Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 145: \”Sư tôn, người không đi sao?\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:57:44 | Lượt xem: 2

Tiếng chuông đồng vang vọng từ chín tầng trời, từng nhịp một, trầm hùng mà thanh thoát, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù của Thánh Di Khư Giới, chấn động đến tận cùng những góc khuất u tối nhất. Thiên địa dị tượng sinh ra, hoa trời rơi rụng, kim liên nở rộ trên mặt đất khô cằn, vạn dặm mây tím đông lai.

Hôm nay, vạn cổ hiếm thấy, có người vượt qua Đại Kiếp, đứng trước ngưỡng cửa phi thăng.

Tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, nơi mà tử khí quanh năm đặc quánh như chì, lúc này lại bị ánh kim quang từ đỉnh đầu Lâm Thanh Diệp xua tan đi phần nào. Nàng đứng đó, khoác trên mình bộ trường bào thêu hình phượng hoàng bằng sợi chỉ hoàng kim, uy nghiêm bất khả xâm phạm. Ánh mắt nàng, vốn đã lạnh lùng nhìn thấu thế gian trong hàng ngàn năm chinh chiến, lúc này lại chứa đựng một nỗi xót xa khôn tả khi nhìn về phía bóng lưng gầy gò của người đàn ông đang cúi xuống bên mộ phần.

"Sư tôn, người thực sự… không đi sao?"

Giọng nói của nàng run lên một chút. Ở ngoài kia, nàng là Nữ Đế trấn áp một thời đại, là người khiến vạn dân quỳ lạy, nhưng ở trong túp lều rách này, trước mặt lão quét rác này, nàng mãi mãi là cô công chúa nhỏ năm nào bò vào nghĩa trang với hơi thở thoi thóp.

Cố Trường An không ngẩng đầu. Đôi tay hắn vẫn lấm lem bùn đất, tỉ mẩn lấp từng nắm đất nhỏ cho hạt giống mà nàng vừa tặng. Hắn nghe thấy câu hỏi của nàng, nhưng nhịp điệu trên tay vẫn không hề thay đổi. Một lúc lâu sau, hắn mới vỗ vỗ đôi bàn tay, đứng thẳng người dậy.

Chiếc áo bào thô sơ màu xám tro trên người hắn dính đầy bụi bặm, trông cũ nát đến mức nếu ném ra ngoài đường, cũng chẳng có kẻ ăn xin nào thèm nhặt. Hắn nhìn lên vết rách trên bầu trời – nơi vắt ngang một con đường đầy ánh sáng lung linh dẫn đến Tiên giới, rồi lại nhìn xuống những bia đá xám xịt xung quanh.

"Tiên giới à…" Cố Trường An khẽ cười, nụ cười nhạt như nước ốc, "Ở đó chắc chắn là đẹp lắm. Linh khí sẽ đậm đặc đến mức hóa lỏng, thọ nguyên sẽ dài đến mức khiến người ta quên mất khái niệm thời gian. Nhưng Thanh Diệp này, con có biết không? Càng lên cao, gió càng lạnh. Tiên giới không phải là nơi kết thúc, nó chỉ là một chiến trường rộng lớn hơn mà thôi."

Hắn nhấc cây chổi tre lên, chậm rãi bước đến bên một bia đá bị sứt mẻ.

"Mười vạn năm trước, ta đã thấy một vị Thái Cổ Tiên Vương từ con đường đó ngã xuống. Cái xác của lão ta rơi ngay chính chỗ này." Cố Trường An chỉ tay xuống dưới chân mình, nơi đất đen sẫm màu hơn những chỗ khác. "Lúc đó, lão ta cũng mặc áo bào rực rỡ như con bây giờ, ánh mắt cũng đầy kiêu hãnh như con bây giờ. Nhưng kết cục thì sao? Lão ta nằm dưới ba tấc đất, và chính ta là kẻ đã đào hố chôn lão."

Lâm Thanh Diệp sững sờ. Nàng biết sư tôn mình thần bí, nhưng mỗi lần hắn kể về quá khứ, nàng lại thấy mình bé nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc tuế nguyệt.

