Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 142: Thanh trừng kẻ phản bội**
**CHƯƠNG 142: THANH TRỪNG KẺ PHẢN BỘI**
Trăng khuyết treo ngược trên tán cây khô khốc, ánh sáng nhợt nhạt như phủ lên Vạn Cổ Nghĩa Trang một lớp khăn liệm bạc phếch. Gió lướt qua những kẽ đá, phát ra âm thanh u uẩn giống như tiếng khóc than của hàng vạn anh linh đang ngủ yên dưới lòng đất lạnh.
Trong bóng tối sương mù dày đặc của khu vực ngoại vi, tiếng xẻng cuốc va chạm với đất đá vẫn vang lên đều đặn. Đó là âm thanh của sự khổ sai, của những tội lỗi đang được gột rửa bằng mồ hôi và nỗi sợ hãi. Nhóm "Lệ mộ phu" – những tu sĩ từng một thời oanh liệt, cao cao tại thượng, nay lại cúi đầu lầm lũi trong hố sâu, khuôn mặt ai nấy đều hốc hác, xám xịt như màu tử khí bám đầy trên da thịt.
Tạ Huyền, một trong những đệ tử nòng cốt của Thiên Hỏa Tông từng bị Cố Trường An thu phục, đang chậm rãi đẩy một xe đất đầy đá dăm. Tuy nhiên, ánh mắt của hắn không có vẻ gì là sám hối. Dưới hàng mi rậm, một tia sáng âm hiểm và cuồng loạn liên tục nhấp nháy.
Mười vạn năm? Luân hồi? Sám hối?
Hắn không tin. Hắn không cam lòng trở thành một kẻ đào hố cho kẻ chết suốt quãng đời còn lại. Hắn là thiên tài của Thiên Hỏa Tông, là kẻ có cơ duyên thành tiên, làm sao có thể chôn vùi thanh xuân ở cái nơi khốn cùng đầy u uế này?
Tạ Huyền liếc nhìn về phía túp lều tranh lụp xụp phía xa – nơi "Thủ mộ nhân" thần bí kia thường xuyên ngồi tĩnh tọa. Hắn hít một hơi sâu, bàn tay run rẩy chạm vào một mảnh đồng cổ đen kịt giấu kỹ trong lớp áo rách rưới. Đó là "Truyền Âm Cổ Phù" mà hắn vô tình đào được trong một ngôi mộ cổ chưa bị trận pháp phong tỏa hoàn toàn vào ba ngày trước. Một cơ hội duy nhất để hắn liên lạc với trưởng lão tông môn, để báo cho họ biết rằng nơi này không phải là vùng đất dữ vô phương cứu chữa, mà là một kho báu khổng lồ đang đợi người đến khai phá.
"Cứ đợi đấy… Đợi khi đại quân của tông môn san phẳng nơi này, ta sẽ tự tay băm vầy ngươi, tên quét rác khốn kiếp!" – Tạ Huyền rít qua kẽ răng, giọng nói nhỏ đến mức tan biến ngay trong tiếng gió.
Nhưng hắn không biết rằng, ngay từ khi ngón tay hắn chạm vào mảnh đồng cổ đó, một đôi mắt sâu thẳm như đại dương ngàn năm đã lặng lẽ nhìn thấu mọi tâm can.
…
Bên hiên lều tranh, Cố Trường An đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, đôi mắt hơi khép lại như đang ngủ say. Lão Hắc – con hắc quy to lớn – đang nằm bò bên chân hắn, chiếc mai đen bóng như sành sứ tỏa ra một làn hơi nước mát lạnh.
Lão Hắc bỗng nhúc nhích cái đầu già nua, một đôi mắt vàng sậm mở ra, nhìn chằm chằm về phía khu mộ ngoại vi, khẽ khịt mũi:
– Chủ nhân, có con chuột nhỏ bắt đầu ngứa ngáy rồi. Hình như hắn chán cảnh sống yên ổn, muốn thử cảm giác của người nằm dưới đất.
Cố Trường An không mở mắt, tay vẫn đều đều cầm một miếng vải sạch lau chùi cán của *Trần Hiêu Chổi*. Động tác của hắn ung dung, nhịp nhàng như thể đang thực hiện một nghi thức thần thánh.
