Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 130: Cố Trường An bị thương, máu nhuộm bia mộ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:46:07 | Lượt xem: 2

**Chương 130: Cố Trường An bị thương, máu nhuộm bia mộ**

Tiết trời ở Vạn Cổ Nghĩa Trang quanh năm bị bao phủ bởi sương mù xám xịt, nhưng hôm nay, bầu không khí dường như đặc quánh lại, mang theo một mùi vị tanh nồng của rỉ sắt và sự mục nát.

Cố Trường An đứng trước một ngôi mộ không tên nằm sâu trong khu vực "Thiên Tự Hào". Đôi bàn tay thô ráp của hắn nắm chặt chiếc Trần Hiêu Chổi, những đốt ngón tay hơi trắng bệch. Mười vạn năm qua, cảm giác bất an này chỉ xuất hiện chưa đầy ba lần, và mỗi lần đều báo hiệu một cuộc biến thiên động địa của thời đại.

"Lão Hắc, vào lều, đóng chặt cửa lại, dùng 'Hỗn Nguyên Quy Tức Trận' mà ta dạy ngươi để phong bế hơi thở." Cố Trường An giọng trầm xuống, thanh âm bình thản nhưng chứa đựng sự uy nghiêm không thể chối từ.

Con rùa đen vốn đang lười biếng nằm phơi cái bụng trắng hếu trên một tảng đá phẳng, nghe vậy thì giật mình bật dậy. Nó nhìn thấy ánh mắt của Cố Trường An, liền hiểu rằng chuyện lần này không hề tầm thường. Không một câu tấu hài như mọi khi, Lão Hắc thu mình vào trong mai, lạch bạch bò nhanh về phía túp lều cỏ, sương mù dày đặc che khuất dáng hình nó trong nháy mắt.

Không gian chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

*Xoẹt—*

Một tiếng động mỏng như tiếng xé lụa vang lên từ phía sau luồng sương mù cổ xưa. Không có hào quang vạn trượng, không có áp chế tu vi kinh thiên động địa, chỉ có một luồng sát cơ thuần túy đến mức rùng mình, lặng lẽ xuyên qua tầng tầng lớp lớp trận pháp che giấu của nghĩa trang.

"Đã tới thì ra mặt đi, hà tất phải ẩn thân trong tử khí?" Cố Trường An nhàn nhạt lên tiếng, chiếc chổi tre trong tay hắn nhẹ nhàng quét qua một lớp lá rụng, tạo ra một đường vòng cung đạo vận viên mãn.

"Mười vạn năm… Ngươi quả nhiên vẫn còn sống. Thủ Mộ Nhân, hơi thở của ngươi thực sự khiến người ta thèm khát."

Một cái bóng mờ ảo từ trong hư không bước ra. Đó là một lão già gầy trơ xương, da mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, mặc một bộ đồ liệm màu xám tro. Đôi mắt lão không có tròng đen, chỉ có một màu trắng dã dượi, bên trong ẩn chứa sự điên cuồng của một kẻ đã chạm đến ranh giới của cái chết nhưng không cam tâm nhắm mắt.

U Minh Lão Tổ – một cái tên từng khiến tu tiên giới của ba vạn năm trước phải run rẩy. Lão là kẻ duy nhất sống sót sau trận chiến "Hoàng Tuyền Chi Loạn", và cũng là kẻ hiếm hoi biết được bí mật về một thực thể trường sinh tồn tại trong vùng cấm địa này.

"Ngươi sắp chết rồi." Cố Trường An nhìn lão già, ánh mắt không có lấy một chút gợn sóng. "Thọ nguyên của ngươi đã cạn, linh hồn đã thối rữa từ bên trong. Ngươi tìm đến đây là muốn ta chuẩn bị cho ngươi một huyệt mộ tốt sao?"

"Ta đến… để mượn mệnh!"

U Minh Lão Tổ rống lên một tiếng khô khốc, bàn tay khẳng khiu như móng vuốt đại bàng chộp tới. Một dải lụa màu đen tuyền mang theo khí tức mục nát của cõi âm phủ cuốn phăng hàng ngàn lớp sương mù. Đây không phải là linh khí, mà là "Tử Lực" tinh thuần nhất, thứ có thể ăn mòn cả kim thân của Chân Tiên.

Cố Trường An không lùi bước. Hắn bước một bước lên trước, chiếc chổi tre bình thường trong tay bỗng chốc phát ra ánh sáng vàng nhạt ôn nhu.

*Vù—*

Nhát chổi quét ra, một đạo gợn sóng vô hình tản mát, nhẹ nhàng hóa giải dải lụa tử khí. Tuy nhiên, đồng tử Cố Trường An chợt co rụt lại.

"Không ổn!"

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói bất ngờ từ phía sau lưng. Một mũi kim màu đen kịt, mảnh đến mức mắt thường không thể thấy, mang tên "Vô Ngân Tiên Châm" đã xuyên qua hộ thể linh lực, đâm sâu vào bả vai hắn. Đây là một món tiên khí tàn khuyết mang theo nguyền rủa của Thái Cổ, vốn đã biến mất từ lâu.