"Người ta cầu trường sinh để thoát khỏi cái chết," Cố Trường An tiếp tục, giọng nói đều đều như tiếng lá rụng. "Nhưng ta ở đây mười vạn năm, ta nhận ra rằng trường sinh thực sự không phải là không bao giờ chết, mà là học được cách sống chung với cái chết mà không bị nó làm cho sợ hãi. Con đi Tiên giới là để tìm 'Đạo'. Còn ta ở đây, là để thủ 'Nghĩa'."

"Nghĩa?" Lâm Thanh Diệp lẩm bẩm.

"Đúng vậy. Nghĩa trang này là nơi chôn cất mười vạn anh linh. Nếu ta đi, ai sẽ nhổ cỏ cho họ? Ai sẽ kể cho họ nghe chuyện đời nay đã thay đổi thế nào? Ai sẽ thắp một nén nhang cho những vị thần đã bị thế gian lãng quên?" Cố Trường An nhìn nàng, đôi mắt đục ngầu chợt trở nên trong vắt, phản chiếu cả hình ảnh Nữ Đế oai hùng của nàng. "Thế giới này cần những người bay cao như con để làm biểu tượng, nhưng cũng cần những kẻ đào đất như ta để giữ lại gốc rễ. Con đi đi, con đường của con là ở trên kia."

Tiếng chuông Thiên Đạo lại vang lên lần thứ chín, lần cuối cùng. Ánh sáng từ cánh cổng Tiên giới bắt đầu thu hẹp lại, sức hút khổng lồ bắt đầu tác động lên cơ thể của Lâm Thanh Diệp, kéo nàng bay lên.

Lâm Thanh Diệp quỳ sụp xuống giữa không trung, dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía Cố Trường An. Nước mắt vốn đã khô cạn từ lâu nay lại trào ra trên đôi gò má thanh tú.

"Đệ tử… vĩnh viễn ghi nhớ lời dạy của Sư tôn!"

Bóng dáng nàng dần dần mờ ảo trong hào quang rực rỡ. Trước khi biến mất hoàn toàn, nàng nhìn thấy Cố Trường An cầm chổi, bắt đầu nhịp quét xào xạc quen thuộc.

*Xào xạc… xào xạc…*

Cái bóng của hắn bị ánh sáng phi thăng kéo dài ra trên mặt đất, đơn độc, tĩnh lặng, nhưng lại vững chãi hơn bất kỳ ngọn núi nào nàng từng thấy.

Cửa Tiên giới đóng sầm lại. Dị tượng biến mất. Bầu trời Thánh Di Khư Giới trở lại vẻ u ám thường ngày. Những vị cường giả đứng ngoài vùng cấm địa nhìn theo sự biến mất của Nữ Đế, ai nấy đều tràn đầy hâm mộ và khao khát. Nhưng không một ai dám bước chân vào Vạn Cổ Nghĩa Trang để hỏi han kẻ ở lại. Với họ, nơi đó là tử địa.

Cố Trường An quét xong một vòng, hắn bước đến gốc cây cổ thụ già cỗi bên cạnh túp lều, nơi có một con hắc quy đang nằm ngủ gật, nước dãi chảy cả ra ngoài mai rùa.

"Lão Hắc, dậy đi. Người đi rồi, dọn dẹp chút thôi."

Con rùa đen hé mắt, ngáp một cái dài, giọng nói ồm ồm vang lên trong đầu Cố Trường An: "Ngươi thực sự không hối hận? Con bé đó giờ đã thành Tiên rồi. Nó mà ở lại, có khi nó còn giúp ngươi quét mộ được thêm vạn năm nữa."

"Nó có con đường của nó," Cố Trường An vừa nói vừa bắt đầu nhóm lửa đun trà. "Nhân gian này nếu ai cũng cẩu như ta, thì lấy đâu ra truyền kỳ cho người đời kể lại? Ta ở lại là vì ta thích cái tĩnh lặng này. Hơn nữa…"

Hắn dừng tay, nhìn về phía một góc khuất trong nghĩa trang, nơi sương mù đang cuồn cuộn dao động.

