Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 185: \”Tiền bối, xin hãy chỉ dạy\”**
**CHƯƠNG 185: TIỀN BỐI, XIN HÃY CHỈ DẠY**
Sương mù buổi sớm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang không giống với bất kỳ nơi nào khác trên thế gian. Nó không mang theo sự thanh khiết của linh khí núi rừng, cũng không có vẻ âm u của chốn tà ma ngoại đạo, mà là một loại u minh tĩnh lặng, phảng phất như hơi thở của thời gian đang ngưng đọng.
Giữa màn sương dày đặc đó, tiếng chổi tre khua trên nền đất khô khốc vang lên đều đặn: "Xoẹt… xoẹt… xoẹt…"
Cố Trường An mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám, mái tóc đen được búi gọn bằng một cành trúc đơn giản. Hắn cúi người, từng nhát chổi đi qua đều chuẩn xác như thể đã được đo đạc bằng thước kẻ mười vạn năm nay. Sau lưng hắn, Lâm Thanh Diệp đang bận rộn nhóm bếp lò, làn khói trắng từ củi khô hòa quyện với sương mù tạo nên một khung cảnh bình dị đến lạ lùng giữa vùng cấm địa chết chóc.
Thế nhưng, không khí bình dị ấy lại bị phá vỡ bởi bốn bóng người đang quỳ gối cứng nhắc trước cổng nghĩa trang.
Đó là Lôi Viêm và ba vị thiên tài của Thiên Lôi Các. Sau trận chiến suýt chút nữa khiến họ hồn bay phách lạc đêm qua, cả bốn người không ai dám rời đi. Họ không dám chạy, bởi vì cái uy áp kinh người của vị "Mộ Tiên" này đã in sâu vào linh hồn họ. Họ cũng không muốn chạy, vì trong sâu thẳm tâm trí, họ nhận ra mình vừa chạm mặt một cơ duyên lớn nhất đời.
"Tiền bối…" Lôi Viêm lấy hết can đảm, giọng nói khàn khàn phá vỡ sự im lặng. "Vãn bối mắt mù không thấy Thái Sơn, mạo phạm thánh địa. Cúi xin tiền bối rộng lòng lượng thứ, chỉ dạy cho vãn bối một con đường sáng."
Cố Trường An dừng chổi, không quay đầu lại, thản nhiên đáp: "Đường là do chân người đi, ở đây chỉ có mộ, không có đường, cũng không có giáo pháp gì để dạy."
"Tiền bối!" Một nữ tu trong nhóm, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt vì kinh sợ, dập đầu xuống đất. "Thần thông của tiền bối vượt xa trí tưởng tượng của chúng vãn bối. Chỉ một cái nắp chén cũng có thể trấn áp thiên lôi, một nhát chổi có thể quét sạch sát khí. Vãn bối cầu xin người, dẫu chỉ là một lời dạy bảo tùy tiện, cũng đủ để chúng vãn bối dùng cả đời tu luyện."
Lão Hắc đang nằm sưởi nắng (dù không có nắng) trên một tảng đá phẳng, khẽ hé một con mắt ra, lầu bầu: "Đúng là một đám phiền phức. Đã nói ở đây không tiếp khách, sao cứ thích dính lấy như đỉa vậy?"
Lâm Thanh Diệp bưng một bát cháo nóng đi qua, liếc nhìn nhóm người Lôi Viêm một cái rồi khẽ thở dài: "Sư tôn, nếu họ cứ quỳ ở đó, e là sẽ ảnh hưởng đến việc quét dọn của người."
Cố Trường An đứng thẳng lưng, nhìn vào đống lá khô dưới chân. Hắn biết, nếu không cho những kẻ này một cái gì đó, họ sẽ bám theo đến tận lúc già chết. Mà hắn, vốn dĩ ghét nhất là sự ồn ào.
Hắn khẽ quay người lại, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ nhìn chằm chằm vào bốn người bọn họ. Lôi Viêm cảm thấy da đầu tê dại, dường như mọi bí mật trong đan điền, mọi tâm tư trong thức hải đều bị cái nhìn đó bóc tách sạch sẽ.
"Muốn ta chỉ dạy?" Cố Trường An hỏi lại bằng giọng bằng phẳng.
"Vâng! Cầu xin tiền bối chỉ dạy!" Cả bốn đồng thanh hô lớn, mắt tràn đầy hy vọng.
Cố Trường An khẽ gật đầu, đưa tay chỉ về phía góc phía Tây của nghĩa trang, nơi có một khoảnh đất nhỏ mọc đầy những bụi cỏ màu đen lá răng cưa, xen lẫn là những gốc cỏ màu đỏ thẫm như máu khô.