– Con người là vậy. Lúc lâm vào đường cùng thì cầu xin lòng trắc ẩn, khi thấy một tia sáng le lói liền nghĩ đó là thiên mệnh, rồi lại nảy sinh lòng tham.
– Ngươi định mặc kệ hắn? – Lão Hắc lười biếng hỏi.
– Nghĩa trang cần sự tĩnh lặng. Kẻ phá vỡ sự tĩnh lặng ấy, dù là bằng hành động hay bằng ý niệm, đều không xứng đáng được đứng trên mặt đất này nữa. – Cố Trường An bình thản đáp, nhưng lời nói lại mang theo một luồng hàn ý thấu xương.
Lâm Thanh Diệp từ trong bóng tối bước ra, tay cầm theo một bầu trà nóng. Nàng đã nghe thấy cuộc đối thoại. Gương mặt thanh tú của nàng lộ vẻ lo lắng:
– Tiền bối, Tạ Huyền hình như đã kích hoạt thứ gì đó. Luồng linh khí dao động từ phía hắn tuy rất nhỏ nhưng nó đang xuyên qua tầng sương mù thứ nhất. Nếu để hắn gọi được viện binh…
Cố Trường An lúc này mới chậm rãi mở mắt. Một tia sáng vàng lướt qua trong đồng tử hắn rồi biến mất. Hắn đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre, nhẹ giọng nói:
– Thanh Diệp, ngươi tu luyện đã lâu, đã bao giờ nghe về "Tử tuyệt địa" chưa?
Lâm Thanh Diệp hơi ngẩn ra, khẽ gật đầu:
– Là nơi mà sinh cơ đoạn tuyệt, ngay cả quy tắc của trời đất cũng không thể can thiệp.
– Đúng vậy. – Cố Trường An bước từng bước chậm rãi ra khỏi hiên lều. – Thế nhân nghĩ ta là kẻ thủ hộ, là người trông coi bình yên cho kẻ quá cố. Nhưng họ quên mất một điều… Để giữ được sự bình yên mười vạn năm giữa một thế giới hỗn loạn, thủ đoạn của người trông mộ chưa bao giờ là từ bi.
Hắn khẽ vung chổi. Một luồng khí xám nhạt từ dưới chân hắn lan tỏa ra, hòa vào lớp sương mù dày đặc.
…
Tại khu mộ ngoại vi, Tạ Huyền đã lẻn ra sau một tấm bia mộ gãy đổ. Hắn dốc hết chút linh lực cạn kiệt cuối cùng vào mảnh đồng cổ.
Mảnh đồng bắt đầu phát sáng. Một luồng sóng âm vô hình rung động, mang theo tọa độ của Vạn Cổ Nghĩa Trang vươn ra ngoài không gian.
Hắn mừng rỡ đến phát điên:
– Thành công rồi! Chỉ cần một nén nhang nữa, trưởng lão sẽ cảm nhận được! Ha ha ha! Cố Trường An, ngươi sẽ phải hối hận vì đã không giết ta sớm hơn!
– Ta không hối hận về việc cứu mạng ngươi. – Một giọng nói điềm nhiên bỗng vang lên ngay sát bên tai Tạ Huyền.
Tạ Huyền giật nảy mình, cả người lạnh toát, mảnh đồng cổ rơi xuống đất phát ra tiếng "keng" khô khốc. Hắn quay phắt lại, thấy Cố Trường An đã đứng đó tự bao giờ. Không có uy áp cuồn cuộn, không có ánh sáng rực rỡ, chỉ là một người đàn ông trung niên trong bộ áo xám giản dị, tay cầm cây chổi tre cũ.
Nhưng chính sự bình lặng ấy lại khiến Tạ Huyền thấy sợ hãi hơn cả khi đối mặt với lôi kiếp.
– Ngươi… ngươi sao lại ở đây? – Tạ Huyền lắp bắp, lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào tấm bia mộ lạnh lẽo.
Cố Trường An cúi xuống, nhặt mảnh đồng cổ lên, lật qua lật lại xem xét rồi khẽ thở dài:
– Vật cũ của kỷ nguyên trước, quả là một món đồ tốt. Đáng tiếc, ngươi dùng nó để bán rẻ sự yên bình của tiền nhân.
