Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 12: Đánh bại đối thủ bằng 0.5 giây sơ hở**
Gió trên đài diễn võ của Thanh Vân Tông hôm nay có chút hanh khô, mang theo bụi bặm và cả sự căng thẳng đang đè nặng lên lồng ngực của hàng ngàn đệ tử ngoại môn.
Sau khi "vả mặt" Lâm Kiệt một cách đầy vô lý ở vòng trước, Lục Diệp đã chính thức trở thành "cái gai" trong mắt phe cánh thiên tài. Đối với bọn họ, tu tiên là một quá trình thiêng liêng, là sự thăng hoa của linh hồn và nghị lực, chứ không phải là trò chơi lắp ráp hay mổ xẻ đầy "uế tạp" như cái cách mà Lục Diệp đang thể hiện.
"Lục Diệp, lên đài nhận cái chết!"
Một tiếng quát vang dội như sấm nổ. Trần Phong – đệ tử đứng đầu danh sách tiềm năng của ngoại môn, tu vi Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong – đáp xuống đài bằng một động tác phi thân nhẹ nhàng như lá rụng. Hắn cầm trên tay thanh 'Thanh Ảnh Kiếm', mũi kiếm run nhẹ phát ra những tiếng ngân nga đầy sát khí.
Lục Diệp lúc này mới lững thững bước lên, miệng vẫn còn đang nhai dở một miếng bánh linh gạo mua ở căn tin với giá hai viên linh thạch vụn. Hắn cầm cuốn sổ tay "Đạo Điển Phân Tích" dày cộm dưới nách, trông giống một thư lại đi kiểm kê kho bãi hơn là một võ giả chuẩn bị quyết chiến.
"Chào đạo hữu, nhịp tim của ngươi đang là 110 nhịp/phút, tuyến thượng thận đang tiết ra quá mức cần thiết." Lục Diệp vừa đi vừa nói, giọng bình thản như đang đọc báo cáo thời tiết. "Lời khuyên chân thành là ngươi nên hít thở sâu, nếu không chỉ cần ba chiêu, cơ bắp của ngươi sẽ bị chuột rút vì thiếu oxy cục bộ."
Trần Phong mặt đỏ bừng, cảm giác như mình vừa bị sỉ nhục bởi một kẻ tâm thần. Hắn rít qua kẽ răng: "Miệng lưỡi chỉ dành cho kẻ yếu. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, trước sức mạnh tuyệt đối của Tật Phong Kiếm Pháp, mọi trò mèo của ngươi đều là vô nghĩa!"
Dưới đài, Mạnh Hùng gào lên: "Lục huynh, đánh cho hắn ra bã! Ta vừa sáng tác một bài thơ để cổ vũ huynh đây:
*Hôm nay trời nắng chang chang,*
*Lục huynh đánh giặc tan tành xác xơ.*
*Thằng kia kiếm pháp lơ mơ,*
*Gặp ngay chuyên gia… đâm cho một dùi!*"
Đám đông xung quanh đồng loạt lùi ra xa Mạnh Hùng ba trượng. Thơ của hắn không giết được người, nhưng đủ khiến người ta muốn tự sát vì ô nhiễm màng nhĩ. Tuyết Thanh Nguyệt đứng ở góc xa, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng muốn xem, trước một đối thủ có tốc độ tấn công nhanh bậc nhất ngoại môn như Trần Phong, Lục Diệp sẽ "phân tích" thế nào.
**"Trận đấu bắt đầu!"**
Trưởng lão vừa dứt lời, Trần Phong đã biến mất.
Đúng vậy, dưới mắt người thường, hắn dường như tan biến vào không trung. Tật Phong Kiếm Pháp nổi tiếng với tốc độ "nhất tức tam kiếm" (một hơi thở đâm ba kiếm). Những dải linh khí màu xanh nhạt quấn quanh thân kiếm, tạo ra những âm thanh xé gió sắc lạnh.
Trong mắt Lục Diệp, thế giới đột nhiên chuyển sang màu xám đen, và một loạt các thông số bắt đầu nhảy múa với tốc độ chóng mặt.
*「 Mục tiêu: Trần Phong. 」*
*「 Trạng thái: Kích động (Hiệu suất tăng 15%, độ chính xác giảm 8%). 」*
*「 Công pháp vận hành: Tật Phong Quy luật hạ tầng – Mã nguồn lỗi tại khớp vai trái và cổ chân phải. 」*
*「 Phân tích quỹ đạo: Tấn công trực diện 45 độ, góc nghiêng 12 độ. Thời gian tiếp cận: 0.8 giây. 」*
Lục Diệp không rút kiếm. Hắn thậm chí không buồn vận chuyển linh lực để phòng ngự. Hắn chỉ nhẹ nhàng nghiêng người sang bên trái đúng 3,5 cm.
*Xoẹt!*
Mũi kiếm của Trần Phong lướt qua ngực áo Lục Diệp, chỉ cách lớp vải một khoảng mỏng manh như sợi tóc. Đám đông ồ lên kinh ngạc. May mắn sao?