"…Lũ chuột nhắt ở dưới kia lại bắt đầu không yên phận rồi. Có lẽ mười vạn năm hòa bình đã làm chúng quên mất mùi vị của cây chổi tre này."

Ánh mắt Cố Trường An chợt trở nên sắc lạnh. Cùng lúc đó, từ dưới lòng đất của nghĩa trang vang lên những tiếng rên rỉ u linh, tử khí bỗng nhiên bùng phát, hóa thành những hình thù tà ác định lao ra ngoài. Đây chính là những dư nghiệt của "Thái Cổ Ma Khe" mà hắn đã trấn giữ bấy lâu.

Cố Trường An không hề hoảng hốt. Hắn cầm chén trà nóng, hất nhẹ một cái ra không trung.

Nước trà bình thường qua tay hắn bỗng hóa thành vạn đạo kiếm quang lấp lánh, mỗi giọt nước là một phù văn trấn áp rực rỡ. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, tất cả tà khí chạm phải nước trà đều tan biến thành hư không như tuyết gặp nắng hạ.

"Ở yên đó," Cố Trường An trầm giọng nói, âm thanh không lớn nhưng khiến toàn bộ nghĩa trang rung chuyển, "Ngày nào ta còn cầm chổi, ngày đó các ngươi không được bước ra khỏi đây một bước."

Mặt đất im lìm trở lại. Con hắc quy Lão Hắc lẩm bẩm: "Lại nữa rồi. Ngươi cứ dùng 'Thiên Diệp Tiên Trà' để đánh giặc thế này, đúng là lãng phí thiên vật."

Cố Trường An không đáp, hắn lại ngồi xuống ghế bành, nhắm mắt hưởng thụ sự yên tĩnh quý giá sau khi Nữ Đế rời đi.

Thế gian ngoài kia đang xôn xao về một kỷ nguyên mới không có Nữ Đế trấn giữ. Các tông môn sẽ lại bắt đầu tranh đấu, các vương triều sẽ lại hưng vong. Những anh hùng mới sẽ xuất hiện, những kẻ chiến bại sẽ gục ngã. Và cuối cùng, sớm hay muộn, họ cũng sẽ tìm đến đây, tìm đến cái cổng gỗ xập xệ này.

Cố Trường An khẽ mở mắt nhìn hạt giống mình vừa gieo. Dưới tác động của tia khí vận cuối cùng mà Lâm Thanh Diệp để lại, hạt mầm bắt đầu nảy lên một lá xanh bé xíu.

"Lâm Thanh Diệp, con lên đó làm Tiên. Còn ta ở đây, làm một người trông mộ, nhìn con xem con có thể kiên trì được bao lâu."

Hắn đứng dậy, đi vào trong túp lều lấy ra một cuộn thẻ tre cũ kỹ, mài mực rồi viết thêm một dòng chữ nhỏ vào trang cuối:

*"Năm thứ mười vạn, đệ tử Thanh Diệp phi thăng. Nghĩa trang thêm một mầm cây mới. Gió lặng."*

Bên ngoài, gió lại bắt đầu thổi qua những khe đá, phát ra tiếng sáo vi vu như đang hát ca. Cố Trường An dựa lưng vào bia đá của một vị Ma Đế từng bá chiếm vạn cổ, chậm rãi chìm vào giấc ngủ ngắn. Ở nơi này, không có tranh đoạt, không có phản bội, chỉ có tiếng thời gian trôi đi âm thầm dưới những lớp bụi trần.

Người ta gọi hắn là kẻ giữ mộ, kẻ bị nguyền rủa, hay là kẻ thất bại của thời đại. Nhưng chỉ có mười vạn linh hồn dưới đất kia mới biết, người đàn ông gầy gò ấy chính là bức tường thành cuối cùng ngăn cách giữa trật tự và hỗn độn.

Ở Vạn Cổ Nghĩa Trang này, mười vạn năm chỉ là một cái búng tay, và trường sinh… chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng dài trong lúc chờ trà chín mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8