Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 100: Hệ thống thăng cấp: Mở khóa \”Mộ Trung Tiên Cảnh\”**
**Chương 100: Mộ Trung Tiên Cảnh, Vạn Cổ Mở Quy Chương**
Đêm hôm đó, trăng trên đỉnh Vạn Cổ Nghĩa Trang không vàng cũng chẳng trắng, mà lại mang một sắc tím sẫm lạ kỳ, như thể bị nhúng vào bình mực của thời gian. Gió lướt qua những tán cây héo úa, tạo nên những tiếng vi vu như nghìn vạn vong linh đang cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.
Cố Trường An ngồi xếp bằng trên tảng đá xanh trước túp lều rách. Trên đùi hắn là chiếc chổi mới được làm từ lông Bàn Cổ Thần Thiết, thứ ánh kim khí nhàn nhạt tỏa ra từ sợi lông thần như muốn xé toạc màn đêm u ám. Nhưng hắn chẳng mảy may để ý đến bảo vật ấy, mắt hắn đang khép hờ, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào một thanh âm vang vọng từ sâu trong thức hải.
Đó là thanh âm mà hắn đã chờ đợi suốt mười vạn năm, kể từ ngày đầu tiên hắn cầm chiếc chổi tre bước chân vào cõi u minh này.
【 Đing! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ "Thủ mộ mười vạn năm". 】
【 Điểm Đạo vận tích lũy: Đạt mốc vô hạn. 】
【 Hệ thống đang tiến hành đợt thăng cấp cuối cùng… 】
【 1%… 10%… 50%… 100%. 】
【 Chúc mừng ký chủ, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" đã tiến hóa thành "Vạn Cổ Tiên Mộ Đồ". 】
【 Khởi động công năng cốt lõi: Mở khóa "Mộ Trung Tiên Cảnh". 】
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục không vang lên bên ngoài, mà nổ tung ngay trong linh hồn của Cố Trường An. Hắn đột nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân mình không còn là bùn đất khô cằn trộn lẫn tro cốt, mà trở thành một thực thể sống đang không ngừng giãn nở.
Vạn Cổ Nghĩa Trang vốn dĩ chỉ rộng chừng mười dặm, bao quanh bởi sương mù nhân quả không thể nhìn thấu. Nhưng lúc này, sương mù ấy đang điên cuồng rút lui. Không gian giống như một cuộn tranh cuộn tròn suốt mười vạn năm, giờ đây dưới đôi bàn tay vô hình của tạo hóa, bắt đầu từ từ trải ra trước mắt hắn.
Một dặm, mười dặm, trăm dặm… một vạn dặm!
Không gian bên trong nghĩa trang bành trướng với tốc độ kinh hồn bạt vía. Những ngọn núi đá vôi xám xịt từ dưới đất mọc lên, biến thành những dãy đại sơn hùng vĩ che lấp cả bầu trời. Những khe rãnh nhỏ hẹp hóa thành những dòng sông tử khí cuồn cuộn, nhưng điều kỳ lạ là tử khí ấy sau khi đạt đến một nồng độ nhất định, lại sinh ra cực dương trong cực âm, biến thành một thứ linh dịch có màu trắng sữa, tỏa ra tiên khí nồng đượm.
"Cái này…" Cố Trường An mở bừng mắt, thần quang trong đồng tử hắn hóa thành hai luồng kiếm khí chọc thủng hư không.
Hắn nhìn thấy ngôi mộ của vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước, vốn chỉ là một nấm mồ đất nhỏ bé, giờ đây đã biến thành một tòa Thiên Kiếm Sơn nguy nga. Kiếm ý ở đó trùng thiên, hóa thành những đóa sen bạc nở rộ quanh chân núi.
Hắn nhìn thấy ngôi mộ của vị Ma Nữ tuyệt thế, giờ đây hóa thành một tòa U Nguyệt Cung chìm trong ảo ảnh của những cánh hoa bỉ ngạn rực rỡ sắc đỏ kinh tâm động phách.
