Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 36: Phân tích bảo vật**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:43:28 | Lượt xem: 2

Chương 36: Phân tích bảo vật

Ánh ban mai của Thanh Vân Tông hôm nay có chút khác thường, dường như nó mang theo cái vị chua chát của những kẻ vừa bị vả mặt bằng logic. Lục Diệp thong dong đi giữa những con đường lát đá xanh, hai tay khoanh sau gáy, miệng ngậm một cọng cỏ linh lăng. Phía sau hắn là Mạnh Hùng, kẻ đang lẩm bẩm những vần thơ vừa mới "tối ưu hóa", và một Tuyết Thanh Nguyệt mặt lạnh như tiền nhưng đôi mắt lại không ngừng liếc nhìn cái túi trữ vật cũ nát bên hông Lục Diệp.

Hôm nay là ngày Lục Diệp được nhận phần thưởng cho "chiến tích" đánh bại Vương Đằng — kẻ được mệnh danh là Thiên Chi Kiêu Tử của vùng này. Phần thưởng không phải đan dược cao cấp, cũng không phải quyền lực, mà là một cơ hội bước vào Tàng Bảo Các tầng ba, nơi chứa đựng những khí cụ từ thời cổ đại.

Tàng Bảo Các của Thanh Vân Tông là một kiến trúc bát giác cổ kính, nằm sừng sững giữa đỉnh mây. Không khí nơi đây đậm đặc linh khí, nhưng đối với Lục Diệp, hắn chỉ ngửi thấy mùi của… oxit kim loại và sự tích tụ của bụi bặm qua hàng ngàn năm.

“Lục Diệp, vào trong đó ngươi phải giữ lễ nghi.” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, được gọi là Thủ Các Trưởng Lão, đang nhìn Lục Diệp với ánh mắt đầy cảnh giác. “Những món đồ trong đó đều có linh tính. Nếu ngươi không được chúng công nhận, tuyệt đối không được gượng ép, bằng không linh lực phản phệ sẽ khiến ngươi tàn phế.”

Lục Diệp nhún vai, thản nhiên đáp: “Trưởng lão yên tâm, ta chưa bao giờ cưỡng cầu kẻ không có cấu trúc ổn định. Ta chỉ quan tâm đến hiệu năng sử dụng thực tế thôi.”

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy không gian. Mạnh Hùng định bước vào theo nhưng bị trưởng lão chặn lại. Tuyết Thanh Nguyệt thì có đặc quyền, nàng lặng lẽ tiến bước theo sau Lục Diệp. Nàng muốn xem thử, rốt cuộc tên "kỹ sư phân tích" này sẽ làm gì trước những món bảo vật mà người đời thèm khát.

Bên trong tầng ba, ánh sáng lấp lánh từ đủ loại vũ khí, giáp trụ và kỳ vật treo lơ lửng trên các giá gỗ tử đàn. Lục Diệp không vội vàng. Trong mắt hắn lúc này, thế giới bắt đầu chuyển đổi sang màu xanh lam của giao diện "Đạo Điển Phân Tích".

*“Tít… tít… Đang quét môi trường xung quanh.”*
*“Phát hiện: Kiếm gãy cấp Linh – Hiệu suất năng lượng còn lại 12%. Kết luận: Rác.”*
*“Phát hiện: Khiên đồng nát – Có vết nứt chân chim ở kết cấu nguyên tử thứ 456. Kết luận: Đồ dùng một lần.”*

Lục Diệp thở dài, lầm bầm: “Toàn là đồ hỏng hóc sao? Thanh Vân Tông nghèo thế này à?”

Tuyết Thanh Nguyệt cau mày, giọng lạnh lùng: “Ngươi nói gì? Ở đây có ‘Thất Tinh Kiếm’ của đời tông chủ thứ mười hai, có ‘Định Phong Châu’ giá trị liên thành, ngươi dám nói là rác?”

“Thánh nữ, cái nhìn của cô là cảm tính.” Lục Diệp dừng lại trước một bệ đá trung tâm, nơi đặt một cái gương cổ bằng đồng, kích thước cỡ lòng bàn tay. Nó tỏa ra một làn sương mờ ảo, dường như có khả năng nhiếp hồn đoạt phách.

“Ồ, cái này trông có vẻ được nhất ở đây?” Lục Diệp nheo mắt nhìn vào dòng thông số đang chạy cuộn trào trước mắt.

