Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 88: Một bước vạn dặm, phân thân xuất hiện tại Ma điện**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:11:22 | Lượt xem: 2

Sương mù trên Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ tan hết, chúng giống như những dải lụa trắng vắt ngang qua những bia mộ xám xịt, bao phủ lấy hơi thở của mười vạn năm tuế nguyệt.

Sau khi Thiên Đạo Chi Nhãn rút lui, sự tĩnh lặng lại một lần nữa bao trùm lấy vùng đất cấm. Cố Trường An ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ trước túp lều cỏ, tay cầm tách trà sen đã nguội lạnh. Lâm Thanh Diệp đã thiếp đi bên cạnh, hơi thở của nàng vẫn còn hơi dồn dập sau cơn kinh động, đôi lông mày thỉnh thoảng khẽ nhíu lại như đang mơ thấy những cảnh tượng kinh hoàng vừa trải qua.

Lão Hắc nằm dưới chân hắn, đôi mắt rùa già nua lim dim nhưng cái đuôi thi thoảng lại quẫy nhẹ, làm tung lên vài hạt bụi trần.

"Lão Hắc, ngươi nói xem, người sống vì sao cứ thích tự tìm đường chết?"

Cố Trường An khẽ thở dài, thanh âm nhỏ như tiếng gió thoảng. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi những đường chỉ tay dường như đã bị mài mòn bởi thời gian. Mười vạn năm, hắn đã thấy quá nhiều kẻ tự phụ, quá nhiều thiên tài tự coi mình là trung tâm của vũ trụ, để rồi cuối cùng tất cả đều trở thành một nắm cát bụi, nằm im lìm dưới những nấm mồ mà chính tay hắn vun xới.

Lão Hắc không đáp, chỉ khò khè một tiếng trong cổ họng, ý vị thâm trường.

Ánh mắt Cố Trường An chợt lạnh lẽo. Tuy hắn đã đẩy lui Thiên Đạo Chi Nhãn và chấn nhiếp đám cường giả chung quanh, nhưng gốc rễ của tai ương vẫn chưa nhổ sạch. Trong thần thức mênh mông của hắn, một luồng nhân quả đen đặc như mực đang quấn quýt lấy một hướng ở phương Bắc – nơi cách đây vạn dặm tọa lạc Cửu U Ma Điện, sào huyệt của đám ma tu đã dám âm mưu quật mộ, truy sát đệ tử của hắn.

"Ta không thích đi xa, nhưng cũng không thích để kẻ thù của mình được ngủ ngon giấc."

Cố Trường An đứng dậy, thân ảnh hắn trong nháy mắt dường như trở nên hư ảo. Hắn không dùng pháp thuật độn không thông thường, mà là vận dụng "Tuế Nguyệt Bộ".

Chỉ thấy từ trong cơ thể hắn, một bóng người hư ảo dần dần tách ra. Bóng người đó mặc thanh y giản dị, tay cầm một nhành liễu khô nhặt được bên mộ, gương mặt mờ ảo dưới lớp sương mù tuế nguyệt nhưng đôi mắt thì sâu thẳm như hắc động.

Đây chính là "Thái Sơ Phân Thân" được đúc kết từ mười vạn năm công đức thủ mộ.

"Ngươi ở đây canh giữ, ta đi một lát rồi về."

Bản thể Cố Trường An ngồi xuống, tiếp tục cầm tách trà lên. Mà phân thân kia của hắn, chỉ một bước chân dẫm xuống, không gian dưới chân liền vỡ vụn như gương. Vạn dặm sơn hà dưới chân kẻ trường sinh chỉ là một cái chớp mắt.

***

Cách Vạn Cổ Nghĩa Trang vạn dặm về phía Bắc, đỉnh núi U Minh quanh năm mây đen che phủ, sấm sét màu tím thỉnh thoảng lại xé rách màn đêm. Tại đây, Cửu U Ma Điện lơ lửng giữa không trung, tỏa ra tà khí ngút trời.

Trong đại điện, nến xanh cháy bập bùng, phản chiếu gương mặt dữ tợn của Cửu U Ma Chủ. Gã ngồi trên ngai vàng làm từ xương sọ trắng hếu, bên dưới là hàng chục trưởng lão ma môn đang run rẩy.

"Thất bại? Các ngươi nói với ta là thất bại?!"

Tiếng gầm của Ma Chủ chấn động cả đỉnh núi, khiến những con quạ ma bay loạn xạ.

"Thưa… thưa Ma Chủ, không thể tin được! Thủ mộ nhân kia chỉ là một tên quét rác, nhưng hắn… hắn chỉ dùng một cây chổi đã quét sạch đại quân Thiên Ma. Thậm chí Thiên Đạo cũng phải thoái lui!" Một trưởng lão run rẩy bẩm báo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cửu U Ma Chủ đập mạnh tay xuống ngai vàng, sát ý ngưng tụ thành thực thể: "Mười vạn năm! Hắn sống mười vạn năm chắc chắn là do sở hữu linh dược trường sinh hoặc bí bảo Thái Cổ dưới mộ. Một mình hắn làm sao chống lại được cả Ma Điện ta? Lập tức truyền lệnh, mở Cửu U Tuyệt Sát Trận, ta không tin một kẻ coi mộ lại có thể…"

Chữ "mạnh" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, bầu trời phía trên Ma Điện bỗng nhiên ngưng trệ.