Và quan trọng nhất, ở trung tâm của nghĩa trang, nơi túp lều rách của hắn đang đứng, đất đá bắt đầu kết tinh thành ngọc thạch. Một cung điện cổ xưa, mang đậm dấu ấn của thời kỳ Thái Sơ dần hiện hình. Phía trên cung điện có ba chữ to, mỗi nét vẽ đều như ẩn chứa toàn bộ quy tắc của vạn vật:
"Mộ Trung Cung".
Đây chính là "Mộ Trung Tiên Cảnh". Không phải là một nghĩa trang nằm trong tiên giới, mà là một Tiên Cảnh thực sự sinh ra từ trong cái chết.
"Lão già kia, ngươi… ngươi lại làm cái quái gì thế này?"
Một giọng nói ồm ồm, mang đầy vẻ hoảng loạn vang lên. Lão Hắc, con rùa đen to bằng cái bàn xoay, từ trong một vũng bùn (nay đã hóa thành một đầm tiên dịch) bò ra. Nó nhìn quanh với vẻ mặt ngơ ngác, bốn cái chân ngắn ngủn run cầm cập. Mai rùa của nó, vốn dĩ đầy những vết rạn của năm tháng, lúc này lại bắt đầu hấp thụ những luồng đạo vận rực rỡ từ không trung, từng chữ cổ mờ nhạt trên đó bỗng nhiên phát sáng rực rỡ.
Cố Trường An không trả lời. Hắn đứng dậy, bước từng bước nhẹ tênh trên mặt đất ngọc thạch. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, một đóa hoa tiên xanh biếc lại mọc lên, tỏa hương thơm thanh khiết làm dịu đi cái vị đắng chát của tử vong.
"Lão Hắc, ngươi theo ta bấy lâu nay, chẳng phải luôn than phiền rằng đất nghĩa trang này cứng quá không đào hang được sao? Giờ đây, ta cho ngươi cả một đại giang để bơi lội."
Lão Hắc trợn mắt, cái cổ dài ngoẵng vươn ra: "Cái này… cái này là Tiên khí? Không đúng, đây là Đạo khí! Cố Trường An, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào? Mười vạn năm trước ta gặp ngươi, ngươi chỉ là một tiểu tu sĩ luyện khí tầng ba, trông nghèo rách mồng tơi…"
Cố Trường An cười nhạt, tay vẫn nắm chặt cán chổi: "Ta vẫn là ta, kẻ quét rác cho người chết mà thôi. Chỉ là… chủ nhân của căn nhà này cảm thấy cần phải sửa sang lại một chút, để những 'vị khách' dưới kia được ngủ ngon hơn."
Dứt lời, hắn phất nhẹ tay.
【 Đing! Công năng "Mộ Linh Thức Tỉnh" đã kích hoạt. 】
Trong chớp mắt, từ hàng vạn ngôi mộ xung quanh, những đốm sáng màu xanh thẳm bắt đầu bay lên. Đó không phải là linh hồn của những người đã chết, mà là "Mộ Linh" – sự tích lũy của những chấp niệm và đạo quả mà họ để lại sau mười vạn năm được Cố Trường An thủ hộ.
Từng bóng người hư ảo hiện lên giữa không trung. Có vị lão nhân chống gậy cười hiền từ, có vị tướng quân cưỡi thần thú uy phong lẫm liệt, lại có những mỹ nhân tuyệt sắc đang ôm đàn tỳ bà… Tất cả đồng loạt cúi đầu về phía Cố Trường An.
"Đa tạ thủ mộ nhân!"
"Đa tạ thủ mộ nhân đã ban cho chúng ta chốn nương thân vĩnh hằng!"
Thanh âm vang vọng như triều dâng, khiến tâm thần Cố Trường An rung động mãnh liệt. Mười vạn năm cô độc, mười vạn năm lẳng lặng quét dọn, mười vạn năm nhẫn nhịn sự dòm ngó của thế gian… vào lúc này, dường như tất cả đều đã được bù đắp.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận một luồng sức mạnh chưa từng có đang tuôn trào trong huyết quản. Tu vi của hắn – vốn dĩ bị hắn cố tình kìm hãm ở mức "không thể nhìn thấu" suốt hàng vạn năm qua – lúc này bắt đầu đột phá các tầng xiềng xích của thiên đạo.
