Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 8: Căn bếp hóa học**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:25:55 | Lượt xem: 3

Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ hở của mái ngói vẹo vọ tại khu nhà củi phía sau Thanh Vân Tông, rọi thẳng vào khuôn mặt đang nhăn nhó của Mạnh Hùng. Trên bàn đá là hai viên hoàn nhỏ màu xám xịt, tỏa ra một mùi vị chẳng khác nào đất sét trộn với nước cống.

Đây chính là Tụ Linh Đan – tài nguyên tu luyện hằng tháng mà đệ tử ngoại môn phải trầy trật mới nhận được.

“Tiên sinh, ngài xem cái thứ này.” Mạnh Hùng uất ức đặt hai viên đan xuống, giọng ầm ĩ như sấm: “Cái lão quản sự ở Đan Dược Các rõ ràng là bắt nạt chúng ta. Viên đan của đệ tử nội môn thì tròn trịa, bóng loáng, thơm phức. Còn của chúng ta… con lợn nhà tôi ở dưới quê cũng chưa chắc thèm ngửi.”

Lục Diệp cầm lấy một viên đan, đặt dưới tầm mắt. Cuốn sổ tay Đạo Điển trên bàn tự động lật mở, những dòng mã ánh vàng ròng rực bắt đầu nhảy múa trên mặt giấy, giống như một cái máy quét radar cực kỳ tinh vi đang bóc tách từng lớp cấu tạo của viên dược hoàn.

[Đang tiến hành phân tích vật chất: Tụ Linh Đan (Sơ cấp – Phẩm chất: Rác rưởi).]
[Thành phần:
– 65% Đất bùn và chất kết dính (Bột sắn rẻ tiền).
– 20% Dược bã của Thanh Linh Thảo đã bị nấu qua 3 lần (Vô giá trị).
– 10% Linh khí dư thừa bị tạp nhiễm yếu tố âm hàn.
– 5% Phân bón thực vật chưa phân hủy hết.
=> Đánh giá: Ăn vào có 15% xác suất tăng linh lực, 85% xác suất gây rối loạn tiêu hóa và tích tụ độc tố trong thận.]

Lục Diệp thản nhiên ném viên đan trở lại bàn, vẻ mặt ghét bỏ: “Thứ này mà cũng gọi là đan dược sao? Đây là một mớ hỗn hợp của sự cẩu thả và thiếu kiến thức hóa học căn bản. Ăn cái này vào, chưa kịp đắc đạo thành tiên thì gan ngươi đã hỏng trước rồi.”

Mạnh Hùng gãi đầu, vẻ mặt khổ sở: “Nhưng không có nó, chúng ta tu luyện chậm lắm. Nghe nói một viên Tụ Linh Đan ‘xịn’ ở phố chợ giá tới mười linh thạch hạ phẩm. Với chúng ta, đó là con số thiên văn.”

Lục Diệp không đáp, hắn đứng dậy, chậm rãi dạo một vòng quanh khu vườn hoang sau nhà củi. Trong mắt hắn, thế giới không còn là cỏ cây hoa lá, mà là một bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học khổng lồ. Cây cỏ này chứa nhiều Carbon, bông hoa kia có nồng độ Phosphorus (P) vượt trội, còn đám rêu xanh trên tảng đá lại đang tích tụ một lượng Nitơ đáng kinh ngạc từ sương sớm.

“Mạnh Hùng, xách xô nước lại đây. Đi hái cho ta một cân Cỏ Chân Gà, ba lạng hoa Dâm Bụt dại, và nếu thấy chỗ nào có đá vôi thì đập nát mang về đây một nắm.”

Mạnh Hùng ngơ ngác: “Tiên sinh, ngài định nấu canh à? Đống đó toàn cỏ dại, lợn còn chê mà!”

Lục Diệp mỉm cười, nụ cười khiến Mạnh Hùng rùng mình: “Ta không nấu canh. Ta đang chuẩn bị thực hiện một cuộc cách mạng ‘Refactor’ (Tái cấu trúc) ngành luyện đan của thế giới này. Đừng dùng cái nhìn của một kẻ mù chữ để đánh giá logic của một kỹ sư.”

Chẳng bao lâu sau, Mạnh Hùng mang về một đống “rác” theo đúng yêu cầu. Hắn tò mò nhìn Lục Diệp không dùng lò luyện đan, cũng chẳng dùng chân hỏa gì cả. Thay vào đó, Lục Diệp nhóm một đống lửa bình thường dưới một cái nồi gốm sứt quai, đổ nước suối vào rồi bắt đầu cắt tỉa mớ cỏ dại một cách cực kỳ tỉ mỉ.

