Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 187: Cố Trường An viết lại \”Thủ Mộ Nhân Kinh\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:27:21 | Lượt xem: 3

Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ thực sự là bóng tối thuần túy. Nó là một loại màu sắc hỗn tạp giữa u minh tử khí và những vệt lân quang mờ ảo hắt ra từ những phiến đá mộ đã rêu phong mười vạn năm.

Cố Trường An ngồi trong gian lều cỏ xơ xác, ánh đèn từ chiếc U Minh Đăng đặt trên chiếc bàn gỗ mục tỏa ra một vùng sáng vàng vọt, ngăn cách sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài. Hắn đang mài mực. Tiếng thỏi mực cọ xát trên nghiên đá nghe lạo xạo, nhịp nhàng như tiếng bước chân của thời gian đang chầm chậm trôi qua kẽ tay.

Bên cạnh chân hắn, Lão Hắc — con hắc quy già nua có cái mai loang lổ những vết tích của tuế nguyệt — đang lim dim đôi mắt, cái đầu thỉnh thoảng lại rụt vào rồi thò ra, hít hà mùi hương trầm thoang thoảng lẫn trong tử khí.

"Trường An, ngươi thực sự định viết lại nó sao?" Lão Hắc mở lời, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét chà xát vào nhau. "Cái thứ kinh văn mà ngươi tu luyện mười vạn năm qua, vốn dĩ là không có chữ. Ngươi viết nó ra, chẳng khác nào muốn đem thiên cơ phơi bày dưới ánh mặt trời. Ngươi không sợ Thiên Đạo sờ gáy sao?"

Cố Trường An dừng động tác mài mực, ánh mắt hắn thản nhiên nhìn ra cửa sổ, nơi những rặng liễu rủ xuống như những cánh tay ma quái trong màn sương.

"Thiên Đạo mà ta biết, mười vạn năm trước đã bắt đầu già đi. Thiên Đạo hiện tại, nó bận rộn với việc thanh trừng những kẻ muốn nghịch thiên cải mệnh ngoài kia, không rảnh để nhìn vào cái hố chôn người này đâu." Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút gợn sóng. "Với lại, ta không viết công pháp nghịch thiên. Ta chỉ viết lại cách làm sao để… sống sót lâu hơn một chút."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng: "Ngươi mà gọi là sống sót 'một chút' à? Ngươi sống đến mức đám đại năng nằm dưới kia đều phải tức giận mà bật nắp quan tài đấy."

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt mang theo sự tiêu sái của kẻ đã đứng ngoài vòng danh lợi quá lâu. Hắn trải một cuộn giấy da thuộc lên bàn. Loại giấy này không phải bình thường, nó được làm từ da của một con U Minh Thú đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần, vốn định dùng để vẽ trận đồ, nhưng giờ đây hắn dùng nó để ghi chép.

Hắn nhấc cây Trần Hiêu Chổi đặt bên cạnh, rồi lại hạ xuống, đổi thành một cây bút lông làm từ tóc của một vị Kiếm Tiên đã tọa hóa từ ba vạn năm trước.

Ngòi bút chạm vào mực, một luồng tử khí nồng đậm lập tức quấn quýt lấy quản bút. Cố Trường An không hạ bút ngay, hắn nhắm mắt lại. Trong đầu hắn, mười vạn năm qua như một cuốn phim quay chậm. Những gương mặt hào hoa phong nhã, những vị đế vương uy chấn bát hoang, những ma đầu tàn sát chúng sinh… cuối cùng đều quy tụ về đây, dưới lớp đất vàng này.

Hắn nhớ về những ngày đầu tiên nhận nhiệm vụ thủ mộ, khi ấy hắn vẫn là một thiếu niên tư chất bình thường, sợ hãi từng cơn gió lùa qua khe mộ. Nhưng thời gian là liều thuốc độc, cũng là vị sư phụ vĩ đại nhất. Nó mài mòn nỗi sợ, chỉ để lại sự dửng dưng và một cái nhìn thấu tận tâm can của vạn vật.

"Xẹt!"

Ngòi bút hạ xuống. Chữ đầu tiên không phải là tên công pháp, mà là một chữ: **"Tĩnh"**.

Chữ viết ra, không có hào quang vạn trượng, cũng không có thiên địa dị tượng. Nhưng nếu có một vị cường giả cảnh giới Đại Thừa ở đây, hẳn sẽ cảm thấy da đầu tê dại. Bởi vì trong chữ "Tĩnh" kia, ẩn chứa một loại lực lượng có thể đóng băng cả thời gian, khiến vạn vật phải ngừng thở.

