Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 166: Bí mật về Vạn Cổ Anh Linh Mộ được hé lộ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:13:16 | Lượt xem: 2

Đêm ở Vạn Cổ Anh Linh Mộ chưa bao giờ là một đêm bình lặng theo đúng nghĩa đen. Gió từ Minh Hà thổi thốc vào, mang theo tiếng gào thét của những tàn hồn chưa tan, len lỏi qua từng kẽ đá, từng khe hở của những ngôi mộ cổ đại.

Cố Trường An ngồi trước túp lều tranh, trên tay là chiếc ấm đất cũ kỹ, nước trà bên trong vẫn còn bốc khói nghi ngút. Hắn nhấp một ngụm, vị đắng chát tan nơi đầu lưỡi rồi hóa thành một luồng thanh khí chạy dọc tứ chi bách hài. Lâm Thanh Diệp đã đi nghỉ, nàng vừa trải qua một đợt tẩy lễ tâm cảnh sau trận chiến với ý chí của Thiên Đạo, lúc này đang chìm sâu vào trạng thái đốn ngộ.

"Ngươi cuối cùng cũng nhận ra rồi sao?"

Tiếng nói khàn đặc, có chút lười biếng vang lên từ phía bóng tối. Đại Hắc Cẩu – Lão Hắc, đang nằm bò dưới chân cột tre, đôi mắt vàng đục của nó phản chiếu ánh sáng leo lét từ ngọn U Minh Đăng.

Cố Trường An không quay đầu lại, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi những dải sương mù màu tím thẫm đang cuộn xoáy như những con rồng nhỏ.

"Mười vạn năm." Cố Trường An khẽ thở dài, giọng nói như tan vào gió. "Ta cứ ngỡ mình đã hiểu thấu từng tấc đất, từng viên đá nơi này. Nhưng tối nay, khi nhát chổi của ta chạm vào gốc bỉ ngạn già ở khu trung tâm, ta cảm thấy một nhịp tim."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, cái đuôi dài quất nhẹ xuống đất, tạo thành những gợn sóng đen kịt lan tỏa:

"Nhịp tim? Ngươi mới chỉ cảm thấy nhịp tim thôi sao? Trường An, ngươi quá cẩn trọng, cẩn trọng đến mức đôi khi sự nhạy cảm của ngươi bị chính cái 'Cẩu đạo' ấy che lấp. Ta đã ở đây trước ngươi, chứng kiến không biết bao nhiêu đời Thủ Mộ Nhân đến rồi đi, già nua rồi mục nát. Nhưng ngươi là kẻ duy nhất sống đủ lâu để nghe thấy tiếng thở của 'Nó'."

Cố Trường An đặt chén trà xuống, đứng dậy. Hắn cầm lấy cây Trần Hiêu Chổi, ánh mắt trở nên thâm trầm.

"Dẫn đường đi. Đã đến lúc phải nhìn thấu chân tướng phía sau mười vạn năm này."

Hai bóng một người một chó lầm lũi tiến vào sâu trong nghĩa trang. Càng đi vào trong, không khí càng trở nên đặc quánh. Đây không còn là tử khí bình thường nữa, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Vạn Cổ Anh Linh Mộ chia làm chín vòng. Cố Trường An bình thường chỉ hoạt động ở ba vòng ngoài, nơi chôn cất các tu sĩ từ Kim Đan đến Hóa Thần. Các vòng giữa là nơi an nghỉ của các vị Đại Thừa, Tiên Nhân. Còn ba vòng trong cùng, vốn là cấm địa đối với ngay cả Thủ Mộ Nhân, nơi mà sương mù nhân quả dày đặc đến mức có thể xóa sổ sự tồn tại của một vị Chân Tiên trong tích tắc.

Nhưng tối nay, U Minh Đăng trong tay Cố Trường An tỏa ra ánh sáng rực rỡ chưa từng có. Ngọn lửa xanh leo lét ấy giống như một lưỡi dao sắc lẹm, xẻ đôi bóng tối, vạch ra một con đường độc đạo.