"Tốt thôi. Muốn cầu đạo, trước tiên phải biết dọn dẹp tâm trí. Khu mộ phía kia cỏ dại mọc quá nhiều, lấp mất cả bia văn của các vị tiền bối nằm dưới đó. Các ngươi đi, dùng tay không, nhổ sạch đống cỏ đó đi."
Cả bốn vị thiên tài ngẩn ngơ.
"Nhổ… nhổ cỏ?" Lôi Viêm không tin vào tai mình. Hắn vốn tưởng tiền bối sẽ đưa ra một bài kiểm tra tâm tính khắc nghiệt, hoặc bắt họ đi tìm một loại kỳ trân dị bảo nào đó, thậm chí là truyền thụ một đoạn tâm pháp cổ xưa. Kết quả… lại là nhổ cỏ?
"Tiền bối, ý của người là…" Lôi Viêm ngập ngừng.
"Chẳng có ý gì cả." Cố Trường An quay người tiếp tục quét rác. "Nhổ cho sạch rễ, không được dùng linh lực, không được dùng đạo pháp. Nếu trước khi mặt trời lặn mà không nhổ xong, các ngươi có thể tự mình tìm một chỗ đất trống trong nghĩa trang này mà nằm xuống. Ta sẽ không thu phí đào huyệt."
Câu nói cuối cùng mang theo một luồng khí lạnh thấu xương, khiến bốn người rùng mình một cái, lập tức lồm cồm bò dậy, lao về phía góc Tây nghĩa trang.
Lão Hắc phì cười, cái đuôi chó (hoặc rùa) ngoáy ngoáy: "Ngươi đúng là độc ác. Cho bọn tiểu tử này nhổ U Minh Diệp và Huyết Sát Thảo bằng tay không? Không quá nửa canh giờ, tử khí sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng cho mà xem."
Cố Trường An không đáp, chỉ nhàn nhạt nói: "Nếu ngay cả tử khí của mấy gốc cỏ cũng không chịu nổi, thì lấy tư cách gì mà đòi 'cầu đạo'?"
…
Tại khu mộ phía Tây.
Lôi Viêm nhìn bụi cỏ màu đen cao ngang đầu gối, hít một hơi thật sâu. Hắn là Thánh tử của Thiên Lôi Các, từ nhỏ đã được ngâm mình trong lôi trì, gân cốt mạnh mẽ hơn người thường gấp bội. Nhổ cỏ? Chuyện này quá dễ dàng.
Hắn đưa tay nắm lấy một gốc U Minh Diệp, định lực một cái nhổ lên.
"Hừ!"
Một tiếng rên rỉ khẽ thoát ra từ kẽ răng Lôi Viêm. Ngay khoảnh khắc tay hắn chạm vào phiến lá răng cưa, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương dọc theo lòng bàn tay xông thẳng vào kinh mạch. Cảm giác đó không phải là cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của sự thối rữa, của sự kết thúc. Nó khiến máu trong huyết quản hắn như muốn đông cứng lại.
Đáng sợ hơn, gốc cỏ này bám rễ sâu một cách kỳ dị. Hắn dùng hết sức bình sinh, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn nhưng gốc cỏ vẫn bất động như núi đá.
"Không được dùng linh lực… không được dùng đạo pháp…" Lôi Viêm nghiến răng lẩm bẩm.
Bên cạnh hắn, ba người còn lại cũng đang chật vật không kém. Nữ tu kia vừa mới chạm vào Huyết Sát Thảo đã rú lên một tiếng nhỏ, rút tay lại. Trên đầu ngón tay nàng, một vệt máu đen xì chảy ra, nhanh chóng bị đất tâm nghĩa trang nuốt chửng.
"Đừng dùng sức mạnh cơ bắp!" Lôi Viêm chợt nhận ra điều gì đó. Hắn quan sát gốc cỏ một lần nữa. Những sợi gân lá của nó dường như đang chuyển động theo một nhịp điệu cực kỳ chậm. Mỗi lần nhịp điệu đó thay đổi, tử khí xung quanh lại dao động.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng để nhịp tim mình đồng điệu với gốc cỏ.
Trong đầu Lôi Viêm bỗng hiện lên một ảo ảnh. Hắn thấy một chiến binh thời viễn cổ, tay cầm trường thương ngã xuống chính tại nơi này. Máu của chiến binh ấy thấm xuống đất, và từ trong sự oán hận cùng không cam lòng đó, gốc cỏ này mới mọc lên.
Nhổ cỏ, thực chất là đang đối diện với một phần ý chí của người quá cố.
Lôi Viêm đột nhiên hiểu ra lời nói của Cố Trường An: "Nhổ sạch rễ, dọn dẹp tâm trí." Những gốc cỏ này chính là hiện thân của những tạp niệm, những oán thù, những vướng bận nhân gian còn sót lại trong nghĩa trang.
"Xoẹt!"
