Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 108: Cuộc chiến giữa linh hồn và ma vật**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:28:55 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 108: TRIỆU HOÁN ANH LINH, VẠN QUỶ PHỤC TÙNG**

Gió lạnh rít gào qua những khe đá nứt nẻ, mang theo mùi của đất ẩm và sự tàn lụi lâu đời. U Minh Cấm Địa lúc này không còn cái vẻ tĩnh mịch như mọi ngày. Trên bầu trời, một vết rách đen ngòm tựa như một con mắt quỷ khổng lồ đang trừng trừng nhìn xuống nhân gian. Từ bên trong "con mắt" ấy, ma khí đặc quánh trào ra như thác đổ, nhuộm đen cả một vùng sương mù vốn đã âm u.

Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi tre trong tay vẫn nắm chặt. Hắn khẽ thở dài, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những bóng đen đang bò ra từ Ma Khe. Đó không phải là những tu sĩ ma đạo bằng xương bằng thịt, mà là những "Ma Niệm" – những thực thể sinh ra từ oán hận tích tụ hàng vạn năm dưới đáy vực sâu, chúng điên cuồng, khát máu và có khả năng nuốt chửng linh hồn của bất kỳ sinh vật nào chạm phải.

"Sư tôn… chúng đang đến!"

Lâm Thanh Diệp run rẩy cầm thanh kiếm trường phong, đứng chắn trước mặt Cố Trường An. Nàng vừa mới đột phá, tu vi tuy đã có bước tiến dài nhưng trước áp lực khủng khiếp của hàng vạn Ma Niệm kia, nàng cảm thấy mình nhỏ bé như một chiếc lá khô giữa cơn bão tố.

Cố Trường An khẽ vỗ vai nàng, giọng nói vẫn bình thản đến lạ kỳ: "Đừng đứng chắn trước mặt ta. Chút tu vi đó của con, chúng chỉ cần một cái hắt hơi là con hồn phi phách tán rồi. Đứng ra sau Lão Hắc đi."

Lão Hắc – con rùa đen béo múp lúc này đang lười biếng nằm dưới gốc cây hòe già, khẽ hé một con mắt nhìn lên bầu trời, mỉa mai: "Tiểu nha đầu, nghe lời hắn đi. Cái tên này tuy nhát chết, nhưng bảo mạng bản lĩnh thì không ai bằng đâu. Qua đây, nấp sau mai của ta, thiên hạ này chưa có thứ ma khí nào xuyên thủng được cái nhà của ta cả."

"Gào…!!!"

Một tiếng gầm xé rách không gian, một con Ma Niệm cấp cao với thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ, sáu tay cầm sáu loại binh khí tà ác, lao thẳng xuống từ tầng mây đen. Nó ngửi thấy mùi "trường sinh" thoang thoảng phát ra từ Cố Trường An. Đối với nó, đây là miếng mồi ngon nhất sau mười vạn năm bị giam cầm.

Cố Trường An nhìn con ma vật đang lao tới, mặt không đổi sắc. Hắn chậm rãi buông cây chổi xuống, rút từ trong ống tay áo ra ba nén hương xanh.

"Mười vạn năm qua, ta quét tọn nhà cửa cho các vị, thắp hương cầu an cho các vị, nhổ cỏ dại trên mộ các vị… Hôm nay, có kẻ muốn tới quật mộ, quấy rầy giấc ngủ của các vị. Các vị xem, có nên cho chúng một bài học không?"

Giọng hắn không lớn, nhưng dường như xuyên thấu qua các tầng tầng lớp lớp mộ phần, đi thẳng vào cõi u minh tịch mịch.

Hắn quẹt ngón tay, một ngọn lửa nhỏ màu xanh lục bùng lên. Ba nén hương được thắp sáng, khói hương không bay theo gió mà lại chìm xuống, len lỏi vào từng khe đất, thấm vào những tấm bia mộ đã mòn vẹt vì tuế nguyệt.

"Hữu thỉnh — Thanh Tiên Kiếm Đế!"