– Ta… ta chỉ muốn sống! Có gì là sai? – Tạ Huyền hét lên trong tuyệt vọng, hắn rút từ trong tay áo ra một thanh đoản kiếm rỉ sét, điên cuồng đâm về phía Cố Trường An. – Ngươi bắt chúng ta làm nô lệ, bắt chúng ta sám hối cho những kẻ đã chết từ đời nào! Ngươi mới là tên ác ma!
Cố Trường An không né tránh. Thanh đoản kiếm khi cách ngực hắn chỉ vài tấc bỗng nhiên khựng lại trong không trung, như đâm vào một bức tường kim cương vô hình.
– Ngươi nói đúng, ta có thể là ác ma. – Cố Trường An nhìn thẳng vào mắt Tạ Huyền, ánh mắt ấy lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả linh hồn. – Nhưng ở đây, ta là người định đoạt quy tắc. Quy tắc thứ nhất của Vạn Cổ Nghĩa Trang: Kẻ phản bội không có tư cách để chết.
Tạ Huyền đồng tử co rụt lại:
– Ngươi nói gì… "không có tư cách để chết"?
– Có những kẻ, chết đi là sự giải thoát. – Cố Trường An vung chổi tre lên. – Còn ngươi, ta sẽ thu hồi lại đặc ân được làm "người" của ngươi.
Tử khí xung quanh đột nhiên sôi sục, cuồn cuộn đổ dồn về phía Tạ Huyền. Hắn hét lên đau đớn, nhận ra làn da của mình bắt đầu khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tu vi, máu thịt, ngay cả ký ức cũng đang bị một lực lượng khổng lồ rút trích ra ngoài.
– Không! Tiền bối! Ta sai rồi! Xin hãy cho ta một cơ hội! Ta sẽ đào hố mười vạn năm! Ta sẽ làm con chó của ngài! – Tạ Huyền quỳ sụp xuống, gào khóc thảm thiết, đầu đập xuống đất đến chảy máu.
Cố Trường An vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng già cỗi.
– Cơ hội, ta đã cho ngươi lúc ngươi đặt chân vào cổng nghĩa trang này. Nhưng lòng tham của ngươi đã che lấp đi lối thoát duy nhất.
Cố Trường An xoay người, bước đi về phía sương mù. Phía sau hắn, tiếng hét của Tạ Huyền nhỏ dần, rồi hóa thành một tiếng thở dài thê lương.
Lúc này, các "Lệ mộ phu" khác cũng đã chạy đến. Họ kinh hoàng nhìn thấy cơ thể của Tạ Huyền đang dần biến đổi. Không phải chết đi, mà là hóa đá. Đôi chân hắn cắm sâu xuống đất, biến thành bệ đá; thân mình kéo dài, phẳng ra; khuôn mặt đau đớn tuyệt vọng của hắn bị khắc cứng lại trên bề mặt đá xám xịt.
Chỉ trong vài hơi thở, một tu sĩ bằng xương bằng thịt đã biến thành một tấm bia mộ vô danh, không tên không tuổi, chỉ có hai chữ "Phản Bội" mờ ảo ẩn hiện trên thân bia.
Tất cả những người chứng kiến đều rùng mình, tim gan run rẩy. Họ nhìn thấy Cố Trường An đứng giữa màn sương, giọng nói của hắn như vọng về từ vực thẳm u minh:
– Từ hôm nay, đây chính là "Bia răn đe". Kẻ nào nảy sinh tâm phản nghịch, linh hồn sẽ bị giam cầm trong đá, đời đời kiếp kiếp chịu sự mài mòn của tuế nguyệt, không được luân hồi, không được tan biến.
Một tu sĩ già run giọng hỏi:
– Tiền bối… vậy… hắn vẫn còn sống sao?
– Hắn vẫn còn ý thức. – Cố Trường An đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ. – Hắn sẽ cảm nhận được từng hạt cát thổi qua thân thể, từng cơn mưa axit thấm vào hồn phách. Hắn sẽ đứng đây, chứng kiến từng thế hệ khách hàng vào mộ, cho đến khi nghĩa trang này biến mất khỏi nhân gian.
