Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 147: Tiễn biệt đệ tử phi thăng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:59:14 | Lượt xem: 2

Tiếng chổi tre sột soạt trên mặt đất đầy lá rụng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám cũ kỹ, màu vải đã bạc đi vì sương gió của tuế nguyệt, hơi khom lưng, tỉ mỉ quét đi lớp bụi trần bám trên bệ đá của một ngôi mộ không tên. Mười vạn năm qua, động tác này của hắn chưa bao giờ thay đổi, đều đặn như hơi thở của đại ngàn, nhẫn nại như dòng Minh Hà chảy quanh cấm địa.

Hôm nay, gió ở nghĩa trang mang theo một vị khác lạ. Không phải mùi tử khí nồng đậm hay mùi đất ẩm của những huyệt mộ mới đào, mà là một luồng linh khí thanh khiết, cuồn cuộn như sóng triều, từ phương xa tràn về, khiến những rặng cỏ bỉ ngạn đỏ rực ven đường run rẩy không thôi.

Cố Trường An dừng chổi, hơi ngẩng đầu nhìn về phía chân trời. Ở nơi đó, mây đen đang kéo đến, nhưng không phải hắc vân của ma đạo, mà là những tầng mây tím rực rỡ, lấp lánh lôi điện mang theo uy nghiêm của Thiên Đạo.

“Sắp đến lúc rồi sao?”

Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau.

Một bóng hình thanh mảnh từ trong sương mù của nghĩa trang chậm rãi bước ra. Lâm Thanh Diệp của ngày hôm nay không còn là cô công chúa nhỏ lấm lem bùn đất, trốn chạy sự truy sát mười lăm năm trước nữa. Nàng khoác trên mình bộ tiên y trắng muốt, khí chất lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh thiên sơn, ánh mắt sắc sảo chứa đựng cả một bầu trời tinh tú. Mỗi bước chân của nàng đi qua, đóa hoa bỉ ngạn dưới chân đều nghiêng mình như thể bái kiến một vị nữ hoàng.

Thế nhưng, khi nhìn thấy bóng lưng gầy yếu đang cầm chổi kia, sự lạnh lùng trong mắt nàng tan chảy ngay lập tức, thay vào đó là một sự kính trọng và luyến lưu vô hạn.

Lâm Thanh Diệp quỳ sụp xuống mặt đất đầy cát bụi, đầu gối chạm vào lớp lá khô sột soạt, thanh âm run run:

“Đệ tử Lâm Thanh Diệp, bái kiến Sư tôn.”

Cố Trường An không quay lại ngay, hắn thong thả quét nốt vài chiếc lá cuối cùng vào đống, sau đó mới chậm rãi xoay người. Nhìn nữ tử trước mặt đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao nhất của nhân gian, hắn chỉ khẽ gật đầu, vẻ mặt không chút gợn sóng:

“Đứng lên đi. Tu vi đã đến độ này, quy tắc phàm trần không còn ý nghĩa gì nữa. Thiên kiếp đã điểm tên, nàng nên chuẩn bị tâm thế cho tốt.”

Lâm Thanh Diệp không đứng lên, nàng vẫn dập đầu, giọng nói nghẹn ngào hơn:

“Mười lăm năm được Sư tôn chỉ điểm, ơn tái sinh như trời biển. Nếu không có người, Thanh Diệp đã sớm thành một nắm xương khô bên vệ đường, sao có thể nhìn thấy Tiên môn hôm nay? Sư tôn… người thực sự không cùng đệ tử phi thăng sao? Với thần thông của người, Thiên đạo này có là gì?”

Cố Trường An nhìn nàng, đôi mắt già nua như chứa đựng cả lịch sử mười vạn năm đầy thăng trầm. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy vẻ u buồn của kẻ đứng ngoài vòng luân hồi:

“Trên đó rực rỡ thật đấy, nhưng cũng mệt mỏi lắm. Ta đã quen với sự tĩnh lặng của những người nằm dưới này rồi. Họ không biết lừa lọc, không biết tranh giành, cũng chẳng bao giờ đòi hỏi gì. Tiên giới… không hợp với một lão già quét rác như ta.”

Hắn bước đến bên gốc cây bỉ ngạn lớn nhất giữa nghĩa trang, một loài cây kỳ dị nở hoa quanh năm không bao giờ tàn, cánh hoa đỏ như máu, lấp lánh như lân quang. Hắn từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc túi vải thô, đưa cho nàng.

“Đây là…” Lâm Thanh Diệp đón lấy, nhận ra bên trong chỉ là một ít hạt trà sấy khô và một chiếc bùa gỗ bình thường nhất có thể.

