Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 34: Chiến thắng bằng cách… đứng yên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:42:15 | Lượt xem: 2

Tiếng xì xào trên khán đài Thanh Vân Tông vẫn chưa có dấu hiệu dứt hẳn sau chiến thắng "phi logic" của Lục Diệp ở trận trước. Đám đông vẫn còn đang mải miết tranh luận xem làm thế nào một đệ tử ngoại môn có thể phá tan ảo cảnh của Vạn Pháp Môn chỉ bằng mấy câu nói vô nghĩa về "bước sóng" và "tần số".

Nhưng thời gian không đợi bất cứ ai. Tiếng chuông đồng vang lên lần thứ hai, báo hiệu trận đấu tiếp theo của vòng loại trực tiếp.

"Trận thứ ba mươi tư: Lục Diệp của Thanh Vân Tông đối đầu với Tần Ảnh của Tật Phong Cốc!"

Cái tên Tần Ảnh vừa thốt ra, không ít người đã khẽ rùng mình. Nếu như Cố Thanh Phong của trận trước là một bậc thầy về mê hoặc trí óc, thì Tần Ảnh lại là cơn ác mộng về thể chất. Hắn là đệ tử nòng cốt của Tật Phong Cốc, tu luyện "Tật Phong Ảnh Bộ" đến mức xuất quỷ nhập thần. Người ta đồn rằng, khi Tần Ảnh ra tay, đối thủ còn chưa kịp thấy bóng dáng hắn thì đã thấy cổ họng lạnh ngắt.

Vụt!

Một bóng đen chớp nhoáng hiện ra trên võ đài, nhanh đến mức không khí bị xé rách thành một tiếng rít chói tai. Tần Ảnh đứng đó, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu, tay phải đặt trên chuôi đoản đao gài bên hông. Hắn không nói lời nào, chỉ tỏa ra một luồng sát khí đặc quánh của một thợ săn thực thụ.

Ngược lại với vẻ tiêu sái, lạnh lùng đó, Lục Diệp chậm rãi bước lên võ đài với dáng vẻ… buồn ngủ. Một tay hắn cầm cuốn sổ tay "Đạo Điển", tay kia cầm một mẩu than nhỏ dùng để ghi chép. Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm, thỉnh thoảng lại nhìn Tần Ảnh như nhìn một mẫu vật trong phòng thí nghiệm.

"Đứng lại!" Tần Ảnh đột ngột lên tiếng, thanh âm khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại cọ sát. "Ngươi không rút kiếm sao?"

Lục Diệp dừng chân cách Tần Ảnh đúng năm thước, ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sự thành khẩn: "Rút kiếm làm gì? Tay tôi còn bận cầm sổ ghi chép mà. Với cả, rút kiếm ra cũng có giải quyết được vấn đề 'sai số quán tính' của anh đâu?"

"Nói nhảm!"

Tần Ảnh hừ lạnh. Trong mắt hắn, Lục Diệp chính là loại người thích khoác lác để che đậy sự yếu kém. Hắn không cần biết Lục Diệp đã thắng Cố Thanh Phong thế nào, trong thế giới của hắn, chỉ có tốc độ là chân lý. Tốc độ tuyệt đối có thể phá vỡ mọi mưu hèn kế bẩn.

"Bắt đầu!" Trọng tài phất tay.

Ngay khoảnh khắc đó, Tần Ảnh biến mất.

Dưới góc nhìn của khán giả, trên võ đài chỉ còn lại những vệt mờ màu xám đen di chuyển với tốc độ mắt thường không thể bắt kịp. Tiếng gió gào rú điên cuồng, tạo thành một cơn lốc nhỏ vây quanh vị trí đứng của Lục Diệp.

Thế nhưng, Lục Diệp vẫn đứng đó. Đúng nghĩa là đứng yên, không hề thủ thế, không hề vận linh lực hộ thân.