Đám đông im lặng phăng phắc. Sự trừng phạt này còn kinh khủng hơn cái chết gấp vạn lần. Đó là sự trường sinh trong đau khổ tột cùng – một loại hình phạt mà chỉ kẻ nắm giữ bí mật của thời gian mới có thể ban xuống.
Lâm Thanh Diệp đứng phía xa, chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi chấn động. Nàng hiểu rằng, sự khoan dung của Cố Trường An là có giới hạn. Hắn có thể bình thản uống trà nhìn đời đổi thay, nhưng một khi đã chạm vào nghịch lân của hắn, hắn chính là vị phán quan tàn khốc nhất.
…
Cố Trường An trở về túp lều tranh, đặt cây chổi vào góc tường.
Mảnh đồng cổ trên bàn bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Một giọng nói uy nghiêm và tức giận từ bên trong vọng ra:
– Kẻ nào dám giết đệ tử Thiên Hỏa Tông ta? Kẻ nào dám ngăn cản sự mở mang của đại đạo? Mau lộ diện, nếu không ta sẽ san phẳng cái hầm mộ bẩn thỉu này!
Lão Hắc ngáp một cái dài, liếc nhìn mảnh đồng:
– Chủ nhân, bên ngoài có kẻ đòi "san phẳng" nhà chúng ta kìa. Có cần ta đi nuốt trọn linh khí của hắn không?
Cố Trường An ngồi xuống, rót cho mình một chén trà đã nguội lạnh. Hắn khẽ búng ngón tay vào mảnh đồng.
*Rắc!*
Một vết nứt dài xuất hiện trên món cổ vật.
– Nói với tông chủ của ngươi. – Cố Trường An chậm rãi nói vào mảnh đồng, giọng điệu vẫn không một chút gợn sóng. – Nghĩa trang cần thêm vài người quét rác. Nếu hắn muốn đến, ta sẽ để dành cho hắn một vị trí "phong thủy" tốt nhất. Còn hiện tại… cút!
Hắn hơi dùng lực, mảnh đồng cổ lập tức vỡ vụn thành cát bụi, luồng sóng âm liên lạc cũng bị chặt đứt một cách thô bạo. Ở một phương trời xa xôi nào đó, trong điện thờ rực lửa của Thiên Hỏa Tông, một vị trưởng lão đang tọa thiền bỗng nhiên hộc máu, thần sắc đại biến, đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hãi không tin nổi.
Trong nghĩa trang, sương mù lại trở về trạng thái tĩnh lặng vốn có của nó.
Cố Trường An cầm lấy chén trà, nhìn những lá trà đang trôi lững lờ.
– Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm qua, tại sao họ cứ thích tìm đến cái chết như vậy?
Lão Hắc chậc lưỡi:
– Vì họ sống quá ngắn, nên không hiểu được giá trị của sự tĩnh lặng. Hoặc có thể, họ nghĩ rằng mình đủ mạnh để khiêu khích thời gian.
Cố Trường An mỉm cười nhàn nhạt:
– Thời gian chưa bao giờ thua. Ta cũng vậy.
Đêm đó, tiếng xẻng đào đất lại vang lên, nhưng lần này nó mang theo một nhịp điệu hoàn toàn khác. Không còn sự cẩu thả, không còn những toan tính âm thầm. Chỉ còn sự sợ hãi tột cùng và lòng thành kính tuyệt đối.
Tấm bia mộ mang tên "Phản Bội" đứng sừng sững ở lối vào, như một minh chứng vĩnh hằng cho kết cục của kẻ dám lừa dối thủ mộ nhân. Gió vẫn thổi, sương vẫn phủ, và Cố Trường An lại chìm vào giấc ngủ sâu, tiếp tục hành trình thủ hộ kéo dài suốt vạn cổ trường an.
Kết thúc một đêm náo động, Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ thần bí và yên bình của nó, như thể sự phản bội của Tạ Huyền chỉ là một hạt bụi nhỏ vừa bị nhát chổi của Cố Trường An quét sạch khỏi bề mặt của lịch sử.
Dưới ánh trăng mờ, chỉ còn bóng dáng gầy gò của một người quét rác, lặng lẽ lướt đi giữa những nấm mồ cổ, mỗi bước chân đều gieo xuống đất những quy tắc không thể lay chuyển của sinh và tử.