Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 14: Lão Quy tỉnh giấc**
**Chương 14: Lão Rùa lười biếng và Hệ điều hành đã quá hạn**
Sau khi Tuyết Thanh Nguyệt rời đi mang theo thanh Băng Phách Kiếm đã được "cập nhật bản vá", căn phòng gỗ nhỏ của Lục Diệp trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Ánh trăng từ kẽ hở mái nhà rọi xuống, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.
Lục Diệp thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào cột gỗ. Việc dùng "Vạn Vật Biên Tập Bút" để tái cấu trúc một món Linh khí cấp cao tiêu tốn của hắn không ít tinh thần lực. Hiện tại, não bộ hắn giống như một bộ vi xử lý vừa phải chạy một tác vụ render 4K kéo dài liên tục, nóng ran và đầy mệt mỏi.
Hắn đưa tay trái lên, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đồng rỉ sét đang nằm im lìm trên ngón áp út.
Đây là vật duy nhất mà thân xác này mang theo từ khi gia nhập Thanh Vân Tông. Trong suốt ba năm qua, dù chủ nhân cũ có thảm hại đến đâu, chiếc nhẫn này cũng chưa bao giờ phát ra một tia sáng hay linh khí nào. Nhưng dưới nhãn thần phân tích của Lục Diệp, chiếc nhẫn này không hề đơn giản là một đống đồng vụn.
Hắn nheo mắt, kích hoạt "Đạo Điển Phân Tích".
*「 Đối tượng: Nhẫn đồng vô danh. 」*
*「 Trạng thái: Ngủ đông sâu (Deep Sleep). 」*
*「 Cấu trúc: Hợp kim huyền thiếc cổ đại kết hợp với tinh thạch không gian bị nứt vỡ. 」*
*「 Nội dung: Phát hiện thực thể năng lượng dạng sóng não cường độ thấp. 」*
*「 Đánh giá: Một ổ cứng di động đời tống, chứa một AI cổ đại đã bị lỗi firmware. 」*
"Ổ cứng đời tống sao?" Lục Diệp khẽ lẩm bẩm. "Để xem bên trong chứa loại dữ liệu gì."
Hắn không dùng phương pháp nhỏ máu nhận chủ lỗi thời của tu tiên giới, bởi hắn biết rõ máu chỉ là một hợp chất hữu cơ, chẳng có tác dụng gì trong việc kích hoạt một thiết bị lưu trữ cao cấp cả. Hắn đặt ngón tay lên mặt nhẫn, bắt đầu truyền vào một luồng linh lực đã được mã hóa theo dạng nhịp xung (pulse).
"Ping… Ping… Ping…"
Hắn đang gửi đi những gói dữ liệu chào hỏi căn bản nhất.
Một giây, hai giây, mười giây trôi qua. Đột nhiên, chiếc nhẫn rung lên bần bật. Một làn khói xám xịt, lờ mờ tỏa ra từ mặt nhẫn, tụ lại giữa không trung thành một hình thù kỳ quái.
Đó không phải là một vị lão giả tiên phong đạo cốt, râu dài tới rốn như trong các cuốn tiểu thuyết. Hiện ra trước mặt Lục Diệp là một con rùa. Chính xác là một con rùa già, mai sần sùi những vết tích thời gian, trên đầu lại đội một cái mũ vải nhỏ xíu nghiêng lệch trông cực kỳ khôi hài.
Con rùa há miệng ngáp một cái thật dài, để lộ ra mấy cái răng cửa thưa thớt, đôi mắt lim dim nhìn Lục Diệp, giọng nói già nua nhưng nghe rõ vẻ bực bội:
"Ai đó… Đứa nào vừa dùng thuật toán thô thiển để quấy rầy giấc ngủ của Quy tiên nhân ta? Có biết ta đang mơ đến đoạn được bơi trong hồ Linh Dịch không hả?"
Lục Diệp bình thản đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi (một thói quen từ kiếp trước), đáp lời: "Chủ nhân mới của ông đây. Theo logic mà nói, ông đã ngủ 3.153.600 phút rồi, hiệu suất làm việc của thực thể linh hồn sẽ giảm mạnh nếu không hoạt động."
Lão Quy giật mình, cái đầu rụt lại vào mai rồi lại thò ra, đôi mắt hạt đỗ quét nhìn Lục Diệp từ đầu đến chân. "Chủ nhân mới? Một thằng nhóc Luyện Khí tầng ba? Tư chất thì… ồ, rác rưởi thật sự. Này, ngươi vừa nói cái gì mà thuật toán với hiệu suất? Ngươi nói tiếng người được không?"
