Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 105: Chôn cất Tiên nhân, nhận được Tiên khí**
Gió đêm lùa qua những rặng thông già trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, mang theo tiếng rên rỉ u uẩn như vạn quỷ khóc than. Nhưng đối với Cố Trường An, tiếng động ấy còn êm ái hơn cả tiếng đàn cầm của những tiên nữ chốn lầu xanh. Hắn đứng đó, dáng người gầy thanh mảnh trong bộ đạo bào xám cũ kỹ, tay cầm chiếc xẻng sắt đã mòn vẹt đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía khối "vật liệu" đang nằm dưới chân.
Vân Đạo Tử, vị Chân Tiên từng một thời hô phong hoán vũ ở thượng giới, lúc này chỉ còn là một đống thịt nát không ra hình thù. Tiên khí quanh thân gã đã tiêu tán gần hết, chỉ còn lại những tia sáng nhàn nhạt, yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió. Gã chưa chết hẳn, hơi thở phào phào qua lồng ngực vỡ nát, đôi mắt trợn ngược chỉ còn tròng trắng, nhìn vào hư không đầy vẻ tuyệt vọng và không cam lòng.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, người thượng giới có phải hay có thói quen trước khi chết thường nhìn về hướng Bắc không?" Cố Trường An nhàn nhạt lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lìm.
Lão Hắc, con rùa đen to bằng chiếc bàn bát tiên, chậm chạp bò lại gần. Nó thò cái đầu đầy nếp nhăn ra, dùng mũi ngửi ngửi mùi máu tiên đang thấm vào lòng đất, sau đó khàn giọng đáp: "Chủ nhân, gã không phải nhìn về hướng Bắc để nhớ quê đâu. Gã đang nhìn về hướng thông đạo thượng giới đã bị ngài bóp nát ban nãy đấy. Gã đang chờ cứu viện, chỉ tiếc là hy vọng ấy còn mỏng manh hơn cả lớp vảy trên đầu lão già này."
Cố Trường An khẽ cười, nụ cười bình thản như nước hồ thu. Hắn không đáp lại, cúi người xuống, bàn tay thon dài chạm nhẹ vào trán Vân Đạo Tử. Một luồng tử khí âm trầm từ lòng bàn tay hắn thẩm thấu vào, cắt đứt chút sinh cơ cuối cùng của vị Chân Tiên.
Vân Đạo Tử giật mạnh một cái, đồng tử thu nhỏ lại thành một điểm kim, rồi hoàn toàn xám xịt.
"Keng! Phát hiện thi thể cường giả cấp độ Chân Tiên. Đạt điều kiện khởi động nghi thức Thiên Mộ Trường Sinh Khảo. Kính mời Thủ mộ nhân hoàn thành bước chôn cất."
Tiếng nói lạnh lẽo, vô tình vang lên trong thức hải của Cố Trường An. Hắn đã nghe thanh âm này suốt mười vạn năm qua, mỗi lần nghe thấy đều mang lại cho hắn một sự hưng phấn ngầm mà thế gian khó lòng thấu hiểu. Đối với người khác, chôn cất là kết thúc một đời. Đối với Cố Trường An, chôn cất là bắt đầu một mùa thu hoạch.
Hắn bắt đầu chọn vị trí.
Ở Vạn Cổ Nghĩa Trang này, vị trí phong thủy không dùng để trấn trạch cho hậu duệ, mà để tối ưu hóa sự chuyển hóa tử khí. Cố Trường An đi bộ chín bước về phía Đông Nam, ngay cạnh gốc cây hoa bỉ ngạn đang hé nụ, hắn dùng xẻng vạch một vòng tròn hoàn hảo trên mặt đất.
"Chỗ này tốt. Nắng không tới, mưa không đọng, tử khí từ Minh Hà phía dưới cuồn cuộn đổ về, lại có long mạch phế tích của cổ tông môn trấn giữ. Vân Đạo Tử, ngươi nằm ở đây, cũng xem như không nhục danh hiệu Chân Tiên."
Dứt lời, Cố Trường An bắt đầu đào.
