Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 10: Linh thạch hay là ổ cứng?**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:26:49 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 10: LINH THẠCH LÀ Ổ CỨNG, NGƯƠI BẢO TA DÙNG ĐỂ TU LUYỆN?

Ánh trăng nhàn nhạt hắt qua khe cửa của gian nhà gỗ tồi tàn tại khu ngoại môn Thanh Vân Tông. Trên chiếc bàn gỗ mục nát, Lục Diệp đang ngồi xếp bằng, nhưng hắn không hề có dáng vẻ của một tu sĩ đang cảm ứng thiên địa khí cơ. Ngược lại, hắn đang cầm một viên Hạ phẩm linh thạch với vẻ mặt soi mói như một kỹ sư đang kiểm định linh kiện điện tử bị lỗi.

Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng – gã lực điền với cơ bắp cuồn cuộn nhưng tâm hồn lại mơ mộng – đang ra sức chà xát một miếng ngọc bội vừa "thu tịch" được từ chỗ Lý Hàn.

"Tiên sinh, miếng Ngọc Tủy này thực sự là đồ tốt nha!" Mạnh Hùng hớn hở, đưa miếng ngọc ra trước mặt Lục Diệp. "Trong hiệu cầm đồ dưới chân núi, thứ này ít nhất cũng đổi được mười viên trung phẩm linh thạch. Chúng ta phát tài rồi!"

Lục Diệp không liếc nhìn miếng ngọc lấy một cái, mắt hắn vẫn dán chặt vào viên linh thạch trong tay. Trong đồng tử của hắn, những sợi tơ vàng mảnh như tơ nhện bắt đầu hiện lên, đan xen thành một mạng lưới phức tạp. Đó chính là "Đạo Điển Phân Tích" đang hoạt động ở công suất tối đa.

"Phát tài cái đầu ngươi." Lục Diệp nhàn nhạt đáp. "Trong mắt ta, đây không phải là tiền, cũng chẳng phải tinh hoa đất trời gì cả."

"Vậy nó là cái gì?" Mạnh Hùng ngơ ngác.

"Nó là một cái ổ cứng." Lục Diệp thốt ra một thuật ngữ khiến Mạnh Hùng hoàn toàn đần mặt. "Hơn nữa còn là một cái ổ cứng bị phân mảnh nghiêm trọng, chứa đầy rác dữ liệu và có dấu hiệu bị nhiễm virus."

Lục Diệp vừa nói vừa đưa ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt viên linh thạch. Ngay lập tức, một bảng thông số ảo chỉ mình hắn thấy hiện lên:

【 Vật thể: Hạ phẩm linh thạch (Hệ Thổ) 】
【 Trạng thái: Ô nhiễm linh khí 12.4%, Cấu trúc kết tinh không ổn định. 】
【 Dung lượng hiện tại: 82/100 Đơn vị năng lượng. 】
【 Tốc độ truy xuất dữ liệu (Tốc độ hấp thụ): 0.05 đơn vị/giây. 】
【 Đánh giá: Rác phẩm. Khuyến nghị format lại toàn bộ. 】

Lục Diệp thở dài. Thế giới này thật sự là một "đống mã nguồn bị hỏng". Những tu sĩ ngoài kia coi linh thạch là vật báu, dùng chúng để hấp thụ linh lực vào cơ thể, thực chất chẳng khác nào việc cố gắng cài đặt phần mềm từ một cái USB bị nhiễm đầy mã độc vào bộ vi xử lý của chính mình.

"Bọn họ tu luyện như thế mà không tẩu hỏa nhập ma sớm thì đúng là mạng lớn." Lục Diệp lẩm bẩm.

"Tiên sinh, ngài lại nói thứ tiếng chim mà con không hiểu rồi." Mạnh Hùng gãi gãi cái đầu trọc, tiện mồm lại ngâm một câu:
"Linh thạch lung linh dưới ánh trăng,
Người cầm linh thạch dạ băn khoăn.
Muốn dùng linh khí thông kinh mạch,
Lại sợ nửa đêm… nấc cụt chăng?"

Lục Diệp quay sang nhìn Mạnh Hùng, ánh mắt chứa đựng sự thương hại sâu sắc: "Thơ của ngươi không chỉ làm nhiễu sóng não của ta, mà còn có khả năng làm sụp đổ hệ điều hành của cả thế giới này đấy. Ngậm miệng lại, nhìn cho kỹ đây."

Lục Diệp đặt viên linh thạch lên mặt bàn, tay phải kết một cái thủ ấn kỳ quái. Thực chất, hắn chẳng dùng linh thuật gì cả, hắn chỉ đang dùng ý thức để "xâm nhập" vào cấu trúc bên trong của viên đá thông qua giao diện của Đạo Điển.

"Bắt đầu quá trình Format."

Vừa dứt lời, viên linh thạch bỗng dưng run rẩy dữ dội. Một làn khói xám đục từ bên trong thoát ra – đó là những tạp chất linh khí tích tụ ngàn năm mà tu sĩ bình thường không cách nào thanh lọc hết được. Chỉ trong chớp mắt, viên linh thạch từ màu vàng đục xám xịt chuyển dần sang một màu trong suốt như pha lê, tinh khiết không một chút tì vết.

Mạnh Hùng dụi mắt: "Thần… thần tích! Tiên sinh, ngài vừa biến một viên hạ phẩm thành cực phẩm?"

