Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 45: Đăng ký thẻ hành nghề**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:49:40 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 45: ĐĂNG KÝ THẺ HÀNH NGHỀ**

Sương sớm của Phù Văn Thành chưa kịp tan, nhưng bầu không khí tại khu vực quảng trường trung tâm đã sặc mùi thuốc súng và cả mùi linh khí cháy khét. Tin tức về "Vạn Vật Các" — một gian hàng nhỏ nằm góc khuất quán trà nhưng dám tuyên bố có thể "phẫu thuật" mọi loại công pháp — đã lan đi như một loại virus cấp độ cao trong hệ thống mạng lưới tin tức của thành phố.

Tuy nhiên, tại Phù Văn Thành, bất kỳ dịch vụ nào liên quan đến "tri thức tiên đạo" đều phải chịu sự quản lý nghiêm ngặt của Minh Giám Hội. Đây là một tổ chức gồm những lão quái vật sống bằng nghề giám định bảo vật, giải mã bí tịch và bói toán thiên cơ. Trong mắt họ, việc Lục Diệp tự tiện "sửa lỗi" công pháp mà không có giấy phép chẳng khác nào một gã mù chữ dám cầm bút phê vào thánh chỉ.

"Ta nói này Diệp tử, chúng ta thực sự phải đến cái nơi rách nát đó sao?" Mạnh Hùng vừa đi vừa gãi bắp tay cuồn cuộn, bộ ngực vạm vỡ của hắn chèn ép bộ đạo bào của Thanh Vân Tông đến mức trông như thể nó sắp nổ tung. "Bọn họ có biết cái gì là thơ đâu? Thơ là tâm hồn, là sức mạnh! Để ta vào đó tặng bọn họ vài câu, bảo đảm bọn họ sẽ dâng thẻ cho ngươi bằng cả hai tay."

Lục Diệp thở dài, xoa thái dương. Hắn đang cầm trong tay cuốn "Đạo Điển Phân Tích", trên trang giấy trắng đang hiện ra một bảng thống kê quét toàn cảnh khu vực Minh Giám Hội trước mặt:

*[Thông báo: Phát hiện khu vực có mật độ mê tín dị đoan cao. Tỉ lệ logic: 12%. Tỉ lệ rườm rà: 88%. Cảnh báo: Trận pháp bảo vệ cổng chính có lỗ hổng bảo mật tại điểm nút thứ ba bên trái, mật mã mặc định là 123456… À không, là một chuỗi phù văn sơ đẳng.]*

"Thôi đi đại ca thơ thẩn của ta." Lục Diệp tỉnh bơ đáp. "Chúng ta là những người làm ăn văn minh, dựa vào số liệu và cấu trúc để thuyết phục người. Đánh nhau chỉ là hạ sách khi logic của đối phương đã sụp đổ hoàn toàn."

Tuyết Thanh Nguyệt đi bên cạnh, chiếc mặt nạ băng lạnh lùng của nàng vẫn không giấu được sự mệt mỏi. Nàng cố ý giữ khoảng cách với hai tên này nửa bước, giả vờ như mình chỉ là người qua đường.

"Ngươi nghĩ Minh Giám Hội sẽ dễ dàng cho ngươi vượt qua khảo thí?" Nàng lạnh lùng nói. "Mỗi trưởng lão ở đó đều là những kẻ bướng bỉnh đã tu luyện hàng trăm năm. Cách ngươi 'mổ xẻ' tiên thuật đối với họ là sự sỉ nhục vào tổ tông đạo pháp."

"Đạo pháp là một chuỗi mã nguồn mở, chỉ là bọn họ đã khóa nó lại và tự lừa mình dối người bằng những khái niệm mơ hồ thôi." Lục Diệp cười nhẹ, bước chân dừng lại trước một tòa kiến trúc hình bát quái cao sừng sững, khói hương nghi ngút.

Trên biển hiệu khắc ba chữ vàng ròng: **MINH GIÁM HỘI**.

Vừa bước vào đại sảnh, mùi gỗ mục và linh hương rẻ tiền sộc vào mũi. Lục Diệp liếc mắt một vòng, thị giác của hắn lập tức biến thành chế độ "Phân Tích Cơ Sở Hạ Tầng". Các dòng số liệu xanh biếc nhảy múa trên vạn vật: Chiếc bình cổ kia thực chất là gốm đời mới được tẩm nước trà lâu năm để tạo vẻ cũ kỹ (Độ chân thật 15%), bức tranh treo trên tường có dấu hiệu dùng linh lực tô vẽ thêm vào (Tỉ lệ lừa đảo 60%).