U Minh Lão Tổ nở nụ cười tàn độc: "Ngươi cẩn trọng đến cực đoan, bố trí vạn vạn trận pháp quanh nghĩa trang, nhưng ngươi quên mất… mười vạn năm qua, hơi thở của ngươi đã đồng hóa với những ngôi mộ này. Ta dùng huyết tế chính mình, biến thành một phần của nghĩa trang để lẻn vào. Cú đâm này, chứa đựng mười vạn năm tích tụ oán niệm của những kẻ không thể luân hồi!"

Cố Trường An lảo đảo, sắc mặt hắn từ bình thản chuyển sang tái xanh. Lần đầu tiên trong mười vạn năm, hắn cảm thấy máu trong huyết quản mình sôi trào rồi lạnh ngắt. Một cảm giác mục nát lan nhanh từ vết thương vào đến phủ tạng.

Hắn nghiến răng, phất mạnh chổi đẩy lui U Minh Lão Tổ, nhưng bước chân đã mất đi sự vững chãi thường ngày. Một ngụm máu đỏ tươi xen lẫn ánh vàng kim rực rỡ phun ra, bắn tung tóe lên một tấm bia mộ cổ bằng đá trắng cạnh đó.

*Tách… Tách…*

Máu của người trường sinh nóng bỏng như dung nham, chạm vào bia đá liền xèo xèo bốc khói. Tấm bia mộ vốn im lìm bấy lâu, khi chạm phải máu của Cố Trường An, bỗng dưng rung chuyển dữ dội. Những hoa văn cổ xưa trên bia mộ dần rực sáng, tỏa ra một luồng kiếm ý lạnh thấu xương.

"Ngươi… máu của ngươi quả nhiên chứa đựng đạo tắc trường sinh!" U Minh Lão Tổ không hề sợ hãi trước kiếm ý đó, ngược lại càng thêm điên cuồng. Lão biết mình không còn thời gian, nếu không đoạt được đạo quả của kẻ này hôm nay, lão sẽ tan biến thành tro bụi.

Lão già vồ tới, không gian xung quanh vỡ vụn dưới áp lực của một kẻ liều mạng đến cùng.

Cố Trường An quỳ một chân xuống đất, tay vịn vào tấm bia mộ để không ngã xuống. Vết thương do Vô Ngân Tiên Châm gây ra đang điên cuồng gặm nhấm sinh cơ của hắn. Đây không chỉ là tổn thương vật lý, mà là sự xé rách về mặt nhân quả. Mười vạn năm tĩnh tâm tu hành, mười vạn năm che giấu thiên cơ, nay lại vì một phút sơ hở mà bị phá vỡ.

"Ta mười vạn năm không sát sinh, không tranh đoạt…" Cố Trường An lẩm bẩm, hơi thở hồng hộc. "Các ngươi lại ép ta… phá giới."

Hắn nhắm mắt lại, một bàn tay nhuốm máu vẫn đặt chặt lên bia mộ. Đột nhiên, trong đầu hắn vang lên tiếng gào thét của mười vạn anh linh.

Bia mộ đá trắng trước mặt hắn vốn là nơi yên nghỉ của một vị Kiếm Tiên đời thứ nhất, người mà Cố Trường An đã dành một ngàn năm chỉ để lau dọn và trò chuyện mỗi tối. Cảm nhận được chủ nhân của nghĩa trang bị nhục, kiếm ý từ trong mộ phần bùng nổ như núi lửa phun trào.

"Cút!"

Cố Trường An hét lớn một tiếng. Từ trong bia mộ, một đạo thanh kiếm hư ảo mang theo uy năng nghìn năm tích tụ chém ngang trời. U Minh Lão Tổ kinh hoàng nhận ra, không phải Cố Trường An ra tay, mà là cả nghĩa trang đang ra tay vì hắn!

Dưới chân Cố Trường An, những bông hoa bỉ ngạn nở rộ rực rỡ dưới sự tưới tắm của dòng máu vàng kim. Máu hắn rơi xuống đâu, đất đá nơi đó như có linh tính, rung rinh rung rẩy. Những bóng mờ của các đại năng cổ xưa thấp thoáng hiện ra sau mỗi nấm mồ, ánh mắt lạnh lẽo và phẫn nộ nhìn về phía kẻ xâm nhập.

U Minh Lão Tổ chưa kịp thi triển thần thông bảo mệnh tiếp theo thì đã bị đạo kiếm ý kia chém đứt ngang người. Tử khí trên thân lão bị kiếm quang thanh khiết gột rửa sạch sẽ. Lão nhìn xuống thân thể đang tan biến của mình, rồi nhìn lại Cố Trường An đang gắng gượng đứng dậy, trong lòng trào dâng một nỗi sợ hãi tột cùng.

Lão tưởng mình đến để săn lùng một "món hời" trường sinh yếu ớt. Nhưng lão đã lầm. Đây không phải là một kẻ thủ mộ đơn thuần. Đây là thần linh của vùng đất này.