"Cực phẩm cái nỗi gì? Ta chỉ vừa mới dọn rác hệ thống thôi." Lục Diệp không hài lòng nói. "Bây giờ mới là bước quan trọng: Ép xung."

Hắn cầm bút lông, chấm vào một loại mực tự chế từ dịch lợn và khoáng thạch, bắt đầu vẽ lên bề mặt viên linh thạch những đường nét ngoằn ngoèo. Nhìn thì giống phù văn, nhưng nếu là một kỹ sư điện tử ở hiện đại nhìn thấy, hẳn sẽ nhận ra đó là một sơ đồ mạch tích hợp loại siêu dẫn.

"Tu sĩ hấp thụ linh khí là dùng cơ thể để 'đọc' năng lượng từ linh thạch." Lục Diệp giải thích bằng giọng tỉnh bơ. "Nhưng tốc độ đọc này bị giới hạn bởi tư chất. Ta thì khác, ta sẽ ép cái 'ổ cứng' này tự xả sạch năng lượng trong một phần mười giây."

"Nghĩa là sao ạ?" Mạnh Hùng ngây ngô hỏi.

"Nghĩa là nó sẽ nổ." Lục Diệp thản nhiên đáp.

Mạnh Hùng tái mặt, định lùi lại thì đã muộn. Lục Diệp đã hoàn thành nét vẽ cuối cùng.

"Đoạn mạch số 1 đã kết nối… Điểm nghẽn năng lượng đã được giải tỏa… Giao thức Overclock khởi động!"

Viên linh thạch nhỏ bé bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa, nhiệt độ trong phòng tăng vọt. Mạnh Hùng cảm thấy lông tơ trên người dựng đứng cả lên, một cảm giác nguy hiểm tột độ ập đến.

"Tiên sinh! Nó… nó sắp phát nổ thật rồi!"

Lục Diệp vẫn bình tĩnh lạ lùng, hắn vung tay ném viên linh thạch ra ngoài cửa sổ, hướng thẳng về phía một tảng đá lớn ở xa xa.

"Đừng gọi nó là linh thạch nổ. Hãy gọi nó là: Lưu Đạn Linh Khí Phiên Bản 1.0 – Bug Của Trời Đất."

*ẦM!!!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả một vùng ngoại môn Thanh Vân Tông. Ngọn lửa màu vàng đất bùng lên, kèm theo những tia sét linh lực loạn xạ. Tảng đá nặng ngàn cân cứng như sắt thép trong chớp mắt bị xé thành mảnh vụn, khói bụi mịt mù.

Cả khu ngoại môn vốn đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên náo loạn. Những tiếng hò hét, tiếng chó sủa, tiếng các đệ tử giật mình tỉnh giấc hỏi nhau chuyện gì đang xảy ra vang lên khắp nơi.

Mạnh Hùng há hốc mồm, đứng chết trân tại chỗ, miếng Ngọc Tủy trong tay rơi bộp xuống đất.

"Cái này… một viên hạ phẩm linh thạch mà có thể tạo ra uy lực tương đương với một đòn toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ?" Gã lắp bắp.

Lục Diệp lấy ngón tay ngoáy lỗ tai, nhăn mặt vì tiếng nổ hơi lớn quá mức dự kiến. Hắn thản nhiên mở cuốn sổ tay, cầm bút ghi chép:

*「 Nhật ký phân tích – Ngày thứ 7:
Thử nghiệm ép xung linh thạch thành công.
Ưu điểm: Sát thương diện rộng, bỏ qua mọi lớp phòng ngự nếu đánh trúng điểm mù linh khí.
Nhược điểm: Tốn kém một viên linh thạch hạ phẩm cho mỗi lần kích hoạt (cần tìm nguồn tài trợ).
Ghi chú thêm: Cần cải tiến ngòi nổ bằng thơ của Mạnh Hùng để tăng khả năng gây ức chế tinh thần cho đối thủ. 」*

Hắn đóng cuốn sổ lại, nhìn về phía những ánh đèn lồng đang vội vã chạy tới phía gian nhà của mình, khẽ mỉm cười:

"Mạnh Hùng, chuẩn bị đi. Sáng mai chúng ta sẽ mở dịch vụ mới: 'Nâng cấp và dọn rác công pháp'. Ai không phục, chúng ta sẽ tặng họ một ít 'dữ liệu nổ' để họ tỉnh táo lại."

Mạnh Hùng nhìn đống hoang tàn ngoài kia, rồi nhìn vị "tiên sinh" đang ngồi ung dung chỉnh lại tay áo, trong lòng gã chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Lên nhầm thuyền rồi, đây không phải tiên nhân, đây là một gã đồ tể dùng trí tuệ để mổ xẻ cả cái thế giới này!*

Gã run rẩy cầm miếng ngọc lên, lẩm bẩm:
"Ngọc Tủy sáng loáng trên tay,
Tiên sinh một cái… bay ngay tảng rồng.
Mai sau đi khắp Tây Đông,
Chớ dại mà chọc, kẻo thành… bụi tro."

Lục Diệp không ngoảnh đầu lại: "Thêm một câu thơ nữa, ta sẽ ném viên tiếp theo vào cái mông của ngươi."

Mạnh Hùng lập tức im bặt. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng quái dị, trong khi ngoài kia, tiếng xôn xao vẫn không ngừng vang lên về một "thần tích" vừa giáng xuống ngoại môn. Không ai biết rằng, mã nguồn của cả Thanh Vân Tông đang bắt đầu bị một "con virus" mang tên Lục Diệp bẻ khóa từng chút một.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8