Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 183: Lâm Thanh Diệp ở lại làm quản gia**
**Chương 183: Lâm Thanh Diệp ở lại làm quản gia**
Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang, hắt xuống những tấm bia đá rêu phong một màu vàng vọt như cổ tích. Không khí ở đây luôn mang theo cái vị lành lạnh của sương muối và mùi hương trầm thanh khiết, một sự kết hợp kỳ lạ giữa tử khí trầm mặc và sinh cơ nội hàm.
Cố Trường An đứng ở trước hiên túp lều tranh, tay chắp sau lưng, nhìn bóng dáng mảnh mai của Lâm Thanh Diệp đang hì hục cầm chổi quét lá trên con đường dẫn vào mộ chính.
Tiếng chổi tre "loẹt quẹt" đều đặn phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Nếu là người thường nhìn vào, chắc hẳn sẽ thấy đây là một cảnh tượng không được hòa hợp cho lắm. Một vị công chúa của vương triều sụp đổ, một thiên tài từng trấn áp một phương, giờ đây lại khoác lên mình bộ đạo bào vải thô, tóc búi đơn giản bằng một cành trúc, chăm chú đi quét lá đa.
"Sư tôn, con đã quét xong đoạn đường từ cổng vào đến Linh Tiên Mộ rồi."
Thanh Diệp dừng lại, đưa tay quẹt nhẹ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt rạng rỡ nhìn về phía Cố Trường An. Nàng không hiểu tại sao, chỉ là việc quét dọn những kẽ lá khô này lại khiến tâm cảnh nàng bình lặng đến lạ thường. Mỗi một nhát chổi tựa như đang gạt bỏ những tạp niệm vẩn đục trong linh hồn, khiến công pháp nàng tu luyện vận hành trơn tru hơn cả khi ngồi trong linh trận bậc cao.
Cố Trường An chậm rãi bước xuống, liếc mắt nhìn đống lá khô được vun gọn gàng, lắc đầu bảo:
"Quét sạch bụi trần không phải là gom chúng lại một chỗ, mà là khiến tâm ngươi không thấy bụi. Diệp nhi, nhịp điệu của ngươi vẫn còn quá vội. Ngươi đang quét để cho xong việc, chứ không phải quét để giao cảm với mảnh đất này."
Thanh Diệp sững lại, cúi đầu suy ngẫm: "Đệ tử ngu muội, xin Sư tôn chỉ điểm."
Cố Trường An không nói gì, hắn đưa tay lấy chiếc chổi từ tay nàng. Động tác của hắn cực kỳ chậm, như một lão già nông thôn bình thường. Nhưng trong mắt Thanh Diệp, mỗi bước đi của hắn như đạp lên nhịp thở của đại địa, mỗi nhát chổi đưa đi không chỉ cuốn theo lá rụng, mà còn làm dịu lại những tia sát khí u uất bốc lên từ dưới những ngôi mộ cổ.
"Nhìn cho kỹ, đây mới là quản gia của nghĩa trang." Lão Hắc – lúc này đang trong hình hài một con chó đen chân ngắn củn – lạch bạch chạy ra, vừa ngáp vừa mỉa mai bằng giọng truyền âm: "Hắn không phải quét rác đâu, hắn đang vuốt ve linh hồn những kẻ đang ngủ dưới kia đấy. Ngươi còn non lắm tiểu cô nương."
Đại Hắc leo lên một bệ đá phẳng, nằm phơi bụng dưới nắng, đôi mắt chó lim dim ra chiều hưởng thụ cực độ.
Cố Trường An đưa chổi lại cho Thanh Diệp, điềm nhiên nói: "Được rồi, từ hôm nay ngươi chính thức là quản gia của nơi này. Quét dọn chỉ là một phần, quan trọng nhất là phải lo cho ta và tên lười kia mỗi ngày ba bữa cơm. Trong bếp có sẵn đồ, ngươi tự xem mà làm."
Lâm Thanh Diệp ngẩn người. Nàng đã chuẩn bị tâm thế để tu luyện những thần thông kinh thiên động địa, hay nghiên cứu những trận pháp huyền môn sâu sắc. Thế nhưng… "làm quản gia" và "nấu cơm" dường như nằm ngoài dự liệu của nàng.
"Sư tôn, người và Đại Hắc… đều là những đại năng đã vượt ra ngoài ngũ hành, tại sao còn cần dùng bữa?" Nàng tò mò hỏi.