Hắn đào rất chậm, mỗi một nhát xẻng cắm xuống đều mang theo một tiết tấu kỳ lạ. Đất ở nghĩa trang này không phải là đất thường, nó cứng hơn sắt nguội, lại pha lẫn lân hỏa và xương vụn của vô số cường giả qua các thời đại. Tuy nhiên, chiếc xẻng mòn vẹt trong tay hắn lại đi vào lòng đất nhẹ nhàng như cắt đậu phụ.
*Sàn sạt… sàn sạt…*
Từng tấc đất được hất lên, mỗi hạt bụi đất đều mang theo hơi thở của tuế nguyệt. Cố Trường An không dùng tu vi để đào, hắn dùng "tâm". Suốt mười vạn năm qua, hắn đã nghiệm ra rằng, chỉ có sự tôn trọng tối thiểu đối với cái chết mới có thể đổi lại sự ban ơn hào phóng nhất của hệ thống.
Sau nửa canh giờ, một chiếc hố vuông vức, sâu sáu thước sáu đã hiện ra.
"Lão Hắc, khiêng vào đi. Nhẹ tay chút, đừng để gân cốt gã vỡ thêm, hỏng mất phong vị."
Lão Hắc lầm bầm vài tiếng càu nhàu về việc bị bóc lột sức lao động, nhưng vẫn ngoan ngoãn dùng yêu lực nâng xác Vân Đạo Tử thả xuống hố. Xác chết vừa chạm đáy, mặt đất bỗng chốc rung nhẹ, những đóa hoa bỉ ngạn xung quanh đột nhiên nở rộ, đỏ rực như máu tưới lên mặt đất.
Cố Trường An cầm xẻng, bắt đầu lấp đất. Hắn không dùng phép thuật để lấp nhanh, mà kiên trì hất từng xẻng một. Mỗi khi một lớp đất bao phủ lên xác chết, hắn lại lẩm bẩm một đoạn kinh văn "Vãng Sanh Quyết".
"Cát bụi trở về với cát bụi, linh hồn tan vào chốn cửu u. Chân Tiên cũng tốt, phàm nhân cũng thế, cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất trên đầu ngón tay ta…"
Khi hạt cát cuối cùng che kín gò đất nhỏ, Cố Trường An đứng thẳng lưng, phủi sạch bụi đất trên tà áo. Hắn lấy từ trong lòng ra một thẻ bài bằng gỗ sưa đen, khắc vỏn vẹn ba chữ "Vân Đạo Tử" rồi cắm lên đầu mộ.
Ngay lập tức, một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu trong tâm hồn hắn.
"Chôn cất thành công Chân Tiên – Vân Đạo Tử."
"Đánh giá: Hoàn mỹ (Sử dụng kỹ năng Thủ Mộ Nghệ Thuật mười vạn năm thuần thục)."
"Kích hoạt ký ức hồi tưởng…"
Oanh!
Trong đầu Cố Trường An hiện lên hàng vạn thước phim vỡ vụn. Hắn thấy một thiếu niên gầy gò dưới chân núi tuyết, quỳ lạy suốt ba năm để được vào tông môn. Hắn thấy thiếu niên ấy trải qua muôn trùng khổ luyện, sát phạt vô số thiên tài, vượt qua thiên kiếp, cuối cùng phi thăng thượng giới, ngạo thị quần hùng. Hắn thấy sự tham lam của Vân Đạo Tử khi nghe tin về Vạn Cổ Nghĩa Trang có chứa tiên cơ…
Tất cả những thăng trầm, khổ đau, vinh quang của một đời Chân Tiên, trong phút chốc đều bị Cố Trường An "quét sạch" và thu nạp. Hắn thở ra một ngụm trược khí, ánh mắt thoáng qua một chút mỏi mệt nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ kiên định.
"Ngu ngốc. Cầu đạo cả đời, cuối cùng lại vì một chữ tham mà chôn thân chốn này. Tu tiên cái gì chứ, nếu không biết cẩu, sống càng lâu thì càng sớm vào mộ."
"Phần thưởng hoàn tất!"
"Chúc mừng Thủ mộ nhân nhận được: **Một sợi Tiên Khí bản nguyên (Hàng thật giá thật)**."
"Chúc mừng Thủ mộ nhân nhận được: **Công pháp thượng giới 'Vân Hải Thần Bộ'**."
"Chúc mừng Thủ mộ nhân nhận được: **Ba ngàn năm thọ nguyên tích lũy**."