Lục Diệp tay trái cầm Đạo Điển, tay phải cầm một cái thìa gỗ, bắt đầu lẩm bẩm:
“Hàm lượng hoạt chất alkaloid trong Cỏ Chân Gà có cấu trúc tương đồng 92% với Linh Chi nghìn năm, chỉ là bị ức chế bởi các liên kết protein thô. Chỉ cần thủy phân trong môi trường axit yếu từ dịch hoa Dâm Bụt, sau đó trung hòa bằng Canxi Cacbonat từ đá vôi… là xong.”

*Xèo xèo!*

Mùi chua loét bốc lên từ nồi gốm, khói đen mù mịt. Mạnh Hùng bịt mũi, ho sù sụ: “Khú khú… Tiên sinh, con thơ rằng:
‘Khói bay nghi ngút tận mây xanh,
Tiên sinh nấu thuốc giống nấu hành.
Mùi này nếu để tiên nhân ngửi,
Chắc hẳn bay về chốn vắng thanh.’
Trời ạ, mùi này như mùi tất thối ngâm nước cống ấy!”

Lục Diệp liếc mắt nhìn hắn: “Làm thơ dở thì im lặng. Ngươi có biết áp suất thẩm thấu là gì không? Có biết phản ứng Este hóa cần xúc tác gì không? Sự thơm tho của đan dược truyền thống phần lớn là chất tạo màu và mùi để đánh lừa cảm giác thôi. Ta đang tinh lọc tinh túy cốt lõi.”

Hắn dùng linh lực nhẹ nhàng điều khiển nhiệt độ ngọn lửa. Thay vì dồn dập truyền linh khí như các luyện đan sư thường làm (vốn dễ gây nổ lò do áp suất tăng đột ngột), Lục Diệp lại chia nhỏ linh lực thành những sợi cực mỏng, giống như những con dao phẫu thuật, len lỏi vào bên trong dung dịch để bẻ gãy các liên kết phân tử rác rưởi.

Hơn một canh giờ sau, nước trong nồi cạn sạch, chỉ còn lại một lớp keo màu xanh nhạt bám dưới đáy. Lục Diệp lấy thìa nạo chỗ đó ra, nặn thành ba viên tròn trịa, mỗi viên to bằng hạt nhãn, nhìn trong veo như thạch rau câu nhưng bên trong có những đốm sáng li ti luân chuyển.

[Phân tích thành phẩm: Dung dịch cô đặc năng lượng cao (Phiên bản thử nghiệm 1.0).]
[Hiệu quả: Chứa nồng độ tinh chất Linh khí tương đương 5 viên Tụ Linh Đan thượng phẩm.
Đặc tính: Tốc độ hấp thụ nhanh gấp 3 lần do đã được bẻ gãy liên kết phức tạp.
Tác dụng phụ: Có vị hơi đắng của rễ cỏ.]

Lục Diệp ném một viên cho Mạnh Hùng: “Uống thử đi, nếu không chết thì báo cáo cảm giác (feedback) cho ta.”

Mạnh Hùng nhìn viên “thạch” trong tay, mặt xanh mét: “Ngài vừa bảo là ‘nếu không chết’ sao?”

“Đó là cách nói thận trọng của người làm khoa học. Tỉ lệ rủi ro chỉ là 0,001%. Mau lên, đừng lãng phí công sức của ta.”

Mạnh Hùng nhắm mắt, nín thở nuốt chửng viên thuốc.

Một giây… hai giây…

Bỗng nhiên, đồng tử Mạnh Hùng giãn to, mặt hắn đỏ rực lên như tôm luộc. Hắn cảm thấy trong dạ dày mình không phải là một viên thuốc, mà là một quả lựu đạn vừa nổ tung! Một luồng linh khí vô cùng tinh thuần, mãnh liệt như sóng triều bắt đầu xộc thẳng vào kinh mạch. Nó không hề có cảm giác châm chích hay tắc nghẽn như khi dùng Tụ Linh Đan tông môn phát, mà ngược lại, nó trơn tru đến mức kinh ngạc.

“Ôi… mẹ ơi!” Mạnh Hùng kêu lên một tiếng, ngay lập tức ngồi bệt xuống đất, vận hành bộ công pháp “Kim Cương Quyết” của hắn.

