Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 160: Đạt đến cảnh giới Chân Tiên mà không cần phi thăng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:08:56 | Lượt xem: 2

Tuyết trên đỉnh Thiên Mộ Sơn đã rơi ròng rã suốt ba tháng. Những bông tuyết mang theo tử khí nồng đậm, vừa chạm xuống mặt đất liền hóa thành những đóm lửa u lam, lờ mờ chiếu rọi những tấm bia đá đã mòn vẹt bởi dấu ấn thời gian.

Cố Trường An mặc một bộ áo gai thô, tay cầm chiếc Trần Hiêu Chổi, từng nhát quét chậm rãi vang lên trên con đường mòn dẫn vào lõi nghĩa trang. Mười vạn năm, một con số đủ để biến biển xanh thành nương dâu, đủ để một triều đại hưng thịnh rồi tan thành mây khói, nhưng nó dường như chẳng thể để lại một nếp nhăn nào trên khuôn mặt thanh tân nhưng chứa đầy sự tang thương của hắn.

Hôm nay, trong khí hải của Cố Trường An, một sự biến đổi long trời lở đất đang âm thầm diễn ra.

Tu vi Độ Kiếp đỉnh phong của hắn đã bị ép xuống hết lần này đến lần khác suốt ba vạn năm qua. Cẩu đạo đến cực hạn chính là sự nén ép. Hắn không muốn phi thăng, bởi vì hắn biết rõ, bước qua cánh cổng Tiên môn kia đồng nghĩa với việc vứt bỏ đi gốc rễ, vứt bỏ đi vạn cổ anh linh mà hắn đã hứa sẽ bảo vệ đến tận cùng. Hắn là người thủ mộ, nếu người thủ mộ đi mất, mười vạn linh hồn này sẽ thuộc về ai? Sẽ bị kẻ nào quấy nhiễu?

"Lão Hắc, ngươi nói xem, rốt cuộc thì Tiên là gì?" Cố Trường An dừng chổi, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi sấm sét đang lờ mờ tụ hội.

Con rùa đen to bằng chiếc nong, đang rúc đầu trong một đống lá khô, lười biếng hé mắt: "Tiên á? Tiên là kẻ sống lâu hơn người thường, nhưng lại chóng chết hơn một ngôi mộ. Ngươi hỏi câu này làm gì? Lại định tìm cớ không phi thăng à?"

Cố Trường An cười nhạt: "Phi thăng? Thượng giới không có trà ngon bằng ở đây. Hơn nữa, ta đi rồi, ai sẽ gãi mai cho ngươi?"

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, rồi đột nhiên biểu cảm của nó đông cứng lại. Nó cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng đang bắt đầu trào dâng từ sâu trong huyết mạch của người thanh niên trước mắt.

Đó không phải là linh khí, cũng không phải là tiên khí thường thấy. Đó là một thứ lực lượng tối cổ, u uẩn và nặng nề, giống như toàn bộ sức nặng của mười vạn năm tuế nguyệt đang cô đọng lại thành một điểm.

Trong đầu Cố Trường An, tiếng chuông của hệ thống Thiên Mộ Trường Sinh Khảo vang lên, âm thanh cổ xưa như phát ra từ thời hỗn độn:

"Đinh! Ký chủ đã tích lũy đủ 100.000 năm Đạo vận. Nhận thấy ý chí của ký chủ: Thủ mộ vĩnh hằng, không nhập thiên môn. Bắt đầu quá trình: Nghịch chuyển quy tắc chư thiên — Chứng đạo Chân Tiên tại nhân gian!"

Toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang đột nhiên rung chuyển. Những ngôi mộ của các vị đại năng đã mất, từ Kiếm Tiên mười vạn năm trước đến Ma Nữ tuyệt thế vạn năm qua, đồng loạt phát ra những tia sáng nhàn nhạt. Họ dường như cảm nhận được, người con trai đã quét dọn giấc ngủ cho họ suốt bao nhiêu thế kỷ, sắp sửa bước vào một ranh giới cấm kỵ.

Cố Trường An khoanh chân ngồi xuống ngay chính giữa lối đi. Hắn đặt chiếc chổi sang bên cạnh.

"Vạn cổ anh linh, nghe lệnh ta, trấn áp nhân quả!"

Hắn vừa dứt lời, từ mười vạn ngôi mộ, mười vạn luồng hào quang phóng lên trời xanh, đan dệt thành một tấm lưới khổng lồ che lấp cả thiên cơ. Cố Trường An không muốn để Thiên Đạo Chi Nhãn phát hiện. Hắn muốn đột phá một cách lặng lẽ nhất, "cẩu" đến mức độ ngay cả ông trời cũng phải bị bịt mắt.

Nhưng cảnh giới Chân Tiên quá mức phi thường. Trong phút chốc, khí hải của hắn vỡ tan, toàn bộ linh lực Độ Kiếp hóa thành tro bụi. Thay vào đó, một mầm non màu trắng ngà mọc lên từ hư vô, đó là "Đạo quả Chân Tiên".