"Ai là người chịu trách nhiệm đăng ký thẻ hành nghề 'Chuyên gia tư vấn Đạo Pháp' ở đây?" Lục Diệp dõng dạc hỏi.

Cả sảnh yên lặng. Một đám đệ tử mặc áo xám đang cắm cúi tra cứu điển tịch ngước đầu lên, ánh mắt đầy sự kỳ quái. Cuối cùng, một lão giả với bộ râu dài chạm đất, mắt hí lại như sợi chỉ, chống gậy bước ra.

Lão là Diệp Thần Toán — Chấp sự trưởng quản lý kiểm định năng lực.

"Chuyên gia tư vấn… Đạo Pháp?" Lão già nheo mắt nhìn Lục Diệp. "Phù Văn Thành có 300 tiệm giám bảo, 100 quầy bói toán, nhưng chưa bao giờ nghe qua cái danh hiệu này. Tiểu tử, ngươi muốn xin thẻ hành nghề loại nào? Giám định viên hay Linh toán sư?"

"Kỹ sư phân tích cấu trúc vạn vật." Lục Diệp đáp tỉnh bơ.

Lão Diệp Thần Toán khựng lại, lão chưa bao giờ nghe thấy cụm từ quái đản này. Lão vuốt râu, hừ lạnh: "Càn quấy! Quy tắc là quy tắc. Muốn lấy thẻ, phải vượt qua Tam Đại Khảo Nghiệm. Một là 'Nhãn Nhãn Nhìn Thấu', hai là 'Giải Mã Phù Văn', ba là 'Sửa Chữa Diễn Biến'. Ngươi có dám không?"

"Đừng phí lời nữa, vào bài thi đi. Ta còn phải về mở cửa đón khách." Lục Diệp giơ tay ra dấu mời.

Mạnh Hùng phía sau thấy vậy, không kìm được cảm hứng, hét lên một câu thơ:
"Minh Giám Hội cao vút trời xanh,
Gặp Diệp ca ta bỗng thấy… hôi rình!"

Cả hội trường sững sờ. Tuyết Thanh Nguyệt nhanh chóng lùi xa thêm hai bước nữa, cúi đầu xem như không quen biết. Sắc mặt Diệp Thần Toán đen như nhọ nồi, lão gõ gậy xuống đất: "Vào phòng thi!"

**Vòng 1: Nhãn Nhãn Nhìn Thấu (Giám định bảo vật)**

Diệp Thần Toán đưa Lục Diệp vào một căn phòng tối, trên bàn đặt ba chiếc hộp gỗ cổ xưa. Lão chỉ vào chiếc hộp ở giữa: "Trong này có một món binh khí bị hỏng từ thời viễn cổ. Nhiệm vụ của ngươi là trong vòng một nén nhang, phải nói chính xác nó là cái gì, cấu tạo thế nào, và vì sao nó hỏng. Nhớ kỹ, chỉ được dùng nhãn thuật, không được chạm vào!"

Lục Diệp không thèm vận chuyển linh khí vào đôi mắt như những tu sĩ khác thường làm. Hắn chỉ đứng đó, hai tay khoanh lại, Đạo Điển trên thắt lưng bắt đầu run nhẹ.

Trong tầm nhìn của hắn, chiếc hộp gỗ trở nên trong suốt như tấm kính.

*[Đang thực hiện quét xuyên thấu… Hoàn tất.]*
*[Đối tượng: Mảnh vỡ Thất Tinh Kiếm (Giả).]*
*[Thành phần: 70% đồng đen, 20% mảnh vỡ gương thường, 10% chất kết dính từ nhựa cây yêu thú.]*
*[Nguyên nhân hỏng: Không phải hỏng do chiến đấu, mà do nghệ nhân đúc kém tay khiến liên kết phân tử bị xung đột nhiệt khi gặp linh khí.]*

Lục Diệp nhìn chưa tới ba giây đã mở miệng: "Mảnh vỡ Thất Tinh Kiếm. Chất liệu đồng đen trộn nhựa cây. Là hàng nhái đời thứ 3. Điểm lỗi nằm ở trung tâm điểm nút thứ hai, do khi đúc người ta không dùng quạt tản nhiệt mà dùng nước tiểu yêu thú để tôi kiếm, dẫn đến nồng độ amoniac quá cao làm hỏng độ tinh khiết của phôi."

Lão Diệp Thần Toán vừa mới kịp đốt nén nhang, nghe xong suýt chút nữa ngã ngửa. Lão run rẩy mở hộp ra. Bên trong đúng là một mảnh kiếm gãy rỉ sét. Nhưng chuyện "amoniac" hay "tôi bằng nước tiểu" là bí mật của thợ rèn danh tiếng đã qua đời từ trăm năm trước, làm sao tiểu tử này biết được?