Đại Thừa…
Độ Kiếp…
Chân Tiên…
Kim Tiên…
Sức mạnh ấy không gây ra sấm sét, không gây ra thiên kiếp. Bởi vì nơi này là Vạn Cổ Nghĩa Trang, là mảnh đất nằm ngoài sự quản lý của Thiên Đạo hiện tại. Hắn thăng cấp một cách tĩnh lặng, nhưng mỗi lần một cảnh giới mới được bước qua, không gian "Mộ Trung Tiên Cảnh" lại mở rộng thêm một phần, đạo vận lại dày đặc thêm một tầng.
Đến khi toàn bộ linh khí lắng xuống, Cố Trường An đã đứng ở một đẳng cấp mà có lẽ chính hắn cũng không còn định nghĩa được bằng ngôn từ tu tiên thông thường nữa.
Hắn giơ bàn tay lên, một sợi tơ nhân quả vô hình hiện ra. Chỉ cần hắn khẽ búng tay, sợi tơ ấy có thể khiến một đại tông môn ở thế giới bên ngoài sụp đổ trong chớp mắt, hoặc cũng có thể khiến một kẻ vừa tắt thở được hồi sinh ngay lập tức.
Nhưng Cố Trường An chỉ nhìn nó một lúc, rồi buông tay.
"Vạn vật có sinh có tử, đó là lý lẽ tự nhiên. Ta thủ hộ nghĩa trang này, không phải để phá hoại sự luân hồi, mà là để bảo vệ một chốn bình yên cuối cùng của vạn cổ."
Lão Hắc lúc này đã trườn tới gần, nó rụt cổ lại, khẽ hỏi: "Tiền bối… à không, lão Cố, giờ không gian này rộng lớn thế này, ta cảm thấy mình như một con kiến lạc trong cung điện. Ngươi định làm gì tiếp theo? Ra ngoài kia 'vả mặt' bọn tiên đế, thánh tử đang nhong nhong tự đắc sao?"
Cố Trường An quay lại nhìn túp lều cũ – giờ đây đã trở thành một phần của tiên cung nguy nga. Hắn cầm chổi lên, dáng vẻ lại trở về vẻ lom khom, giản dị của một lão già giữ cửa.
"Vả mặt họ làm gì cho mỏi tay?" Cố Trường An bình thản đáp. "Ngươi nhìn xem, ngoài kia bao nhiêu kẻ đang mải mê tranh đoạt linh thạch, bí tịch, cuối cùng chẳng phải cũng sẽ lết đến cổng của ta cầu một chỗ nằm sao? Thế giới bên ngoài quá ồn ào. Ở đây trà ngon, không khí sạch sẽ, lại có mười vạn linh hồn cũ nói chuyện phiếm, chẳng phải tốt hơn sao?"
"Thế nhưng… không gian rộng thế này, quét tước bao giờ cho xuể?" Lão Hắc lầm bầm, trong lòng thầm tính toán xem mình có nên trốn việc không.
Cố Trường An cười cười: "Thế nên ta mới cần Lâm Thanh Diệp. Con bé đó có lẽ sắp đột phá cảnh giới bên ngoài rồi, khi nàng trở về, chắc hẳn sẽ ngạc nhiên lắm."
Nghĩ đến đồ đệ nhỏ của mình, Cố Trường An khẽ liếc nhìn về phía biên giới của nghĩa trang. Hiện tại, với việc "Mộ Trung Tiên Cảnh" được mở ra, quy tắc che giấu của Vạn Cổ Nghĩa Trang đã đạt tới mức tuyệt đối. Dù là Tiên Đế đỉnh phong cầm thần binh khai thiên tích địa đứng trước cửa, cũng chỉ nhìn thấy một mảnh sương mù mông lung không lối thoát, chứ đừng hòng nhìn thấy tòa tiên cảnh lộng lẫy bên trong.
Hắn ngồi xuống ghế ngọc, bắt đầu pha một ấm trà. Nước pha trà được lấy từ thác nước tiên dịch vừa mới hình thành trên Thiên Kiếm Sơn.
Lá trà, vốn dĩ là lá từ một cây cổ thụ khô héo mà hắn đã vun trồng mười vạn năm, lúc này bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, tỏa ra hương thơm thấu tận tâm can.