"Thủ Mộ Nhân Kinh, khởi đầu từ tâm." Cố Trường An vừa viết vừa lẩm bẩm, thanh âm như phát ra từ nơi u minh sâu thẳm. "Phàm nhân tu tiên, tranh là linh khí, là tài nguyên, là khí vận. Thủ mộ nhân tu tiên, tranh chính là sự tồn tại. Ngươi không tranh với đời, đời tự khắc sẽ quên ngươi. Khi thế gian quên đi ngươi, nhân quả sẽ không chạm tới ngươi. Đó mới là chân chính trường sinh."

Hắn bắt đầu viết nhanh hơn. Từng dòng chữ hiện ra như những con nòng nọc đen kịt đang nhảy múa trên mặt giấy da.

*Thiên đạo hữu khuyết, vạn vật hữu chung.*
*Duy có tử vong, vĩnh hằng bất hủ.*

Cố Trường An phân chia "Thủ Mộ Nhân Kinh" phiên bản mới này thành ba tầng cảnh giới lớn, khác hẳn với hệ thống tu luyện của tu tiên giới bên ngoài.

**Tầng thứ nhất: Tẩy Trần (Rửa sạch bụi trần).**
Đây không phải là tẩy tủy phạt cốt thông thường, mà là dùng tử khí để rửa sạch nhân quả của bản thân. Người tu luyện tầng này sẽ dần dần trở nên "mờ nhạt" trong mắt Thiên Đạo và người đời. Ngồi giữa đám đông mà như không tồn tại, đứng dưới thiên kiếp mà lôi điện không tìm thấy mục tiêu.

**Tầng thứ hai: Vấn Đạo (Hỏi đạo người quá cố).**
Không cần sư phụ chỉ điểm, không cần thiên tài địa bảo. Mỗi ngôi mộ là một kho tàng. Cố Trường An viết lại cách làm sao để giao tiếp với những luồng tàn niệm, cách để mượn "Đạo vận" của những kẻ đã chết mà không bị oán khí thôn phệ. Đây chính là cách mà hắn "cắp nhặt" tinh hoa của vạn cổ để bồi đắp cho chính mình.

**Tầng thứ ba: Vạn Cổ Trường An.**
Tới cảnh giới này, nghĩa trang chính là bản thân, bản thân chính là nghĩa trang. Một khi đặt chân vào phạm vi thủ hộ, người tu luyện chính là thần linh duy nhất. Mọi quy tắc của thế giới bên ngoài đều vô hiệu.

Lão Hắc bò lại gần, ngó đầu nhìn những dòng chữ đen ngòm kia, nó bỗng cảm thấy rùng mình: "Trường An, cái kinh văn này… nó quá tà môn. Nếu rơi vào tay một kẻ tâm thuật bất chính, thế giới này sẽ biến thành địa ngục mất."

Cố Trường An không dừng bút, hắn thản nhiên đáp: "Tà hay chính, không nằm ở kinh văn, mà nằm ở tâm kẻ cầm chổi. Hơn nữa, ai có thể tu luyện được nó chứ? Không có mười vạn năm tâm cảnh cô độc như ta, cầm cuộn kinh này lên, chỉ trong ba hơi thở sẽ bị tử khí công tâm, biến thành một bộ xác không hồn ngay lập tức."

Hắn viết đến đoạn về "Cẩu đạo", đôi mắt hơi sáng lên. Đây là phần hắn tâm đắc nhất.

*“Phàm khi gặp kẻ địch mạnh hơn mình, lấy tĩnh chế động, ẩn vào mộ phần. Nếu kẻ địch ngang hàng, dùng trận pháp tiêu hao thọ nguyên của hắn. Nếu kẻ địch yếu hơn… vẫn nên cẩn thận, xem hắn có át chủ bài gì không, đợi hắn già chết rồi hãy ra dọn xác.”*

Viết đến đây, Cố Trường An dừng lại một chút, khẽ cười: "Lão Hắc, ngươi thấy ta viết như vậy có phải hơi quá thận trọng không?"

Lão Hắc bĩu môi: "Thận trọng? Ngươi còn thiếu nước viết thêm dòng 'nếu thấy một con kiến lạ cũng nên đào hố chôn nó trước cho chắc ăn' đấy."

Cố Trường An lắc đầu: "Thế giới này nguy hiểm lắm. Lâm Thanh Diệp con bé đó… tính tình vẫn còn quá nóng nảy. Ta để lại thứ này, không phải để nàng ta đi xưng bá thiên hạ, mà là để sau này khi ta thực sự 'ngủ một giấc lâu', nàng ta có thể giữ lấy cái nghĩa trang này, giữ lấy mạng sống của mình giữa thời buổi pháp thoái này."

Ngọn đèn dầu đột ngột bùng lên một tia lửa xanh lét, rồi vụt tắt. Gian lều rơi vào khoảng không tối đen như mực. Nhưng bàn tay Cố Trường An vẫn chuyển động đều đặn. Hắn không cần dùng mắt để nhìn, hắn đang dùng ý chí để khắc họa.