"Cái này… cái này chắc là ngươi ăn may!" Lão lắp bắp.

**Vòng 2: Giải Mã Phù Văn**

Lão đưa Lục Diệp đến một bức tường khắc chi chít những ký hiệu ngoằn ngoèo, linh khí lưu động phức tạp như một búi dây điện rối tung.

"Đây là Thượng Cổ Tỏa Tâm Trận. Ngươi phải tìm ra điểm kết nối để mở nó ra. Người giỏi nhất hội cũng phải mất ba ngày…"

Lục Diệp bước lên, thở dài: "Trận pháp này viết theo lối kiến trúc Spaghetti (code rối). Các người không biết chia module sao?"

Hắn giơ ngón tay ra, Đạo Điển Phân Tích hiện lên một cửa sổ đỏ lòm: *[Cảnh báo: Đây là một loại mã hóa lặp vòng vô tận. Để giải mã, chỉ cần cắt đứt biến số truyền vào.]*

Lục Diệp không đi tìm điểm khởi đầu như truyền thống. Hắn tìm đến một góc phù văn mờ nhạt nhất ở dưới đáy bức tường, búng tay một cái.

"Tách!"

Toàn bộ bức tường phù văn sáng bừng lên, rồi tắt ngóm. Trận pháp vốn dĩ huyền ảo sụp đổ trong nháy mắt như một tòa lâu đài cát.

"Ngươi… ngươi làm gì vậy?" Diệp Thần Toán hét lên. "Ngươi đã phá hỏng linh trận nghìn năm của hội chúng ta!"

"Không phá hỏng, ta chỉ thực hiện thao tác 'End Task' trong trình quản lý tác vụ thôi." Lục Diệp bình thản nói. "Trận này ngốn quá nhiều linh khí của tòa nhà, tắt đi cho nó tiết kiệm điện… à không, tiết kiệm linh thạch."

Tuyết Thanh Nguyệt đứng ngoài cửa, nhìn vào mà da đầu tê dại. Nàng biết Lục Diệp bá đạo, nhưng không ngờ hắn dám ở Minh Giám Hội mà thực hiện trò "hack" trắng trợn như vậy.

**Vòng 3: Sửa Chữa Diễn Biến (Chỉnh sửa công pháp)**

Lão Diệp Thần Toán lúc này đã mồ hôi nhễ nhại. Lão nhận ra mình đang đối mặt với một quái thai. Lão nghiến răng, lôi từ trong ngực áo ra một cuộn da dê cũ nát nhất, đây là báu vật trấn hội — một phần tàn khuyết của "Cửu Thiên Lôi Động Quyết".

"Môn công pháp này vốn cấp bậc Thiên cấp, nhưng bị thiếu mất đoạn vận hành tại huyệt Linh Đài, khiến ai luyện cũng bị nổ đan điền mà chết. Nếu ngươi có thể sửa nó cho nó vận hành ổn định trong vòng 3 phút, ta sẽ tôn ngươi là Kỹ sư cấp cao nhất!"

Đám đông đệ tử xung quanh chen chúc nhau vào xem. Đây là bài thi khó nhất. Việc bổ sung công pháp tàn khuyết đòi hỏi phải là người có đại ngộ tính, đại cơ duyên.

Lục Diệp cầm cuộn da dê, Đạo Điển lập tức chạy một chuỗi lệnh phân tích:

*[Quét công pháp: Cửu Thiên Lôi Động (Phiên bản lỗi 1.0.2).]*
*[Phân tích lỗi: Cấu trúc câu lệnh IF-THEN bị lỗi. Linh khí được dẫn vào nhưng không có bộ phận thoát nhiệt tại huyệt Linh Đài. Việc này giống như chạy một phần mềm đồ họa nặng trên một con chip không có quạt tản nhiệt.]*
*[Đề xuất tối ưu hóa: Thiết kế lại luồng đi của linh lực theo đường zic-zac, biến huyệt Linh Đài thành bộ phận đệm dữ liệu (buffer).]*

Lục Diệp lấy bút phù văn ra, hắn không viết thêm bất kỳ chữ nào vào đoạn trống. Hắn cầm bút… gạch sạch ba dòng công pháp ở đoạn trước đó.

"Ngươi làm cái gì thế hả?" Diệp Thần Toán nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi. "Đó là kinh văn quý giá nhất của chúng ta!"