Bên ngoài cấm địa, bầu trời đột ngột đen kịt. Những đám mây đen cuồn cuộn không phải từ phương xa kéo đến, mà là sinh ra từ chính hư không. Những tia sét đỏ ngầu như máu, to bằng thân cây đại thụ bắt đầu điên cuồng oanh tạc vào bức màn ánh sáng của nghĩa trang.

"Tiên giới không cho phép Chân Tiên tồn tại ở phàm trần sao?" Cố Trường An ngẩng đầu, đôi mắt hắn đột nhiên biến thành một màu trắng dã, thấu thị qua vạn dặm mây mù, nhìn thấy một con mắt khổng lồ lạnh lẽo đang nhìn xuống.

Thiên Đạo Chi Nhãn!

Nó cảm nhận được một sự xúc phạm. Một sinh linh phàm trần, tu luyện mười vạn năm không chết đã là một điều nghịch thiên, giờ đây kẻ đó còn muốn nắm giữ lực lượng của Tiên nhân mà không chịu chịu sự khống chế của Tiên giới, không chịu nộp ra "mệnh cách" cho bảng phong thần.

*Ầm!!!*

Một đạo thiên lôi vạn trượng giáng thẳng xuống đỉnh đầu Cố Trường An. Uy lực này đủ để xóa sổ một vương triều, biến một châu lục thành bình địa.

Lão Hắc rú lên một tiếng, chui tọt vào trong mai rùa, miệng không ngừng chửi bới: "Cố Trường An, ngươi điên rồi! Ngươi đây là muốn tự sát! Ngươi chọc giận ông trời rồi!"

Nhưng Cố Trường An vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng đá. Khi đạo thiên lôi chạm vào người hắn, một luồng ánh sáng u minh từ lòng đất nghìn trượng cuộn lên. Đó là "Tử khí" và "Tuế nguyệt khí" tích lũy mười vạn năm qua. Chúng không đẩy lùi lôi kiếp, mà là… nuốt chửng lấy nó.

*Thủ Mộ Nhân Kinh* tầng thứ chín: **Cửu U Hóa Tiên**.

Cố Trường An đang dùng chính thiên kiếp để rèn luyện tiên thể. Da thịt hắn rách toác rồi lập tức lành lại, xương cốt hắn bị nghiền nát rồi lại được đúc bằng tinh hoa của mười vạn năm Đạo vận. Mỗi một tế bào trong cơ thể hắn giờ đây đều chứa đựng một mảnh ký ức của những người đã nằm xuống.

"Ta không phi thăng, bởi vì dưới đất này có đồng bạn của ta. Ta không lên trời, bởi vì mặt đất mới là nơi con người tìm về sau vạn nẻo phù du."

Tiếng nói của hắn không vang dội, nhưng nó xuyên thấu mây xanh, khiến Thiên Đạo Chi Nhãn cũng phải khựng lại trong giây lát.

Cố Trường An đứng dậy giữa biển lửa lôi đình. Hắn cầm lấy chiếc Trần Hiêu Chổi, một tay chống lên trời.

"Quét!"

Một nhát chổi bình dị nhưng mang theo sức mạnh quét sạch nhân quả. Luồng sức mạnh đó không phải là lực công kích bình thường, mà là quy tắc "Xóa bỏ". Nhát chổi đi qua, mây đen tan biến, thiên lôi tắt ngấm, ngay cả Thiên Đạo Chi Nhãn cũng bị che mờ bởi một làn sương mù tử khí đặc quánh.

Đất trời trở lại tĩnh lặng. Chỉ có tiếng tuyết rơi vẫn đều đặn trên những mái mộ.

Trong cơ thể Cố Trường An, mầm non Đạo quả đã nở rộ. Một đóa hoa tiên lung linh, không tỏa hào quang vạn trượng, mà trầm mặc như mặt nước mùa thu.

Hắn đã là Chân Tiên. Một vị Chân Tiên duy nhất tại nhân gian không chịu sự quản thúc của tiên môn, không nằm trong sổ luân hồi, cũng không hiện diện trên bảng tiên nhân.

Hệ thống vang lên:
"Đinh! Chúc mừng ký chủ đột phá Chân Tiên cảnh (Nghịch thiên lộ). Thọ nguyên: Vô tận. Nhận được bí thuật: *Họa Địa Vi Lao* (Biến Vạn Cổ Nghĩa Trang thành một giới diện độc lập, thần thức của Tiên Đế cũng không thể xâm phạm)."

Cố Trường An hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn nhưng đầy tĩnh lặng trong cơ thể. Hắn vươn vai một cái, rồi cúi xuống nhìn lão Hắc đang thập thò cái đầu ra ngoài.

"Xong rồi à?" Lão Hắc lắp bắp, "Ngươi… ngươi còn là người không?"