Một ngụm trà nóng chảy xuống cổ họng, Cố Trường An cảm nhận được sự ngọt ngào của tuế nguyệt.
Trong lúc đó, ở thế giới bên ngoài.
Sự kiện mảng trời bị rách và thiên thạch rơi xuống ban ngày vẫn chưa hề lắng xuống. Các đại lão của Ngũ Nhạc Tông, những cường giả của Ma tộc phương Bắc và cả những tán tu lánh đời từ lâu, tất cả đều đang cảm nhận được một luồng dao động lạ kỳ từ phía U Minh Cấm Địa.
Không còn là tử khí u ám khiến người ta sợ hãi, mà là một loại áp lực tôn quý đến mức khiến tâm hồn họ run rẩy, giống như có một vị chủ tể thực sự của thế giới vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài mười vạn năm.
Tại Huyền Dương tông, lão tổ của họ – một vị tu sĩ Hóa Thần kỳ đỉnh phong đang bế tử quan – đột ngột mở mắt, phun ra một ngụm máu tươi. Lão nhìn về phía nghĩa trang, giọng run rẩy:
"Khí vận của thế gian… tại sao đột ngột biến mất một nửa? Hướng kia… rốt cuộc là thần thánh phương nào đang cướp đoạt thiên cơ?"
Nhưng dù bọn họ có bói toán, có dùng đủ loại bí thuật để nhìn thấu tương lai, thì kết quả trả về chỉ là một vùng hư không tĩnh lặng.
Quay lại trong Mộ Trung Tiên Cảnh.
Cố Trường An nhìn vào bảng hệ thống vừa được cập nhật đầy đủ các tính năng mới:
1. **Thiên Mộ Luân Hồi Ký:** Lưu giữ toàn bộ ký ức của những người đã nằm xuống, MC có thể tiến vào ký ức đó để rèn luyện hoặc học tập bí pháp mà không tiêu tốn thời gian thực.
2. **U Minh Sinh Tử Cải:** Cho phép MC ban tặng hoặc tước đoạt thọ nguyên của bất kỳ sinh linh nào bước vào nghĩa trang (nếu tu vi thấp hơn MC hoặc đồng ý với khế ước).
3. **Vạn Cổ Anh Linh Vệ:** Triệu hồi ý chí của mười vạn anh linh để tạo thành một trận pháp bảo vệ không thể xuyên thủng.
Nhìn qua một lượt, Cố Trường An hài lòng gật đầu. Những thứ này không giúp hắn bá chủ thiên hạ, nhưng lại giúp hắn "cẩu" một cách chuyên nghiệp hơn, vững vàng hơn.
Hắn nằm tựa lưng vào chiếc ghế dài, chân gác lên cái mai to của Lão Hắc (mặc kệ con rùa đang kêu oai oái), nhắm mắt tận hưởng sự tĩnh lặng.
Đêm nay, mười vạn năm đầu tiên kết thúc.
Ngày mai, mười vạn năm thứ hai bắt đầu.
Mười vạn năm trước, hắn chỉ là kẻ trông mộ thấp hèn, đêm đêm lo sợ sương mù và tà vật quấy nhiễu.
Mười vạn năm sau, hắn đã là chủ nhân của một cõi Tiên Cảnh nằm sâu trong cõi chết, nhìn xuống vạn đại chúng sinh bằng con mắt của kẻ đứng ngoài cuộc chơi.
"Lão Hắc, ngủ thôi. Mai còn phải dạy con bé Thanh Diệp cách tưới hoa bỉ ngạn bằng nước thác nữa."
Thanh âm nhẹ tênh tan biến vào không trung. Ánh tím trên bầu trời dần nhạt đi, nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới.
Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn tĩnh lặng như cũ, chỉ có người quét rác đã không còn là người cũ của ngày xưa.
Trần thế phù hoa, vạn đời tranh đoạt, chung quy cũng chỉ như một nhát chổi của Cố Trường An – quét sạch đi những bụi bặm của nhân gian, để lại sự trường an vĩnh cửu.
Cố Trường An khẽ mỉm cười trong giấc ngủ. Hắn không cần thành tiên trước mặt thiên hạ, bởi vì hắn chính là vị Tiên duy nhất trong nấm mồ vĩ đại của thời gian.
**Hết chương 100.**