Gốc cỏ đầu tiên được nhổ lên. Lôi Viêm không cảm thấy chiến thắng, mà trái lại, hắn cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể. Linh hồn hắn như vừa trải qua một cuộc tra tấn về ý chí.
Thế nhưng, ngay sau đó, một dòng khí thanh lương nhỏ xíu từ dưới hố đất mồ vừa bị hở ra bay lên, len lỏi vào lỗ chân lông của hắn. Lôi Viêm kinh ngạc nhận thấy, những tổn thương âm ỉ trong đan điền do việc tu luyện Lôi pháp quá mức nóng nảy bấy lâu nay đang từ từ dịu lại.
"Đây là…" Mắt hắn sáng rực lên. "Phần thưởng của Tiền bối!"
Hắn quay sang nhìn các đồng môn, gầm nhẹ: "Tất cả nghe đây! Không được nôn nóng, hãy dùng tâm mà nhổ! Mỗi gốc cỏ là một kiếp người, mỗi cái rễ là một đoạn nhân quả! Tiền bối đang dùng cách này để giúp chúng ta thanh tẩy căn cơ!"
Nhóm người Thiên Lôi Các lập tức thay đổi thái độ. Từ miễn cưỡng, lo sợ, họ chuyển sang sự thành kính đến cực điểm. Mỗi nhát nhổ xuống đều mang theo sự cẩn trọng như đang thêu hoa trên gấm.
Cố Trường An ở đằng xa, dựa lưng vào một ngôi mộ cổ không tên, nhấp một ngụm trà nóng. Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng những vị thiên tài ngày thường cao ngạo giờ đây lại lom khom nhổ cỏ, mặt mũi lem luốc đất cát, không khỏi buồn cười.
"Sư tôn, người thật sự muốn dạy họ sao? U Minh Diệp đó tuy là độc cỏ, nhưng rễ của nó sau khi nhổ ra sẽ giải phóng một ít 'Minh Nguyên' nguyên chất nhất. Đó là thứ mà đám đại năng bên ngoài có dùng vạn khối linh thạch cũng không đổi được."
Cố Trường An đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: "Ta đâu có dạy họ cái gì. Là do họ tự muốn nhổ cỏ đấy chứ. Vả lại, khoảnh đất đó để lâu quá rồi, cỏ mọc làm xấu cảnh quan của nghĩa trang. Có kẻ lao động miễn phí, sao không dùng?"
Lão Hắc cười khì khì: "Cẩu chủ nhân, ngươi càng ngày càng ra dáng lão yêu quái rồi. Miệng thì nói không quan tâm, nhưng thực chất lại đang giúp họ rèn luyện linh hồn. Nếu họ qua được thử thách này, tương lai khi đối mặt với Tâm ma thiên kiếp, xác suất thành công sẽ tăng ít nhất ba phần."
Cố Trường An nhướn mày: "Ngươi nói nhiều quá. Có muốn đi nhổ cùng bọn họ không?"
Lão Hắc lập tức rụt cổ vào mai, im hơi lặng tiếng.
…
Mặt trời dần ngả về Tây. Ánh hoàng hôn rát đỏ bao trùm lên Vạn Cổ Nghĩa Trang, khiến những ngôi mộ đổ bóng dài hun hút trên mặt đất.
Lôi Viêm và ba người đồng môn giờ đây không còn dáng vẻ của những tu sĩ tiêu sái. Y phục họ rách nát, đôi bàn tay sưng tấy, rướm máu đen. Thế nhưng, ánh mắt của mỗi người đều lấp lánh một thứ thần thái mà trước đây chưa từng có. Đó là sự trầm ổn, sự bình thản sau khi đã "nhìn thấy" cái chết.
Khi gốc cỏ cuối cùng được nhổ lên, Lôi Viêm mệt mỏi ngã quỵ xuống đất. Hắn thở hổn hển, nhưng nụ cười lại nở trên môi.
"Xong rồi… chúng ta làm được rồi."
Trong thức hải của hắn, lôi đình trước đây vốn dĩ cuồng bạo, dễ mất kiểm soát, giờ đây lại cô đọng lại thành một viên tinh thể nhỏ xíu nhưng vô cùng tinh khiết. Cảnh giới của hắn tuy vẫn là Kim Đan hậu kỳ, nhưng thực lực thực sự đã tăng tiến một mảng lớn. Quan trọng nhất là tâm cảnh đã đạt tới trình độ "không minh".
Cố Trường An chậm rãi bước tới. Hắn nhìn khoảnh đất đã trở nên sạch sẽ, lại nhìn đống cỏ chất cao như núi nhỏ bên cạnh, khẽ gật đầu.
"Làm tốt hơn ta tưởng."
Lôi Viêm gắng gượng đứng dậy, cùng các đồng môn hành lễ thật sâu, trán chạm đất: "Tạ ơn Tiền bối thành toàn! Ơn giáo hóa này, vãn bối khắc cốt ghi tâm!"
