặng một hồi lâu, tay vẫn nắm chặt cán chổi.

Lão Hắc từ trong mai rùa thò đầu ra, thở phào một cái:
– Nguy hiểm thật, suýt chút nữa là lão già này mất mạng rồi. Trường An, ngươi vừa rồi quá mạo hiểm. Dùng nhân quả để trảm liên kết, nếu không cẩn thận, ma tính của hắn sẽ dính vào đạo cơ của ngươi.

– Ta có sự chuẩn bị. – Cố Trường An quay lại, nét mặt vẫn bình thường như cũ. – Trước khi đối phó với hắn, ta đã bày ra ba mươi sáu lớp trận pháp thanh lọc xung quanh mình, còn uống thêm một viên *Tịnh Thế Đan* cấp Đế. Nhân quả của hắn muốn chạm vào ta? Còn sớm lắm.

Nói đoạn, hắn bước đến gốc cây khô, nhặt lên chiếc lá rụng mà lúc nãy vừa mới lướt qua. Hắn lấy ra quyển sổ nhỏ, chậm rãi viết vào:
"Ngày mùng chín tháng tư năm thứ mười vạn linh một nghìn không trăm lẻ bảy. Phân thân của Cửu U Thần Chủ đột kích. Dùng 0,01% tu vi để xua đuổi. Phí tổn: Một nhát chổi hư hao, một viên đan dược dự phòng. Ghi chú: Kẻ này rất nhỏ mọn, chắc chắn sẽ còn quay lại. Cần bố trí thêm một ngàn sáu trăm trận pháp ẩn giấu cấp cao xung quanh Minh Hà. Kế hoạch 'Giả chết thoát thân' phương án số 72 cần được cập nhật."

Lão Hắc nhìn bóng lưng của Cố Trường An, khóe miệng con rùa giật giật:
– Một ngàn sáu trăm trận pháp… Ngươi thật sự là kẻ hèn nhát… à không, là kẻ thận trọng nhất mà ta từng gặp trong mười vạn năm qua.

Cố Trường An không đáp, hắn chỉ nhìn về phía xa, nơi chân trời bắt đầu ửng lên những tia sáng mờ nhạt đầu tiên của buổi bình minh.

– Thanh Diệp đi ra ngoài cũng đã lâu rồi, có lẽ sắp có tin tức mang về. – Hắn tự nhủ. – Thế gian bên ngoài đang loạn, người chết sẽ càng lúc càng nhiều. Vạn Cổ Nghĩa Trang này, e là sắp không còn đủ chỗ trống.

Hắn cúi xuống, tiếp tục nhịp điệu xẹt xẹt của cây chổi tre trên nền đất đá. Bóng dáng gầy gộc của hắn hòa tan vào sương mù buổi sớm, cô độc nhưng bền bỉ, giống như một bức tượng thần đã đứng đó từ lúc trời đất mới khai sinh, chứng kiến vạn vật phồn vinh rồi lụi tàn, còn mình thì mãi mãi trường tồn trong câm lặng.

Dưới vực sâu muôn trượng, nơi Cửu U Ma Khe tọa lạc, một tiếng gầm phẫn nộ làm rung chuyển cả đại địa trung tâm tu tiên giới, nhưng ở Vạn Cổ Nghĩa Trang này, ngay cả một cánh chim cũng không bị làm cho giật mình bay mất.

Bởi vì ở đây, có Cố Trường An.

Bởi vì ở đây, người chết phải được yên nghỉ. Và người giữ mộ, phải sống thật lâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8