**[Tên vật phẩm: Thất Sát Tâm Kính (Ngụy phẩm: Hạo Thiên Diệu Ảnh Kính)]**
**[Phân tích thành phần: Đồng cổ (70%), Bột linh thạch thô (10%), Thủy ngân tinh luyện (15%), 5% tạp chất chưa xác định.]**
**[Chức năng: Phản xạ đòn tấn công tinh thần, soi chiếu căn nguyên kẻ thù.]**
**[Cảnh báo: Lỗi thiết kế ở bề mặt thấu kính phản quang (Độ lệch 1.5 micron). Hiệu ứng tiêu cực: Phóng đại sai số 5% dẫn đến tẩu hỏa nhập ma nếu dùng quá 10 phút.]**

Lục Diệp bật cười thành tiếng. Tiếng cười của hắn vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, làm vị Thủ Các Trưởng Lão ở bên ngoài cũng phải nhướn mày kinh ngạc.

“Ngươi cười cái gì?” Tuyết Thanh Nguyệt khó hiểu. “Đây là bảo vật trấn bảo tầng ba, Hạo Thiên Diệu Ảnh Kính. Nghe nói nó có thể giúp người tu luyện nhìn thấu bản ngã, thậm chí là copy lại một phần chiêu thức của đối thủ để phản lại.”

Lục Diệp tiến lại gần, cầm cái gương lên bằng một cử chỉ mà trưởng lão gọi là "vô lễ" còn kẻ làm kỹ sư gọi là "kiểm tra phần cứng". Hắn không dùng linh lực để câu thông, mà lại dùng tay gõ nhẹ vào viền gương "coong coong" như người ta đi mua chậu nhôm ở chợ.

“Trưởng lão!” Lục Diệp gọi to ra phía cửa. “Cái gương này có lỗi ở thấu kính, các người không biết à?”

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Thủ Các Trưởng Lão sầm sập bước vào, mặt đỏ gay: “Ngươi nói cái gì? Đây là tiên khí của thượng cổ truyền lại, trải qua hàng vạn lần khảo nghiệm của các đời thiên tài, sao có thể có lỗi?”

Lục Diệp lắc lắc cái gương, thản nhiên giải thích: “Các ông cứ coi trọng đồ cổ là tốt, nhưng logic thì không thể đùa được. Cái gương này sử dụng nguyên lý khúc xạ linh khí để tái tạo hình ảnh tâm linh. Nhưng nhìn xem, bề mặt phía đông bắc của gương bị mài không đều. Độ lệch so với mặt phẳng hoàn hảo là 1.5 micron.”

Hắn giơ cái gương lên trước mặt trưởng lão: “Cứ mỗi 1 đơn vị linh khí đi qua điểm lỗi này, nó sẽ bị bẻ cong đi 3 độ. Khi ông nhìn vào nó để ‘soi chiếu bản ngã’, thực chất ông đang nhìn thấy một bản ngã bị… méo miệng và lệch mắt. Điều này dẫn đến việc trung khu thần kinh (đan điền tinh thần) nhận dữ liệu sai lệch, lâu ngày sẽ bị trầm cảm hoặc tệ hơn là điên loạn. Nói nôm na là các ông đang dùng một cái camera bị nứt ống kính để chụp ảnh tự sướng, sau đó lại tự trách mình sao dạo này xấu thế.”

Trưởng lão ngơ ngác: “Micron? Camera? Góc 3 độ? Ngươi đang nói ngôn ngữ của ma quỷ nào thế?”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng cảm thấy choáng váng. Nàng vốn dĩ là thiên tài, nhưng cách Lục Diệp giải phẫu một bảo vật thiêng liêng thành những con số và góc độ khiến niềm tin vào "linh tính" của nàng lung lay dữ dội.

“Láo xược! Ngươi định lấy cớ này để hạ thấp giá trị bảo vật, nhằm trục lợi sao?” Trưởng lão giận dữ nói. “Nếu ngươi không chỉ ra được lỗi thực tế bằng mắt thường, ta sẽ trục xuất ngươi ngay lập tức!”

Lục Diệp thở dài: “Dân kỹ thuật ngại nhất là giải thích với khách hàng không có kiến thức cơ bản. Được rồi, đưa cho ta một chút bột huỳnh quang linh lực và một nguồn sáng đơn sắc.”

Không đợi trưởng lão phản ứng, Lục Diệp tự rút từ túi ra một thỏi linh thạch hạ phẩm. Hắn bẻ gãy nó, để linh lực rò rỉ ra tạo thành một dòng năng lượng mỏng như sợi chỉ. Hắn điều chỉnh góc độ, chiếu dòng linh lực đó vào bề mặt gương dưới một góc nghiêng 45 độ.

“Nhìn kỹ vào bức tường đối diện đi.” Lục Diệp nói.

Trưởng lão và Tuyết Thanh Nguyệt nín thở nhìn theo. Dưới tác động của dòng linh khí ổn định, hình ảnh phản chiếu trên tường lẽ ra phải là một vệt sáng thẳng tắp. Nhưng không, ngay tại một điểm nhỏ trên bức tường, vệt sáng bỗng dưng bị tách ra thành một vệt mờ, tạo ra một bóng ma rung động.