Cố Trường An hô nhẹ một tiếng.

Ngay lập tức, một ngôi mộ đá đơn sơ nằm ở góc phía Đông bỗng nhiên rung chuyển. Một luồng kiếm ý thuần khiết, rực rỡ như nắng ban mai đột ngột từ trong mộ lao vút lên trời. Không có tiếng gầm thét, không có hào quang rực rỡ quá mức, chỉ có một bóng hình hư ảo, mặc áo bào trắng, tay cầm một cành liễu mục bước ra.

Đó là tàn hồn của vị Kiếm Đế mười vạn năm trước, kẻ từng một mình một kiếm bình định thiên hạ.

"Hữu thỉnh — Thiên Sát Ma Tôn!"

Một ngôi mộ đen ngòm phía Tây nổ tung khí tức, một gã khổng lồ tóc đỏ rực, tay cầm đại đao cao mười trượng hiện thân, cười lớn rung trời: "Hahaha! Thằng nhãi quét mộ, ngươi cuối cùng cũng chịu gọi lão phu rồi sao? Đám chuột nhắt này mà cũng dám đến đây làm loạn?"

"Hữu thỉnh — Hồng Lân Tiên Tử!"

"Hữu thỉnh — Đại Lực Kim Cang!"

Tiếng của Cố Trường An vang lên đến đâu, một ngôi mộ lại bừng sáng đến đó.

Chỉ trong nháy mắt, từ bên trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, hàng trăm tàn hồn của các vị đại năng cổ đại hiện thân. Dù chỉ là tàn hồn, dù tu vi chưa bằng một phần mười thời kỳ đỉnh cao, nhưng khí thế "uy chấn vạn cổ" ấy vẫn khiến cho cả vùng không gian này phải run rẩy.

Lâm Thanh Diệp trợn tròn mắt, hơi thở dường như ngưng trệ. Nàng thấy gì thế này? Những cái tên mà nàng chỉ thấy trong điển tịch rêu phong, những huyền thoại đã chết đi từ mấy vạn năm trước, nay lại đứng xếp hàng trước mặt sư tôn nàng như những hộ vệ trung thành.

"Giết sạch bọn chúng đi. Đừng làm bẩn sân vườn của ta, dọn dẹp cực lắm." Cố Trường An lại cầm cây chổi lên, phẩy phẩy một chút bụi dính trên áo.

"Tuân lệnh Thủ Mộ Nhân!"

Tiếng đáp vang dội như sóng thần.

Thanh Tiên Kiếm Đế khẽ vẩy cành liễu. Một đạo kiếm quang trắng xóa dài vạn trượng chém đôi bầu trời. Con Ma Niệm sáu tay hung tợn kia chưa kịp chạm tới mặt đất đã bị kiếm quang chém thành hàng triệu mảnh nhỏ. Ma khí vừa định tụ lại liền bị kiếm ý rực rỡ hóa giải ngay lập tức.

"Cút về vực sâu cho lão phu!" Thiên Sát Ma Tôn gầm lên, đại đao bổ xuống, mỗi nhát chém đều mang theo lực lượng khai sơn phá thạch, khiến cho quân đoàn Ma Niệm đi phía sau tan nát như bọt xà phòng.

Cuộc chiến nổ ra trong một sự tương phản kỳ lạ.

Một bên là quân đoàn ma vật đen ngòm, điên cuồng tràn vào từ Ma Khe. Một bên là những linh hồn cổ xưa, lặng lẽ nhưng đầy uy nghiêm.

Nghĩa trang, nơi vốn đại diện cho cái chết, nay lại trở thành pháo đài vững chắc nhất của sự sống. Những linh hồn đã nằm xuống kia, dường như vì được Cố Trường An chăm sóc suốt mười vạn năm, giữa họ đã nảy sinh một sợi dây liên kết vô hình. Họ bảo vệ nghĩa trang, cũng chính là đang bảo vệ "người giữ nhà" của mình.