Cố Trường An dừng chân trước cửa bếp, hơi nghiêng đầu: "Thế gian này cái gì là chân thực nhất? Một bát cơm nóng, một chén trà thơm. Tu tiên mà ngay cả vị giác cũng vứt bỏ, sống mười vạn năm để làm gì? Để làm một cục đá trường thọ sao?"
Hắn vẫy vẫy tay, biến mất vào trong bóng tối của túp lều, để lại một câu: "Đừng dùng tu vi để nấu, hãy dùng tâm. Đại Hắc nó rất kén ăn, nếu ngươi nấu dở, nó sẽ sủa suốt đêm, đừng trách ta không nhắc trước."
"Này! Ta không kén ăn, ta chỉ là có gu thưởng thức cao thôi!" Đại Hắc gào lên một tiếng, nhưng rồi lại liếm mép nhìn Thanh Diệp: "Nha đầu, nghe nói vương triều của ngươi có món súp hoàng gia bí truyền gì đó? Thử làm xem sao, nếu ngon, ta sẽ dạy ngươi cách nhìn thấu phong thủy âm dương của khu mộ này."
Lâm Thanh Diệp dở khóc dở cười. Nữ cường nhân một thời, nay lại phải đi lấy lòng một con chó đen tham ăn. Nàng hít một hơi sâu, dọn dẹp đống chổi tre rồi tiến về phía gian bếp nhỏ phía sau lều tranh.
Vừa bước vào gian bếp, Lâm Thanh Diệp liền đứng hình.
Trên giá bếp gỗ mục, những món đồ nấu nướng trông thì tầm thường, nhưng mỗi thứ đều toát ra đạo vận khủng khiếp. Cái nồi sắt đen thui kia, nếu nhìn kỹ, trên thành nồi ẩn hiện những hoa văn của vảy rồng Thái Cổ. Con dao phay thái rau sứt mẻ một góc kia, hơi lạnh từ nó tỏa ra khiến máu trong người nàng như muốn đóng băng – đó rõ ràng là mảnh vỡ của một thanh Thần binh cấp Đế!
Nàng run rẩy mở một cái hũ gốm ra, bên trong không phải là muối, mà là những tinh thể lấp lánh tỏa ra tinh khí tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi, cảnh giới của nàng đã có dấu hiệu rục rịch đột phá.
"Thiên địa tinh thạch… dùng làm gia vị?"
Thanh Diệp lẩm bẩm, trái tim đập liên hồi. Nàng nhìn lại cái bể nước ở góc sân, dòng nước trong veo tỏa ra làn khói mờ ảo. Đó là Linh Tuyền Vạn Năm, thứ mà các tông môn bên ngoài tranh cướp đến sứt đầu mẻ trán, ở đây chỉ để rửa bát và nấu canh.
Nàng rốt cuộc cũng hiểu tại sao Cố Trường An lại muốn nàng làm quản gia. Ở cái nghĩa trang này, mỗi một hành động thường nhật nhất chính là sự tu luyện cao cấp nhất.
Lâm Thanh Diệp bắt đầu bận rộn. Nàng nhặt những cây rau mọc dại ở góc nghĩa trang – thực chất là Linh dược cấp cao được Cố Trường An tùy ý gieo trồng – rồi đem rửa sạch. Nàng dùng củi gỗ lấy từ cành cây Ngô Đồng khô bên cạnh một ngôi mộ Phượng Hoàng để nhóm lửa.
Ngọn lửa bùng lên, mang theo hơi ấm kỳ lạ không hề nóng rát mà ngược lại rất thư thái.
Nửa canh giờ sau, mùi thơm bắt đầu lan tỏa khắp không gian nghĩa trang tĩnh mịch. Đó là một loại mùi hương vừa thanh đạm, vừa khiến người ta cảm thấy ấm lòng, gạt bỏ hết mọi sự hưu quạnh của những bia đá xung quanh.
Bên chiếc bàn gỗ mộc dưới gốc cây Bỉ Ngạn, Cố Trường An đã ngồi đợi sẵn. Đại Hắc thì không nhịn nổi, hai chân trước chồm lên bàn, cái đuôi ngoáy tít mù như quạt điện.
Thanh Diệp bưng ra ba bát cháo rau xanh giản đơn, kèm theo một đĩa dưa muối nhỏ.
"Mời Sư tôn dùng bữa. Mời… Đại Hắc tiền bối." Nàng cung kính đặt bát xuống.