Xung quanh người Mạnh Hùng, khí lãng rung động bần bật. Những âm thanh *rắc rắc* vang lên từ xương cốt. Linh khí chảy đến đâu, cơ bắp hắn cuồn cuộn lên đến đó. Hắn cảm giác như mỗi lỗ chân lông trên người đều đang reo hò.

Mười phút sau, một tiếng nổ nhỏ phát ra từ đan điền của Mạnh Hùng. Luồng khí thế vốn đang ở Luyện Khí tầng ba đột ngột tăng vọt, đột phá rào cản, trực tiếp tiến vào Luyện Khí tầng bốn!

Hơn nữa, linh khí vẫn chưa tan hết, nó tiếp tục củng cố nền tảng, khiến khí huyết hắn dồi dào đến mức xung quanh hiện lên một tầng hư ảnh hộ thể nhạt.

Mạnh Hùng mở mắt, bật dậy, đấm mạnh một cú vào không trung. Tiếng nổ oanh một phát làm mấy cành cây rung rinh.

“Tiên… Tiên sinh! Đột phá rồi! Con vừa đột phá rồi!” Mạnh Hùng hưng phấn như một con khỉ, định lao tới ôm chầm lấy Lục Diệp.

Lục Diệp lùi lại một bước, đưa cuốn sổ ra chắn giữa hai người: “Giữ khoảng cách, ngươi vừa tiết mồ hôi chứa tạp chất đấy, hôi chết đi được. Phân tích kết quả đi: Sau khi uống thấy thế nào? Có thấy nóng gan, nôn mửa hay ảo giác thấy mình là tiên không?”

Mạnh Hùng thở dốc, mắt sáng quắc: “Dạ không! Chỉ thấy sướng thôi! Linh khí chạy như xe trượt tuyết, nhanh mà êm lắm. So với cái thứ bùn đất của Đan Dược Các thì… đúng là một trời một vực. Tiên sinh, cái này ngài làm từ rau dại thật hả?”

“Chính xác là từ cỏ dại và logic.” Lục Diệp bình thản cất hai viên còn lại vào lọ. “Bản chất của linh thảo chính là vật chứa linh khí theo một trật tự sắp xếp nhất định. Chỉ cần hiểu được cấu trúc (schema) của nó, ta có thể dùng bất cứ vật chất nào có thành phần tương đương để tái tạo. Đám luyện đan sư thế giới này quá phụ thuộc vào ‘vật phẩm hiếm’, họ không hiểu rằng bản chất vạn vật đều từ các hạt cơ bản mà thành.”

Trong lúc Mạnh Hùng còn đang chìm đắm trong niềm vui đột phá, một giọng nói lạnh lùng và đầy kiêu ngạo vang lên từ cổng nhà củi:

“Hỗn xược! Kẻ nào dám dùng tà thuật gây huyên náo ở khu ngoại môn?”

Lục Diệp hơi nhíu mày, nhìn ra cửa. Đó là một gã đệ tử mặc y phục nội môn xanh thẫm, trên ngực thêu hình một cái vạc nhỏ tỏa khói. Đi theo sau hắn là tên quản sự Đan Dược Các vừa phát đan lúc sáng.

Tên quản sự vừa nhìn thấy cái nồi gốm bốc mùi hắc ín thì ngay lập tức quát lớn: “Chấp sự đại nhân, chính là hai tên này! Sáng nay bọn chúng không chỉ chê bai đan dược của tông môn, mà giờ còn lén lút nấu thứ tà môn ngoại đạo gì đó làm ô nhiễm cả không khí trong tông. Tôi nghi ngờ chúng là gian tế Ma giáo phái tới!”

Vị Chấp sự nội môn tên là Trần Vũ, là một đệ tử xuất thân từ Đan Đường, nổi tiếng khó tính và sùng bái kỹ thuật luyện đan truyền thống. Hắn nhìn cái nồi gốm bẩn thỉu, rồi nhìn ba ba viên “kẹo dẻo” trong lọ của Lục Diệp bằng ánh mắt khinh miệt cực độ.

“Luyện đan là nghệ thuật thánh khiết, cần lò bằng đồng thiếc, lửa chân dương, và thảo dược linh thiêng.” Trần Vũ lạnh giọng: “Ngươi dám dùng nồi nấu cơm và cỏ dại sau núi để làm ra thứ chất lỏng tanh hôi này, lại còn dám nói nó tốt hơn đan dược của Đan Đường? Ngươi đang nhục mạ toàn bộ đạo thống của Thanh Vân Tông sao?”