Khi dòng chữ cuối cùng biến mất, từ gò đất của Vân Đạo Tử bỗng nhiên vọt ra một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, rực rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh trăng bạc trên bầu trời. Luồng ánh sáng ấy uốn lượn như một con rồng nhỏ, rít gào rồi đâm thẳng vào ngực Cố Trường An.
"Đến rồi!" Đồng tử của hắn co rụt lại.
Ầm!
Cả cơ thể Cố Trường An run lên bần bật. Tiên Khí bản nguyên! Đây không phải là thứ linh khí loãng lách của hạ giới, cũng không phải thứ tiên khí tạp chất mà bọn giả tiên hay dùng. Đây là thứ tinh hoa nhất của đạo trời, là gốc rễ để kiến tạo nên một thế giới.
Dòng khí ấy đi tới đâu, kinh mạch mười vạn năm già cỗi của hắn liền được tôi luyện, trở nên dẻo dai như thần kim. Xương cốt kêu lách tách, tủy sống nóng rực như dung nham. Từng tế bào trong cơ thể Cố Trường An đang hoan hỉ, đang lột xác.
Trên đỉnh đầu hắn, ba bông hoa hư ảo bắt đầu ngưng tụ — đây là dấu hiệu của Tam Hoa Tụ Đỉnh, nhưng lại khác hẳn với người thường. Những bông hoa này không màu sắc, mà trong suốt như pha lê, bao hàm bên trong là hơi thở của sự vĩnh hằng và cái chết.
"Ngài… ngài lại mạnh thêm rồi?" Lão Hắc lùi lại vài bước, vẻ mặt đầy hốt hoảng. Áp lực tỏa ra từ Cố Trường An lúc này khiến một đại yêu như nó cũng cảm thấy muốn phủ phục.
Cố Trường An không trả lời, hắn đang nhắm mắt cảm thụ sự thay đổi. Tu vi của hắn vốn dĩ đã là một hố đen không đáy từ lâu. Mười vạn năm "cẩu" ở đây, hắn đã chôn không biết bao nhiêu vị Thánh chủ, Ma đầu, Yêu đế. Mỗi lần phần thưởng tích lũy lại một chút, khiến cho thực lực thực sự của hắn đã vượt qua mọi quy tắc tu luyện thông thường.
Nếu như Vân Đạo Tử còn sống, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra rằng, bản thân gã dù là Chân Tiên nhưng đứng trước người giữ mộ này, chẳng khác nào một giọt nước đứng trước đại dương mênh mông.
Sau một khắc, toàn bộ hào quang thu liễm vào trong cơ thể. Cố Trường An trở lại vẻ bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nếu hắn ném mình vào giữa một đám dân phu, chắc chắn không ai nhận ra đây là một vị tồn tại có thể nghịch chuyển âm dương.
Hắn khẽ vẫy tay, một cuộn thẻ tre cũ kỹ hiện ra — đó chính là *Vân Hải Thần Bộ*.
"Vân Đạo Tử dựa vào bộ bộ pháp này mà thoát chết chín lần trong tay cường giả thượng giới. Nhưng gã quá lộ liễu. Bộ pháp dùng để chạy trốn, lại cứ thích dùng để biểu diễn." Cố Trường An lắc đầu, tùy ý ném cuộn thẻ tre vào góc túp lều rách.
Hắn không thiếu công pháp, thứ hắn thiếu là thời gian… không, thời gian hắn cũng có thừa. Hắn chỉ thích cảm giác được tích lũy, giống như một con sóc nhỏ chăm chỉ giấu hạt dẻ cho mùa đông, mà mùa đông của hắn chính là sự sụp đổ của cả một kỷ nguyên.
Lão Hắc tiến lại gần, tò mò hỏi: "Chủ nhân, lần này thu hoạch lớn như vậy, ngài có định xuất quan đi dạo một chút không? Nghe nói đại hội Tiên duyên ở bên ngoài sắp bắt đầu, nhiều mầm non tốt lắm…"
Cố Trường An nhìn nó bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Đi ra ngoài làm gì? Bên ngoài đầy rẫy nhân quả, sơ sẩy một chút là rước họa vào thân. Ở đây tĩnh mịch, hít thở tử khí, quét lá rụng không tốt sao?"