"Hắn bị dọa ngốc rồi sao?"
"Tần Ảnh đang sử dụng 'Tứ Phương Ảnh Sát', mười tám đạo tàn ảnh đồng thời tấn công, mỗi hướng đều là thật mà cũng đều là giả. Lục Diệp tiêu rồi!"

Trong lúc đám đông đang nín thở, trong tầm mắt của Lục Diệp, một thế giới hoàn toàn khác đang hiện ra. Cuốn Đạo Điển trong tay hắn đang điên cuồng nhảy số, các dòng thông số xanh loét hiện lên trên không trung như một ma trận dữ liệu khổng lồ:

[Đối tượng: Tần Ảnh. Tu vi: Trúc Cơ sơ kỳ.]
[Trạng thái: Đang vận hành công pháp 'Tật Phong Ảnh Bộ'. Hiệu suất đạt 85%.]
[Phân tích quỹ đạo: Tần Ảnh di chuyển theo hình ngũ giác lặp lại để tạo hiện tượng lưu ảnh trên võng mạc đối phương.]
[Phát hiện lỗi (Bug): Tại mỗi góc cua 72 độ, khớp gối trái của đối tượng có độ trễ 0.02 giây do tổn thương cũ. Hệ thống tiền đình của đối tượng không kịp bù trừ gia tốc hướng tâm, dẫn đến một 'điểm mù' thị giác mỗi khi hắn đi qua tọa độ (14, 22).]

Lục Diệp khẽ điều chỉnh tư thế. Hắn không chạy, cũng không đánh. Hắn chỉ nghiêng người sang bên phải đúng 3 centimet, sau đó lùi lại nửa bước.

"Xoẹt!"

Một lưỡi đao sắc lẹm lướt qua sát mép áo của Lục Diệp, chém thẳng vào không khí. Tần Ảnh hiện ra một thoáng với vẻ mặt kinh ngạc, nhưng ngay lập tức lại biến mất vào màn ảnh mờ.

"May mắn sao?" Tần Ảnh nghiến răng. Hắn bắt đầu tăng tốc. Linh lực trong chân hắn bùng phát, tốc độ tăng thêm 20%.

Thế nhưng, mỗi khi đoản đao của Tần Ảnh chuẩn bị chạm tới da thịt Lục Diệp, kẻ đứng yên kia lại như một cây lau sậy trong gió, chỉ khẽ đung đưa nhẹ nhàng, thoát khỏi đòn chí mạng trong gang tấc.

"Không đúng! Không phải may mắn!" Tuyết Thanh Nguyệt ở dưới đài đột nhiên siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng híp lại. "Lục Diệp không hề quan sát bằng mắt. Hắn đang di chuyển… trước khi Tần Ảnh ra đòn."

Ở khu vực VIP, Vương Đằng cũng bắt đầu đứng ngồi không yên. Với nhãn lực của gã, gã nhận ra một sự thật đáng sợ: Lục Diệp không hề tốn một chút sức lực nào. Hắn đứng ở đó, giống như một tảng đá nằm giữa dòng suối xiết, dù nước có chảy nhanh thế nào thì cũng phải tự động rẽ sang hai bên.

Trên đài, Tần Ảnh bắt đầu cảm thấy hô hấp khó khăn. Việc duy trì tốc độ cực hạn tiêu tốn rất nhiều linh lực, nhưng quan trọng hơn là đòn tâm lý. Mỗi một lần hắn chém hụt, sự tự tin của hắn lại sứt mẻ một miếng. Hắn bắt đầu hoài nghi bản thân.

"Tại sao? Tại sao không trúng?" Tần Ảnh gầm lên trong đầu. "Hắn thậm chí còn không thèm nhìn mình!"

Đúng vậy, Lục Diệp quả thực không nhìn hắn. Lục Diệp đang mải… tính toán trên cuốn sổ tay.