Lục Diệp không hề nao núng, hắn thản nhiên đút tay vào túi áo, môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt: “Ngài là chuyên gia Đan Đường sao? Vậy thì tốt quá. Ngài hãy giải thích cho ta nghe, tại sao trong Tụ Linh Đan phẩm cấp hạ đẳng của các vị lại chứa tới 70% là tạp chất hữu cơ vô dụng? Tại sao tỉ lệ hấp thụ linh lực vào kinh mạch chỉ đạt mức 15%, trong khi 85% còn lại bị thải ra ngoài gây lãng phí năng lượng của người tu luyện?”

Trần Vũ nghẹn lời, sắc mặt chuyển từ đỏ sang tím: “Đó… đó là quy luật xưa nay! Luyện đan bao giờ chẳng có bã đan? Linh lực mạnh mẽ phải có vật dẫn, đất bùn là vật dẫn trung hòa nhất. Ngươi là một tên phế vật ngoại môn, biết cái gì mà nói?”

“Thật ra, tôi biết nhiều hơn ông nghĩ.” Lục Diệp giơ lọ thủy tinh lên trước ánh mặt trời. “Cái thứ các ông gọi là ‘quy luật’, trong mắt tôi chỉ là một quy trình kỹ thuật lạc hậu và đầy lỗi. Các ông dùng hỏa diệm nung thảo dược trực tiếp khiến cấu trúc linh khí bị nhiệt hóa, mất đi tính năng động. Đó không phải là luyện đan, đó là đốt rác.”

“Ngươi dám…!” Trần Vũ nổi giận, linh lực Trúc Cơ kỳ bộc phát, áp lực khiến mấy tấm gỗ ở nhà củi kêu rên lên. “Hôm nay ta phải tịch thu thứ tà dược này và tống ngươi vào ngục để kiểm điểm!”

Nói đoạn, hắn bước tới định giật lấy lọ thuốc trên tay Lục Diệp.

Lục Diệp vẫn đứng yên, đôi mắt chợt hiện lên những tia sáng xanh kỳ ảo của Đạo Điển. Trong nháy mắt, hắn nhìn thấu dòng vận hành linh lực trong cơ thể Trần Vũ.

[Phân tích mục tiêu: Trần Vũ (Trúc Cơ tầng hai).]
[Lỗi hệ thống phát hiện: Tầm vị trị của huyệt đạo thiếu linh lực trầm trọng do sử dụng quá nhiều đan dược kém phẩm chất để ép cấp. Khí huyết ứ đọng ở vùng hạ vị. Nguy cơ tiềm tàng: Táo bón mãn tính và suy giảm sinh lý.]

Lục Diệp thản nhiên lên tiếng: “Ta khuyên ngài nên dừng lại. Việc điều động linh lực đột ngột lúc này sẽ chỉ làm chứng táo bón của ngài thêm trầm trọng thôi. Nhìn sắc mặt ngài đi, nồng độ độc tố tích tụ trong đại tràng đã làm cho hỏa khí xông lên tới tận chân mày rồi.”

Hiện trường bỗng chốc im bặt.

Mạnh Hùng trợn tròn mắt nhìn Lục Diệp. Cái gì cơ? Táo bón? Suy giảm sinh lý? Đây là kiểu mắng người gì vậy?

Sắc mặt Trần Vũ khựng lại một nhịp, trong lòng hắn thầm hốt hoảng: “Sao hắn biết mình bị táo bón kinh niên? Chuyện thầm kín này mình còn chẳng dám nói với sư phụ!”

Nhưng cơn giận đã át đi lý trí, Trần Vũ hét lớn: “Lão tặc! Dám sỉ nhục ta! Chết đi!”

Hắn vung tay định tung một chưởng, nhưng khi vừa vận khí xuống đan điền để dồn sức, một tiếng động lạ từ phía sau cơ thể hắn vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của khu ngoại môn.

*Phẹt… rẹttttt!*

Một mùi vị còn nồng nặc và khủng khiếp hơn cả nồi nước cỏ dại của Lục Diệp nhanh chóng lan tỏa. Trần Vũ cứng đờ người, khuôn mặt từ tím chuyển sang tái nhợt. Cơn đau quặn từ bụng truyền đến não khiến hắn không thể kiểm soát nổi linh lực của mình nữa.

“Hỗn loạn rồi… cấu trúc cơ thể của ngài đang sụp đổ rồi kìa.” Lục Diệp thở dài, bịt mũi lùi lại: “Tôi đã bảo mà, đan dược của Đan Đường quá nhiều tạp chất, ăn lâu ngày sẽ khiến hệ thống đào thải của ngài bị quá tải. Lần vận khí này chính là giọt nước tràn ly.”