"Nhưng ngài đã là…"
"Mười vạn năm trước, kẻ tự xưng là Đệ nhất Kiếm tiên đã đến thách đấu ta, giờ mộ gã đã cỏ mọc xanh rì ngay kia." Cố Trường An chỉ tay về phía một gò mộ vô danh xa xa. "Chín vạn năm trước, Ma tôn đòi đồ sát nghĩa trang, ta chỉ cho gã mượn một nửa quan tài, giờ gã đang nằm sưởi nắng dưới đáy hồ. Tám vạn năm trước…"
Lão Hắc rụt cổ lại: "Được rồi, được rồi, lão già này hiểu rồi. Ngài định cẩu đến khi thiên địa sụp đổ đúng không?"
"Thiên địa sụp đổ?" Cố Trường An nhấp một ngụm nước trà nguội, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời nơi mây mù che phủ. "Nếu ngày đó đến, ta sẽ tự tay đào một cái hố thật lớn, chôn cả cái thế giới này xuống. Khi đó, ta mới thực sự là Thủ mộ nhân thành công."
Hắn đứng dậy, cầm lấy chiếc chổi tre đặt ở góc cổng. Tiếng chổi quét trên nền đá xanh lại vang lên đều đặn.
*Sàn sạt… sàn sạt…*
Mỗi một nhát chổi đi qua, tiên khí bản nguyên vừa nhận được lại hòa nhập sâu thêm một phân vào hồn phách. Cố Trường An cảm nhận được thọ nguyên của mình đang kéo dài đến mức cực hạn. Chỉ cần Vạn Cổ Nghĩa Trang còn tồn tại, hắn liền bất tử.
Đột nhiên, từ sâu trong khu rừng rậm bên ngoài cấm địa, có tiếng chuông đồng vọng lại. Đó là chuông báo tử của một tông môn nào đó gần đây. Một vị đại năng lại sắp nằm xuống.
Cố Trường An dừng chổi, hơi nghiêng tai lắng nghe, rồi khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ.
"Lão Hắc, chuẩn bị đi, có khách hàng mới sắp đến cửa. Lần này nhìn quy cách nghe chuông, có vẻ là một lão quái vật cấp Hóa Thần. Tuy hơi thấp so với Vân Đạo Tử, nhưng mỡ kiến cũng là thịt."
Lão Hắc thở dài, bò dậy lấy cái biển gỗ "Tiền bối nghỉ ngơi, cấm vào" cắm ra ngoài lối nhỏ vào nghĩa trang.
Mười vạn năm, những vương triều lụi tàn, những anh hùng biến thành cát bụi, nhưng Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn ở đó. Và Cố Trường An, kẻ giữ mộ vĩnh hằng, vẫn lẳng lặng làm công việc của mình: Nhặt xác, đào hố, lấp đất và thu hoạch.
Hắn không cầu phi thăng, không cầu vinh hiển. Hắn chỉ cầu sao cho cái hố của mình luôn đủ rộng, đất luôn đủ tơi, để mỗi kẻ kiêu ngạo trên thế gian này khi mệt mỏi đều có thể đến tìm hắn… mà yên nghỉ.
Gió lại thổi, hoa bỉ ngạn rập rờn trong sương mù. Trên bia mộ mới của Vân Đạo Tử, một con bướm đen chậm rãi đậu xuống, cánh bướm khẽ rung, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên sắp sửa sang trang.
"Keng! Phát hiện nhân quả nhỏ từ hậu duệ của Vân Đạo Tử đang tiếp cận. Kế hoạch ứng phó: Cẩu cấp độ 1 – Bật chế độ sương mù nhân quả."
Cố Trường An cười nhạt, vung tay áo một cái. Nghĩa trang rộng lớn vốn đã mờ ảo, nay lập tức biến mất giữa không gian, như thể nó chưa từng tồn tại trên thế giới này.
Hắn ngồi lại ghế mây, tiếp tục nhấp ngụm trà nguội, chờ đợi khách hàng tiếp theo đến nộp mạng… à không, đến xin "chỗ nằm".
Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng cười nhỏ của lão rùa và tiếng lửa đèn U Minh cháy lép bép. Một ngày nữa của Thủ mộ nhân mười vạn năm lại trôi qua bình yên như thế.