Lục Diệp không trả lời ngay, hắn lật cuốn Đạo Điển ra, ghi chép:
*「 Ghi nhận thực thể: Lão Quy. Trạng thái: Tư duy trì trệ, bộ nhớ đầy rác, có dấu hiệu ảo tưởng sức mạnh. 」*
"Ngươi… ngươi đang viết cái gì xấu xa về ta đúng không?" Lão Quy lơ lửng bay tới, định ngó vào cuốn sổ nhưng Lục Diệp đã kịp khép lại.
"Tôi đang phân tích khả năng sử dụng của ông," Lục Diệp nói. "Nghe bảo những linh thể trong nhẫn thường là bậc đại năng, nắm giữ vô số công pháp tuyệt thế và bản đồ kho báu. Ông có gì?"
Lão Quy ưỡn cái ngực đầy mỡ rùa ra, hắng giọng: "Hừ, tiểu tử vô tri! Ta chính là thư viện sống của Vạn Vật Nguyên Giới từ vạn năm trước. Ta biết cách luyện thành 'Thái Dương Chân Hỏa', biết vị trí mộ của thập đại ma tôn, thậm chí ta còn biết bí quyết để… ngủ ngon mà vẫn tăng tu vi!"
Lục Diệp gật đầu: "Được, vậy hãy cho tôi biết cấu trúc nguyên tử của Thái Dương Chân Hỏa và cách nó tương tác với phân tử oxy trong không khí."
Lão Quy nghẹn họng, mắt trợn tròn: "Cái gì? Nguyên… cái gì tử? Oxy là cái loại linh dược nào? Ngươi có điên không? Thái Dương Chân Hỏa là hấp thu khí thuần dương của mặt trời, vận hành theo chu kỳ đại chu thiên, dung hòa với tâm hỏa mà thành! Đó là đạo pháp, là cảm ngộ! Không phải cái mớ cấu trúc vớ vẩn của ngươi!"
Lục Diệp khẽ thở dài, lắc đầu thất vọng: "Đúng như dự đoán. Kiến thức của ông đã quá hạn rồi. Cái gọi là 'cảm ngộ' của ông thực chất là một quá trình xử lý dữ liệu chưa được tường minh hóa. Ông biết kết quả, nhưng không hiểu quy luật cốt lõi."
"Ngươi… ngươi dám khinh thường đạo pháp vạn năm?" Lão Quy tức tới mức khói xám bốc lên nghi ngút. "Được! Để ta cho ngươi thấy. Ngươi đang tu luyện 'Thanh Vân Quyết' đúng không? Một bộ công pháp hạng bét. Để Quy gia gia sửa cho ngươi thành 'Thanh Vân Đại Đạo Pháp', đảm bảo ngươi tu luyện nhanh gấp mười lần!"
"Mời ông," Lục Diệp thản nhiên ra hiệu.
Lão Quy bắt đầu thao thao bất tuyệt về kinh mạch, về khí huyết, về việc phải đem linh khí vận chuyển qua mười tám cái huyệt đạo uốn lượn như mê cung. Lão giảng giải đầy say mê, như thể đang truyền bá một chân lý tối thượng.
Tuy nhiên, Lục Diệp chỉ nghe được một nửa đã ngắt lời: "Dừng lại. Theo như ông nói, linh khí sẽ phải đi qua ba cái 'nút thắt' tại vùng phế quản. Dựa trên tốc độ dòng chảy của linh khí ở Luyện Khí tầng ba, áp suất tại đó sẽ vượt quá ngưỡng chịu đựng của thành mạch 15%. Kết quả là gì? Nếu luyện theo cách của ông, sau ba ngày tôi sẽ bị ho ra máu, sau một tuần sẽ nổ phổi mà chết."
Lão Quy khựng lại. Lão bắt đầu nhẩm tính. Với kinh nghiệm vạn năm, lão chợt nhận ra… thằng nhóc này nói đúng. Trong các bản ghi chép cổ xưa, quả thực có vài người vì cố luyện bộ này mà bị 'Hỏa độc công tâm' – thực chất chính là vỡ mạch máu phổi.
"Cái đó… đó là do họ căn cơ không vững!" Lão Quy chữa thẹn.