"Né hay lắm, nhưng còn thanh thứ hai thì sao?" Trần Phong xoay cổ tay, thanh kiếm đang lao đi bỗng bẻ hướng một cách gắt gao, đâm ngược vào sườn Lục Diệp. Đây là chiêu 'Gió Thổi Lá Bay' – một chiêu thức không có quỹ đạo cố định.
Lục Diệp thở dài: "Gia tốc trọng trường thay đổi đột ngột làm ảnh hưởng đến tính ổn định của khớp xương. Trần đạo hữu, ngươi đang tự làm đau cổ tay mình đấy."
Hắn khẽ lùi gót chân phải, đầu hơi cúi xuống.
Thanh kiếm lại hụt! Lần này, Trần Phong gần như dán sát vào người Lục Diệp. Hai người đối diện nhau trong gang tấc. Trần Phong thấy rõ sự bình thản đến đáng sợ trong đôi mắt của Lục Diệp.
"Ngươi… ngươi là quỷ sao?" Trần Phong gầm lên, hắn liên tiếp tung ra mười tám đường kiếm. Ánh kiếm bao phủ lấy Lục Diệp như một cái kén xanh biếc. Nhưng lạ lùng thay, Lục Diệp như một chiếc lá giữa cơn bão, dù bão tố có dữ dội đến đâu cũng không thể chạm vào hắn.
Mỗi chuyển động của Lục Diệp đều nhỏ đến mức tối giản. Hắn không nhảy nhót, không lăn lộn, chỉ là những cú lắc vai, xoay hông hay nhích chân đầy tinh tế.
"Quá lãng phí năng lượng." Lục Diệp vừa né vừa lẩm bẩm. "Ngươi vung kiếm quá rộng, lực ly tâm kéo lệch trọng tâm của ngươi đi 2 độ về phía sau. Mỗi lần đổi chiêu, ngươi mất 0.2 giây để điều chỉnh lại thăng bằng. Đó là bug hệ thống của ngươi đấy."
Trần Phong gần như phát điên. Hắn là thiên tài! Hắn tu luyện cực khổ mười năm, vậy mà giờ đây chiêu thức của hắn bị một kẻ ngoại môn mổ xẻ như mổ một con gà.
"Câm mồm! Đón lấy tuyệt chiêu của ta! Tật Phong Trảm – Vạn Ảnh Quy Nhất!"
Trần Phong lùi lại, toàn bộ linh lực trong người hắn sôi trào, rót hết vào thanh kiếm. Thanh Ảnh Kiếm phát ra ánh sáng chói mắt, hóa thành một đạo kiếm quang khổng lồ trảm xuống. Đây là đòn dốc túi, mang theo uy thế của một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong, dù là Trúc Cơ kỳ sơ kỳ cũng không dám khinh suất.
Dưới đài, mọi người nín thở. Trưởng lão trọng tài đã đưa tay lên, sẵn sàng lao vào cứu mạng Lục Diệp.
Nhưng Lục Diệp vẫn đứng yên. Trong tầm mắt của hắn, cuốn Đạo Điển đang hiện lên một thông báo màu đỏ nhấp nháy:
*「 Cảnh báo: Tải trọng linh khí cực đại. 」*
*「 Điểm yếu được xác định: Trong quá trình chuyển đổi giữa trạng thái 'Tụ lực' và 'Phóng hỏa', mục tiêu sẽ có một khoảng trễ vật lý do quán tính linh lực đảo chiều. 」*
*「 Thời gian cửa sổ: 0.5 giây. 」*
*「 Tọa độ điểm mù: Nách phải, lệch dưới 3 phân. 」*
"Đến rồi." Lục Diệp thốt lên.
Khi đạo kiếm quang khổng lồ của Trần Phong chỉ còn cách đầu Lục Diệp chưa đầy một mét, khi tất cả mọi người đều nghĩ Lục Diệp sẽ bị chẻ làm đôi, thì đột nhiên, Trần Phong khựng lại.
Chỉ là 0.5 giây!
Vì dồn lực quá mạnh, linh khí trong kinh mạch Trần Phong sinh ra một luồng phản lực cực lớn. Theo nguyên lý bảo toàn năng lượng mà Lục Diệp đã phân tích, để triệt tiêu luồng phản lực này và chém xuống hoàn toàn, cơ thể Trần Phong phải trải qua một quá trình "khử rung" sinh học.
Trong 0.5 giây đó, Trần Phong giống như một cái máy tính bị treo đứng khi đang chạy tác vụ nặng.
Lục Diệp hành động.
Hắn không dùng kiếm, mà chỉ đưa một ngón tay lên. Hắn nhẹ nhàng bước tới, thọc một cái thật mạnh vào đúng cái "điểm mù" dưới nách phải của Trần Phong.
*Phốc!*
Chỉ là một cú thọc tay đơn giản, không chút linh lực hào nhoáng. Nhưng nó lại đánh trúng vào điểm tụ khí nhạy cảm nhất của Tật Phong Kiếm Pháp.