Từng chữ, từng chữ một bắt đầu rời khỏi mặt giấy, trôi lơ lửng trong không trung, phát ra những tiếng tụng kinh rì rầm như hàng vạn linh hồn đang thì thầm bên tai. Cố Trường An cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ trên cao xanh đang đè ép xuống. Thiên Đạo đang cảm ứng được một thứ quy tắc mới đang thành hình — một quy tắc không nằm trong sự kiểm soát của nó.

"Đến rồi sao?" Cố Trường An ngẩng đầu nhìn lên mái lều, ánh mắt xuyên thấu qua lớp tranh rách, nhìn thẳng lên chín tầng mây đang bắt đầu cuộn xoáy sấm chớp.

"Ầm!"

Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên giữa đêm khuya, chấn động cả vùng U Minh Cấm Địa. Các sinh linh trong vòng nghìn dặm đều run rẩy nấp kỹ vào hang ổ. Các đại năng của các tông môn lân cận đều giật mình thức giấc, nhìn về hướng nghĩa trang với ánh mắt kinh nghi bất định.

Thế nhưng, tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, Cố Trường An chỉ khẽ phẩy tay một cái.

Cây *Trần Hiêu Chổi* tự động bay lên, hóa thành một bóng mờ khổng lồ quét ngang bầu trời. Nhất thời, đám mây đen chứa đầy thiên uy kia giống như bị một bàn tay vô hình lau sạch, vầng trăng lại hiện ra, tĩnh lặng và cô tịch.

"Đừng làm ồn. Người chết cần sự yên tĩnh." Hắn nhẹ giọng nói, lời nói tựa như một mệnh lệnh không thể chối từ.

Thiên kiếp vốn đang hung hãn bỗng nhiên khựng lại, rồi từ từ tan biến một cách ấm ức. Thiên Đạo dường như nhận ra rằng, ở dưới mảnh đất đó, có một sự tồn tại mà nó không muốn chạm vào lúc này.

Cố Trường An cúi xuống, viết những dòng cuối cùng của chương thứ 187 trong cuộc đời mình. Hắn cuộn tấm da thuộc lại, dùng một sợi dây tết từ cỏ bỉ ngạn buộc chặt.

Trên mặt cuộn kinh giờ đây chỉ còn lại bốn chữ mộc mạc, không còn chút tử khí hay uy áp nào: **"Mộ Trung Chỉ Nam"**.

Hắn ném cuộn kinh cho Lão Hắc. "Giữ lấy. Khi nào Lâm Thanh Diệp về, đưa cho nàng. Nếu nàng không về… thì cứ để nó mục nát cùng đống xương khô này đi."

Lão Hắc dùng miệng ngậm lấy cuộn kinh, ánh mắt nó phức tạp nhìn Cố Trường An. "Ngươi thực sự đang chuẩn bị cho hậu sự sao, Trường An?"

Cố Trường An đứng dậy, bước ra khỏi lều. Gió đêm lồng lộng thổi qua vạt áo bào xám tro của hắn. Hắn đứng giữa những nấm mồ vô danh, bóng lưng cao gầy mà cô độc vô cùng.

"Chuẩn bị cho hậu sự? Không." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh mờ ảo đang nhen nhóm. "Ta chỉ là đang dọn dẹp lại ngăn kéo của mình thôi. Mười vạn năm rồi, đồ đạc hơi nhiều, phải vứt bớt những thứ không cần thiết đi mới nhẹ gánh mà đi tiếp được."

Hắn nhấc cây chổi cũ kỹ lên, lại bắt đầu động tác quen thuộc nhất trần đời: quét lá.

"Xào xạc… xào xạc…"

Tiếng chổi tre quét trên nền đá, xóa đi những vết chân, xóa đi hơi thở vừa nãy, cũng xóa đi chút nhân quả cuối cùng mà hắn vừa tạo ra. Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về vẻ im lìm của nó. Cuộn kinh văn chứa đựng tri thức của một vị Tiên trong mộ đã được giấu kín dưới mai rùa của Lão Hắc, chờ đợi một cái duyên phận mà ngay cả Cố Trường An cũng không muốn tính toán tới.

Bởi vì hắn biết, trong đạo của hắn, sự ngẫu nhiên mới là điều thú vị duy nhất còn lại sau mười vạn năm đằng đẵng.

"Lão Hắc, nấu ấm trà đi. Hôm nay là ngày đầu tiên của vạn năm tiếp theo. Ta cảm thấy… không khí hôm nay có vẻ khá tốt."

Giọng nói của hắn tan vào trong sương sớm, tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Phía xa, tiếng chuông của một tông môn nào đó vừa ngân vang chào đón ngày mới, báo hiệu một thời đại đầy biến động đang đến gần. Nhưng ở đây, trong vòng tròn của tử vong và sự yên nghỉ, thời gian vẫn chỉ là một cái quét chổi đơn giản mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8