"Ngươi có bao giờ thắc mắc tại sao địa hình của nghĩa trang này lại kỳ lạ như vậy không?" Lão Hắc vừa đi vừa lẩm bẩm. "Tại sao chín vòng mộ lại xếp theo hình xoáy ốc? Tại sao Minh Hà lại chảy quanh co theo một quỹ đạo không đổi suốt mười vạn năm?"

Cố Trường An không đáp, nhưng trong đầu hắn bắt đầu hiện lên bản đồ toàn cảnh của nghĩa trang. Từ trên cao nhìn xuống, những dãy núi nhấp nhô, những thung lũng sâu hoắm, và dòng sông uốn lượn kia…

"Giống như một cơ thể người." Cố Trường An khẽ thốt lên, đồng tử co rút lại.

"Thông minh." Lão Hắc dừng lại trước một vách đá cao sừng sững, phủ đầy rêu phong cổ quái. "Nhưng không phải là người phàm, cũng không phải tiên nhân. Đó là một thực thể đã tồn tại trước cả khi Thiên Đạo sinh ra. Kẻ mà thế gian này chưa bao giờ được phép ghi lại danh tự."

Cố Trường An giơ cao ngọn đèn. Ánh sáng soi rọi vào vách đá. Hắn bàng hoàng nhận ra, đó không phải là đá. Dưới lớp rêu phong màu huyết dụ, là một cấu trúc có vân trắng đục, cứng hơn cả tiên kim, nhưng lại mang theo độ ấm sinh linh.

Hắn đưa tay chạm nhẹ.

*Thình thịch.*

Một chấn động nhẹ nhàng nhưng mang theo uy lực rung chuyển cả linh hồn truyền đến từ lòng bàn tay. Cố Trường An lùi lại một bước, hơi thở dồn dập.

"Đây là…"

"Đây là xương sườn." Lão Hắc lạnh lùng nói. "Chỗ chúng ta đang đứng, không phải là một thung lũng, mà là khoang ngực của một vị Thần tối cổ. Nghĩa trang vạn cổ mà ngươi canh giữ suốt mười vạn năm qua, thực chất chỉ là một lớp vảy nến bám trên cái xác này. Mười vạn ngôi mộ của các cường giả từ các thời đại, thực chất chỉ là những cây đinh trấn hồn, được dùng để găm giữ ý chí của vị Thần này không cho phép hắn thức tỉnh, hoặc không cho phép hắn hoàn toàn tiêu biến."

Cố Trường An cảm thấy đầu óc mình nổ tung.

Suốt mười vạn năm, hắn luôn cho rằng mình đang làm công việc tiễn đưa những người đã khuất, tích lũy đạo vận để trường sinh. Hắn tưởng mình là người bảo vệ những anh linh. Nhưng hóa ra, tất cả những vị Tiên Đế, Ma Tôn nằm dưới kia, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là "vật tế phẩm" để nuôi dưỡng hoặc trấn áp một sự tồn tại kinh khủng hơn.

"Vị Thần này là ai?" Cố Trường An trầm giọng hỏi, bàn tay nắm chặt cán chổi đến mức khớp xương trắng bệch.

Lão Hắc ngước nhìn lên bầu trời đen kịt không một vì sao:

"Trong thần thoại hồng mông, có một vị Thần tên là 'Thủy'. Hắn dùng máu mình tạo thành sông ngòi, dùng xương mình tạo thành núi non, dùng mắt mình tạo thành nhật nguyệt. Nhưng đó là câu chuyện của kẻ chiến thắng kể lại. Sự thật là, thế giới này không phải do hắn 'tự nguyện' tạo ra. Hắn bị săn đuổi, bị xẻ thịt, bị đóng đinh giữa hư không này. Và những kẻ hạ sát hắn chính là thứ mà bây giờ chúng ta gọi là Thiên Đạo."

Lão Hắc đột nhiên cười khẩy, nụ cười đầy mỉa mai:

"Thiên Đạo sợ hắn sống lại, nên đã biến cơ thể hắn thành một nghĩa trang, dùng xác của chính những con dân mà hắn hằng bảo vệ để trấn yếm hắn. Mỗi một người chết đi được chôn vào đây, thực chất là một lần tiếp thêm sức nặng cho phong ấn. Cố Trường An, ngươi nói xem, ngươi là 'Thủ Mộ Nhân', hay ngươi là kẻ cai ngục của vị Thần này?"