"Hóa ra… mười vạn năm qua, ngươi không chỉ quét dọn bụi bặm, mà là nuôi dưỡng linh hồn của cả kỷ nguyên này…"

U Minh Lão Tổ nói lời cuối cùng trước khi hóa thành tro tàn, bị gió âm u thổi sạch.

Khi kẻ địch biến mất, không gian trở lại yên tĩnh, nhưng sự bình yên trước đó đã không còn. Cố Trường An ngả lưng dựa vào tấm bia mộ nhuốm máu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Chiếc áo vải thô màu xanh xám của hắn giờ đã rách nát, bả vai phải bị màu máu đỏ vàng nhuộm đẫm, nhìn vô cùng kinh tâm động phách.

Lão Hắc từ trong lều chạy ra, nó nhìn thấy cảnh tượng này thì cả người run rẩy, đôi mắt rùa nhỏ xíu ứa nước.

"Trường An! Ngươi… ngươi sao rồi? Đừng có chết nhé, ngươi chết thì ai cho ta ăn, ai nói chuyện với ta?" Lão Hắc luống cuống, nó dùng cái đầu trọc lốc của mình húc nhẹ vào chân Cố Trường An như muốn truyền chút sinh khí cho hắn.

Cố Trường An ho khẽ, mỗi nhịp ho lại khiến vết thương rát buốt. Hắn giơ bàn tay run rẩy, xoa nhẹ lên đầu Lão Hắc: "Yên tâm… ta còn sống lâu lắm. Chỉ là… có chút mệt."

Hắn nhìn xuống tấm bia mộ phía sau. Máu của hắn thấm vào kẽ đá, hóa thành những đường vân màu đỏ thẫm vĩnh cửu. Sự liên kết giữa hắn và nghĩa trang này, sau hôm nay, đã bước lên một tầng cao mới, nhưng cũng nguy hiểm hơn vạn lần.

Khí tức của máu người trường sinh đã thoát ra ngoài. Những kẻ đứng sau màn, những thiên đạo cao cao tại thượng kia, chắc chắn đã ngửi thấy mùi vị này.

Lâm Thanh Diệp từ phía xa cũng vội vã chạy đến. Khi nhìn thấy vị tiền bối mà nàng luôn kính ngưỡng như thần thánh đang bạc nhược tựa vào bia mộ, hơi thở mong manh, nàng khựng lại, đôi môi run rẩy: "Sư… tiền bối… người làm sao vậy?"

"Thanh Diệp… đừng lại gần." Cố Trường An giọng khàn đặc. "Huyết nhục của ta lúc này chứa đựng đạo tắc bạo loạn, ngươi chạm vào sẽ bị phế tu vi."

Hắn chậm rãi nhắm mắt, cố gắng vận chuyển "Cửu U Trường Sinh Quyết" để áp chế nguyền rủa của Vô Ngân Tiên Châm. Quá trình này vô cùng đau đớn, giống như có hàng triệu con kiến đang cắn xé từng sợi thần kinh. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn, hòa cùng bụi đất của nghĩa trang.

Mười vạn năm bình yên, cuối cùng cũng đã bị xé rách một góc.

Hắn biết, từ hôm nay, hắn không thể chỉ âm thầm quét rác được nữa. Thế giới bên ngoài sẽ không để hắn yên nghỉ cùng những người chết này. Nếu muốn tiếp tục "cẩu", hắn buộc phải làm cho cả thế gian này phải sợ hãi vùng nghĩa trang này, sợ hãi kẻ cầm chổi đang mang thương tích kia.

"Trường An… hay là chúng ta đi chỗ khác trốn?" Lão Hắc khẽ nói.

Cố Trường An mở mắt, ánh mắt hắn không còn sự nhu hòa thường thấy, mà lạnh lùng như kiếm quang lúc nãy: "Trốn? Mười vạn năm qua ta đã trốn đủ rồi. Nghĩa trang này là nhà của họ, cũng là nơi trú chân duy nhất của ta. Kẻ nào muốn quật mộ, kẻ nào muốn uống máu ta… vậy thì chuẩn bị nằm lại đây vĩnh viễn đi."

Hắn chống chiếc chổi tre, loạng choạng đứng dậy. Tấm bia mộ sau lưng bỗng phát ra một tiếng rền nhẹ, như tiếng đáp lời của vị Kiếm Tiên quá cố. Gió lại thổi, mang theo những mảnh vụn của tử khí và sinh cơ đan xen.

Trong sương mù dày đặc, bóng lưng của Cố Trường An tuy vẫn hơi còng và đơn độc, nhưng lại mang theo một loại ý chí không gì lay chuyển nổi. Máu của hắn vẫn còn rỉ ra, nhưng mỗi giọt rơi xuống đều khiến đại địa này thêm phần vững chãi.

Một kỷ nguyên đầy sóng gió sắp bắt đầu, và kẻ đứng mũi chịu sào lại chính là người quét mộ lặng lẽ nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8