“Tiên giới không có trà của Vạn Cổ Nghĩa Trang đâu.” Cố Trường An thản nhiên nói, “Khi nào thấy lòng dạ xáo trộn, hay khi những kẻ trên đó làm nàng mệt mỏi, hãy pha một chén trà này. Nó sẽ nhắc nàng nhớ rằng, dù có là Tiên nhân cao cao tại thượng, gốc rễ của nàng vẫn là từ đất cát mà ra. Còn chiếc bùa kia… hừm, cứ coi như một mảnh gỗ mục ta nhặt được khi đóng quan tài, mang theo bên người cho có chút tử khí, để đám Tiên nhân đó không nhìn thấu được chân tướng của nàng.”

Lâm Thanh Diệp siết chặt chiếc túi vải. Nàng biết, thứ mà Sư tôn gọi là “gỗ mục đóng quan tài” kia, chắc chắn là một thứ bảo vật kinh thiên động địa có thể che giấu thiên cơ. Ở cạnh hắn mười lăm năm, nàng đã học được một điều: Sư tôn càng nói thứ gì tầm thường, thì thứ đó càng là át chủ bài bảo mạng.

“Đệ tử… xin ghi nhớ lời dạy của người.”

Lúc này, bầu trời bỗng nhiên nổ vang một tiếng sấm chấn động cả đại địa. Luồng áp lực từ thiên kiếp bắt đầu giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí của Lâm Thanh Diệp. Khí vận của nàng đã tràn đầy, thế giới này không còn đủ sức chứa chấp nàng thêm nữa.

Cố Trường An phất tay:

“Đi đi. Ra khỏi cổng nghĩa trang mười trượng mới được độ kiếp. Đừng làm đổ nát mấy văn bia của ta, lão Kiếm Tiên nằm dưới kia khó tính lắm, ông ta mà thức giấc vì tiếng sấm của nàng, ta lại phải tốn công dỗ dành.”

Lâm Thanh Diệp đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn sư tôn một lần cuối. Nàng muốn nói rất nhiều, muốn hỏi tại sao mười vạn năm qua người vẫn chỉ ở đây, muốn hỏi người có bao giờ thấy cô độc không. Nhưng khi nhìn vào dáng vẻ thản nhiên của hắn dưới gốc bỉ ngạn, nàng hiểu rằng mọi lời nói đều là dư thừa.

Nàng quay người, hóa thành một luồng ánh sáng trắng lướt thẳng ra khỏi khu vực lõi của nghĩa trang.

“Oàng!”

Thiên kiếp thứ nhất giáng xuống. Ánh chớp tím khổng lồ như một con cự long từ chín tầng mây lao xuống, muốn nghiền nát kẻ nghịch thiên.

Cố Trường An vẫn đứng đó, dưới gốc bỉ ngạn. Hắn chắp tay sau lưng, lặng lẽ quan sát.

Lâm Thanh Diệp không dùng đến vũ khí thần thánh nào, nàng chỉ dùng một bàn tay không, tung ra một chưởng phá tan lôi điện. Đó là “Tẩy Trần Thủ” mà hắn đã dạy nàng trong lúc nàng đang… lau dọn các linh vị. Một môn công pháp bình phàm nhất, qua tay hắn lại mang theo đạo vận của sự vĩnh hằng.

Kiếp thứ hai, kiếp thứ ba… rồi đến kiếp thứ chín.

Cả vùng trời phía ngoài nghĩa trang biến thành một vùng biển lửa và lôi điện. Núi non sụp đổ, sông ngòi đảo ngược. Nhưng lạ lùng thay, dù sấm sét có uy mãnh đến đâu, chỉ cần chạm đến ranh giới của Vạn Cổ Nghĩa Trang, mọi rung chuyển đều biến mất hoàn toàn. Nghĩa trang như một hòn đảo đơn độc giữa cơn bão, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lão Hắc, con chó đen to lớn với đôi mắt xanh lè, từ đâu lù lù xuất hiện, ngồi bệt xuống cạnh chân Cố Trường An. Nó ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng trắng hếu:

“Con bé đó tư chất khá đấy, lão Cố. Ngươi dạy nó mười lăm năm, so với mấy đứa đệ tử trước đây ngươi từng chỉ điểm mười vạn năm qua, đứa này có vẻ kiên cường nhất.”

Cố Trường An không nhìn con chó, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Mười lăm năm là quá ngắn đối với chúng ta, nhưng lại là cả một thời thanh xuân của nó. Nó mang theo thù hận vào đây, rồi lại mang theo hy vọng đi ra. Hy vọng là một thứ vũ khí mạnh hơn bất kỳ công pháp nào.”

“Thế nhưng…” Lão Hắc liếm mép, “Sau hôm nay, cái sân này lại chỉ còn ta với ngươi. Ngươi không thấy chán sao?”

“Có bao giờ là chỉ có ta với ngươi đâu?” Cố Trường An cúi xuống, nhặt một cánh hoa bỉ ngạn rơi trên vai mình. “Dưới này có mười vạn linh hồn. Họ vẫn luôn lắng nghe mà.”