Cố Trường An cầm đũa lên, nhìn bát cháo khói bốc nghi ngút. Hắn gắp một miếng rau, đưa vào miệng chậm rãi nhai. Hương vị ngọt thanh của linh dược hòa quyện với chút mằn mặn của muối tinh thế, cộng thêm tâm ý chân thành của Thanh Diệp, tạo thành một dòng nước ấm chảy xuôi xuống đan điền.
"Tạm được." Cố Trường An buông một câu nhận xét ngắn gọn, nhưng đôi mắt lại hiện lên chút ý cười. "Ít nhất thì món này không có mùi sát khí như mấy cái xác ta hay chôn."
Đại Hắc thì chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện, nó vục mặt vào bát cháo dành riêng cho chó, phát ra tiếng "húp hụp" đầy khoái trá. Chỉ trong chớp mắt, cái bát đã sạch bong không còn một hạt.
"Gâu! Khá lắm nha đầu! Ngày mai nhớ làm thêm món thịt kho nhé. Trong cái rương đá đằng sau mộ Ma Thần kia có ít thịt hung thú cấp Đế ta giấu đấy, ngươi cứ tự tiện mà lấy."
Lâm Thanh Diệp ngồi xuống vị trí còn lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng cảm nhận được cái không khí của một "gia đình". Một ông già cổ quái nhưng thâm trầm, một con chó biết nói hay mỉa mai, và một nàng công chúa bị bỏ rơi. Giữa nghĩa trang mười vạn năm lạnh lẽo này, bỗng nhiên có một ngọn lửa hồng cháy lên trong bếp, mang theo hơi thở của sự sống.
Sau bữa ăn, Cố Trường An đứng dậy, phủi bụi trên áo bào. Hắn đưa tay vào không trung, một luồng ánh sáng lấp lánh hiện ra rồi kết tinh lại thành một chùm chìa khóa gỗ cũ kỹ, treo vào thắt lưng của Thanh Diệp.
"Đây là chìa khóa các gian phòng chứa đồ và pháp trận canh phòng vòng ngoài. Từ giờ, mọi việc đối nội trong nghĩa trang giao cho ngươi. Nếu có kẻ thù tìm đến, ngươi cứ xử lý theo quy tắc: Nhắc nhở trước, nếu không nghe thì tiễn vào hố. Cứ mạnh dạn mà làm, có ta chống lưng, trời có sập xuống cũng không chạm tới cái đỉnh đầu của ngươi đâu."
Thanh Diệp chạm tay vào chùm chìa khóa, cảm thấy một sức mạnh khổng lồ kết nối với toàn bộ địa mạch của nghĩa trang. Nàng quỳ xuống, dập đầu thật sâu: "Đệ tử tuân mệnh. Có Thanh Diệp ở đây, nghĩa trang sẽ không bụi bặm, Sư tôn sẽ không phiền lòng."
Cố Trường An gật đầu, xoay người đi dạo giữa các ngôi mộ, để lại một bóng lưng đơn độc nhưng hiên ngang.
Mười vạn năm qua, hắn vẫn luôn một mình. Giờ đây có thêm một quản gia tỉ mỉ và một con chó ồn ào, dường như cuộc sống trường sinh dài dặc này bỗng nhiên trở nên ngắn lại đôi chút, và cũng ấm áp thêm đôi phần.
Đại Hắc lết cái bụng căng tròn về phía bụi hoa Bỉ Ngạn nằm ngủ khì, miệng vẫn còn lầm bầm: "Quản gia à… nghe cũng oai đấy. Nha đầu, nhớ lấy thịt kho nhé, không là ta sẽ cắn nát cái chổi của ngươi đấy…"
Gió đêm khẽ thổi qua, những đóa bỉ ngạn đỏ rực khẽ lay động như những ngọn nến nhỏ giữa rừng mộ cổ. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng thở đều của Đại Hắc và tiếng nước róc rách của Linh Tuyền. Một gia đình kỳ lạ nhất thế gian, tại một nơi bị nguyền rủa nhất thế gian, đang bắt đầu một chương mới của mình.
Đêm nay, Vạn Cổ Nghĩa Trang không chỉ có tử khí, mà còn có cả mùi nhang trầm ấm áp tỏa ra từ túp lều tranh của người canh mộ. Nhân quả tuần hoàn, sinh tử luân chuyển, hóa ra tất cả cũng chỉ nằm trong một bát cơm nóng và một nụ cười an yên giữa hồng trần.
Cố Trường An nằm trên ghế bành gỗ, nhắm mắt nghe tiếng gió, trong lòng thầm nhủ: "Mười vạn năm… cuối cùng cũng có người rửa bát giúp rồi."