“Đó!” Lục Diệp chỉ tay. “Hiện tượng này gọi là tán sắc do lỗi bề mặt. Do cái lỗ 1.5 micron đó, sóng linh khí bị nhiễu xạ. Khi các ông luyện công, cái bóng ma này chính là ‘tâm ma’ mà các ông hay nói. Thực chất nó không phải quỷ thần gì cả, chỉ là do thấu kính lởm thôi.”

Vị Thủ Các Trưởng Lão bỗng chốc loạng choạng, gối run bần bật. Lão đã canh giữ nơi này ba trăm năm, mỗi ngày đều chiêm bái cái gương này, thỉnh thoảng lão còn cảm thấy đau đầu nhẹ, lão luôn cho rằng đó là do thiên đạo uy nghiêm. Giờ đây, Lục Diệp nói với lão rằng lão chỉ đơn giản là đang nhìn vào một vật bị lỗi kỹ thuật.

“Vậy… vậy sao vạn năm qua không ai nhận ra?” Tuyết Thanh Nguyệt lắp bắp hỏi.

“Bởi vì mọi người quá tin vào cái gọi là ‘huyền diệu’.” Lục Diệp nhếch môi. “Cứ thấy đồ cổ, tỏa hào quang là mặc định nó đúng. Trong phân tích dữ liệu, sai lầm lớn nhất là tin vào dữ liệu giả mà không kiểm tra thiết bị đo lường. Các thế hệ trước của các người dùng nó để ‘sửa chữa công pháp’, kết quả là công pháp càng sửa càng rối. Nói thật, bộ ‘Thanh Vân Quyết’ của các người bị lỗi rụng tóc là cũng từ mấy cái thiết bị định hướng sai lệch này mà ra đấy.”

Trưởng lão gần như muốn nấc cụt. Lão nhìn cái gương rồi nhìn Lục Diệp, giọng run run: “Vậy… theo ngươi, món này bây giờ là phế vật?”

Lục Diệp xoa cằm: “Phế thì không phế. Chất liệu đồng cổ này dẫn linh tốt. Chỉ cần mang đi mài lại, đánh bóng bằng kỹ thuật nano — à không, là dùng thuật phong ấn linh khí để làm mịn bề mặt, sau đó căn chỉnh lại tiêu cự thì nó sẽ là một công cụ hỗ trợ cực tốt. Có điều, Thanh Vân Tông chắc không ai làm được đâu.”

Dứt lời, Lục Diệp quay qua nhìn đống "rác" còn lại. Hắn bỗng phát hiện một món đồ nằm chỏng chơ trong góc tối, dính đầy màng nhện. Đó là một chiếc thước gỗ màu đen, không có hoa văn, không có linh khí dao động.

**[Phát hiện: Công cụ hiệu chuẩn đa năng của tiền cổ văn minh.]**
**[Trạng thái: Pin yếu (Cạn kiệt linh năng tích tụ).]**
**[Chức năng: Đo lường chính xác các thông số vật chất, sửa lỗi cấu trúc phù văn.]**
**[Nhận định: Đây là bảo vật duy nhất ở đây không phải rác, dù trông nó giống củi khô.]**

Ánh mắt Lục Diệp sáng lên. Đây chính là thứ hắn cần! Một cái "vật lý vạn năng" để bổ trợ cho Đạo Điển Phân Tích của mình.

Hắn nhặt chiếc thước gỗ lên, quay lại nói với trưởng lão: “Tôi chọn cái này. Còn cái gương ‘lỗi thấu kính’ kia, các ông nên đem đi dùng làm gương soi mặt đi, đừng có dùng để tu luyện nữa, hỏng cả não bộ đấy.”

Trưởng lão nhìn chiếc thước gỗ cũ kỹ trên tay Lục Diệp, rồi nhìn cái gương quý giá vừa bị tuyên án tử, đột nhiên cảm thấy đau nhức ở lồng ngực. Lão cảm thấy thế giới quan của mình đã bị tên tiểu tử này đập nát ra, rồi dùng chân dẫm lên cho phẳng lại.

“Cái thước đó… là ‘Vô Dụng Xích’. Từ lúc tông môn lập ra đã không ai biết dùng nó làm gì, đến gõ đầu đệ tử còn thấy nhẹ quá.” Trưởng lão mệt mỏi vẫy tay. “Ngươi muốn lấy thì lấy đi. Ta… ta cần đi nghỉ ngơi, ta thấy đau đầu quá.”

Lục Diệp mỉm cười hài lòng: “Đó chính là triệu chứng của việc nạp quá nhiều thông tin lỗi đấy, về uống nhiều nước vào, trưởng lão.”