Cố Trường An đứng lặng người giữa màn đêm. Gió đột nhiên ngừng thổi. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy không gian.

Hắn nhìn chiếc Trần Hiêu Chổi trong tay mình. Chiếc chổi này hắn dùng mười vạn năm để quét dọn, dùng để tịnh hóa tử khí. Bây giờ nhìn lại, những đạo vận tích lũy trên chiếc chổi không phải đến từ các ngôi mộ, mà nó đang hút lấy sinh cơ từ dưới lòng đất.

Hóa ra, công pháp *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo* mà hắn luyện, vốn dĩ là một sợi tơ tằm rút máu từ vị Thần này để duy trì sự trường sinh của hắn.

Hắn cười. Một điệu cười nhàn nhạt, tự giễu nhưng cũng đầy vẻ tiêu sái.

"Hóa ra là vậy. Ta tự coi mình là kẻ đứng ngoài vòng nhân quả, tự phụ với cái gọi là Cẩu đạo. Hóa ra mười vạn năm qua, ta lại là kẻ nợ vị Thần này nhiều nhất."

"Ngươi định làm gì?" Lão Hắc hỏi, ánh mắt nó hiện lên một tia kỳ vọng kín đáo.

Cố Trường An bước tới trước vách đá – hay đúng hơn là đoạn xương sườn khổng lồ kia. Hắn không dùng pháp lực, không dùng thần thông, chỉ đơn giản là quỳ xuống, đặt một nén nhang lên khe đá, rồi lạy ba lạy.

Đây là cái lạy đầu tiên của hắn sau mười vạn năm. Không phải lạy trời, không phải lạy phật, mà lạy cái nền tảng đã cho hắn nơi trú ngụ suốt bấy lâu.

"Nếu Thiên Đạo dùng mười vạn ngôi mộ làm đinh để trấn áp, dùng ta làm kẻ giữ cửa để quan sát… Vậy thì từ hôm nay, quy tắc này sẽ phải thay đổi."

Cố Trường An đứng dậy, khí chất trên người đột nhiên đại biến. Sự nhàn tản thường ngày biến mất, thay vào đó là một luồng uy nghiêm sâu thẳm như vực thẳm.

Hắn vung chổi.

Một nhát chổi bình thường, nhưng quét qua không gian lại để lại một vết rách lấp lánh ánh sao.

"Lão Hắc, ngươi nói sai rồi. Ta không phải là kẻ cai ngục."

Ánh mắt Cố Trường An xuyên thấu qua sương mù, nhìn về phía khu mộ trung tâm – nơi trái tim của vị Thần đang ngụ trị.

"Ta là người giữ mộ. Mà người giữ mộ, có nghĩa là bảo vệ sự yên nghỉ của chủ nhân ngôi mộ. Nếu Thiên Đạo muốn quấy nhiễu giấc ngủ này, ta sẽ quét sạch Thiên Đạo."

Lão Hắc ngẩn người, rồi nó bật cười ha hả, tiếng cười làm rung chuyển cả khu rừng bỉ ngạn:

"Tốt! Tốt lắm! Mười vạn năm cẩu thả, rốt cuộc cũng có chút khí phách của một 'Mộ Tiên'! Ngươi có biết trái tim của hắn nằm ở đâu không? Ngươi có biết thứ gì đang thực sự bị xích lại ở dưới kia không?"

Cố Trường An trầm mặc một lát, rồi khẽ nói:

"Dưới Minh Hà."

Lão Hắc gật đầu: "Đúng. Dòng sông ấy không phải nước, đó là máu cốt tủy của hắn đang bị rút ra mỗi ngày để tưới bón cho tu tiên giới ngoài kia. Thiên khí, linh khí mà bọn tu sĩ đang tranh giành thực chất là sinh mệnh của vị Thần này. Chúng càng tu luyện mạnh, vị Thần này càng nhanh khô héo."

"Thanh Diệp có biết không?" Cố Trường An chợt hỏi.