Cả thế giới dường như mất đi âm thanh. Những hạt mưa đang rơi giữa không trung đột ngột dừng lại, những tia chớp tím lịm cứng ngắc như những vết nứt trên tấm vải liệm khổng lồ.

Một đôi giày vải giản dị, bước ra từ hư không.

Từng bước, từng bước một. Không có áp lực kinh thiên động địa, không có ánh sáng hào nhoáng, nhưng mỗi khi bàn chân kia chạm vào hư không, trái tim của hàng vạn ma tu trong Ma Điện lại thắt chặt một nhịp, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt linh hồn họ.

"Ai?!" Cửu U Ma Chủ gầm lên, nhưng gã kinh hoàng nhận ra tiếng nói của mình chỉ phát ra được trong tâm trí, cổ họng gã đã mất đi quyền kiểm soát.

Phân thân của Cố Trường An hạ xuống đỉnh Ma Điện. Hắn cầm nhành liễu khô, ánh mắt nhàn nhạt quét qua vạn ngàn ma đồ đang đóng băng bên dưới.

"Cửu U Ma Điện… danh tiếng lẫy lừng bấy lâu, hôm nay trông cũng chỉ như một cái tổ kiến."

Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại giống như đại đạo luân hồi, vang vọng thẳng vào thần thức của mọi người.

Cửu U Ma Chủ dồn hết tu vi ngàn năm, cưỡng ép phá vỡ sự đóng băng của không gian, phun ra một ngụm máu tươi mới có thể gầm lên: "Ngươi là Thủ Mộ Nhân?! Sao có thể… ngươi làm sao bước ra khỏi cấm địa vạn dặm trong nháy mắt?"

Cố Trường An không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung nhành liễu khô trong tay.

"Trần Hiêu bụi bặm, vốn chẳng nên tồn tại ở nhân gian."

Chỉ một cái phẩy tay đơn giản.

Nhưng trong mắt của Cửu U Ma Chủ, nhành liễu kia không phải là liễu, mà là một dải ngân hà sụp đổ. Những sợi tơ màu xám của "Tuế nguyệt khí" từ nhành liễu tỏa ra, chạm tới đâu, kiến trúc nguy nga của Ma Điện liền mục nát đến đó.

Một trưởng lão Kim Đan cảnh định liều mạng lao lên, nhưng khi sợi tơ xám vừa chạm vào chóp mũi lão, mái tóc đen lánh của lão trong tích tắc bạc trắng, da dẻ nhăn nheo, linh khí trong cơ thể cạn kiệt, rồi sau đó… lão tan thành bụi ngay giữa không trung.

Sức mạnh của thời gian! Đây là loại sức mạnh tàn độc nhất, tuyệt đối nhất!

"Đại trận! Mở cho ta!" Cửu U Ma Chủ điên cuồng gào thét, kích hoạt cấm trận mạnh nhất của tông môn. Hàng vạn linh hồn gào thét hiện ra, tạo thành một lá chắn đen đặc bao phủ toàn bộ đỉnh núi.

Cố Trường An điềm nhiên bước xuống từ trên cao, chân hắn đạp lên lá chắn của đại trận như đạp lên bọt nước.

*Rắc!*

Âm thanh vỡ vụn đau đớn vang lên. Cửu U Tuyệt Sát Trận có thể ngăn cản được cường giả Độ Kiếp kỳ, nhưng dưới gót chân của vị "lão quái vật" mười vạn năm này, nó mỏng manh chẳng khác gì một tờ giấy tẩm nước.

Cố Trường An bước vào trong đại điện, đối diện với Ma Chủ đang thở dốc vì sợ hãi. Hắn nhìn quanh một lượt, nhìn những bức tranh vẽ cảnh máu chảy thành sông, nhìn những đạo cụ tra tấn tàn nhẫn được trưng bày quanh điện.

"Mười vạn năm trước, ta cũng từng chôn một kẻ giống ngươi. Hắn gọi mình là Huyết Ma Đế." Cố Trường An thản nhiên nói, nhành liễu khẽ gõ lên trán Cửu U Ma Chủ. "Ngươi biết hắn nói gì với ta trước khi chết không?"

Ma Chủ trợn trừng mắt, đồng tử co rút lại, toàn thân cứng đờ: "Nói… nói gì?"

"Hắn nói: 'Nếu biết kiếp sau làm ác phải gặp ngươi, ta thà đi làm một kẻ phàm nhân bình thường còn hơn'."

Vừa dứt lời, nhành liễu trong tay Cố Trường An bỗng chốc hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm sắc lẹm bằng tử khí. Chúng không đâm vào da thịt, mà đâm vào "nhân quả" của Cửu U Ma Chủ.