Giữa chiến trường hỗn loạn, Cố Trường An vẫn thong dong như người không có việc gì. Hắn đi đến đâu, ma khí xung quanh tự động tản ra đến đó. Thỉnh thoảng, có một con Ma Niệm lọt lưới lao về phía hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa cán chổi tre ra gõ nhẹ vào đầu nó một cái.

"Cộc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên, con ma vật đủ sức tiêu diệt một Kim Đan tu sĩ lập tức nổ tung, hóa thành phân bón thấm vào lòng đất.

Lão Hắc nhìn thấy cảnh này thì bĩu môi: "Vẫn cái thói cũ, thích dùng lực lượng của người khác để làm việc của mình. Ngươi xem, ba nén hương của ngươi sắp cháy hết rồi kìa."

Cố Trường An nhìn lại, ba nén hương thực sự chỉ còn lại một đoạn ngắn. Lực lượng của tàn hồn phụ thuộc hoàn toàn vào hương hỏa mà hắn cung cấp. Nếu hương tắt, họ sẽ phải trở lại mộ phần để ngủ say, nếu không sẽ bị quy tắc của trời đất xóa sổ.

Trên bầu trời, vết rách không gian dường như cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt từ nghĩa trang. Nó đột ngột co rút lại, sau đó một bàn tay khổng lồ, toàn thân bọc trong lớp vảy đen sần sùi và dịch lỏng nhầy nhụa thò ra.

"Ma Chủ phân thân?" Thanh Tiên Kiếm Đế nhíu mày, biểu cảm trở nên nghiêm trọng.

Bàn tay ấy chỉ khẽ nhấn một cái, không gian xung quanh liền sụp đổ. Những tàn hồn cấp thấp lập tức mờ đi, dường như không chịu nổi áp lực này.

Lâm Thanh Diệp bị áp lực này đè xuống khiến nàng phải quỳ sụp trên mặt đất, lồng ngực đau nhói. Đây chính là sức mạnh của cấp bậc Tiên cảnh, dù chỉ là một phần nhỏ phân thân vượt giới mà đến.

"Trường An… gánh không nổi nữa rồi!" Thiên Sát Ma Tôn hét lên, tàn hồn của lão bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

Cố Trường An ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn vốn dĩ luôn nhạt nhẽo, nay bỗng loé lên một tia hàn mang cực lạnh.

Hắn chắp hai tay ra sau lưng, đôi chân chậm rãi bước lên không trung. Mỗi bước chân của hắn đi qua, mặt đất dưới chân lại hiện ra một đóa sen đen huyền ảo, nâng đỡ cơ thể hắn.

"Lão Hắc, trông chừng tiểu nha đầu."

Hắn nhấc cây chổi tre lên, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp bốn phương: "Ma Chủ? Cho dù bản thể ngươi tới đây, cũng phải quỳ xuống mà dập đầu trước nghĩa trang này. Chỉ là một cái tay thối, mà cũng muốn phá nhà của ta?"

Hắn không thắp hương nữa.

Cố Trường An giơ cao cây chổi tre cũ kỹ. Trên thân cây chổi vốn tầm thường ấy, lúc này hiện lên mười vạn ký tự cổ xưa. Đó là tên của mười vạn anh linh đang nằm trong nghĩa trang này. Suốt mười vạn năm qua, mỗi ngày hắn quét mộ chính là một lần nạp năng lượng vào món "vũ khí" này.

"Vạn Cổ Quy Nhất — Tẩy Trần!"

Hắn phẩy nhẹ cây chổi xuống.

Không có tiếng động kinh thiên động địa. Chỉ có một luồng sóng gợn nhẹ nhàng lan tỏa.

Nhưng khi luồng sóng gợn ấy chạm vào bàn tay khổng lồ của Ma Chủ, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Lớp vảy đen cứng rắn kia bắt đầu rã ra thành bụi cát, dịch lỏng hôi thối bị bốc hơi, xương cốt ma thần cũng theo đó mà tan biến.