"Nàng là mảnh linh hồn thất lạc của một vị tiên nữ từng thủ hộ nơi này thời thái cổ, luân hồi nghìn vạn kiếp mới trở về được đây. Nàng không biết, nhưng linh hồn nàng cảm nhận được. Đó là lý do nàng trung thành với ngươi đến vậy."

Cố Trường An nhìn về hướng túp lều tranh, nơi Lâm Thanh Diệp đang tĩnh tọa. Hắn thở dài. Nhân quả này, quá lớn.

Hắn đột ngột quay người, sải bước đi ngược ra ngoài.

"Hôm nay đến đây thôi."

Lão Hắc ngạc nhiên: "Ngươi không đi xuống xem sao? Cơ hội ngàn năm có một đấy!"

Cố Trường An không quay đầu lại, bóng dáng hắn cô độc dưới ánh đèn xanh:

"Bây giờ xuống đó chẳng giải quyết được gì. Tu vi của ta… vẫn còn kém một chút. Với lại, trà của Thanh Diệp pha sắp nguội rồi. Cẩu đạo của ta dạy rằng, nếu chưa đủ mạnh để lật bàn, thì tốt nhất là tiếp tục quét rác."

Nhưng Lão Hắc biết, từ giây phút này, Cố Trường An đã khác.

Hắn vẫn quét rác, nhưng không phải quét bụi bặm của nhân thế, mà là đang tích lũy sức mạnh để quét sạch cả cái Thiên Đạo giả tạo đang lơ lửng trên đầu.

Sáng hôm sau, mặt trời đỏ ửng như máu mọc lên ở phía chân trời nghĩa trang.

Lâm Thanh Diệp tỉnh dậy sau cơn đốn ngộ, nàng cảm thấy thế giới quanh mình dường như rõ ràng hơn một chút. Nàng thấy sư tôn của mình vẫn như mọi ngày, đang cặm cụi quét những chiếc lá khô rụng trên lối đi.

"Sư tôn, người hôm qua ngủ không ngon sao? Trông người có vẻ… mệt." Nàng chạy lại, định đỡ lấy chiếc chổi.

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười hiền lành và sâu sắc:

"Không có gì. Chỉ là tối qua ta chợt nhận ra mình đang nợ tiền thuê nhà mười vạn năm mà chưa trả, nên cảm thấy hơi nặng nề thôi."

Lâm Thanh Diệp ngẩn ngơ: "Tiền thuê nhà? Ở đây ai là chủ nhà ạ?"

Cố Trường An ngẩng đầu nhìn trời xanh, rồi nhìn xuống dưới chân mình, khẽ giọng nói:

"Hắn ở khắp mọi nơi. Nhưng con đừng lo, ta sẽ trả từ từ. Bằng nhát chổi này."

Nàng không hiểu, nhưng nàng thấy bóng lưng của Cố Trường An hôm nay sừng sững như một ngọn núi cổ, che chở cho toàn bộ nghĩa trang, che chở cho nàng, và che chở cho cả cái thực thể vĩ đại đang ngủ say dưới lớp đất đen kia.

Ở một góc tối, Lão Hắc lười biếng ngáp một cái, mắt lim dim. Nó biết, sự tĩnh lặng của mười vạn năm qua sắp bị phá vỡ. Một chương mới của thế giới đang bắt đầu, từ chính nghĩa trang bị nguyền rủa này.

Mười vạn năm thủ hộ, mười vạn năm nhân quả.

Bí mật về Vạn Cổ Anh Linh Mộ cuối cùng đã lộ ra một góc của tảng băng trôi, nhưng đối với Cố Trường An, đây mới chỉ là khởi đầu của con đường trường sinh thực sự. Trường sinh không phải là bất tử, mà là cùng với vũ trụ này, đồng thọ, đồng hủ, và cuối cùng là… đồng sinh.

"Trà ngọt lắm." Cố Trường An nhấp một ngụm trà mật ong do Thanh Diệp pha, nhẹ nhàng cảm thán.

Dưới chân hắn, một mầm bỉ ngạn vốn đã héo úa bỗng nhiên bật lên một sắc đỏ rực rỡ, đón lấy ánh ban mai đầy sát khí của một thời đại sắp sụp đổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8