Lúc này, phía xa, thiên không nứt ra một khe hở khổng lồ. Ánh sáng vàng kim chói lọi rủ xuống như những dải lụa tiên, âm nhạc của đại đạo vang lên lanh lảnh, mùi hương lạ lùng tỏa khắp không gian. Thiên Môn đã mở.

Thân ảnh Lâm Thanh Diệp được bao phủ trong hào quang rực rỡ, từ từ bay lên không trung. Trước khi biến mất vào trong Thiên Môn, nàng nhìn xuống hướng nghĩa trang, đôi môi mấp máy nói một câu mà chỉ có Cố Trường An mới nghe thấy được:

“Sư tôn… người nhất định phải sống thật lâu.”

Cố Trường An không vẫy tay, hắn chỉ đứng đó, nhìn theo vệt sáng trắng nhỏ dần cho đến khi Thiên Môn khép lại, bầu trời trả lại màu sắc bình thường, mây đen tan biến, ánh nắng hoàng hôn đỏ rực trải dài lên những ngôi mộ.

Cả thế giới im lặng. Trận phi thăng chấn động thiên hạ vừa rồi dường như chưa từng xảy ra đối với nơi này.

Cố Trường An thở dài một hơi, cầm chiếc chổi tre lên.

“Lão Hắc, đi thôi. Ngày mai hình như có vị ‘khách’ mới đến. Ta nghe thấy tiếng bánh xe xe tang lăn ở cửa rừng rồi.”

Lão Hắc đứng dậy, lười biếng vẫy đuôi:

“Lại là một vị Hoàng đế hay một vị Tông chủ đây? Ta hy vọng là một gã giàu có, để ít ra ngươi còn kiếm được chút gì đó tốt tốt mà bón cho mấy gốc hoa này.”

“Là ai cũng vậy thôi.” Cố Trường An bước đi trên con đường nhỏ dẫn về túp lều rách. “Vào đến đây, họ đều là khách, đều cần một giấc ngủ yên.”

Hắn đứng dưới gốc bỉ ngạn, nhìn những cánh hoa đỏ thẫm bay lơ lửng trong gió hoàng hôn. Sự huy hoàng của Tiên giới, sự rực rỡ của phi thăng, đối với hắn chỉ giống như một trận pháo hoa thoáng qua giữa đêm dài mười vạn năm.

Hắn lại cúi xuống, bắt đầu quét những cánh hoa rơi.

Tiếng sột soạt lại vang lên.

Một đời người phi thăng, đối với Cố Trường An, chẳng qua cũng chỉ là một trang giấy cũ vừa lật qua trong cuốn sổ sinh tử vô tận. Hắn vẫn ở đây, canh giữ sự yên nghỉ của mười vạn năm quá khứ, lặng lẽ nhìn tương lai trôi đi qua kẻ tay.

Sắc đỏ của hoa bỉ ngạn càng về chiều càng trở nên sẫm lại, như máu của những anh hùng đã nằm xuống, cũng như tâm tình tĩnh lặng của kẻ thủ mộ trường sinh. Dưới gốc cây, bóng người già nua đổ dài lên những ngôi mộ cổ, đơn độc, nhưng lại vững chãi như thiên địa.

“Trường An…”

Hắn tự gọi tên mình, khẽ mỉm cười.

“Vạn cổ trường an. Đúng là một lời nguyền thú vị.”

Đêm xuống, sương mù lại bắt đầu dâng lên, che khuất những nấm mồ, che khuất bóng dáng người cầm chổi, chỉ còn lại ánh đèn lồng lập lòe của U Minh Đăng treo trước hiên lều, dẫn lối cho những linh hồn còn lầm lạc giữa cõi nhân gian mịt mù.

Cố Trường An đã quay trở lại với sự tĩnh lặng tuyệt đối của mình, như thể Lâm Thanh Diệp chưa từng xuất hiện, như thể mười lăm năm xao động vừa qua chỉ là một giấc mộng giữa buổi trưa dài. Nhưng sâu trong kẽ áo của hắn, vẫn còn vương lại một sợi tóc của người đệ tử, lấp lánh linh khí, là bằng chứng duy nhất cho thấy người canh mộ này, cũng đã từng trao đi một phần tâm tư của mình cho thế giới bên ngoài.

Gió lạnh rít qua kẽ lá, nhưng người trong mộ vẫn ngủ say, và người thủ mộ vẫn chưa chợp mắt. Bởi vì mười vạn năm trước hắn đã hứa, khi nào bụi trần chưa sạch, hắn sẽ không đi.

Hôm nay bụi trần vẫn còn đó. Ngày mai cũng vậy. Và có lẽ, mười vạn năm sau vẫn thế.

Một mình đứng dưới gốc bỉ ngạn, Cố Trường An khép mắt, hòa mình vào bóng tối vĩnh hằng của nghĩa trang, tiếp tục sứ mệnh không có điểm dừng của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8