"Vận tốc đạt 150m/s… gia tốc hướng tâm vượt quá ngưỡng chịu đựng của cơ bắp… Ồ, nhịp tim của anh ta lên tới 180 rồi à? Với cường độ này, nếu không dừng lại, trong vòng 30 giây nữa, acid lactic tích tụ sẽ làm cơ đùi trái bị chuột rút cấp độ 4." Lục Diệp thản nhiên lên tiếng giữa cơn lốc của Tần Ảnh. "Này bạn đồng đạo, tôi khuyên anh nên dừng lại nghỉ giải lao chút, uống tý trà gừng đi, nếu không lát nữa quỳ xuống đây là tôi không nhận đại lễ đâu đấy."

"Ngươi… sỉ nhục ta!"

Tần Ảnh hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh của một thợ săn. Hắn dùng hết linh lực còn sót lại, thi triển chiêu thức cuối cùng: "Ảnh Sát – Vạn Ảnh Quy Nhất!"

Toàn bộ tàn ảnh trên sân khấu đột nhiên hội tụ lại một điểm. Tần Ảnh bay vút lên cao, sau đó như một ngôi sao băng mang theo sát khí kinh thiên động địa lao thẳng xuống đỉnh đầu Lục Diệp. Đây là đòn tấn công bao phủ toàn diện, tốc độ đã đạt đến ngưỡng "phá vỡ rào cản âm thanh" của trình độ Trúc Cơ.

Lục Diệp thở dài, gập cuốn sổ tay lại cái "cộp".

"Phân tích hoàn tất: Tỉ lệ trúng đích của đòn này đối với tôi là 0.001%, tỉ lệ anh tự đâm đầu vào cột đá hộ trận là 95%."

Lục Diệp bước sang trái một bước nhỏ. Chỉ một bước duy nhất.

Đây không phải là một bước đi bình thường. Trong mắt của Tần Ảnh lúc này, do đang di chuyển với tốc độ quá nhanh và sự mệt mỏi đạt tới đỉnh điểm, hiện tượng "đường hầm thị giác" đã xảy ra. Khi Lục Diệp bước sang một bên, đúng vào "điểm mù" mà Đạo Điển đã phân tích, Lục Diệp hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Tần Ảnh.

Tần Ảnh đang ở trạng thái toàn lực công kích, quán tính quá lớn không thể dừng lại. Trong khoảnh khắc mất đi mục tiêu, bộ não của hắn xử lý sai lệch tọa độ.

"Đoàng!"

Một tiếng nổ lớn vang lên. Khói bụi mù mịt.

Khi màn sương tan đi, khán đài lại một lần nữa rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.

Tần Ảnh không đâm vào Lục Diệp. Hắn đâm thẳng đầu vào cái cột đá dùng để duy trì trận pháp phòng hộ ở rìa võ đài. Thanh đoản đao găm sâu vào đá cứng đến tận chuôi, còn Tần Ảnh thì… treo lủng lẳng trên cột, mắt trợn trắng, bọt mép sùi ra, hai chân giật giật theo nhịp điệu.

Lục Diệp đứng cách đó hai mét, tay phủi phủi tà áo không một hạt bụi. Hắn quay sang phía trọng tài, khuôn mặt hiện lên vẻ hối lỗi sâu sắc: "Thưa tiền bối, cái cột đá đó chắc là của tông môn quý giá lắm, anh ta đâm hỏng thế kia thì có bắt đền Thanh Vân Tông chúng tôi không?"

Trọng tài ngơ ngác nhìn cái cột đá nứt toác, rồi nhìn sang Tần Ảnh đang bất tỉnh, cuối cùng nhìn Lục Diệp. Ông ta hành nghề trọng tài mấy chục năm, từng thấy người thắng bằng kiếm, thắng bằng quyền, thắng bằng độc, thậm chí thắng bằng tiền.

Nhưng thắng bằng cách… đứng yên để đối thủ tự đâm vào cột? Đây là lần đầu tiên.

"Lục Diệp… thắng!" Trọng tài lắp bắp hô lên.

"Oanh!"