"Vẫn là một gã quét mộ thôi." Cố Trường An thản nhiên đáp. Hắn khẽ búng tay, tu vi Chân Tiên khủng khiếp liền được giấu kín dưới lớp vỏ của một tu sĩ Luyện Khí tầng mười ba bình thường. Ngay cả hơi thở cũng trở nên mờ nhạt đến mức nếu không nhìn thấy người, người ta sẽ tưởng hắn chỉ là một hòn đá ven đường.

Hắn lại cầm chổi lên, tiếp tục quét những nhành lá khô bị lôi kiếp đánh rơi vãi trên mộ phần của một vị Kiếm Tiên.

"Kiếm lão đầu, hôm nay ta thăng cấp, có chút động tĩnh làm phiền giấc ngủ của lão, đừng giận nhé. Đợi lát nữa ta tưới thêm cho lão ít rượu mạnh."

Từ dưới mộ, một luồng ý niệm mờ nhạt đầy kinh ngạc truyền lên: "Nhóc con… ngươi vừa rồi… là phá vỡ xiềng xích của giới diện này? Thật là điên rồ… nhưng cũng thật sảng khoái! Lão phu nằm đây mười vạn năm, chưa từng thấy ai dám vả mặt Thiên Đạo bằng một cái chổi như ngươi."

Cố Trường An cười cười, không nói gì thêm.

Lúc này, ở thế giới bên ngoài nghĩa trang, những đại năng ẩn thế của các tông môn đều chấn động. Họ cảm nhận được một luồng tiên khí ngắn ngủi nhưng cực kỳ thuần khiết bùng phát rồi biến mất tại U Minh Cấm Địa.

"Có người phi thăng? Không, hình như là có tiên vật xuất thế?"
"Vạn Cổ Nghĩa Trang rốt cuộc có bí mật gì?"

Những luồng thần thức cường đại bắt đầu quét về phía nghĩa trang, nhưng tất cả đều bị một làn sương mù xám xịt chặn đứng bên ngoài. Không một ai, kể cả những cường giả Độ Kiếp đỉnh phong, có thể nhìn thấu được những gì đang diễn ra bên trong khu mộ mịt mù ấy.

Cố Trường An biết, mười vạn năm sống ẩn dật của hắn có lẽ sẽ sớm bị khuấy động bởi những vị khách không mời mà đến. Thế giới đang tàn lụi, người ta luôn thèm khát những hy vọng cuối cùng, dù đó là quật mộ tiên nhân.

Hắn trở về túp lều rách, đốt lên một ngọn U Minh Đăng. Ánh lửa xanh mướt phản chiếu trên khuôn mặt bình thản. Hắn lấy ra một nắm hạt giống hoa Bỉ Ngạn mới nhận được, lặng lẽ gieo vào góc tường.

"Tuế nguyệt đằng đẵng, Tiên cũng chỉ là một danh hiệu. Ta chỉ muốn thấy hoa nở trên mộ, thấy bạn cũ không bị lãng quên."

Đêm đó, Cố Trường An nằm trên ghế bành gỗ, nghe tiếng tuyết rơi xào xạc trên mái lá. Hắn đã đạt đến cảnh giới mà triệu triệu tu sĩ hằng mơ ước, nhưng cuộc sống của hắn dường như chẳng có gì thay đổi. Ngày mai, hắn vẫn sẽ thức dậy lúc rạng đông, quét đi lớp tuyết trên bia đá, thắp một nén hương trầm, và trò chuyện với những cái xác về những chuyện xưa cũ.

Một vị Chân Tiên ngồi quét rác giữa vạn cổ anh linh. Cảnh tượng này vừa kỳ dị, vừa thê lương, lại vừa mang một vẻ đẹp thoát tục đến rợn người.

Trường sinh? Đó không phải là để sống đời đời kiếp kiếp, mà là để thấy hết mọi hỉ nộ ái ố mà vẫn giữ được tâm của một đứa trẻ đứng trước một ngôi mộ.

Trong bóng tối, đôi mắt của Cố Trường An khẽ nhắm lại. Hắn cảm nhận được luồng khí tức của Lâm Thanh Diệp đang tiến về phía nghĩa trang từ ngàn dặm xa. Nàng đang bị truy đuổi, vết thương đầy mình.

"Lại làm phiền ta rồi," Cố Trường An thở dài một hơi, nhưng trên môi lại hiện lên một nét cười nhẹ. "Thôi thì, quán trà lại sắp có khách."

Chiếc chổi dựa vào vách tường, rung lên khe khẽ như thể cũng đang mong chờ những chương mới của cuộc đời mười vạn năm đầy cô độc nhưng chưa bao giờ vô nghĩa này. Một chương mới mở ra, không phải bắt đầu từ Tiên giới hào nhoáng, mà bắt đầu từ những nấm mồ im lìm dưới trời tuyết trắng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8