Toàn bộ linh lực đang cuồn cuộn như thác đổ của Trần Phong đột ngột bị chặn đứng. Giống như một ống nước đang xả mạnh bị ai đó dẫm bẹp một đầu.
"Rắc!"
Tiếng xương cốt rên rỉ vang lên. Ánh kiếm tan biến ngay tức khắc. Trần Phong trố mắt nhìn, miệng há hốc, máu từ trong miệng phun ra theo một quỹ đạo hình parabol cực đẹp (mà sau này Lục Diệp ghi vào sổ là: 'Góc phun đạt chuẩn khí động học').
Linh lực bị phản phệ, cộng với việc trọng tâm bị mất hoàn toàn do quán tính, Trần Phong không tự chủ được mà ngã nhào về phía trước. Hắn ngã theo kiểu "vồ ếch", mặt đập xuống sàn đá cứng khừ của đài diễn võ, trượt đi một đoạn dài trước khi dừng lại ngay dưới chân Lục Diệp.
Cả hội trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một con ruồi đang đập cánh.
Lục Diệp cúi xuống, nhặt thanh kiếm của Trần Phong lên, soi gương qua mặt kiếm rồi thở dài: "Đã bảo là quán tính không thể đùa được đâu. Ngươi nén nén cho cố vào, rồi khi 'lag' một cái là sập nguồn ngay. Đáng lẽ ra ngươi nên phân bổ linh lực theo tỉ lệ 7:3 thay vì 10:0. Bài học này giá 500 linh thạch, ta viết hóa đơn cho ngươi sau nhé?"
Trần Phong rên hừ hừ, hai mắt trắng dã, không rõ là vì thương thế hay vì tức quá mà ngất đi.
Vị trưởng lão trọng tài lau mồ hôi trên trán, nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt như nhìn quái thai. Ông ta chưa bao giờ thấy ai chiến thắng bằng cách chờ đối phương tự… "lỗi hệ thống" rồi thọc tay vào nách cả.
"Trận… trận này, Lục Diệp thắng!"
Dưới đài, Mạnh Hùng gào lên: "Thấy chưa! Ta đã nói là Lục huynh có độc mà! Thọc nách chiêu pháp, thiên hạ vô địch!"
Tuyết Thanh Nguyệt ở đằng xa nheo mắt lại, trong đầu nàng không ngừng tái hiện lại khoảnh khắc 0.5 giây đó. Nàng nhận ra một sự thật kinh khủng: Lục Diệp không hề gặp may. Hắn đã tính toán chính xác đến từng mili giây. Hắn không đánh bại Trần Phong bằng tu vi, mà bằng sự hiểu biết thấu triệt về nhược điểm cấu tạo của loài người và công pháp.
"Hắn… rốt cuộc là ai?" Nàng thầm hỏi.
Trên đài, Lục Diệp lấy ra một mẩu bút chì, gạch một đường trong cuốn sổ tay:
*「 Đã xử lý bug 'Thiên tài dùng tốc độ'. Kết luận: Tốc độ chỉ là ảo ảnh nếu không quản lý được độ trễ bộ nhớ. Tiếp theo: Nghiên cứu cấu trúc tản nhiệt của Thánh nữ Băng Giá. Dự đoán: Nàng ta bị lỗi làm mát hệ thống dẫn đến khô khan tình cảm. 」*
Lục Diệp thản nhiên đi xuống đài, bỏ mặc sau lưng là những ánh mắt sùng bái xen lẫn sợ hãi. Hắn không quan tâm. Đối với hắn, tu tiên không phải là con đường trường sinh cô độc, mà là một dự án lớn đầy lỗi cần được "Refactor" từ đầu đến cuối.
Và gã kỹ sư phân tích dữ liệu này, vừa mới chỉ hoàn thành xong bản thử nghiệm Alpha mà thôi.
Ở một góc tối gần khu vực các trưởng lão, một nam tử mặc y phục thêu rồng vàng lấp lánh đang bóp nát chén trà trong tay. Đó chính là Vương Đằng – kẻ được mệnh danh là Khí Vận Chi Tử của vùng đất này.
"0.5 giây?" Vương Đằng lạnh lùng thốt lên. "Lục Diệp, ta không quan tâm ngươi dùng tà thuật gì để nhìn ra kẽ hở đó. Nhưng trước sự che chở của Thiên Đạo, mọi kẽ hở đều sẽ được lấp đầy. Ngươi… không qua nổi vòng tiếp theo đâu."
Lục Diệp chợt dừng bước, hắn hình như nghe thấy tiếng trái tim của ai đó đang đập không đều ở phía xa. Hắn mỉm cười, lầm bầm: "Lại thêm một mẫu thử có nhịp tim không ổn định. Có vẻ như cơ sở dữ liệu của mình sắp phong phú thêm rồi."
Tiên giới, bắt đầu từ ngày hôm nay, chính thức bị một "kẻ ngoại đạo" dùng logic phá tan đạo tâm. Chương truyện mới về một thời đại mà dữ liệu làm chủ tiên cơ, mới chỉ bắt đầu khởi động mã nguồn.