Cố Trường An phẩy phẩy cái chổi tre, không nhận lễ của họ: "Ta đã nói rồi, ta không dạy gì cả. Các ngươi bỏ sức nhổ cỏ, ta trả công bằng sự yên tĩnh. Bây giờ việc đã xong, các ngươi có thể đi rồi."
"Tiền bối…" Lôi Viêm ngập ngừng, trong lòng nảy sinh sự lưu luyến không muốn rời. "Chúng vãn bối có thể… có thể thường xuyên tới đây nhổ cỏ không?"
Một vị thiên tài trẻ tuổi cầu xin được đến nghĩa trang nhổ cỏ, chuyện này nếu truyền ra ngoài, e là cả tu tiên giới sẽ nghĩ họ bị điên. Nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, đây là một loại phúc phận lớn đến thế nào.
Cố Trường An liếc nhìn họ một cái, khóe miệng khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra: "Nghĩa trang mười vạn năm, cỏ dại nhổ bao nhiêu cũng không hết. Nếu các ngươi không ngại dơ, không ngại chết, thì tùy."
Nói đoạn, hắn quay lưng đi thẳng về phía túp lều rạch.
"Về đi. Trước khi trời tối hẳn mà chưa ra khỏi nghĩa trang, thì sẽ có những thứ 'khác' tìm các ngươi trò chuyện đấy."
Lôi Viêm và các đồng môn rùng mình, vội vàng dập đầu thêm ba cái nữa rồi nhanh chóng rời đi. Khi bước ra khỏi cổng nghĩa trang, họ cảm thấy không khí bên ngoài tuy linh khí dồi dào hơn, nhưng lại có vẻ… tầm thường quá đỗi.
…
Đêm lại về trên Vạn Cổ Nghĩa Trang.
Cố Trường An ngồi trong túp lều nhỏ, Lâm Thanh Diệp đang mài mực bên cạnh.
"Sư tôn, người để họ đi như vậy, không sợ họ sẽ dẫn thêm nhiều người đến nhổ cỏ sao?"
Cố Trường An nâng bút, vẽ một nét trên trang sổ ghi chép nhân quả của nghĩa trang: "Đạo không truyền cho kẻ không duyên. Nhổ cỏ nhìn thì dễ, nhưng nếu lòng không thành, không nhìn thấy được cái chết trong sự sống, thì dù có nhổ đến chết cũng chỉ là kẻ lao động tầm thường thôi. Những người đó, có chút bản lĩnh, nhưng quan trọng là họ biết sợ."
Hắn dừng bút, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đang bao phủ những ngôi mộ.
"Thế giới này đang thay đổi nhanh hơn ta nghĩ. Những ngôi mộ cũ đang lung lay, những cái tên cũ đang mờ nhạt dần. Thanh Diệp, con cũng chuẩn bị đi."
Lâm Thanh Diệp khựng lại: "Chuẩn bị gì ạ?"
"Ngày mai, con rời khỏi nghĩa trang, đi về hướng Đông."
"Sư tôn muốn đuổi con đi sao?" Nàng hốt hoảng quỳ xuống.
Cố Trường An khẽ lắc đầu, ánh mắt nhu hòa hơn một chút: "Không phải đuổi. Là đi lấy một món đồ. Một vị 'khách cũ' của ta năm xưa có gửi lại một thứ ở Long Huyết Giang. Đã mười vạn năm rồi, món nợ này cũng nên thu về. Có thứ đó, con mới đủ sức bảo vệ nghĩa trang này khi ta… đi vắng."
Lâm Thanh Diệp ngẩn người. Sư tôn muốn đi vắng? Mười vạn năm nay người chưa từng bước ra khỏi đây nửa bước mà?
Phía sau lều, Lão Hắc khẽ thở dài một tiếng. Lão biết, sự yên bình của mười vạn năm sắp kết thúc. Những gợn sóng từ đám thiên tài Thiên Lôi Các hôm nay chỉ là bắt đầu của một cơn đại hồng thủy sắp sửa đổ ập tới chốn tịnh thổ này.
Cố Trường An cầm bình trà cũ lên, nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn sâu vào hư không.
"Tiền bối, xin hãy chỉ dạy…"
Hắn lẩm bẩm lại câu nói của Lôi Viêm, rồi khẽ cười tự giễu.
"Dạy cái gì chứ? Sống lâu như ta, thực chất chỉ là học cách chết sao cho yên tĩnh mà thôi."
Bóng hắn in trên vách lều, dưới ánh đèn dầu leo lắt, trông dài và cô độc đến lạ kỳ. Ngoài kia, gió lại rít qua những khe đá, như tiếng than khóc, cũng như tiếng hoan ca của mười vạn anh linh đang chờ đợi một thời đại mới được khai mở.
—
**Hết chương 185.**