"Yên tâm, mấy dòng này chỉ là 'comment' nhảm nhí của tác giả cũ thôi, không có giá trị vận hành." Lục Diệp vừa gạch vừa viết lại bằng một loại ký hiệu lạ lẫm mà hắn tự sáng tạo (thực chất là lưu đồ thuật toán).

30 giây sau, Lục Diệp đưa cuộn da dê lại.

"Xong rồi. Bảo một đệ tử Luyện Khí Kỳ tầng 3 vào đây thử xem. Ta cam đoan không nổ."

Diệp Thần Toán run rẩy gọi một đệ tử tiểu tốt vào. Gã đệ tử sợ hãi cầm cuộn giấy, vận hành thử linh khí theo đường lối mới. Một giây, hai giây… Mười giây trôi qua.

"Bùm!" — Tiếng động phát ra.

Mọi người hét lên né tránh, nhưng không có ai chết. Trên đầu gã đệ tử kia xuất hiện một quả cầu sét nhỏ xíu, nó không nổ tung mà quay tròn như một bóng đèn LED, chiếu sáng cả gian phòng. Gã đệ tử kinh ngạc mở mắt: "Trưởng lão! Ta không những không thấy đau, mà còn thấy… mát lạnh ở huyệt Linh Đài. Linh lực chạy mượt lắm ạ!"

Toàn trường im phăng phắc. Diệp Thần Toán nhìn vào "bóng đèn sét" kia, rồi nhìn vào những ký hiệu kỳ lạ của Lục Diệp, đầu óc lão nổ tung. Cách tiếp cận này… nó quá thực dụng, quá chính xác đến mức tàn nhẫn. Nó tước đoạt đi toàn bộ vẻ thần bí của tu tiên, chỉ để lại một kết quả hiệu quả nhất.

"Kỹ… Kỹ sư phân tích…" Diệp Thần Toán lầm bầm, đôi chân lão khuỵu xuống. "Lão phu tu luyện ba trăm năm, giám định vạn vật, hôm nay mới biết mình chỉ là một kẻ mù sờ voi."

Lục Diệp mỉm cười, vỗ vỗ vai lão già: "Không sao, lão chỉ là bị nhiễm lỗi tư duy thôi. Cập nhật lại phiên bản não bộ là được."

Hắn chìa tay ra: "Vậy thẻ hành nghề của ta đâu?"

Nửa canh giờ sau, Lục Diệp bước ra khỏi Minh Giám Hội với một tấm thẻ bằng bạch ngọc sáng loáng đeo trước ngực. Trên thẻ không ghi "Giám định sư" hay "Linh toán sư". Theo yêu cầu mãnh liệt của Lục Diệp, tấm thẻ khắc dòng chữ:

**CHỦ NHIỆM PHÒNG TỐI ƯU HÓA HỆ THỐNG CỬU CHÂU**

Mạnh Hùng đi sau lưng, cười hỉ hả, lập tức xuất khẩu thành thơ mừng đại lễ:
"Thẻ ngọc trong tay, Diệp ca ta ngầu quá,
Sửa lại trời xanh, gạch sạch những điều… vả!"

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này đã bình tĩnh lại, nhưng ánh mắt nhìn Lục Diệp đã có chút thay đổi. Nàng tiến lại gần, giọng nói nhỏ nhẹ hơn thường ngày: "Bây giờ ngươi đã có giấy phép, bước tiếp theo ngươi định làm gì? Tranh giành thị trường với các đại phái sao?"

Lục Diệp đứng trên bậc cao của Minh Giám Hội, nhìn xuống thành phố đang bắt đầu lên đèn. Hắn nheo mắt nhìn những luồng linh khí đang vận hành một cách vụng về trên các đại trận hộ thành và những lò rèn binh khí.

"Tranh giành thị trường? Không, mục tiêu của ta nhỏ bé hơn nhiều." Lục Diệp giơ Đạo Điển lên, một bảng giao diện phức tạp hiện ra, phủ kín cả bầu trời trong mắt hắn.

"Ta sẽ đưa cái thế giới đầy lỗi này vào quy trình bảo trì toàn diện."

Đúng lúc đó, từ xa có một đoàn xe sang trọng đang tiến tới. Trên cờ hiệu thêu hình một thanh kiếm bạc chói lòa — biểu tượng của **Vạn Kiếm Nhai**.

*[Thông báo: Phát hiện khách hàng tiềm năng. Đối tượng có mức độ giàu có 99%, nhưng công pháp đang bị 'xung đột phần cứng' nghiêm trọng. Khuyến cáo ký chủ: Chuẩn bị bảng giá cắt cổ.]*

Lục Diệp mỉm cười, chỉnh lại thẻ hành nghề: "Làm việc thôi các đồng chí. Khách hàng vip đến rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8