Quản sự Đan Dược Các đứng cạnh đó mặt mày xanh ngắt, đứng không xong mà đi cũng không được, mùi vị này đúng là sát thương diện rộng.

“Ngươi… ngươi…” Trần Vũ run rẩy, một tay ôm bụng, một tay chỉ vào Lục Diệp nhưng không thốt nên lời. Cơn đau quặn kinh hoàng khiến hắn chỉ muốn tìm một nơi vắng vẻ nhất để “giải quyết” ngay lập tức. Hắn nhận ra mình vừa bị mất sạch uy nghiêm trước mặt đám đệ tử ngoại môn.

Lục Diệp bình thản lấy một viên “thạch” trong lọ, thong dong nói: “Có muốn thử viên thuốc này không? Tôi đã loại bỏ hoàn toàn các liên kết gây ức chế tiêu hóa. Một viên vào, đảm bảo thông suốt vạn dặm, chữa tận gốc bệnh táo bón mà ngài đang khổ sở. Giá cực rẻ, chỉ năm linh thạch.”

“Ngươi… sỉ nhục ta quá mức!” Trần Vũ hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó bụng lại quặn lên một đợt sóng thần. Không thể chịu nổi nữa, hắn vứt bỏ cả thể diện, quay đầu bỏ chạy trối chết về hướng khu nội môn, tốc độ nhanh tới mức để lại một dải tàn ảnh xanh thẫm, đi kèm với những âm thanh “phẹt phẹt” không dứt.

Tên quản sự thấy cấp trên chạy mất, cũng chẳng dám ở lại, vắt chân lên cổ mà chạy theo, miệng lẩm bẩm: “Quái vật… tên Lục Diệp này là quái vật!”

Hiện trường trả lại sự bình yên, chỉ có mùi “lạ” vẫn thoang thoảng.

Mạnh Hùng đứng chết lặng một lúc lâu, sau đó mới lắp bắp: “Tiên… tiên sinh, ngài không chỉ phân tích được cỏ dại, mà còn phân tích được cả… nội tạng của người ta à?”

Lục Diệp phủi phủi áo, cất lại cuốn sổ tay: “Mọi thực thể sinh học đều là những dòng mã sống. Sự hỏng hóc ở một phân đoạn sẽ kéo theo sự sụp đổ của toàn hệ thống. Đó gọi là hiệu ứng cánh bướm trong sinh lý học. Đi thôi, dọn dẹp chỗ này. Mùi này thật sự là xúc phạm khứu giác của ta.”

“Vâng, vâng!” Mạnh Hùng vội vàng đi dọn nồi, nhưng trong đầu hắn bỗng nảy ra một ý tưởng thiên tài, hắn lớn tiếng:
“Tiên sinh ơi con lại có thơ!
Cỏ dại qua tay bỗng hóa linh,
Tiên hoàn một viên rúng động đình.
Nội môn chấp sự kinh hồn bạt,
Phẹt một tiếng dài, chạy linh tinh!”

Lục Diệp đứng khựng lại, quay đầu nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt lạnh thấu xương: “Ngươi còn làm thơ nữa là ta sẽ cho ngươi thử viên ‘đan dược nhuận tràng’ phiên bản tăng cường đấy.”

Mạnh Hùng lập tức ngậm miệng, cúi đầu lủi thủi đi rửa nồi.

Tối hôm đó, tại căn nhà củi cũ nát, Lục Diệp ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu vào trang sách Đạo Điển. Hắn đang phác thảo sơ đồ của một thiết bị mới: “Máy ly tâm linh khí bằng tay”.

“Nguyên liệu thô sau núi Thanh Vân nhiều vô kể, chỉ cần cải tiến quy trình lọc, ta sẽ biến nơi này thành kho đan dược lớn nhất châu lục.” Lục Diệp thầm tính toán: “Chủ quản Đan Đường, thiên tài luyện đan ư? Để xem logic của các người chịu được bao lâu trước khi ta phá nát cái thị trường độc quyền này.”

Phía xa, trên đỉnh núi Tuyết Băng, Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng tập bài “Aerobic linh khí” của bài học hôm trước, bỗng nhiên hắt hơi một cái rõ to. Nàng xoa xoa mũi, nhìn xuống khu ngoại môn tối om, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

Thế giới tu tiên rập khuôn nghìn năm qua, hình như đang bị một kẻ cầm sổ tay bắt đầu tháo tung từng con ốc vít ra mất rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8