Cả quảng trường nổ tung. Tiếng hò reo, tiếng chửi thề, tiếng kêu gào của những kẻ cá cược vừa mất trắng tiền bạc vang lên không ngớt.

Mạnh Hùng ở dưới đài vỗ đùi bôm bốp, cười đến mức suýt rơi cả hàm răng: "Ha ha ha! Lục huynh, chiêu này gọi là gì? Bất động như sơn à? Hay là Khí phách ép người?"

Lục Diệp từ trên đài đi xuống, thản nhiên đáp: "Không, đây gọi là tối ưu hóa vận động của đối thủ. Anh ta muốn nhanh, tôi cho anh ta nhanh đến mức não không đuổi kịp chân, kết quả là 'lỗi hệ thống', thế thôi."

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới gần Lục Diệp, đôi mắt xanh thẳm của nàng nhìn chằm chằm vào hắn như muốn bóc tách từng lớp bí mật: "Ngươi rốt cuộc đã làm gì? Ngươi đã dùng ảo thuật đúng không? Tần Ảnh là thiên tài về tốc độ, hắn không thể phạm một sai lầm ngớ ngẩn như vậy."

Lục Diệp dừng lại, hơi nghiêng đầu nhìn Thánh nữ. Hắn bất chợt đưa tay lên, ngón trỏ khẽ chạm vào không gian trước mắt nàng.

"Thánh nữ, nàng biết tại sao nàng luôn thấy lạnh ở vùng đan điền mỗi khi luyện công không? Đó không phải do công pháp băng giá của nàng, mà là do mỗi khi nàng vận khí, nàng thường nín thở quá lâu làm oxy trong máu giảm đột ngột, dẫn đến co thắt mạch máu ngoại vi."

Tuyết Thanh Nguyệt khựng lại, sắc mặt hơi biến đổi. Đó là bí mật nhỏ của nàng, ngoại trừ sư tôn, chưa ai nhìn ra.

"Về tập hít thở sâu đi, 4 nhịp vào, 4 nhịp ra. Chân lý không nằm ở những điều cao siêu, nó nằm ở việc hiểu rõ cấu trúc của chính mình."

Nói xong, Lục Diệp nghênh ngang bước qua nàng, để lại một vị Thánh nữ lạnh lùng đang đứng ngẩn ngơ giữa đám đông.

Ở đằng xa, Vương Đằng lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Lục Diệp. Gã không tin vào cái gọi là cấu trúc hay oxy gì đó. Gã chỉ biết rằng, sự tồn tại của Lục Diệp đang trở thành một mối đe dọa thực sự cho cái danh hiệu "Khí Vận Chi Tử" của gã.

"Sửa chữa công pháp? Phân tích vạn vật?" Vương Đằng nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng quỷ dị. "Để xem trận sau, khi đối mặt với 'Tuyệt Đối Quyền Lực', logic của ngươi còn có tác dụng không."

Lục Diệp đi được vài bước, Đạo Điển trong đầu đột nhiên vang lên một âm thanh cảnh báo mới:

[Cảnh báo: Đối tượng Vương Đằng đang có ý đồ 'hack' hệ thống thông qua việc kích hoạt một mảnh vỡ dữ liệu cổ đại. Độ nguy hiểm: Cam. Khuyến nghị ký chủ nên đi ăn một bát mì linh khí để lấy sức chuẩn bị 'debug' đối phương.]

Lục Diệp xoa cằm, đôi mắt sáng rực lên sự hưng phấn: "Ăn mì à? Ý kiến hay. Có lẽ mình nên phân tích xem hàng mì của Thanh Vân Tông có dùng chất bảo quản không luôn một thể."

Một ngày thi đấu đầy rẫy sự quái dị kết thúc bằng hình bóng một đệ tử ngoại môn thong thả đi về phía nhà bếp, để lại sau lưng một tu tiên giới đang bị gặm nhấm bởi sự hoài nghi nhân sinh sâu sắc. Đạo tâm của vạn người, dường như bắt đầu xuất hiện những vết nứt mang tên "logic".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8