"Không phải căn cơ, là do công pháp bị 'bug' (lỗi)," Lục Diệp thản nhiên chỉ tay vào cuốn Đạo Điển, lúc này đang hiện ra một sơ đồ 3D của cơ thể người với những đường chỉ dẫn xanh đỏ. "Tôi đã tối ưu hóa nó rồi. Nhìn xem, chỉ cần bỏ qua huyệt Linh Đài, chuyển hướng trực tiếp qua Thần Khuyết, thời gian di chuyển giảm 40%, hiệu suất nén linh khí tăng 22%."
Lão Quy nhìn vào cái sơ đồ mà Lục Diệp gọi là "tối ưu hóa". Càng nhìn, đôi mắt hạt đỗ của lão càng mở to. Những đường di chuyển linh khí mà Lục Diệp vẽ ra tuy cực kỳ đơn giản, nhưng lại mang một vẻ đẹp đối xứng và hiệu quả đến kinh ngạc. Nó không hào nhoáng, nhưng nó… chính xác đến đáng sợ.
"Đây… đây là ngươi tự nghĩ ra sao?" Lão Quy lắp bắp, giọng nói không còn vẻ trịch thượng nữa.
"Tôi chỉ lọc bỏ các đoạn mã thừa thải thôi," Lục Diệp nhún vai. "Giờ thì, ông vẫn nghĩ kiến thức của mình là tuyệt đối chứ?"
Lão Quy rầu rĩ cụp đầu xuống, chiếc mũ vải nhỏ cũng sụp theo. Lão nhận ra mình vừa thức dậy trong một thời đại mới, hoặc đúng hơn là đối mặt với một kẻ lập dị có bộ não của một con quái vật.
"Thôi được rồi," Lão Quy lầm bầm. "Ta thừa nhận ngươi có chút tà môn. Nhưng ngươi đừng đắc ý sớm. Tu tiên không chỉ là logic. Còn có Khí Vận! Ngươi có thấy thằng nhóc Vương Đằng không? Nó là đứa được Thiên Đạo sủng ái, đi đại tiện cũng nhặt được linh thạch. Ngươi dùng logic của ngươi mà đấu với sự may mắn vô lý của nó xem?"
Mắt Lục Diệp hơi loé sáng. "Khí Vận sao? Trong mắt tôi, Khí Vận chỉ là một thuật toán xác suất cực đoan. Thiên Đạo không chọn nó vì nó tốt, mà vì nó đang giữ một 'biến số' nào đó có lợi cho sự vận hành của hệ thống này."
Hắn đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn về phía đỉnh núi chính của Thanh Vân Tông, nơi Vương Đằng đang tọa trấn.
"Lão Quy này, ông có muốn thấy một con 'virus' làm sập toàn bộ hệ thống Khí Vận không?"
Lão Quy nhìn bóng lưng gầy yếu nhưng thẳng tắp của Lục Diệp, đột nhiên cảm thấy cái lạnh thấu xương, dù lão chỉ là một linh thể. Lão cảm giác như thế giới này sắp sửa gặp phải một thảm họa mang tên "Sự thật".
"Ngươi… ngươi định làm gì?"
Lục Diệp không quay đầu lại, cây Vạn Vật Biên Tập Bút trong tay hắn khẽ xoay vòng, ánh sáng vàng kim lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt đầy sự tính toán:
"Sáng mai là buổi kiểm tra linh căn thường niên để chọn đệ tử nòng cốt. Vương Đằng sẽ dùng cái gọi là 'Hào quang thiên tài' của hắn để đè bẹp tất cả. Tôi chỉ định định vị lại một chút tham số của quả cầu kiểm tra linh căn thôi. Tôi muốn xem, nếu cái máy đo bị hỏng, hắn lấy cái gì để làm thiên tài."
Lão Quy rùng mình. Lão bắt đầu cảm thấy thương hại cho Vương Đằng, và cả cái Thiên Đạo đang ngủ say kia nữa.
Lục Diệp mở cuốn Đạo Điển, ghi xuống dòng cuối cùng của chương:
*「 Bước tiếp theo: Thực hiện đòn tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) vào sự kiêu ngạo của thiên tài. Đối tượng mục tiêu: Vương Đằng. Thời gian dự kiến: Bình minh. 」*
Bên ngoài, gió đêm bắt đầu thổi mạnh, mây đen dần che khuất ánh trăng, như báo hiệu cho một cơn bão dữ dội sắp quét qua Thanh Vân Tông. Một cơn bão không mang theo sấm sét, mà mang theo sức mạnh của những con số và sự sụp đổ của các quy tắc cổ xưa.