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lục Diệp rời đi với cái thước gỗ đen xì, trong lòng nàng trào dâng một cảm giác khó tả. Người ta vào đây tìm thần kiếm, tìm bí tịch, còn hắn lại đi tìm… một cái lỗi 1.5 micron và một mẩu củi khô.

Lục Diệp bước ra khỏi Tàng Bảo Các, Mạnh Hùng lập tức lao tới: “Diệp huynh! Thế nào? Nhận được thần binh gì không? Có cần đệ làm một bài thơ chúc mừng không?”

Lục Diệp giơ cái thước gỗ lên: “Nhìn thấy gì không? Đây là tương lai của khoa học kỹ thuật đấy.”

Mạnh Hùng gãi đầu: “Cái này… nhìn giống cái thước kẻ của thầy giáo già xóm dưới mà?”

“Sai. Đây là thước đo chân lý.” Lục Diệp cười đầy bí hiểm.

Đúng lúc này, phía sau lưng họ vang lên một giọng nói hống hách: “Đứng lại! Đệ tử ngoại môn Lục Diệp, ngươi dám lấy củi khô sỉ nhục bách bảo của tông môn?”

Lục Diệp không cần quay đầu cũng biết là tên tay sai của Vương Đằng đang muốn tìm lại thể diện cho chủ tử. Hắn thở dài, lấy cái thước gỗ ra, hướng về phía kẻ vừa lên tiếng rồi thầm gọi: “Phân tích cấu trúc xương bánh chè của đối thủ.”

*“Tít… Khoảng cách 10 mét. Cấu trúc xương bên phải có tiền sử chấn thương do ngã cầu thang khi nhỏ. Điểm yếu hiển lộ.”*

Lục Diệp quay phắt lại, không dùng linh lực, chỉ vung thước gỗ làm một động tác ném cực kỳ chuẩn xác theo đường parabol. Cái thước gỗ không hề có ánh sáng, nhưng nó bay xé gió, va trúng vào khe hở nhỏ nhất ở giáp chân của tên kia.

“Bộp!”

“Á!” Tên đệ tử kia kêu lên một tiếng, quỳ sụp xuống ngay lập tức, cái chân phải hoàn toàn tê liệt dù Lục Diệp chẳng dùng tí sức mạnh nào.

“Quán tính cộng thêm góc tiếp xúc 15 độ, đúng là tuyệt vời.” Lục Diệp nhặt lại cái thước, thổi bụi trên đó một cái rồi mỉm cười với Mạnh Hùng: “Hùng à, đi thôi. Hôm nay ta sẽ dạy ngươi cách làm thơ bằng phép tính tích phân. Đảm bảo công pháp của ngươi sẽ thăng cấp như bay.”

Mạnh Hùng dù không hiểu "tích phân" là gì, nhưng nhìn tên đệ tử đang quỳ dưới đất như đang bái lạy Lục Diệp, hắn lập tức gật đầu như bổ củi: “Đại ca nói gì cũng đúng!”

Tuyết Thanh Nguyệt đứng trên bậc thang nhìn theo bóng lưng họ. Nàng nhìn cái gương Hạo Thiên Diệu Ảnh Kính trên tay trưởng lão vừa mang ra, đột nhiên thấy nó không còn tỏa ra hào quang thần bí nữa. Dưới ánh mặt trời, đúng là mặt gương có một chút… gợn sóng nhẹ.

“1.5 micron…” Nàng lẩm bẩm, rồi đột ngột rùng mình. “Tên này… hắn không phải đang tu tiên, hắn đang tháo rời cái thế giới này ra để chơi!”

Trong lúc đó, tại một gian phòng yên tĩnh của nội môn, Vương Đằng đang nhìn vào bát thuốc đen ngòm, uất hận thấu xương: “Lục Diệp, ta nhất định sẽ tìm ra sơ hở của ngươi!”

Và ở nơi nào đó xa xôi, linh hồn của Lão Quy trong cái nhẫn gãy đang thở dài: “Vương Đằng tiểu tử, khuyên ngươi nên từ bỏ đi. Với kẻ có thể phân tích cả nồng độ thủy ngân trong gương cổ, ngươi có bày ra bao nhiêu mưu kế thì trong mắt hắn cũng chỉ là một đống code lỗi đầy rẫy lỗi cú pháp mà thôi…”

Thế giới tu tiên của Vạn Vật Nguyên Giới, kể từ hôm nay, chính thức bước vào một kỷ nguyên bị "debug" không thương tiếc bởi một gã kỹ sư phân tích dữ liệu không biết từ đâu tới. Và cái thước gỗ đen xì kia, dường như đang run rẩy, như thể nó vừa gặp được chủ nhân thực sự — kẻ không dùng nó để đánh người, mà dùng để định nghĩa lại cả đất trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8