Giống như bụi bặm được quét đi sạch sẽ.

"KHÔNG… ĐÂY LÀ LỰC LƯỢNG GÌ?" Một tiếng gầm đầy sợ hãi từ bên kia vết rách không gian truyền tới.

Nhưng đã quá muộn. Luồng sóng từ cây chổi của Cố Trường An không chỉ quét sạch bàn tay kia, mà còn lao thẳng vào vết rách, trực tiếp "vá" lại bầu trời.

Ánh nắng lờ mờ của buổi sớm mai một lần nữa len lỏi qua làn sương mù, chiếu rọi xuống những ngôi mộ yên tĩnh. Ma khí tan biến, Ma Khe bị đóng chặt. Không gian trở lại vẻ thanh bình vốn có của nó.

Những tàn hồn của các vị đại năng nhìn nhau, rồi đồng loạt nhìn về phía bóng lưng gầy gò của Cố Trường An đang từ trên không hạ xuống. Họ không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu hành lễ, sau đó từ từ tan biến, trở về với ngôi mộ phần của mình.

Hương tàn. Khói tắt.

Cố Trường An trở lại mặt đất, cúi xuống nhặt nắp bao nén hương bị rơi, miệng vẫn lẩm bẩm: "Phí quá, ba nén hương này tốn của ta không ít linh thạch đâu."

Hắn quay lại, thấy Lâm Thanh Diệp vẫn đang ngẩn ngơ nhìn mình, mặt mày trắng bệch vì kinh hãi.

"Sư tôn… người… người rốt cuộc là ai?"

Cố Trường An nhướng mày, khôi phục lại cái vẻ mặt "cẩu đạo" thường ngày, cười hì hì: "Ta? Ta chẳng phải đã nói rồi sao? Ta là một người quét rác, đã quét mười vạn năm rồi. Tu vi lúc nãy à? Đó là mượn sức mạnh của các vị tiền bối thôi, con đừng nghĩ nhiều."

Nói xong, hắn cầm cây chổi tre đi về phía đống xác ma vật đang tan biến, cặm cụi quét tước.

"Thanh Diệp, con còn đứng đó làm gì? Ma khí tan ra tạo thành rất nhiều bụi ma đấy, không quét sạch là cỏ bỉ ngạn không mọc được đâu. Mau lên, hôm nay nếu không quét sạch sân sau thì không có cơm ăn."

Lão Hắc cười khì khì, thu hồi mai rùa, lại nằm dài ra sưởi nắng: "Nha đầu, quen dần đi. Lão già này cái gì cũng giỏi, chỉ có tính 'giấu nghề' là đứng đầu thiên hạ."

Lâm Thanh Diệp nhìn sư tôn đang lọ mọ quét lá, lại nhìn nghĩa trang tĩnh lặng như chưa từng có cuộc đại chiến vừa rồi. Nàng hít sâu một hơi, cầm lấy cây chổi dự phòng, lẳng lặng đi theo sau hắn.

Dưới gốc cây hòe cổ thụ, bóng một già một trẻ in dài trên lối mòn.

Hết thảy vạn cổ vinh quang, hết thảy sóng gió cuồng nhiệt, rốt cuộc cũng không bằng một tiếng "xoẹt, xoẹt" của cây chổi tre trên mặt đất khô khốc.

Trong cõi hồng trần cuồn cuộn này, kẻ đứng trên đỉnh cao nhất, hóa ra lại là kẻ khiêm nhường nhất.

"Mộ Trung Tiên… Trường An…"

Phía sau, ngôi mộ của Thanh Tiên Kiếm Đế dường như khẽ rung động một cái, như một lời chào từ biệt người bạn già, rồi chìm hẳn vào yên lặng vĩnh hằng.

Ngày mới lại bắt đầu ở Vạn Cổ Nghĩa Trang. Và Cố Trường An, vẫn sẽ tiếp tục cuộc hành trình "cẩu" đến tận cùng của tuế nguyệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8