Mọi tội ác, mọi linh hồn gào thét dưới tay Ma Chủ từ trước đến nay đều biến thành xiềng xích, kéo ngược gã xuống vực thẳm linh hồn.

"Đừng! Tha mạng! Tiền bối tha mạng!"

Cửu U Ma Chủ quỳ sụp xuống, đầu đập xuống sàn đá vỡ nát. Một kẻ đứng đầu ma đạo, uy chấn bát hoang, giờ đây chỉ còn là một sinh vật tội nghiệp đang run rẩy cầu sinh.

Cố Trường An thu lại nhành liễu, giọng nói không chút gợn sóng: "Ta đã nói rồi, ta là người giữ mộ. Công việc của ta là tiễn đưa những người cần đi. Ngươi đã mưu đồ quấy nhiễu sự yên nghỉ của những anh linh, vậy thì… tự mình xuống đó mà tạ lỗi với họ đi."

Hắn khẽ thổi một hơi.

Một luồng gió mát mang theo mùi của đất ẩm và lá khô quét qua đại điện. Luồng gió ấy đi đến đâu, ma khí ngùn ngụt tan biến đến đó. Hàng vạn ma tu đang quỳ rạp dưới sân, tu vi của họ dường như bị một loại quy tắc vô hình xóa sạch, biến tất cả trở thành những người phàm nhân chưa từng tu luyện.

Mà Cửu U Ma Chủ, kẻ khởi đầu cho tất cả, thì dần dần hóa thành một bức tượng đá ngay trên ngai vàng của mình. Linh hồn gã sẽ bị giam cầm trong thân thể đá đó, vĩnh viễn trôi nổi trong hư không để sám hối, cho đến khi tuế nguyệt thực sự xóa sổ gã.

Làm xong tất cả, phân thân của Cố Trường An khẽ nhìn về phía xa. Ở đó, những luồng hơi thở mạnh mẽ của các tông môn chính đạo đang tò mò thám thính. Hắn hừ nhẹ một tiếng, thanh âm chấn nhiếp khiến hàng loạt đại năng từ phương xa phải hộc máu, vội vàng thu hồi thần thức.

"Nửa canh giờ nữa, nơi này sẽ biến mất. Từ nay về sau, thế gian không còn Cửu U Ma Điện."

Dứt lời, bóng người thanh y bước vào hư không, tan biến như chưa từng xuất hiện.

***

Tại Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Bản thể Cố Trường An vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế tre. Hắn khẽ vẫy tay, phân thân từ vạn dặm xa xôi trở về, nhập vào trong cơ thể hắn. Cây nhành liễu khô trong tay hắn nhẹ nhàng rơi xuống đất, lập tức héo úa và mục rữa như đã trôi qua hàng ngàn năm.

Lâm Thanh Diệp bỗng nhiên tỉnh giấc, nàng dụi dụi mắt, nhìn thấy sư tôn mình vẫn ngồi đó nhâm nhi trà, khung cảnh yên bình như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Sư tôn… con vừa mơ thấy một giấc mơ rất lạ." Nàng khẽ nói, giọng vẫn còn hơi ngái ngủ.

"Ồ? Con mơ thấy gì?" Cố Trường An mỉm cười, nụ cười hiền hậu như một người lão niên hàng xóm.

"Con mơ thấy người cầm một nhành liễu, san bằng cả một ngọn núi đen khổng lồ ở phương Bắc. Tiếng kêu gào vang cả trời xanh."

Cố Trường An rót cho nàng một tách trà mới, hơi ấm bốc lên nghi ngút: "Mơ thôi mà. Ta chỉ là một lão quét rác, lấy đâu ra bản sự lớn như vậy? Chắc là do bụi bặm bay vào mắt con thôi."

Lâm Thanh Diệp nhận lấy tách trà, nhìn sư tôn mình, rồi nhìn ra xa xôi phía Bắc, nơi chân trời vẫn còn loáng thoáng ánh tím nhạt của sấm sét đang lụi tàn. Nàng không nói gì thêm, chỉ cảm thấy hơi ấm từ tách trà và bóng lưng của người đàn ông này là điều chân thật nhất trong cuộc đời mình.

"Lão Hắc, đừng giả vờ ngủ nữa. Đi quét dọn phía sau mộ Ma Nữ đi, đêm qua gió to, lá rụng đầy rồi."

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre lâu đời. Tiếng chổi quét trên mặt đất sỏi đá phát ra những thanh âm đều đặn: *Xoẹt… xoẹt… xoẹt…*

Một đời cường giả biến thành tro bụi, một tòa Ma Điện sụp đổ vĩnh viễn, nhưng ở nơi nghĩa trang này, tất cả cũng chỉ nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng mà thôi. Mười vạn năm qua đi, thế giới có thể thay đổi, nhưng người giữ mộ thì vẫn luôn ở đó, cầm chổi quét đi những bụi bặm của nhân gian.

Dưới chân hắn, bóng của Vạn Cổ Nghĩa Trang trải dài, dường như muốn nuốt chửng cả bóng tối của thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8